[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 471: Kinh Kha. (2)
Nói gì thì nói, Tống Văn Hiên cũng là một cường giả Tiên Thiên trung kỳ, cảnh giới hiện tại còn cao hơn Tùy Qua. Vậy nên, chỉ là đi bắt một gian thương nhỏ thôi thì dù sao cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.
Sau khi đến khu thành thị, Tùy Qua mua một chiếc SIM điện thoại, tiện thể mua hai chiếc điện thoại di động, đưa một cái cho Lam Lan.
Từ cửa hàng bước ra ngoài, Lam Lan nói với Tùy Qua:
- Tôi biết anh còn có chuyện phải làm, vậy anh đi làm việc của mình đi.
- Tôi còn phải đưa cô về.
Tùy Qua nói:
- Dù sao tôi cũng phải đưa cô về tận tay cha cô, để đảm bảo an toàn cho cô.
- Anh yên tâm đi, hiện tại rất an toàn.
Lam Lan nói:
- Mặc dù tôi không nhìn thấy sự có mặt của bọn chúng, nhưng tôi dám khẳng định, xung quanh đây nhất định có cảnh sát đang theo dõi nhất cử nhất động của chúng ta, cho nên anh không cần lo lắng cho an toàn của tôi.
- Nói cũng phải.
Tùy Qua cười cười:
- Vậy thì tôi không tiễn cô nữa.
- Không cần anh tiễn.
Lam Lan nói:
- Tôi muốn trở về đài truyền hình làm việc.
- Muốn trở lại làm việc nhanh vậy sao? Sao không nhân cơ hội này nghỉ ngơi thêm vài ngày?
Tùy Qua nói.
- Cô đã bận rộn làm việc thì tôi dĩ nhiên cũng không thể rảnh rỗi mà đi chơi được.
Lam Lan nói:
- Chương trình “Thị sát Đông Giang” của tôi đã bị dừng một tuần rồi, nếu không có thêm tin tức gì, e rằng tiết mục sẽ bị xóa sổ, sau đó biến thành chương trình mua sắm trên ti vi mất.
- Ấy, đừng mà. Đài truyền hình các cô có tiết mục đó thì còn đáng xem, tôi không muốn học kỳ sau tựu trường, bữa ăn chiều ở phòng ăn lại chẳng có gì hay để xem.
Tùy Qua trêu ghẹo nói.
- Đài truyền hình chúng tôi cũng đâu đến nỗi bết bát như vậy. Nhưng chương trình tuần này, tôi có một chủ đề rất hay.
Lam Lan nói:
- Chuyện của Thanh Hòa, chính là tin tức nóng hổi nhất.
- Thôn Thanh Hòa... Nói như vậy, tôi lại phải mang hoa hồng đến, để nhận lời biểu dương của Lam đại chủ biên?
Tùy Qua nói.
- Đúng vậy, nếu như anh chịu tham gia tiết mục của tôi, tôi không ngần ngại tặng anh một đóa hoa hồng ngay tại trường quay.
Lam Lan nói.
- Được rồi, đến lúc đó cô cứ sắp xếp thời gian phỏng vấn nhé.
Tùy Qua nói:
- Nói thật, tôi thật sự rất thích lên TV, bởi vì tôi phát hiện ra mình rất ăn ảnh, nhất là lên tiết mục của cô, đứng cùng cô, cảm giác còn rất xứng đôi, có chút gì đó như một cặp vợ chồng vậy...
- Đi chết đi!
Lam Lan cuối cùng cũng không chịu nổi Tùy Qua nữa, cô xoay người bước nhanh về phía đài truyền hình.
Đi một đoạn, Lam Lan không kìm được quay đầu lại, lại thấy tên tiểu tử Tùy Qua kia đã biến mất không còn thấy bóng dáng đâu nữa.
Lam Lan khẽ thất vọng, nhưng chợt tự nhủ:
- Lam Lan à Lam Lan, người ta cũng đã có bạn gái rồi, mình còn nghĩ gì thế? Ai bảo mình quá lạnh lùng, quá thanh cao như vậy, nếu mình sớm chủ động một chút, có lẽ hắn đã không thuộc về người khác rồi. Ài, xem ra, có lẽ đúng như hắn nghĩ, mình chỉ nên chuyên tâm đùa giỡn chuyện đồng tính luyến ái với Yên Vũ Đồng thôi.
Két ——
Khi Lam Lan đang tự nhủ, đột nhiên một chiếc xe jeep màu đen nhanh chóng lao tới, rồi dừng phanh gấp bên cạnh cô. Từ trong xe nhảy ra một kẻ, lôi cô vào trong xe. Chiếc xe sau đó khởi động và nhanh chóng rời đi.
- Đáng chết!
Lúc này, viên cảnh sát mặc thường phục theo dõi Lam Lan thốt lên một tiếng chửi thề, rồi vội vàng rút điện thoại gọi hỗ trợ.
Lam Lan dù bị kéo lên xe nhưng vẫn giữ được vẻ trấn tĩnh, cô nói:
- Rốt cuộc các ngươi là ai?
- Lam tiểu thư, nếu như cô không muốn tôi bịt miệng cô lại, thì tốt nhất nên ngậm miệng lại ngay!
Một thanh niên lạnh lùng nói.
Lam Lan hừ một tiếng, nhưng không nói gì nữa.
Lúc này, tiếng còi xe cảnh sát đã vọng đến gần.
Lam Lan thầm yên lòng. Kể từ khi cô bị thương lần trước, đám cảnh sát của thành phố Đông Giang có lẽ đã hoàn toàn từ biệt cuộc sống nhàn hạ. Với số lượng cảnh sát bao vây chặn đánh đông đảo như vậy, bọn chúng có chạy đằng trời.
Nhưng dường như Lam Lan đã đánh giá thấp năng lực của bọn đạo tặc này.
Chưa đến 20 phút, Lam Lan đã bị chuyển qua sáu chiếc xe khác, mà cả sáu chiếc đều có kiểu dáng giống hệt nhau.
Rất nhanh, đám cảnh sát đã mất dấu mục tiêu. Dù họ có phong tỏa mọi cửa ngõ, cũng chẳng làm nên chuyện gì. Bọn họ nằm mơ cũng không thể ngờ rằng, Lam Lan đã bị giấu trong một bức tường kép của chiếc xe buýt, lẳng lặng rời khỏi thành phố Đông Giang.
Cuối cùng, chiếc xe này chạy đến một ngọn núi nhỏ yên tĩnh cách Đông Giang hơn mười cây số.
Khi Lam Lan từ trong xe đi ra, cô mới biết mình đã đánh giá quá cao trí tuệ của các đồng chí cảnh sát.
Lam Lan bị đưa lên núi.
Cô không hoảng sợ kêu cứu, cũng không cố gắng chạy trốn, bởi cô biết tất cả đều vô ích.
Những kẻ này, hiển nhiên không phải là bọn đạo tặc tầm thường.
Lam Lan có thể cảm giác được từ sát khí toát ra trên người và ánh mắt lạnh như băng của bọn chúng, họ đều là những cỗ máy chỉ biết giết chóc.
Sát thủ!
Một từ ngữ chợt lóe lên trong đầu Lam Lan.
Trong cánh rừng lưng chừng núi, lá đỏ trải thảm khắp mặt đất.
Vài sát thủ mặc trang phục ngụy trang đứng đó, trong tay bọn chúng đều cầm súng, toát ra sát khí đằng đằng.
Còn có một người, ước chừng năm mươi tuổi, mặc áo khoác ngoài màu đen, trên mặt có hai vết dao rất đáng sợ. Hắn nhìn Lam Lan, lạnh lùng nói:
- Cô không sợ sao?
- Sợ hay không sợ thì có gì khác biệt? Nếu không có gì khác biệt, vậy việc gì phải sợ?
Lam Lan nói:
- Lần trước các ngươi không giết được ta, xem ra lần này sẽ không bỏ qua rồi, vậy sao không mau động thủ đi?
- Không. Bây giờ ta lại chưa muốn giết cô.
Người đàn ông này nói:
- Trước tiên, cô có thể gọi ta là “Kinh Kha”, ta là quản gia của tổ chức sát thủ mang tên “Thích khách”. Lần trước đúng là ta đã ra lệnh bắn chết cô, bởi vì ta muốn giết người phụ nữ thân cận với hắn, để hắn phải chịu khổ sở! Nhưng ta không ngờ h��n lại cứu được cô, điều đó khiến ta rất đỗi ngạc nhiên. Cho nên, lần này ta sẽ không giết cô.
- Vậy ngươi muốn làm gì?
Lam Lan hỏi.
- Nếu hắn đối tốt với cô như vậy, không nỡ để cô chết, vậy ta đương nhiên muốn lợi dụng cô để dụ hắn xuất hiện.
Kinh Kha, tên sát thủ đầu mục, nói:
- Tên tiểu tử đó có chút thủ đoạn cổ quái, trực tiếp đối phó hắn thì quả thực hơi khó khăn. Nhưng, có cô trong tay ta, lần này ta không chỉ muốn lợi dụng cô để giết tên tiểu tử đó, còn muốn lấy được loại thuốc thần kỳ có thể chữa lành mọi vết thương trong tay hắn...!
- Đồ Tể, gọi điện cho tên tiểu tử kia, bảo hắn quay lại đây để chịu chết! Bằng không, chuẩn bị nhặt xác con nhỏ này đi!
Kinh Kha nói với một sát thủ bên cạnh.
- Không cần lãng phí tiền điện thoại, ta đã tới rồi.
Trên không trung của cánh rừng, một giọng nói đột nhiên vang lên.
Kinh Kha và đám thuộc hạ hoảng sợ.
Những người này đều là sát thủ chuyên nghiệp, tính cảnh giác đương nhiên cực kỳ cao, nhưng không một ai biết Tùy Qua đã lên núi từ lúc nào, thậm chí căn bản không xác định được rốt cuộc hắn đang ở đâu.
- Hắn ở phía trên!
Một tiếng kinh hô đột ngột vang lên.
Đúng vậy, là kinh hô, là tiếng kêu gào hoảng sợ.
Truyen.free hân hạnh mang đến bạn câu chuyện hấp dẫn này.