Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 433: Dẫn rắn ra khỏi hang.

Dù cô thư ký có bị điều đi đâu, cô ta vẫn sẽ ghi nhớ món nợ này và tính lên đầu Tùy Qua.

Mang trà sữa ra xong, cô thư ký không rời đi mà đứng thẳng ở cửa, chờ đợi mệnh lệnh. Tùy Qua vốn không quen nhìn thấy phụ nữ phải chịu khổ, bèn nói:

- Cô không cần đứng, đến đây ngồi một chút đi.

- Chúng tôi luôn sẵn sàng phục vụ thủ trưởng.

Vẻ mặt cô thư ký nghiêm túc nói, nhưng không ngồi xuống.

- Tôi đâu phải là lãnh đạo gì.

Tùy Qua cười nói:

- Tôi chỉ là bác sĩ của Đường lão mà thôi.

- Ngài là bác sĩ của thủ trưởng? Còn trẻ như vậy sao?

Cô thư ký mỉm cười:

- Tôi còn tưởng ngài là cháu trai của thủ trưởng đâu.

- Sao cô không nghĩ tôi là cháu rể của thủ trưởng?

Tùy Qua hỏi.

Cô thư ký không nhịn được cười, sau đó thở dài:

- Tôi nghe nói tình trạng sức khỏe của thủ trưởng rất tệ, có phải thật không?

- Đương nhiên…

Tùy Qua định trả lời, nhưng đột nhiên nhận ra câu hỏi này có vấn đề, sau đó anh cười nói:

- Thực ra vừa rồi tôi nói dối. Tôi không phải bác sĩ của Đường lão, mà là cháu rể của ông ấy. Cô thấy bác sĩ nào trẻ như tôi chưa? Cho nên tình trạng sức khỏe của Đường lão tôi cũng không nắm rõ lắm.

Cô thư ký dường như nhận ra câu hỏi của mình quá thẳng thắn, vì vậy cô chữa cháy nói:

- Tôi chỉ quan tâm tình hình sức khỏe của thủ trưởng thôi.

Tùy Qua không có kinh nghiệm đấu tranh chính trị, không biết lời cô ta nói thật hay giả, anh nói:

- Đồng chí quan t��m sức khỏe thủ trưởng thì là người tốt thôi. Trời lạnh thật đấy, cô có thể làm ơn cho tôi thêm một ly trà sữa nữa không?

Cô thư ký đành làm thêm cho anh một ly trà sữa.

Với tính tình của Tùy Qua, dù đang ở văn phòng Đường Thế Uyên, anh cũng không hề câu nệ. Anh bảo cô thư ký đi tìm một quyển tạp chí quân sự, rồi ung dung nằm dài trên sô pha đọc tạp chí.

Tùy Qua vừa nằm được một lát, đột nhiên một cảnh vệ vội vàng chạy tới cửa hốt hoảng kêu lên:

- Xin hỏi bác sĩ của thủ trưởng đâu? Anh ta ở đâu! Thủ trưởng hộc máu!

- Chính là tôi!

Tùy Qua không quan tâm đến vẻ kinh ngạc của người cảnh vệ, vội vã đi về phía phòng họp.

Trong phòng họp, một ngụm máu tươi vương trên bàn trước mặt Đường Thế Uyên.

Những người tham dự, có người vẻ mặt phức tạp, có người lo lắng, có người im lặng suy tư, người thì nghi hoặc, người lại thờ ơ.

Ánh mắt Tùy Qua lướt qua từng người, sau đó anh vội vàng dìu Đường Thế Uyên về văn phòng, đóng cửa lại và bắt đầu khám bệnh.

Sau một lát, chân mày Tùy Qua đang cau chặt chợt giãn ra, anh nhìn Đường Thế Uyên nói:

- Đây là chuyện tốt.

- Chuyện tốt?

Đường Thế Uyên dở khóc dở cười:

- Lão tử vừa hộc một búng máu lớn ra ngoài, mà cậu còn nói đây là chuyện tốt?

- Đúng thật là chuyện tốt.

Tùy Qua cười cười:

- Chẳng lẽ ngài không cảm thấy vừa rồi ngài mắng chửi người càng khí thế hơn sao?

- Mẹ nó, nghe tiểu tử cậu nói thế, tôi thấy trong lồng ngực cũng không còn nghẹn ứ nữa rồi đây.

Đường Thế Uyên nói, dù vừa hộc một búng máu lớn, nhưng ông lại thấy khoan khoái hơn nhiều.

- Là thuốc của tôi đã bắt đầu có tác dụng.

Tùy Qua nói:

- Vạn sự khởi đầu nan. Nhưng lần chữa bệnh này cho ông, coi như là một dấu hiệu tốt. Hiện tại tình trạng sức khỏe của ngài đã bắt đầu chuyển biến tốt đẹp, cho nên tôi mới nói là chuyện tốt.

- Hi vọng cậu không phải cố ý nói trấn an tôi.

Đường Thế Uyên cười cười, đứng dậy nói:

- Dù sao thì bây giờ tôi tin cậu rồi. Nếu không còn gì nữa, tôi phải tiếp tục đi dự họp đây. Hắc, thật không biết mấy lão già kia thấy tôi lại đi họp, không bi���t sẽ nghĩ sao đây? Hay là tôi nên giả vờ suy yếu một chút, để bọn họ hả hê một phen xem sao.

- Đường lão, nếu ngài muốn diễn trò, nên tỏ ra khỏe mạnh một chút.

- A?

- Trong binh thư không phải nói binh mạnh thì giả yếu, binh yếu thì giả mạnh sao? Ở trường hợp này, ngài càng tỏ ra long tinh hổ mãnh, cũng sẽ khiến cho những kẻ nào đó nghĩ rằng ngài đã già, nỏ mạnh hết đà, đang hồi quang phản chiếu chứ?

Tùy Qua cười giải thích.

- Đúng vậy.

Đường Thế Uyên cười cười:

- Không ngờ tiểu tử cậu còn hiểu được binh pháp.

- Chỉ là sở thích nghiệp dư thôi.

Tùy Qua nói.

- Cậu không tòng quân thật đáng tiếc.

Đường Thế Uyên nói.

- Ngài đã quên tôi còn có cấp bậc thiếu úy sao.

- Thiếu úy thì đáng là gì.

Đường Thế Uyên nói:

- Không có thời gian nói chuyện với cậu nữa, tôi phải tiếp tục đi dự họp đây, tiện thể xem thử có ai đang mong tôi chết sớm, hơn nữa đã khẩn cấp muốn ra tay rồi không.

- Vậy ngài cứ thoải mái phát huy đi.

Tùy Qua không có hứng thú.

Đường Thế Uyên ưỡn thẳng lưng đi ra khỏi văn phòng.

Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, ông chống gậy đi về phía phòng họp.

Những người trong phòng họp thấy Đường Thế Uyên quay lại nhanh như vậy, ban đầu rất kinh ngạc, sau đó vẻ mặt họ càng trở nên phức tạp hơn, dường như đang tính toán điều gì đó.

Đường Thế Uyên quét mắt nhìn mọi người, mấy chục năm đấu tranh chính trị đã giúp ông nhận ra nhiều điều. Nhưng nhìn đi nhìn lại, lòng ông cũng lạnh đi phân nửa. Ai nấy đều biết rằng những người tham gia hội nghị trong phòng này, từng là chiến hữu, là bạn bè, còn có không ít bộ hạ cũ của ông, nhưng trong số đó, không ít kẻ lại mong ông chết đi, mong chia cắt quyền lực của Đường gia.

Đây là chính trị.

Trong lòng Đường Thế Uyên thầm thở dài.

Nhưng lời cảm thán đó chỉ thoáng qua trong chốc lát. Rất nhanh ông đã trấn tĩnh lại, đồng thời hạ quyết tâm: dẫn rắn khỏi hang, sau đó cho những kẻ phản bội một bài học nhớ đời!

Chỉ cần Tùy Qua giúp ông kéo dài sinh mệnh thêm vài năm, ông đã có đủ thời gian để hoàn thành việc này.

- Ông nội đang họp mà bị hộc máu sao?

Vừa trở lại Đường gia, Đường Vũ Khê liền vội vàng chạy tới hỏi.

- Không sao.

Tùy Qua trấn an cô, kéo cô sang một bên, kể rõ tình huống một cách nhỏ nhẹ.

- Là thật hay giả vậy?

Đường Vũ Khê hỏi:

- Anh đừng gạt em đó. Sức khỏe ông nội rất quan trọng, vừa rồi cha em đã liên tục gọi điện về đặc biệt hỏi thăm tình trạng của ông nội đấy.

- Yên tâm đi, cho dù anh không nghĩ cho ai thì cũng phải nghĩ cho em chứ.

Tùy Qua đáp:

- Tóm lại em đừng lo lắng về sức khỏe của ông nội em. Vạn sự khởi đầu nan, thang thuốc đầu tiên anh phối chế cho ông đã phát huy tác dụng, đây là một chuyện tốt. Để anh phối chế thêm vài thang thuốc nữa, tình hình sức khỏe của ông sẽ hoàn toàn chuyển biến tốt đẹp.

Vừa nói vài câu Đường Vân đã tới.

Tùy Qua nhìn thấy anh ta định mở miệng, vội vàng nói:

- Tôi biết anh muốn hỏi chuyện gì, nhưng anh không cần lo lắng, tình trạng sức khỏe của lão gia tử rất ổn định, cho nên anh không cần quá lo lắng như vậy.

- Nhưng không phải nói ông nội bị hộc máu sao?

Đường Vân nghi hoặc hỏi.

- Mọi người đừng chỉ nhìn vào bề ngoài được không?

Tùy Qua nhẫn nại giải thích:

- Đúng vậy, Đường lão bị hộc máu. Nhưng không phải ai bị hộc máu cũng có nghĩa là bệnh tình nặng thêm. Đường lão hộc máu chỉ là tống ra máu ứ, cho nên đây là dấu hiệu bệnh tình đang thuyên giảm, hiểu không?

Bản chuyển ngữ này là tài sản riêng của truyen.free, không được tùy tiện phát tán.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free