[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 441: Mê hoặc.
“Tôi hiểu rồi.” Tùy Qua gật đầu.
Trong phòng Thang Vân Long tại đại viện Thang gia.
Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!
Trong cơn phẫn nộ, hắn đập vỡ tan rất nhiều đồ vật trong phòng.
Hắn làm như vậy cũng là có mục đích riêng.
Quả nhiên, chẳng mấy chốc, Thang Vân Long thấy mẹ mình là Sầm Ái Bình chạy vào, lo lắng hỏi:
– Vân Long, con làm sao thế? Con nên tĩnh dưỡng cho tốt, đừng tùy h���ng nữa.
– Nghỉ ngơi điều dưỡng cái rắm! Chân con đã bị phế rồi! Mẹ ơi, hiện tại con còn chưa cưới vợ, lại thành người què, sau này ai nguyện ý gả cho con chứ.
Thang Vân Long bắt đầu tố khổ.
– Con là người của Thang gia, cho dù không còn đôi chân vẫn có thể cưới được vợ.
Sầm Ái Bình nói.
– Vậy thì đã sao, vậy thì có tác dụng gì.
Thang Vân Long nói:
– Chẳng lẽ mẹ muốn xuống nông thôn cưới vợ cho con sao? Các tiểu thư danh giá ở Đế Kinh ai nguyện ý kết hôn sinh con với một người què chứ? Con thật sự xui xẻo, nhưng xui xẻo hơn chính là con có một người anh thấy chết mà không thèm cứu!
– Việc này có quan hệ gì với anh con?
Sầm Ái Bình hỏi.
– Đáng lẽ ra, đại ca chỉ cần nói lời xin lỗi với người ta là chân con đã được chữa khỏi. Nhưng hắn không chịu! Chỉ một câu “thật xin lỗi” hắn cũng không muốn nói, thà để con làm kẻ què quặt.
Thang Vân Long đáp.
– Không thể nào? Vả lại, chuyện này có liên quan gì đến anh con chứ?
Sầm Ái Bình hỏi.
– Người của Đường gia vốn có một loại thuốc có thể chữa khỏi vết thương cho con, hơn nữa họ đã chuẩn bị sẵn cho con rồi. Nhưng đại ca vừa tới đã trực tiếp bắn vào họ hai phát súng, kết quả là người của Đường gia không chịu đưa thuốc ra.
Thang Vân Long nói:
– Mẹ xem con có oan ức không? Hơn nữa sau đó Đường Vân cũng nói, bọn họ không muốn gây thù chuốc oán với chúng ta, chỉ cần đại ca nói lời xin lỗi thì họ sẽ đưa thuốc, nhưng đại ca vẫn không chịu.
– Không thể nào chứ?
Sầm Ái Bình ngồi bên cạnh Thang Vân Long:
– Đại ca con chẳng phải luôn quan tâm, chăm sóc con sao? Có phải con bị người ta lừa gạt không, làm gì có thuốc nào có thể giúp vết thương ở chân lành lại ngay lập tức được? Người xưa thường nói "động tới xương cốt chữa trăm ngày", con đừng nghĩ lung tung.
– Không phải vậy, con tận mắt nhìn thấy tên nhóc đó chữa khỏi vết thương do súng bắn, hơn nữa là khỏi hẳn!
Thang Vân Long nói:
– Tận mắt nhìn thấy, sẽ không sai!
– Thật sao?
Sầm Ái Bình kêu lên:
– Nếu đúng như con nói thì chính là đại ca con sai rồi.
– Vậy mẹ đi khuyên đại ca đi mẹ.
Thang Vân Long nói:
– Chỉ nói một câu xin lỗi thì có gì đâu? Nếu đại ca khó chịu, chờ sau khi chân con khỏi hẳn, chúng ta còn có thể tìm cơ hội xử lý Đường Vân và tên nhóc đó. Nhưng hiện tại, vì đôi chân của con, nói một câu thật xin lỗi cũng đâu có gì tổn thất, đúng không?
– Vân Long, em không cần nói nữa!
Đúng lúc này, giọng Thang Vân Bằng vang lên:
– Mẹ, mẹ cũng không cần khuyên con, con sẽ không cúi đầu trước người của Đường gia đâu!
– Mẹ nghe xem kìa… mẹ nghe xem đại ca nói gì đi!
Thang Vân Long buồn bực nói:
– Hắn làm anh kiểu gì thế này!
– Để mẹ đi khuyên đại ca con một tiếng.
Sầm Ái Bình đứng dậy:
– Nhưng tính đại ca con vốn cứng đầu, cũng giống như cha con vậy, không biết hắn có nghe lời mẹ không nữa.
– Được rồi, vậy cứ mặc kệ tôi thành người què đi!
Thang Vân Long kêu lên:
– Không sao, nếu tôi thật sự bị què, tôi sẽ đến ngay cửa Trung Nam Hải làm kẻ ăn mày, cho các người phải ghê tởm!
Sầm Ái Bình khẽ thở dài một tiếng, nói:
– Vân Long, con đừng nói bậy nữa, mẹ đi khuyên đại ca con đây.
– Mẹ, mẹ không cần đi, con đi!
Thang Vân Bằng không đợi Sầm Ái Bình kịp nói thêm, chỉ nói một câu rồi rời khỏi phòng, nhảy lên xe, khởi động máy và rời khỏi Thang gia ngay lập tức.
– A!
Thang Vân Long hét lớn, đập vỡ chiếc bình hoa cổ bên cạnh. Hắn thực sự đã phẫn nộ đến cực điểm!
Đúng lúc này, điện thoại vang lên. Thang Vân Long không muốn nghe máy.
Đợi điện thoại reng lên vài hồi, Sầm Ái Bình đành nghe máy.
– Là Đường Vân gọi tới.
Sầm Ái Bình cẩn thận nói, có vẻ sợ làm con trai mình kích động.
– Đường Vân?
Thang Vân Long lại không kích động, có lẽ hắn đã tạm thời trút hết hận ý lên người anh trai mình. Hắn cầm lấy điện thoại, nói:
– Đường Vân, anh tính tát muối vào vết thương lòng tôi sao?
Đường Vân nói:
– Tuyệt đối không phải vậy. Hiện tại anh cũng biết tình hình nhà Đường gia chúng tôi, có câu "oan gia nên giải không nên kết". Giờ nói thật lòng, tôi vốn không muốn trở thành kẻ địch với anh. Cho nên chiều nay tôi đã cho anh cơ hội, nhưng không biết anh trai anh có đổi ý hay không? Anh không biết, tên nhóc Tùy Qua cũng bướng bỉnh lắm, tôi đã tốn rất nhiều công sức mới khuyên được hắn đưa thuốc chữa trị cho anh, nhưng mà anh trai anh… thôi bỏ đi, không nhắc tới cũng được.
– Thang Vân Bằng, hắn không phải anh tôi!
Thang Vân Long nói:
– Hoạn nạn thấy chân tình, lời này đúng là không sai. Tôi biết chiều nay anh ��ã cho chúng tôi một bậc thang để xuống nước, nhưng anh trai tôi tính tình ngang bướng, gặp phải người anh như vậy đúng là mẹ kiếp tôi xui xẻo tám đời!
– Thôi bỏ đi, không nhắc tới anh trai anh nữa.
Đường Vân nói:
– Sau khi anh đi rồi, tôi đã nói chuyện rất lâu với Tùy Qua…
– Hắn nói thế nào?
Thang Vân Long tựa hồ nghe được tình hình có thể xoay chuyển.
– Tính thằng nhóc đó cũng cứng đầu, ngay từ đầu nhất quyết không đồng ý, dù sao hắn bị anh trai anh bắn hai phát súng, trong lòng hắn không cam tâm mà.
Đường Vân nói:
– Nhưng tôi đã phân tích thiệt hơn cho hắn nghe, nói rất nhiều lời hay lẽ phải, cuối cùng hắn đã thay đổi chủ ý.
– Hắn nguyện ý đưa thuốc ra sao?
Thang Vân Long vô cùng vui sướng.
Lúc này hắn chỉ nghĩ làm thế nào để chữa khỏi chân mình, những chuyện khác hắn cũng chẳng muốn nghĩ đến. Kể cả nếu bị bắt quỳ xuống thêm lần nữa, hắn cũng cam lòng, vì theo hắn, việc trở thành một kẻ què quặt là không thể chấp nhận. Nếu quả thật phải tàn phế cả đời, hắn chẳng những sẽ biến thành trò cười, h��n nữa đối với bản thân hắn mà nói, điều này không thể nào chấp nhận được, sự nghiệp, cuộc đời và tình yêu đều sẽ bị hủy diệt.
Chính bởi vì như thế, khi Thang Vân Bằng từ chối Tùy Qua, Thang Vân Long cũng oán hận cả anh ta.
– Hắn cuối cùng đã đồng ý.
Đường Vân nói:
– Nhưng chuyện này không đơn giản thế đâu, hắn muốn nói chuyện với anh.
– Được. Nói chuyện ở đâu, để tôi sắp xếp chỗ.
Thang Vân Long vội vàng nói.
– Không cần, tôi đã sắp xếp xong cả rồi, ngay tại trà lầu Phúc Lai Các, tám giờ tối nay.
Đường Vân nói.
– Tôi nhất định đến đúng giờ.
Thang Vân Long vội vàng đáp.
– Vân Long, con lại muốn ra ngoài sao?
Sầm Ái Bình nói:
– Lại đi gặp người của Đường gia? Con phải cẩn thận đấy.
– Con còn gì mà phải cẩn thận chứ.
Thang Vân Long nói:
– Hiện tại con đã thành kẻ tàn phế, người ta còn có thể làm gì con nữa? Hiện giờ con nên đề phòng chính là người nhà họ Thang chúng ta, ngay cả anh trai cũng không thể tin tưởng, cái nhà này… Haizz, thôi không nói nữa. Con đi chuẩn bị xe, đi nói chuyện với người ta, hi vọng người ta sẽ tha cho con một con đường sống.
Bản quyền của tác phẩm chuyển ngữ này được bảo lưu nghiêm ngặt bởi truyen.free.