[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 50: Chỉ là hiểu lầm. (2)
Hôm nay trời rất nóng bức, hệt như tâm trạng của Tùy Qua lúc này.
Mười mấy phút sau, một chiếc xe buýt chật kín khách tiến vào sân ga.
Một nhóm người xô đẩy nhau bước xuống.
- Á...
Đột nhiên, một tiếng kêu đau đớn vang lên từ giữa đám người.
Nhất thời, đám người tan tác như ong vỡ tổ.
Một cụ già hơn sáu mươi tuổi ngã vật trên mặt đất, đau đớn ôm đầu g���i. Chiếc túi nhựa đựng đồ ăn rơi lăn lóc bên cạnh, vài loại rau quả cũng vung vãi ra ngoài.
Mọi người nhanh chóng xúm xít lại, líu ríu bàn tán không ngớt.
Nhưng chẳng một ai tiến lên ra tay giúp đỡ cụ già.
Tùy Qua không khỏi bất ngờ, nếu chuyện này xảy ra ở nông thôn, chắc chắn sẽ có người ra tay giúp đỡ.
Từ nhỏ, lão địa chủ đã dạy Tùy Qua phải kính trọng người già; nếu ông biết Tùy Qua thấy người già ngã mà không đỡ, chắc chắn sẽ đánh cho hắn một trận.
Giữa những ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, Tùy Qua tiến lên đỡ cụ bà đứng dậy.
- Khoan đã!
Một người bên cạnh nói với Tùy Qua:
- Này cậu em, chẳng lẽ cậu muốn làm Bành Vũ tiếp theo sao?
Tùy Qua biết người này cũng có ý tốt nhắc nhở mình, bèn khẽ mỉm cười nói:
- Không sao đâu, Từ lão thái đó đã chết rồi.
Người kia ban đầu sửng sốt, sau đó lại vui mừng hỏi:
- Thật sao? Chết như thế nào?
- Bị người dân cả nước mắng cho đến chết!
Tùy Qua cười nói, đoạn đưa tay xem xét vết thương của cụ bà.
- Tiểu tử, cháu cứ yên tâm giúp đỡ cụ bà, tôi sẽ làm chứng cho cháu!
Lúc này, một người đàn ông trung niên đầy nhiệt tình nói với Tùy Qua.
- Có cần gọi điện thoại đưa cụ đi bệnh viện không?
- Trước tiên cứ đưa cụ qua bên này đã, chỗ này mát hơn một chút. Để tôi hỗ trợ!
Thấy có người xung phong làm việc nghĩa, càng lúc càng nhiều người lên tiếng ủng hộ.
Tùy Qua nhận ra, bất kể là nông dân hay người thành phố, đa số mọi người đều là người tốt.
Trong đám người, có người dùng máy ảnh ghi lại khoảnh khắc này.
Cụ già được mọi người đưa đến ngồi trên ghế, số rau củ quả rơi vung vãi cũng được nhiệt tình nhặt giúp.
Tùy Qua kiểm tra, cụ già chỉ bị trật khớp bắp chân, không có dấu hiệu gãy xương, chỉ cần nắn xương lại là được.
- Cụ bà, xương bắp chân của bà hơi bị lệch, phải nắn lại mới được.
Tùy Qua nói với cụ bà:
- Nhà cháu là một gia tộc Đông y, từ nhỏ cháu đã học y thuật. Nếu bà tin tưởng, cháu có thể nắn xương ngay tại đây cho bà. Còn nếu không, bà cứ chờ xe cứu thương của bệnh viện đến đưa bà đi.
- Chàng trai, cháu là người tốt, ta tin cháu!
Cụ bà nói:
- Cháu nắn xương cho ta đi, nếu đến bệnh viện, không biết còn phải rắc rối đến mức nào.
- Vậy bà cứ yên tâm, rất nhanh sẽ ổn thôi.
Tùy Qua cười nói, lấy ra một chiếc lá thông, châm vào một huyệt vị của cụ bà.
- Ồ, chân ta hết đau rồi.
Cụ bà ngạc nhiên kêu lên.
- Chàng trai, y thuật của cháu thật lợi hại!
Những người xung quanh thấy tài năng của Tùy Qua, nhất thời tán thưởng không ngớt.
Với thân phận là người tu hành, Tùy Qua đương nhiên nắm rõ kinh mạch, huyệt vị trong lòng bàn tay. Châm huyệt, nắn xương, chắc chắn chỉ là chuyện nhỏ.
Tùy Qua vuốt nhẹ vài cái ở bắp chân cụ bà, sau đó hơi dùng sức nhấc lên hạ xuống. Chỉ nghe thấy một tiếng "rắc" rất to, khớp xương bị lệch của cụ bà đã về đúng vị trí.
Nhờ lá thông châm huyệt làm tê liệt cơn đau, cụ bà cũng không cảm thấy đau đớn gì cả.
Sau khi nắn xương, Tùy Qua nhổ chiếc lá thông ra, đoạn hỏi cụ bà:
- Bà cảm thấy thế nào rồi?
Cụ bà thử cử động chân, vẻ mặt tràn đầy vui mừng, khen:
- Khỏi rồi, chàng trai, cháu thật lợi hại!
- Bà đừng vui mừng quá!
Tùy Qua vội vàng nhắc nhở cụ bà:
- Mặc dù xương đã về đúng vị trí, nhưng bà đã lớn tuổi rồi, không thể sánh với người trẻ. Sau này nhất định phải chú ý nghỉ ngơi, càng không được mang vác nặng.
Những người xung quanh thấy cụ bà đã ổn, nhất thời yên lòng, không ngớt lời khen ngợi y thuật của Tùy Qua.
Lúc này, một chiếc xe cứu thương gào thét chạy đến.
Xe dừng lại, bên trong vọt ra mấy người mặc áo blouse trắng, hỏi lớn về phía đám đông:
- Bệnh nhân ở đâu? Ai gọi điện thoại cấp cứu?
- Tôi không sao rồi, không sao rồi.
Cụ bà nói với mấy nhân viên y tế:
- Tôi không sao rồi, làm phiền các vị đã phải chạy một chuyến.
- Thật là? Nếu không có chuyện gì, sao còn gọi điện cấp cứu, rảnh rỗi sinh nông nổi sao?
Một người có vẻ là y tá bực mình nói:
- 120 đồng phí cứu hộ, mau đưa tiền đây!
Cụ bà ngơ ngác nói:
- Tôi không lên xe, tại sao phải trả tiền chứ?
Trong đám người có người mỉa mai:
- 120 đồng cho một cuộc điện thoại thì đắt quá, gọi có một lần mà đã hết 120 đồng.
- Chàng trai này xung phong làm việc nghĩa, nắn xương chữa trị cho cụ bà mà còn chẳng lấy tiền.
- Hồ đồ!
Vị y tá kia quát lên:
- Bệnh viện chúng tôi điều động xe cứu thương, bác sĩ, y tá, chẳng lẽ không tốn kém gì sao! Thu của bà 120 đồng cũng không đủ chi phí. Đừng nói nhiều nữa, thời gian của chúng tôi rất quý giá.
- Cuộc điện thoại này là tôi gọi, muốn đòi tiền thì cứ đòi tôi đây!
Trong đám người có người giận dữ nói, mặc dù thực ra cuộc điện thoại này không phải do hắn gọi.
- Bất kể ai gọi, chỉ cần trả tiền là được rồi!
Một nam bác sĩ cáu gắt nói.
- Số tiền này không thể trả!
Lúc này, một giọng nữ sang sảng vang lên giữa đám người.
Một cô gái đội mũ lưỡi trai, mặc áo sơ mi, quần jean, đi giày thể thao bước ra từ trong đám đông. Trên tay nàng cầm một chiếc camera quay phim cỡ nhỏ.
- Đây không phải Lam Lan sao?
Trong đám người có người nhận ra cô gái này.
Nghe thấy cái tên "Lam Lan", lỗ tai Tùy Qua thoáng chốc dựng đứng lên. Chủ nhân của cái tên này đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng hắn.
Hôm nay Lam Lan ăn mặc rất bụi bặm, cá tính, hiển nhiên là nàng đang đi thu thập tư liệu trong thành phố.
Nhưng ánh mắt của Lam Lan vẫn lạnh như băng.
Lam Lan không nhìn về phía Tùy Qua, mà nhìn thẳng vào mấy người trong xe cứu thương, dõng dạc nói:
- Các vị không thể thu số tiền này!
- Lam chủ biên, bình thường tôi cũng hay xem chương trình của cô, cũng kính trọng đạo đức nghề nghiệp của cô. Nhưng bệnh viện chúng tôi có quy định, điều động xe cứu thương là phải thu tiền, hơn nữa số tiền này cũng không phải cá nhân tôi nhận được, mà là thu về cho bệnh viện.
Vị bác sĩ trẻ tuổi nhận ra Lam Lan, giọng nói cũng khách khí hơn trước không ít.
- Bất kể là bệnh viện, hay là bác sĩ, cũng nên đặt nặng nhất hai chữ "cứu người". Nếu bệnh viện và bác sĩ chỉ biết đòi hỏi quyền lợi từ bệnh nhân, thì còn nói gì đến y đức, còn nói gì đến việc cải thiện mối quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân?
Lam Lan nói với lời lẽ sắc bén.
Vị bác sĩ trẻ tuổi thấy Lam Lan không nể mặt, hỏa khí cũng bốc lên, nói:
- Lam chủ biên, chúng ta bớt nói những chuyện không thực tế kia đi. Nếu như bệnh viện không có lợi nhuận, vậy bác sĩ, y tá của chúng tôi sống bằng gì? Y đức có thể nuôi sống chúng tôi sao? Quy định chính là quy định, không thể vì cá nhân ai đó mà thay đổi!
Mọi câu chuyện trong bản dịch này đều thuộc sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm sao chép d��ới mọi hình thức.