[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 49: Chỉ là hiểu lầm. (1)
Ồ, không ngờ tiểu đệ đệ lại là một cậu học trò ngoan ngoãn, ham học hỏi đến vậy.
Thẩm Quân Lăng cười nói:
- Vậy thì, cho tỷ xin số điện thoại di động của cậu đi.
- Lưu lại số điện thoại?
Tùy Qua hơi nghi hoặc, rốt cuộc cô nàng này định giở trò gì đây?
- Đừng căng thẳng.
Thẩm Quân Lăng nói:
- Chỉ là lúc nào tỷ tỷ muốn tìm cậu, sẽ gọi điện cho cậu. Vả lại, mặc dù cậu nói hôm nay không xảy ra chuyện gì, tỷ tỷ cũng tin tưởng nhân phẩm của cậu. Nhưng dù sao tỷ cũng đã bất tỉnh một trận như vậy, lỡ đâu cậu là kẻ háo sắc, đã làm gì tỷ... tỷ phải tìm cậu chịu trách nhiệm chứ. Dù sao cũng cần có một cách liên lạc chứ.
- Chịu trách nhiệm?
- Đúng vậy, nên đừng vội từ chối.
Thẩm Quân Lăng nói:
- Tỷ chẳng qua là nghĩ, lỡ đâu cái bụng tỷ lớn lên, cũng phải có người chịu trách nhiệm chứ.
- Nhưng vừa rồi cô còn nói tôi là sơ nam mà.
Tùy Qua lại cảm thấy khó hiểu.
- Xử nữ vẫn có thể mang thai, mà sơ nam cũng có thể khiến người ta mang thai chứ. Tiểu đệ đệ, xem ra tỷ phải dạy cho cậu một chút kiến thức sinh lý rồi. Lúc trước cậu dùng thuốc tắm bài độc cho tỷ, khi tỷ tiến vào bồn tắm, nếu như lúc ấy cậu vì không chịu nổi sự hấp dẫn của thân thể tỷ mà bắn phi tiêu, hai tỉ con nòng nọc ấy với tốc độ bay hai mươi tám dặm mỗi giờ, nhanh chóng lan khắp bồn tắm, nếu trong đó có một con ương ngạnh tiến vào cơ thể tỷ, cậu biết sẽ xảy ra chuyện gì không?
- Tôi không bắn phi tiêu.
- Tỷ chỉ lấy ví dụ thôi, lúc đó cậu có kích động không?
Tùy Qua thật sự không biết phải nói sao. Hắn phát hiện, tranh cãi với Thẩm Quân Lăng quả thực là một việc cực kỳ ngu xuẩn.
Cho nên, hắn chỉ có thể dựa theo yêu cầu của Thẩm Quân Lăng, để lại số di động của mình.
- Viết lên chiếc áo này.
Thẩm Quân Lăng chỉ vào chiếc áo dính máu mũi của Tùy Qua nói:
- Viết tên cậu lên trên, để lại số điện thoại di động và số điện thoại phòng, để lúc tỷ muốn tìm cậu, nhất định sẽ tìm được!
Tùy Qua để lại số điện thoại và tên, nhưng có một cảm giác kỳ quái như thể vừa nhận tội.
Cuối cùng, Tùy Qua cũng được giải thoát, cùng Thẩm Quân Lăng xuống lầu, trả phòng, chuẩn bị trở về Đông Đại.
Đầu óc Tùy Qua bị cô nàng này làm cho hỗn loạn, hắn chuẩn bị trở về trường, sắp xếp lại mớ suy nghĩ bòng bong của mình.
Thẩm Quân Lăng đứng bên cạnh, nở nụ cười rạng rỡ như hoa, hoàn toàn không giống như vừa mới trải qua một trận nguy hiểm.
Hai người sóng vai đứng ở cửa khách sạn, chờ taxi xuất hiện.
Lúc này, một chiếc Porsche lọt vào tầm mắt của Tùy Qua.
Đường Vũ Khê không hiểu rốt cuộc mình bị làm sao.
Vào buổi trưa, khi nàng đang đi dạo trong cửa hàng, một bóng hình quen thuộc lọt vào mắt nàng, chính là Tùy Qua. Tùy Qua đi rất gấp, Đường Vũ Khê vẫy tay chào hắn, nhưng hắn không hề thấy.
Vì tò mò, Đường Vũ Khê đi theo Tùy Qua. Sau đó, nàng nhìn thấy Tùy Qua đi tới khu áo lót phụ nữ, lúc này, trong lòng Đường Vũ Khê không còn đơn thuần là tò mò nữa.
Đường Vũ Khê nhanh chóng nhìn thấy, Tùy Qua mua một bộ áo lót phụ nữ cao cấp.
Lúc này, lý trí mách bảo Đường Vũ Khê, nàng không nên tiếp tục chú ý chuyện này. Dù sao, Tùy Qua chỉ là học sinh, bạn bè của nàng, nàng không thể can thiệp vào chuyện riêng tư của người khác.
Nhưng phụ nữ hành động thường không theo lý trí, mà theo trực giác.
Cho nên, Đường Vũ Khê như bị ma xui quỷ khiến lại tiếp tục bám theo Tùy Qua, sau đó nàng nhìn thấy Tùy Qua cầm theo bộ áo lót phụ nữ đi vào khách sạn.
Tình huống đã rõ như ban ngày.
Trong căn phòng nào đó của khách sạn, nhất định có một người phụ nữ đang chờ Tùy Qua.
Hơn nữa, chắc chắn cảnh tượng của họ đang vô cùng nóng bỏng, nếu không sẽ không đến mức làm hỏng cả áo lót như vậy được.
Đường Vũ Khê là một người phụ nữ thông minh, cho nên nàng nhanh chóng tìm được đáp án.
Nhưng điều khiến nàng không hiểu là, sau khi nhận được đáp án này, nàng lại có chút tức giận.
Trong suy nghĩ của Đường Vũ Khê, Tùy Qua vẫn chỉ là một kẻ có sắc tâm mà không có sắc đảm, nhưng nàng thật không ngờ, người này không chỉ có sắc đảm, hơn nữa còn là sắc đảm tày trời, giữa ban ngày ban mặt lại dám đến khách sạn làm chuyện đồi bại.
- Mình chỉ muốn nhìn rõ bộ mặt thật của hắn.
- Mình chỉ muốn với tư cách bạn bè và giáo viên nói cho hắn biết: là một sinh viên, hắn đã đi chệch đường rồi.
Đường Vũ Khê cố gắng tìm lý do để tiếp tục theo dõi Tùy Qua, cho nên nàng mới dừng xe đối diện khách sạn.
Đợi đến khi Tùy Qua và Thẩm Quân Lăng xuất hiện trước cửa khách sạn, Đường Vũ Khê mới lộ diện.
Chuyện chính là như vậy.
Thấy chiếc xe thể thao của Đường Vũ Khê xuất hiện trước mặt, trong đầu Tùy Qua liền bật ra một câu nói:
- Nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch!
Cô nam quả nữ, khách sạn, áo lót phụ nữ... chỉ vài từ khóa như vậy cũng đủ khiến người ta liên tưởng đến một việc.
Nhất là vẻ gợi cảm đầy mê hoặc của Thẩm Quân Lăng sẽ khiến người khác theo bản năng liên tưởng đến một thứ duy nhất – chiếc giường.
Cửa sổ xe hạ xuống, trên mặt Đường Vũ Khê phảng phất phủ một tầng sương lạnh, ánh mắt nàng lướt qua Tùy Qua và Thẩm Quân Lăng, sau đó giả vờ bình tĩnh nói:
- Tùy Qua, tình cờ quá. Đây là bạn gái của cậu sao?
- Đúng vậy.
Khi Tùy Qua đang tìm cách giải thích, Thẩm Quân Lăng đứng bên cạnh đã nhanh nhảu trả lời, khiến Tùy Qua nhất thời ngây người.
Thẩm Quân Lăng đưa tay túm lấy cánh tay Tùy Qua, cười duyên dáng nói:
- Tùy Qua, cô mỹ nữ kia là ai vậy?
- Tôi là giáo viên của cậu ấy. Cô... thật đẹp.
Đường Vũ Khê nói xong, nàng chợt đạp chân ga, chiếc xe lao vút đi, chỉ để lại Tùy Qua đáng thương, ngây dại đứng chôn chân ở đó.
- Tại sao cô lại muốn hại tôi?
Tùy Qua có chút căm tức nhìn Thẩm Quân Lăng.
- Hại cậu ư? Đây là tỷ tỷ giúp cậu đấy, không một lời cảm ơn còn dám chê trách.
- Giúp tôi?
- Dĩ nhiên.
Thẩm Quân Lăng nói một tràng đầy lý lẽ:
- Cậu thử nghĩ xem, dưới tình huống này, cho dù cậu giải thích thế nào, cô ấy khẳng định cũng sẽ không tin đâu. Nếu đã như vậy, cần gì phải giải thích. Đợi đến khi cô ấy nguôi giận, bình tâm lại, có lẽ cũng sẽ nghĩ thông suốt thôi. Huống chi, nếu cô ấy giận cậu, chẳng phải chứng tỏ cô ấy cũng có tình cảm với cậu sao, đúng không?
Tùy Qua không thể không thừa nhận, Thẩm Quân Lăng nói có lý.
- Được rồi, cậu không cần cảm ơn tỷ tỷ này đâu, tạm biệt.
Thẩm Quân Lăng cười nói, đưa tay vẫy một chiếc xe taxi, nhẹ nhàng rời đi.
Không thể không nói, hôm nay Tùy Qua vô cùng đen đủi.
Khi hắn chuẩn bị đón xe, mới phát hiện bên trong ví tiền chỉ còn lại vài đồng tiền lẻ.
Cho nên, Tùy Qua đành đi đến ngân hàng gần đó rút tiền, kết quả phát hiện máy ATM ở đó không còn tiền, đến ngân hàng xếp hàng, phía trước lại có tới sáu mươi người đang chờ.
Tùy Qua đành phải từ bỏ, lúc này cái bụng réo ầm ĩ, hắn mới nhớ ra mình còn chưa ăn cơm trưa.
Cho nên, Tùy Qua mua một cái bánh mì, đứng ở trạm xe buýt gặm bánh mì chờ xe, cảm thấy hôm nay thật là một ngày tồi tệ.
Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được sự cho phép.