Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 559: Quyết định. (1)

Điểm mấu chốt là, Liễu Tiểu Đồng là một người tinh thông nghiên cứu và suy luận. Nếu hắn có thể đạt được những thành quả quan trọng trong quá trình trồng dược liệu, điều đó sẽ hỗ trợ đắc lực cho kế hoạch của Tùy Qua. Thần Nông tiên thảo bí quyết, mặc dù thần kỳ, nhưng cũng không phải vạn năng. Tùy Qua còn chưa đến mức tự phụ có thể một mình giải quyết tất cả vấn đề.

Hiện tại, cho dù lần này Tùy Qua có thể trang bị thêm vài trăm, thậm chí hơn nghìn nhà kính, nhưng số dược liệu trồng được cũng chỉ có thể như muối bỏ biển, vẫn còn quá nhỏ bé để tạo ra ảnh hưởng lớn đến cục diện của ngành đông y, thuốc bắc.

Nhưng, nếu Liễu Tiểu Đồng có thể thành công trồng ra một lượng lớn dược liệu, ý nghĩa của nó sẽ vô cùng to lớn. Khi đó, việc mở rộng quy mô lớn sẽ trở nên khả thi và dần dần tác động đến toàn bộ ngành đông y và thuốc bắc.

Có đầy đủ dược liệu cao cấp, thuốc bắc mới có thể khôi phục lại vị thế huy hoàng ngày xưa, có được địa vị ngang tầm với Tây y, thậm chí vươn xa ra khỏi biên giới, kiếm lời từ thị trường quốc tế.

Sau khi nói chuyện với Liễu Tiểu Đồng, Tùy Qua ra khỏi phòng thí nghiệm, gọi điện thoại cho Ninh Bội.

- Tùy Qua, có phải có chuyện gì cần tôi hỗ trợ hay không?

Ninh Bội nói:

- Hiện tại chúng ta đã là thân thích, có chuyện gì, cậu chỉ cần mở miệng là được.

- Chuyện mượn phòng thí nghiệm phải cám ơn Bội tỷ.

Tùy Qua nói:

- Hôm nay điện thoại cho chị, quả thực có chút việc, nhưng không phải để nhờ vả, mà là để bàn chuyện làm ăn với chị.

- Ai nha, Tùy Qua à, Bội tỷ đợi lời này của cậu lâu lắm rồi.

Ninh Bội vui vẻ nói:

- Tôi đã nói rồi, hiện tại chúng ta đã có quan hệ họ hàng, có chuyện tốt nào, cậu cũng phải nghĩ đến chúng tôi chứ. Đúng rồi, có phải cậu tính toán giao quyền kinh doanh dược phẩm của công ty cậu cho tôi không?

- Chuyện tôi sắp nói còn có ý nghĩa và tiềm lực hơn nhiều.

Tùy Qua nói:

- Bằng không, chúng ta tìm một chỗ nói chuyện đi, tôi đến chỗ chị nhé?

- Không cần, sao có thể để đại lão bản như cậu đích thân đến đây chứ.

Ninh Bội vui vẻ nói:

- Cậu đang ở khu giáo dục Phát Phong sao? Một lát nữa tôi đến.

- Được, tôi ngồi ở quán cà phê ở cửa trường học chờ chị.

Tùy Qua nói.

Mười mấy phút sau, Ninh Bội quả nhiên vô cùng sốt sắng chạy đến.

Chỉ có điều, sau khi nghe Tùy Qua nói chuyện, Ninh Bội lập tức trợn tròn mắt:

- Tùy Qua, cậu đang nói đùa với tôi sao? Tùy đại lão bản, cậu nhìn kỹ xem, Bội tỷ này có gi���ng người đi trồng dược liệu ngoài đồng không?

- Nếu chị đội nón cỏ, mặc nông phục, tuyệt đối cũng là mỹ nữ thôn quê.

Tùy Qua cười nói.

- Được rồi, cậu đừng trêu ghẹo tôi nữa. Mặc dù không phải là tôi dựa vào thân phận phu nhân hiệu trưởng, nhưng cậu kêu tôi đi trồng dược liệu, cậu nói xem, cái này liệu có kiếm ra tiền không?

Ninh Bội nói:

- Thành thật mà nói, tôi cảm thấy không thể kiếm được nhiều tiền bằng những dược phẩm cậu đang sản xuất.

- Chị có tin tôi không?

Tùy Qua hỏi Ninh Bội.

Thấy Ninh Bội gật đầu, Tùy Qua tiếp tục nói:

- Nếu chị đã tin tôi, vậy tôi thành thật nói cho chị biết, nếu như chị nghe lời tôi, đầu tư xây nhà kính trồng dược liệu..., tuyệt đối có thể kiếm rất nhiều tiền. Thực ra chị cũng biết, nếu tôi tự mình bỏ vốn đầu tư, chẳng lẽ lại không kiếm được tiền sao? Chỉ có điều, nước phù sa không chảy ruộng người ngoài, có chuyện tốt như vậy, tôi đương nhiên phải nghĩ đến bạn bè thân thiết trước chứ, phải không?

Sở dĩ Tùy Qua tìm đến Ninh Bội là vì, thứ nhất để cảm tạ nàng lần trước trợ giúp anh gây dựng lại cơ sở nghiên cứu thực vật; thứ hai, với thân phận của Ninh Bội, có thể điều động một số nhân lực và thiết bị của Đông Đại. Cho nên, đây cũng là một cục diện đôi bên cùng có lợi.

- Được, tôi tin tưởng cậu.

Ninh Bội nói:

- Nhưng vấn đề cổ phần và vốn đầu tư, cậu định tính toán ra sao?

- Chị đầu tư hai triệu, tôi cho chị hai mươi phần trăm cổ phần.

Tùy Qua nói.

- Hai mươi phần trăm? Cậu cũng keo kiệt quá đấy chứ, một mình cậu độc chiếm đến tám mươi phần trăm sao?

Ninh Bội nói.

- Tôi chiếm năm mươi phần trăm.

Tùy Qua nói:

- Còn có một người hợp tác chiếm hai mươi phần trăm. Mười phần trăm cổ phần còn lại dành cho con gái nuôi Đường Đường, tất nhiên, tôi sẽ không lấy tiền của con bé.

- Được! Tùy Qua, vừa rồi tôi nói sai rồi, cậu rất hào phóng, không phải nhỏ mọn.

Ninh Bội cười nói.

Làm phu nhân hiệu trưởng, tâm trí Ninh Bội vốn rất nhanh nhạy. Nàng biết Tùy Qua nhất định nhìn ra cuộc sống khốn khó của mẹ con Ninh Nghiên, cho nên mới đề xuất cho Đường Đường mười phần trăm cổ phần. Tất nhiên, Ninh Bội cũng không phải không quan tâm đến tỷ tỷ và cháu gái, chẳng qua bảo nàng lập tức lấy ra hàng trăm vạn cho tỷ tỷ và cháu gái, sợ rằng nàng cũng làm không được.

Vì vậy, Ninh Bội mới khen Tùy Qua hào phóng, đồng thời thầm mừng cho cô bé Đường Đường thật sự có phúc lớn, chỉ cần gọi một tiếng “ba ba” đã được cha nuôi hào phóng ban cho số tiền lớn đến thế. Chỉ sợ ngay cả cha ruột của Đường Đường, cũng không thể hào phóng với con bé đến mức ấy.

- Được rồi. Đại khái là như vậy, các vấn đề cụ thể như kinh phí liên quan, hợp đồng, tôi sẽ cho người nói chuyện với Bội tỷ.

Tùy Qua nói:

- Sau đó, chị cứ đợi kiếm tiền đi.

- Tùy Qua, cậu nói chúng ta cũng đã quen biết đến mức này rồi, cậu nói thật cho tôi biết, trồng dược liệu này, liệu có thực sự kiếm được nhiều tiền không?

Ninh Bội tựa hồ không thể tin lời nói của Tùy Qua.

- Chị yên tâm, đầu tư ở chỗ tôi, bảo đảm an toàn hơn chị đầu tư cổ phiếu, quỹ đầu tư nhiều.

Tùy Qua cười nói.

- Đừng nhắc tới mấy thứ cổ phiếu đó nữa!

Xem ra Ninh Bội cũng bị thua lỗ không ít nên mới nhắc tới đã nổi giận.

- Được rồi, chuyện này cứ định như vậy đi.

Tùy Qua đứng lên nói:

- Tôi còn có chuyện, tôi đi trước.

Sau khi Ninh Bội trở về, lập tức mang chuyện này nói với Dương Chấn Thanh.

Mặc dù mọi quyền quyết định tài chính đều nằm trong tay nàng, nhưng dù sao liên quan đến số tiền lớn như vậy, Ninh Bội cũng không dám một mình quyết định.

Dương Chấn Thanh suy nghĩ một lát, mới nói:

- Hai mươi phần trăm cổ phần, tương đương hai triệu, đây không phải là con số nhỏ. Hơn nữa, nhà chúng ta mới vừa bị thằng nhóc Tùy Qua kia "cướp" mất một mẻ, nếu đầu tư thêm hai triệu tiền mặt nữa, thì nhà ta sẽ chẳng còn lại bao nhiêu.

- Em biết, cho nên em mới phải thương lượng với anh.

Ninh Bội nói:

- Anh cảm thấy, việc làm ăn của Tùy Qua có đáng tin không?

- Khó nói lắm.

Dương Chấn Thanh phân tích:

- Hiện tại thì, ngành đông y trong nước mặc dù có những dấu hiệu phục hưng, nhưng chỉ dừng lại ở mức dấu hiệu. Chỉ là một số hoạt động châm cứu, vật lý trị liệu, xoa bóp đang dần dần trở nên thịnh hành, nhưng bản thân ngành đông y và thuốc bắc vẫn đang ở vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Thật đáng buồn thay, đường đường là vùng đất Hoa Hạ, nền đông y truyền thừa ngàn năm, lại sắp không còn chỗ đứng. Trong khi đó, Tây y từ nước ngoài lại chiếm lĩnh phần lớn thị trường. . .

- Ai nha, anh cũng đừng cảm khái nữa, em đang hỏi anh mà?

Ninh Bội vội la lên. Bản văn này đã được truyen.free biên tập lại, mọi quyền lợi đều được bảo lưu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free