[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 434: Làm khó dễ.
Đường Vân hiểu lờ mờ, nhưng nghe Tùy Qua nói bệnh tình giảm bớt, anh cũng yên tâm đôi phần.
– Đừng quá lo lắng.
Tùy Qua an ủi Đường Vân.
– Làm sao mà không lo lắng được chứ.
Đường Vân thở dài:
– Hiện tại tôi đã nghe được tiếng gió rồi, chức vụ của tôi có lẽ sẽ bị điều chuyển.
– Điều đi đâu?
Đường Vũ Khê hỏi.
– Ai mà biết được.
Đường Vân nói:
– Dù sao thì chắc chắn chẳng phải nơi tốt lành gì. Anh xem, nhiều khả năng sẽ là một vùng xa xôi hẻo lánh, chẳng có tương lai thăng tiến. Hừ, không thể ngờ ông nội còn chưa có mệnh hệ gì mà những kẻ đó đã nóng lòng đến vậy.
– Anh à, anh đừng lo lắng, vẫn còn cha ở đó mà.
Đường Vũ Khê an ủi.
Đường Vân than một tiếng, nói:
– Vũ Khê, em không ở trong quân nên không biết tình hình lúc này. Nếu ông nội mà có chuyện gì, ngay cả sự nghiệp của cha cũng bị ảnh hưởng, huống chi là anh.
– Chuyện đó sẽ không xảy ra đâu.
Tùy Qua khẳng định:
– Tôi muốn nói là, ít nhất Đường lão có thể sống thêm vài năm nữa mà không có vấn đề gì.
– Thật sao?
Đường Vân vội hỏi.
– Nói gì vậy chứ, anh lại hoài nghi y thuật của tôi à.
Tùy Qua nói:
– Anh không thể tin tôi một chút sao? Hồi trước chữa bệnh cho Vũ Khê cũng thế, giờ chữa bệnh cho Đường lão cũng vậy. Vân ca, sao anh cứ hay đánh giá thấp người khác thế?
Đường Vân bị nói làm cho hơi ngượng, anh giải thích:
– Này… chủ yếu là vì cậu còn quá trẻ tuổi đó thôi.
– Anh không thể nói là tuổi trẻ tài cao sao?
Tùy Qua liếc Đường Vân.
– Được rồi.
Đường Vân nói:
– Tôi chính thức xin lỗi còn không được sao?
– Được.
Tùy Qua nói:
– Thế anh đền bù cho tôi thế nào đây?
– Còn đền bù gì nữa? Cậu đúng là lòng tham không đáy.
Đường Vân nói:
– Tôi mời cậu ra ngoài ăn cơm đi, đừng có mà đòi hỏi thêm gì quá đáng nữa nhé! Đến Toàn Tụ Đức đi.
– Đề nghị này thật không tệ.
Tùy Qua nói:
– Nói thật thì tôi thực sự không quen cái không khí ăn uống ở nhà anh cho lắm.
– Rồi sẽ quen thôi.
Đường Vân cười ha ha:
– Đi thôi, tôi đi lấy xe.
Sau khi lên xe, Tùy Qua hỏi:
– Sao vậy, anh không gọi theo cảnh vệ, không lo lắng bị người tập kích sao?
– Chúng ta đang đi trong nội thành, lại là giữa ban ngày ban mặt, không có kẻ ngu xuẩn nào dám ra tay trong lúc này đâu.
Đường Vân nói:
– Huống chi, lần trước sát thủ là nhắm vào cậu mà.
– Sao lại thế này?
Đường Vũ Khê hỏi:
– Sao anh lại gặp phải sát thủ?
– Làm sao tôi mà biết được chứ.
Tùy Qua xòe tay ra vẻ vô tội:
– Chắc tại số tôi với sát thủ khắc nhau chăng.
– Đừng nói nhảm nữa, anh không sao chứ?
– Tôi thì làm sao có chuyện gì được? Hơn nữa còn bắt được một tên. Đúng rồi, Đường Vân, thẩm vấn ra được kết quả gì chưa?
– Thẩm vấn nỗi gì.
Đường Vân đáp:
– Còn chưa kịp thẩm vấn đã bị người của Long Đằng mang đi rồi.
– Long Đằng? Bộ đội của Lữ Chính Dương?
Tùy Qua hỏi:
– Nghe nói bộ đội của họ rất lợi hại à.
– Đương nhiên. Nếu không lợi hại thì sao có thể gọi là Long Đằng chứ? Có thể lấy đồ đằng thần long đặt tên, hiển nhiên phải là một lực lượng hùng mạnh bậc nhất.
Giọng Đường Vân đầy vẻ kính trọng:
– Long Đằng là bộ đội đặc chủng tác chiến cực mạnh. Cậu yên tâm đi, nếu giao cho họ thẩm vấn, họ nhất định sẽ moi ra được thông tin.
– Ồ, bộ đội tác chiến cực mạnh, hẳn là rất lợi hại.
Tùy Qua tự nhủ:
– Nhưng sớm biết sẽ bị người của Long Đằng mang đi, tôi nên sớm tra khảo cho ra nhẽ rồi, đáng tiếc.
Tùy Qua vốn muốn tìm hiểu thêm về nội tình Long Đằng, nhưng vì nhắc đến nội dung cơ mật, Đường Vân cũng không thể tiết lộ quá nhiều. Tuy nhiên, Tùy Qua có ấn tượng không tệ với Lữ Chính Dương.
Tình hình giao thông ở Đế Kinh thực sự tệ hại, phải đợi đến bốn mươi phút sau ba người mới đến nơi.
Lúc này Tùy Qua đã đói rã rời.
– Nhanh chóng gọi món đi, tôi đói lắm rồi.
Tùy Qua nói, sau đó đưa mắt nhìn đại sảnh:
– Đông người như vậy? Chỗ chúng ta đặt trước ở đâu?
– Phòng trên lầu.
Đường Vân nói:
– Lên đi, sẽ cho cậu ăn no.
– Thật tình, anh đói đến mức đó sao.
Đường Vũ Khê hỏi.
Tùy Qua cười khổ:
– Hai ngày không ăn được bữa cơm ngon, làm sao mà không đói chứ?
– Chiều hôm qua nhiều thức ăn như vậy, sao anh không ăn?
Đường Vũ Khê vừa đi vừa nói.
– Với cái không khí bữa ăn ở nhà em như thế, làm sao anh nuốt trôi được.
Tùy Qua buồn bực nói. Mặt khác còn có một nguyên nhân, hai ngày nay hắn không được ăn linh thảo, cho nên càng thấy đói bụng cồn cào hơn.
– Vào đi thôi.
Lúc này Đường Vân đi tới trước một cửa phòng, đẩy cửa ra.
Tùy Qua đang định đi vào, lại phát hiện trong phòng đã có một đám người đang ngồi ăn cơm.
– Nhầm chỗ à?
Tùy Qua ngạc nhiên hỏi.
Đường Vân vừa nhìn tình hình, lập tức nổi giận đùng đùng:
– Hừ! Nhầm thế nào được. Nơi này chỉ có hai phòng VIP, tôi đặt chính là phòng này, sai lầm kiểu gì không biết! Người phục vụ, gọi quản lý của các người đến đây!
– Ơ, đây không phải Đường thiếu sao? Làm gì mà la ầm ĩ thế?
Lúc này trong phòng truyền ra một giọng nói bất âm bất dương.
Tùy Qua vừa nhìn, đó là một công tử bột, hẳn là một trong những thái tử gia ở Đế Kinh.
– Thang Vân Long!
Đường Vân nhận ra người nói chuyện, hừ lạnh một tiếng:
– Anh chiếm phòng tôi đã đặt trước?
– Phòng anh đặt trước ư?
Thang Vân Long hừ một tiếng:
– Đây là phòng của Toàn Tụ Đức, ai đến trước thì được.
Lúc này quản lý đã đi tới.
Nhìn thấy Đường Vân, quản lý vội vàng nói:
– Đường thiếu, ngài đừng nóng giận, tôi sẽ tìm một phòng khác cho ngài, bữa nay chúng tôi xin miễn phí toàn bộ chi phí. Tôi thành thật xin lỗi, xin lỗi ngài rất nhiều.
Người quản lý cũng thật khó xử, vì cả Đường Vân lẫn Thang Vân Long đều là những nhân vật anh ta không thể đắc tội. Có câu nói thần tiên đánh nhau phàm nhân tai ương, anh ta thực sự không muốn bị lôi kéo vào.
– Thành thật xin lỗi ư?
Đường Vân hừ lạnh một tiếng:
– Tôi cần là cái phòng đã đặt trước, chứ không phải lời xin lỗi!
Gặp phải loại tình huống này, nếu Đường Vân lui nhường hoặc thỏa hiệp, chỉ sợ rất nhanh sẽ bị lan truyền khắp giới thượng lưu. Đến lúc đó địa vị cùng uy tín của Đường Vân trong giới công tử nhà giàu sẽ giảm sút đáng kể, thậm chí bị người khác khinh thường.
– Mày… cút ngay, mày không có việc gì ở đây. Chỉ là một tên tạp vụ, có tư cách gì mà lên tiếng!
Thang Vân Long giật giật khóe môi, trừng mắt quát quản lý, quản lý hoảng sợ tái mặt vội vàng đi xuống.
Hung hăng càn quấy!
Dọa cho quản lý co rúm lại, Thang Vân Long nói:
– Thế nào, Đường thiếu không có chỗ ăn à? Không có chỗ ăn thì vào ăn chung đi, tôi bao.
– Tôi không thiếu tiền.
Đường Vân hừ một tiếng:
– Nhắc lại lần nữa, đây là phòng tôi đã đặt trước!
– Vậy thì sao?
Sắc mặt Thang Vân Long tối sầm lại:
– Họ Đường, nếu anh không có chỗ ăn, tôi không ngại để anh ở lại ăn chung đâu. Vừa lúc Trần thiếu, Trương thiếu và mấy người bạn tôi cũng có mặt ở đây, để mọi người xem Đường thiếu bây giờ chỉ còn biết bám víu chúng tôi để kiếm miếng cơm thôi, ha ha.
Câu nói này hàm ý sâu xa, ẩn chứa đầy sự khiêu khích.
Thời buổi này vẫn luôn có người thích bỏ đá xuống giếng.
Biết được tình hình hiện tại của Đường gia, các công tử nhà giàu ở Đế Kinh đã bắt đầu tìm cơ hội dìm Đường Vân xuống.
Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.