[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 42: Cái miệng thối. (2)
Bị Tô Y Nhu kích động, mọi người xung quanh bắt đầu nổi nóng, nhao nhao chỉ trích hành động đáng xấu hổ của Đường Vũ Khê.
- Xã hội bây giờ kiểu gì thế này, không ngờ giáo viên còn đi dụ dỗ học sinh!
- Trời ơi, mặt mũi cũng không tệ, không ngờ phẩm hạnh lại đồi bại đến thế.
Nếu bàn về tài đấu khẩu, Đường Vũ Khê hiển nhiên không phải đối thủ của Tô Y Nhu.
Lúc này, Đường Vũ Khê cũng vô cùng tức giận, Tùy Qua thấy nàng đã nắm chặt tay.
- Chẳng lẽ cô Đường muốn động thủ?
Tùy Qua nghĩ thầm, mặc dù hắn cũng muốn mục sở thị cảnh tượng Đường Vũ Khê thi triển quyền cước, nhưng hiện tại tuyệt đối không phải thời điểm thích hợp.
Tùy Qua tiến lên một bước, đứng chắn trước mặt Đường Vũ Khê, để tránh nàng biến thành kẻ bạo lực. Huống chi, khi phụ nữ rơi vào thế yếu, họ luôn mong có người đàn ông đứng ra bảo vệ mình.
- Cậu bé này rất có nghĩa khí đấy, biết che chở cho cái đồ hồ ly tinh này à? Hèn gì con hồ ly tinh dẫn cậu tới đây mua quần áo...
Về khoản nói móc, xem ra Tô Y Nhu thật sự rất có thiên phú.
Trên mặt Tùy Qua lộ ra một nụ cười kỳ quái, đột nhiên tiến thêm một bước, đi tới trước mặt Tô Y Nhu, bình thản nói:
- Đại thẩm, cái mồm cô thối quá! Nói lời ác độc nhiều quá, coi chừng miệng méo xệch đấy!
Lúc nói chuyện, lá thông ở đầu ngón tay Tùy Qua khẽ lướt qua như chuồn chuồn đạp nước, điểm trúng vào huyệt vị bên tai của Tô Y Nhu. Bởi vì Cửu Diệp Huyền Châm Tùng rất nhỏ, cộng thêm thủ pháp nhanh nhẹn của Tùy Qua, Tô Y Nhu căn bản không nhận ra hành động mờ ám của hắn.
- Cái đồ trai bao vô giáo dục, cậu....
Tô Y Nhu thấy Tùy Qua ra mặt vì Đường Vũ Khê, ngay lập tức chuyển lửa giận sang Tùy Qua. Nàng chuẩn bị chửi mắng Tùy Qua một trận đã rồi tính, nhưng lúc này đột nhiên cảm thấy bên tai giống như bị muỗi đốt, nàng theo bản năng vỗ một cái.
Rắc!
Một tiếng rắc giòn tan phát ra từ xương bên tai Tô Y Nhu, một chuyện không tưởng đã xảy ra:
Da thịt trên nửa khuôn mặt bỗng dưng co rút không ngừng, không thể tự chủ, y hệt động kinh!
- Tôi đã nói với đại thẩm rồi, miệng không ngừng nói ra những lời thất đức như vậy dễ bị động kinh, cô còn không tin! Giờ thì gặp quả báo rồi!
Tùy Qua nhân cơ hội lên án Tô Y Nhu.
Những người khác bắt đầu chỉ trỏ Tô Y Nhu. Với bộ mặt co giật, lúc này Tô Y Nhu trông chẳng khác nào một mụ đàn bà nhà quê chanh chua. Một người như thế, đương nhiên chẳng ai muốn dây vào.
Tô Y Nhu cảm giác rõ ràng cơ bắp trên mặt mình đang không ngừng co giật, nhưng nàng biết đây là Tùy Qua giở trò quỷ, cả giận nói:
- Ngươi... Đồ súc sinh nhỏ mọn này, ngươi cố tình làm hại người... Ta... Ta phải kiện ngươi!
- Đại thẩm, nhân phẩm của cô kém cỏi quá!
Tùy Qua cười lạnh một tiếng, sau đó nói với mọi người xung quanh:
- Tất cả mọi người đều nhìn thấy, chính cô ta tự vả vào mặt đến méo xệch cả mồm, lại còn đổ lỗi cho tôi. Loại phụ nữ như vậy, đúng là quá chanh chua, cô đúng là chó điên! Gặp ai cũng cắn nấy!
- Ngươi... Ngươi...
Tô Y Nhu càng thêm kích động, miệng co giật cũng càng dữ dội, hình ảnh của nàng càng trở nên xấu xí trong mắt mọi người.
Người xung quanh mặc dù không biết giữa Tô Y Nhu và Đường Vũ Khê có ân oán gì, nhưng từ biểu hiện vừa rồi của Tô Y Nhu, đã có thể đoán ra cô ta là người như thế nào rồi.
- Tôi làm sao?
Tùy Qua tiếp tục chọc tức Tô Y Nhu:
- Những lời tôi nói đều là sự thật đấy chứ? Cái miệng của cô nên tích đức nhiều hơn, kẻo động kinh đến mức không ngừng lại được!
- Tô Y Nhu, chúng ta đi thôi! Đừng làm chuyện mất mặt ở đây nữa!
Trần Thế Quân đứng bên cạnh thấy Tô Y Nhu trong bộ dạng như vậy, cảm thấy có một cô bạn gái như vậy thật sự quá mất mặt. Hắn chuẩn bị lôi kéo Tô Y Nhu rời đi, để tránh thêm xấu hổ.
Ai ngờ Tô Y Nhu đang trong cơn kích động, hất tay Trần Thế Quân, cả giận nói:
- Đi... Đi cái rắm...
Vì miệng Tô Y Nhu không ngừng co giật, cộng thêm tâm trạng kích động, khi nói chuyện không khép được miệng, nàng phun thẳng một bãi nước miếng lên mặt Trần Thế Quân.
Trần Thế Quân thoáng chốc biến thành "Trần Thế Mỹ", sắc mặt trầm xuống. Hắn dùng tay lau nước miếng trên mặt, không khỏi tức giận, hung hăng tát Tô Y Nhu một cái:
- Tiện nhân! Cô thật là quá đáng!
Sau khi tát Tô Y Nhu một cái, Trần Thế Quân vội vàng bỏ đi.
- Trần Thế Quân, anh chờ em một lát...
Tô Y Nhu vừa giận vừa tủi, đuổi theo Trần Thế Quân. Theo cô ta nghĩ, Trần Thế Quân là con mồi béo bở mà nàng khó khăn lắm mới câu được, không thể để mọi chuyện kết thúc như thế này được. Giờ này làm gì còn tâm trí để công kích Đường Vũ Khê, chỉ muốn vội vàng bắt xe r��i khỏi chỗ này.
Trần Thế Quân chui vào chiếc xe đậu bên đường, thấy Tô Y Nhu chạy xộc tới, vội vàng đóng sầm cửa sổ xe, nổ máy xe. Lúc này, hắn cũng không muốn mang theo một người đàn bà chanh chua, miệng liên tục co giật, phun nước miếng lung tung đi đâu đó.
- Trần Thế Quân, anh... Khốn kiếp, mau mở cửa cho tôi...
Tô Y Nhu níu lấy cửa sổ xe, hy vọng chui vào trong xe, sau đó thoát khỏi nơi này.
Đáng tiếc, Trần Thế Mỹ cuối cùng vẫn là Trần Thế Mỹ. Lúc này, hắn chỉ quan tâm đến thể diện của mình, không chút do dự phóng xe đi mất.
Người đi đường nhìn thấy một phụ nữ có tướng mạo không đến nỗi nào đứng bên đường mồm méo xệch mắng chửi ầm ĩ, không khỏi nhìn cô ta bằng ánh mắt kỳ thị.
Tô Y Nhu vừa xấu hổ vừa tủi nhục, chỉ hận không tìm được cái lỗ nào đó để chui xuống. Cuối cùng, nàng đành che miệng, trốn vào một hẻm nhỏ.
Ở đầu đường cách đó không xa, Đường Vũ Khê ngồi trong chiếc Porsche, thấy cảnh tượng như vậy, hỏi Tùy Qua:
- Chuyện này do anh làm sao?
- Đúng vậy. Người bình thường không có khả năng này.
Tùy Qua hơi đắc ý nói.
- Anh đấy... Tô Y Nhu nói chuyện thất đức, thủ đoạn của anh cũng thất đức chẳng kém.
Đường Vũ Khê vừa cười vừa mắng, nổ máy xe, sau đó lại nói thêm:
- Nhưng đáng đời cô ta!
- Bây giờ đi đâu?
Tùy Qua hỏi.
- Đến chỗ ông ngoại.
Đường Vũ Khê nói: - Ông tự mình xuống bếp, làm một bàn ăn để cảm ơn anh đã chữa khỏi bệnh cho ông ấy.
- Ông Hứa biết làm cơm sao?
Tùy Qua rất kinh ngạc.
- Có, mới học năm nay.
Đường Vũ Khê nói, một lúc sau, nàng bổ sung thêm:
- Nhưng mùi vị rất khó ăn, nhất là món cá sốt chua ngọt, anh phải chuẩn bị tinh thần. Ngoài ra, anh phải ăn hết sạch đấy!
Phòng điều trị Khoa Chỉnh hình, Bệnh viện Nhân dân số Một thành phố Đông Giang.
Hôm nay, đối với Chu Xử Nhất mà nói, là một ngày đẹp trời, bởi vì hắn cuối cùng cũng được xuất viện.
Khẽ cử động cánh tay, Chu Xử Nhất phát hiện chỗ bị Tùy Qua giẫm phải đến giờ vẫn còn đau nhức.
Nhớ tới Tùy Qua, trong lòng Chu Xử Nhất vẫn còn tràn đầy cừu hận.
- Tiểu tử, đừng để ta có được cơ hội. Một khi có cơ hội, ta nhất định sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!
Chu Xử Nhất nghiến răng nghiến lợi thầm nói.
- Chu phụ đạo, cậu xuất viện sao không nói một tiếng, để tôi gọi các anh em tới đón cậu chứ.
Chu Xử Nhất vừa ra đến cửa bệnh viện đã gặp Thiết Long, hắn còn dẫn theo hai tên đàn em.
Bản dịch tiếng Việt này là sản phẩm độc quyền của truyen.free.