Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 442: Âm thầm đánh giá. (1)

Trà lâu Phúc Lai Các, tọa lạc tại trung tâm Đế Kinh, là một tòa lầu giả cổ cao tám tầng.

Lúc này, Tùy Qua, Đường Vân và Thang Vân Long đang ngồi ở tầng tám.

Ngoài cửa, Tống Văn Hiên đứng thẳng tắp, bên cạnh là đội cảnh vệ của Thang Vân Long.

Vẻ ngạo mạn và thói hung hăng càn quấy của Thang Vân Long đã biến mất, xem ra hắn đã bị Tùy Qua mài hết móng vuốt.

Thấy Tùy Qua và Đường Vân, Thang Vân Long vội vàng hạ giọng, nâng chén trà nói:

– Hai vị, chưa bàn chuyện khác, lần này tôi xin bồi lễ với hai vị trước. Chuyện hôm nay tôi thật có lỗi, hi vọng hai vị bỏ qua cho.

Tùy Qua và Đường Vân uống cạn chén trà, xem như nể mặt Thang Vân Long.

Thang Vân Long thấy hai người đã uống trà, trong lòng có chút trấn định, lại nói:

– Anh tôi…

– Tôi biết, tính cách của đại ca anh chính là như vậy.

Đường Vân tiếp lời hắn:

– Dù sao hắn cũng là nhân vật truyền kỳ trong Đế Kinh mà. Tôi nhớ lúc còn nhỏ, nghe nói đại ca anh chính là đại thiếu trong thủ đô, tâm cao khí ngạo, chẳng coi ai ra gì. Nhân vật như vậy làm sao chịu cúi đầu trước ai chứ.

Đường Vân cố ý nói như vậy chính là muốn kích thích nỗi đau trong lòng Thang Vân Long.

Quả nhiên, Thang Vân Long nói:

– Phải, anh tôi thật tài giỏi lắm. Nhưng hắn cũng là người vô tình, vì thể diện của hắn, ngay cả tình anh em cũng chẳng màng đến, thật sự là độc ác! Hắn thật sự là độc ác!

Nói tới đây hắn uống cạn chén trà, như thể dùng trà thay rượu.

– Thật ra thì cũng dễ hiểu thôi.

Đường Vân nói:

– Dù sao hiện tại Thang Vân Bằng rất nổi bật, chẳng những công phu cao cường, lại còn nổi bật trong quân đội, đã là lữ trưởng, khẳng định rất được trưởng bối nhà anh xem trọng, ngay cả tôi cũng rất hâm mộ đấy.

Một câu này thật sự đâm trúng chỗ đau của Thang Vân Long.

Vẻ mặt hắn thay đổi, sau đó nói:

– Đừng nói tới hắn! Đường Vân, hãy nói chuyện trước mắt đi, hai người muốn gì để chữa chân của tôi? Cần tiền hay những vật khác?

– Tôi biết Thang gia không thiếu tiền.

Tùy Qua lên tiếng:

– Nhưng nếu quả thật tôi muốn thu chẩn kim của anh, cho dù là anh cũng sẽ cảm thấy rất khó chấp nhận. Anh xem cái này…

Tùy Qua đưa điện thoại cho Thang Vân Long, bên trên là thông tin về những quy định của Đế Ngọc Cao số 2.

Thấy nội dung kia, Thang Vân Long biến sắc.

Đường Vân nói:

– Đúng vậy, điều này là thật. Dược vật này của Tùy Qua, ai muốn sử dụng, thường phải trả giá một phần ba thậm chí là nửa tài sản để đổi lấy. Cho nên dù là anh cũng sẽ cảm thấy khó chịu. Nhưng hôm nay Tùy Qua không có yêu cầu này.

– Vậy anh muốn thế nào?

Thang Vân Long hỏi, trong lòng càng thêm kiêng kỵ Tùy Qua.

– Anh nói cho tôi biết trước, hôm nay là ai bảo anh tranh phòng của chúng tôi?

Tùy Qua hỏi.

– Việc này…

Thang Vân Long do dự, bởi vì hắn đã đáp ứng người kia không nói với bất cứ ai.

– Anh đang phân vân, vậy chờ anh suy nghĩ kỹ rồi nói sau.

Tùy Qua muốn đứng dậy rời đi.

– Đợi một chút…

Thang Vân Long rất nhanh đưa ra quyết định:

– Là Dương Sâm.

– Dương Sâm!

Đường Vân hừ một tiếng:

– Thì ra là tên này!

– Tôi cũng nghĩ là hắn.

Tùy Qua nói:

– Nếu không thì Đế Kinh lớn như vậy, bao nhiêu nhà hàng, vì sao Thang thiếu lại trùng hợp va phải chúng ta. Xem ra Dương Sâm muốn hại Thang thiếu thôi.

– Hắn là bạn của tôi, làm sao có thể hại tôi.

Thang Vân Long nói.

– Bởi vì đầu óc hắn thông minh hơn anh, biết cách mượn dao giết người.

Tùy Qua nói:

– Nếu hắn không thể hại anh, vậy chân của anh lại thành ra thế này, vì sao anh phải trở mặt với đại ca anh?

– Việc này… Vì sao Dương Sâm ph���i làm như vậy!

Thang Vân Long hình như đã tin lời Tùy Qua.

– Hắn vì sao phải như vậy?

Đường Vân hừ lạnh nói:

– Đương nhiên là muốn hai nhà chúng ta đối đầu nhau, sau đó hắn ngư ông thủ lợi. Hiện tại ông nội của tôi bệnh nặng, ai cũng muốn đến tiếp quản quyền lực của Đường gia chúng tôi. Mà Dương gia dù nằm mơ cũng muốn đưa thế lực vào quân đội, vốn họ luôn không có cơ hội, nhưng giờ thì có. Hơn nữa hắn còn lợi dụng anh khiến hai nhà chúng ta bất hòa với nhau.

Thang Vân Long cũng là một quân nhân, tự nhiên đầu óc cũng không quá phức tạp, ngẫm nghĩ một lát, chợt nói:

– Trời ạ! Tên vương bát đản Dương Sâm, quá ghê tởm, lại dám lợi dụng lão tử!

– Ai bảo anh ngu ngốc cơ chứ.

Tùy Qua nghĩ thầm, sau đó lại nói:

– Đáp án câu hỏi này tôi đã biết, tôi rất hài lòng. Thế thì bây giờ chúng ta có thể nói chuyện chữa chân cho anh.

Thang Vân Long vội vàng làm ra vẻ chăm chú lắng nghe.

– Yêu cầu này rất đơn giản.

Tùy Qua nói:

– Anh đến Đường gia ở một thời gian ngắn.

– Đến Đường gia ở một thời gian ngắn? Chỉ đơn giản như vậy?

Thang Vân Long nghi hoặc, khó hiểu.

– Chỉ đơn giản như vậy.

Tùy Qua nói:

– Ban đầu anh của anh không xin lỗi, tôi vốn không muốn chữa chân cho anh. Nhưng Đường Vân nói oan gia nên giải không nên kết, còn nói ông nội anh và Đường lão đều là bạn cũ, không cần phải xem nhau như đối thủ không đội trời chung. Cho nên tôi mới định chữa chân cho anh. Nhưng do anh trai anh làm gián đoạn, dược liệu vốn dùng để chữa chân cho anh đã hết. Cho nên cần phải pha chế lại. Hơn nữa chân của anh đã bị bó bột, lại còn dùng các loại thuốc khác, khiến tình hình trở nên phức tạp hơn một chút. Vì vậy, để đảm bảo ổn thỏa, anh cần ở lại Đường gia để được điều trị. Chờ sau khi chân anh lành lại thì có thể về nhà rồi.

– Thật… chỉ đơn giản như vậy?

Đối mặt với thái độ thay đổi của Tùy Qua, Thang Vân Long tựa hồ có chút không dám tin.

– Phải.

Tùy Qua nói:

– Chẳng lẽ anh nghĩ rằng tôi còn muốn hại anh sao? Xem đi, Vân ca, tôi đã nói nên mạnh tay vòi hắn một khoản tiền lớn hắn mới chịu tin, mà anh lại không tin tôi.

Đường Vân cười cười không đáp.

Thang Vân Long đã dẹp bỏ cái tôi, cho nên cảm thấy tình hình cũng chẳng thể tệ hơn được nữa, vì thế, theo lời đề nghị của Tùy Qua, quyết định tạm thời ở lại Đường gia.

Nào ngờ, ngay tối đó Thang Vân Long vừa đến Đường gia, đã nhận được điện thoại của Thang Vân Bằng, Thang Vân Bằng lại mắng cho hắn một trận, nói hắn không có khí phách, không có tôn nghiêm. Lần này Thang Vân Long cũng không khách khí, cãi nhau một trận với Thang Vân Bằng.

Đường Thế Uyên lại tỏ ra rất hứng thú đối với cách xử lý việc này của Tùy Qua.

Nhưng hắn vẫn chưa hỏi những nguyên do sâu xa.

Trong khi đó, khi thân thể dần tốt hơn, Đường Thế Uyên bắt đầu tiếp xúc với một số nhân vật quan trọng trong gia tộc, thực hiện một số sắp xếp và bố trí, điều này làm người của Đường gia có cảm giác mưa gió nổi lên.

Từ sau lần gặp mặt với Tùy Qua, Dương Sâm không thấy xuất hiện trở lại.

Nhưng Tùy Qua không tin rằng tiểu tử kia đã cút ra nước ngoài lần nữa.

Nhiệm vụ chủ yếu của hắn hiện tại là điều dư��ng sức khỏe cho Đường Thế Uyên, thuận tiện chữa chân cho Thang Vân Long.

Toàn bộ bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, xin được ghi nhận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free