Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 470: Kinh Kha. (1)

Quỹ Tiên Linh Thảo Đường ư?

Lam Lan đột nhiên hỏi:

– Tôi nghe nói tổng giám đốc của Quỹ Tiên Linh Thảo Đường là một đại mỹ nữ, hình như tên là Đường Vũ Khê thì phải. À mà, không biết hai người có quan hệ gì với nhau?

– Cô ấy... là bạn gái tôi.

Tùy Qua thành thật đáp. Dù trong đầu Tùy Qua vẫn đầy rẫy những ý nghĩ "cầm thú", nhưng khi đối mặt với Lam Lan để trả lời câu hỏi này, anh vẫn không sao nói chuyện hùng hồn được, thậm chí trong lòng còn cảm thấy chút khó chịu.

Cái này là gì đây? Lẽ nào lương tâm mình vẫn chưa mất hẳn sao?

Tùy Qua khẽ cười tự giễu.

– A, xem ra anh đúng là có duyên với phái nữ thật đấy.

Lam Lan chợt cười nói:

– Có được một đại mỹ nữ làm bạn gái, hơn nữa người ta còn hết lòng giúp đỡ anh như vậy, anh nhất định phải biết trân trọng đấy. Đáng tiếc, một cô gái ưu tú như thế... đúng là quá hời cho anh. Giá như cô ấy thích con gái thì tốt biết mấy.

– Chẳng lẽ cô muốn... chen chân vào sao?

Tùy Qua nói, lòng vẫn đang thầm nghĩ, chẳng lẽ Lam Lan và Yên Vũ Đồng thật sự có tình cảm với nhau?

– Anh đúng là xấu xa, không lẽ làm tỷ muội của cô ấy cũng không được sao?

Lam Lan đáp.

– Tuyệt đối đừng!

Tùy Qua vội vã nói:

– Cô và Yên Vũ Đồng đã đủ phí phạm "tài nguyên" lắm rồi.

Nhưng lúc này, Tùy Qua vẫn đang thầm nghĩ, hay là mình nên sớm thúc đẩy Nhân Mộc sinh trưởng, sau đó chế biến thành linh dược, để đưa tổng biên tập Lam quay trở lại "quỹ đạo". Một người phụ nữ xinh đẹp như vậy, không thể nào để Yên Vũ Đồng hủy hoại được.

Còn Yên Vũ Đồng, cứ để cô ấy đi con đường riêng của mình vậy.

Vừa đi vừa trò chuyện, hai người đã đến công ty.

Phòng làm việc của Tùy Qua đã tạm thời được biến thành phòng trị liệu. Diên Vân hòa thượng đang ở bên trong bận rộn chữa bệnh cho mọi người.

Chưa cần nói đến điều gì khác, chỉ riêng vẻ mặt và khí chất của Diên Vân hòa thượng đã đủ mang đến niềm tin cho rất nhiều bệnh nhân. Dù sao, Diên Vân hòa thượng cũng là một cao tăng của Thiếu Lâm Tự, dù còn trẻ tuổi, nhưng khí chất xuất trần, lòng mang từ bi, cùng với vẻ ngoài trang nghiêm như Phật, khiến người ta có cảm giác hắn chính là một tôn giả từ bi đang bước đi giữa nhân gian.

Chỉ nhìn vẻ ngoài, Diên Vân hòa thượng đúng là càng giống một thế ngoại thần y hơn.

Còn Tùy Qua, nhìn thế nào cũng chỉ hơi giống một lang trung giang hồ.

Thấy Tùy Qua và Lam Lan bước vào, Diên Vân lên tiếng chào Tùy Qua, sau đó trong mắt anh ta thoáng hiện lên một tia kinh hãi.

Vài phút sau, khi Diên Vân đã chữa trị xong cho một bệnh nhân, anh mới đứng dậy nói với Tùy Qua:

– Ch��c mừng Tùy huynh, lại đột phá bước ngoặt nhanh đến thế!

Cảm nhận được Tùy Qua đã bước vào Tiên Thiên kỳ, gương mặt Diên Vân tràn ngập sự hâm mộ.

Tiên Thiên kỳ, đây là một cảnh giới truyền kỳ mà rất nhiều người luyện võ tha thiết ước mơ, và Diên Vân đương nhiên cũng không ngoại lệ.

– Xin lỗi quý vị, tôi xin phép nghỉ ngơi một lát, lát nữa sẽ tiếp tục trị liệu cho mọi người.

Diên Vân nói với các bệnh nhân trong phòng.

Ra ngoài phòng, Diên Vân mới tiếp tục nói với Tùy Qua:

– Tổng cộng có hai mươi ba người mắc bệnh nặng ở thôn Thanh Hòa, một nửa đã được chữa khỏi, còn một nửa kia thì bệnh tình cũng thuyên giảm đáng kể, xem ra không đến mấy ngày nữa là có thể khỏi hoàn toàn.

– Diên Vân huynh vất vả quá rồi.

Tùy Qua nói.

– Cũng là nhờ linh dược của Tùy huynh cả, nếu không, với y thuật của ta thì liệu có thể cứu được mấy người chứ?

Diên Vân cảm thán nói:

– Đến tận bây giờ, ta mới thực sự ý thức được rằng quyết định rời Thiếu Lâm Tự đến giúp ngươi ban đầu là một lựa chọn vô cùng sáng suốt. Nhìn thấy những người bệnh nặng khôi phục sức sống, thấy gia đình họ lại tràn đầy hy vọng, ta cảm thấy điều đó ý nghĩa hơn rất nhiều so với việc ngày ngày tụng kinh niệm Phật ở Thiếu Lâm Tự!

– Có lẽ trời sinh ngươi thích hợp làm một người đi ngược lại lẽ thường.

Tùy Qua cười nói:

– Cái cảm giác ngươi nói, ta cũng từng trải qua rồi. Quả thật, trong mắt ta, việc làm hiện tại của ngươi ý nghĩa hơn rất nhiều so với việc tụng kinh niệm Phật ở Thiếu Lâm Tự.

– Đối với ta mà nói, đây cũng là một kiểu tu hành.

Diên Vân hòa thượng nói:

– Chẳng qua, ta không biết khi nào mới có thể giống Tùy huynh, đột phá Tiên Thiên, tìm được con đường tu hành thuộc về riêng mình.

– Có lẽ sẽ không lâu nữa đâu.

Tùy Qua nói:

– Đợi sau khi giải quyết xong những chuyện này, huynh đệ chúng ta sẽ trao đổi chút tâm đắc, xem thử kinh nghiệm của ta có hữu dụng gì cho ngươi không.

– Vậy thì phải tạ ơn Tùy huynh trước rồi.

Vừa nói, Diên Vân hòa thượng vừa chắp tay hành lễ với Tùy Qua.

– Cần gì phải khách sáo đến thế?

Tùy Qua khiêm nhường nói.

– Truyền đạo thụ nghiệp, ta đương nhiên phải hành lễ mới phải.

Diên Vân hòa thượng nghiêm nghị nói.

– Đéo đỡ nổi! Ngươi khách sáo đến mức đó, làm ta cảm thấy áp lực lắm, ngươi biết không hả?

Tùy Qua cười mắng.

– Nếu không nghĩ ra cách giúp ngươi đột phá, đến lúc đó trong lòng ta sẽ thấy áy náy khôn nguôi. Áy náy đó, ngươi hiểu không?

– Vậy Tùy huynh nhất định phải dốc sức tương trợ nhé.

Trong đôi mắt Diên Vân thoáng hiện lên vài tia giảo hoạt.

– Nhất định sẽ dốc sức tương trợ.

Tùy Qua nói:

– Về cơ bản thì các bệnh nhân ở thôn Thanh Hòa đã được giải quyết xong xuôi rồi. Nhưng, cái kẻ tội đồ gây chuyện kia đâu rồi nhỉ? Không biết Tống Văn Hiên chết dí ở xó nào, một chuyện nhỏ thế này mà cũng không xong. Diên Vân huynh, ngươi đã gặp Tống Văn Hiên chưa?

– Tống lão mấy ngày trước có xuất hiện, nhưng mấy ngày nay lại không thấy bóng đâu.

Giọng Diên Vân dành cho Tống Văn Hiên cũng rất mực tôn kính, đó là sự tôn kính dành cho tu vi Tiên Thiên kỳ của Tống Văn Hiên.

– Thật sao? Cái lão đầu tử này đi đâu không biết, điện thoại cũng không gọi được.

Tùy Qua nghi ngờ nói.

Suy nghĩ một lát, Tùy Qua cảm thấy chuyện này có gì đó không ổn. Tống Văn Hiên là người làm việc rất đáng tin cậy cơ mà.

Nhưng chỉ là đi bắt một dược thương lòng dạ hiểm độc thôi mà, sao đến tận bây giờ vẫn chưa có hồi âm gì?

Tùy Qua quyết định gọi điện cho Tống Lập Hào.

Nhưng ngay sau đó, anh phát hiện điện thoại di động của mình đã ướt sũng, ngay cả thẻ SIM cũng bị hỏng, căn bản không thể nhớ nổi số điện thoại của Tống Lập Hào. Bất đắc dĩ, Tùy Qua đành phải cùng Lam Lan trở về thành phố, đi làm lại thẻ SIM.

Trên đường, Lam Lan hỏi Tùy Qua:

– Anh nói còn một việc phải làm, rốt cuộc là việc gì vậy?

– Hãng dược Xuân Huy.

Tùy Qua nói:

– Tôi đã cho người đi thăm dò rồi, nhưng xem ra đúng là có chút vấn đề thật.

– Vậy thì làm sao bây giờ?

Lam Lan nói:

– Bản thân lai lịch của Hãng dược Xuân Huy cũng có chút vấn đề, người của anh sẽ không gặp rắc rối chứ? Ai, vậy phải làm sao đây? Hay là tôi đi nhờ cha tôi, kêu ông ấy giúp một tay?

Thái độ của Lam Lan đối với cha mình tựa hồ cũng không tốt. Nếu như không phải vì có liên quan đến Tùy Qua, có lẽ cô sẽ kiên quyết không mở lời nhờ vả cha mình đâu.

Tùy Qua lắc đầu nói:

– Cô cũng không cần lo lắng quá, chuyện không nghiêm trọng đến mức đó đâu. Người tôi phái đi rất lợi hại, có lẽ sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn.

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép và phát tán khi chưa được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free