[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 353: Nơi thần kỳ. (2)
- Tôi đã nói rồi, đừng nói chuyện làm ăn với tôi.
La Bối lại cắt đứt lời Phan Minh.
Lúc này, Phan Minh mới ý thức được La Bối dường như có chút hứng thú với Trung y, nên dò hỏi thử:
- La Bối tiên sinh, nếu như ngài thật sự cảm thấy hứng thú với Trung y, thực ra cũng chẳng khó khăn gì. Ngài không phải là người phát ngôn của Tống thị dược nghiệp sao? Tống thị dược nghiệp vốn chính là thế gia thuốc Bắc, dù ngài hứng thú với châm cứu hay thuốc Bắc, Tống gia đều có thể đáp ứng.
Lần này, La Bối quả nhiên không cắt lời Phan Minh.
- Tống gia? Thế gia thuốc Bắc?
La Bối hỏi.
- Đúng.
Phan Minh thấy La Bối cuối cùng cũng tỏ ra hứng thú, vội vàng hăm hở ca ngợi Tống gia:
- Tống thị dược nghiệp là một thương hiệu lâu đời với bề dày trăm ngàn năm kinh nghiệm, ở Hoa Hạ chúng tôi có danh tiếng rất cao. Trong gia tộc họ có không ít trung y gia truyền với kinh nghiệm dày dặn. Nếu La Bối tiên sinh có hứng thú... có thể liên hệ với người Tống gia.
Phan Minh vốn chỉ nói như vậy, dù sao theo hắn thấy, La Bối là một cầu thủ ngôi sao, cùng lắm là có chút tò mò về Trung y, nhưng tuyệt đối sẽ không cùng người của Tống gia "bàn luận y lý"... Ai ngờ La Bối lại gật đầu, nói:
- Vậy chuyện này, anh sắp xếp một chút. Tốt nhất là tối hôm nay, tôi mong được gặp một trung y chân chính của Tống gia!
Phan Minh nhìn thấy vẻ mặt của La Bối, trong lòng càng thêm nghi ngờ.
Hắn thật sự không rõ, một cầu thủ ngôi sao, làm sao lại cảm thấy hứng thú với Trung y như vậy?
Màn đêm buông xuống, La Bối ở lại khách sạn Đông Châu tại thành phố Đông Giang.
Phan Minh nhận ủy thác, gửi lời mời đến Tống thị dược nghiệp, hi vọng Tống gia phái một vị trung y y thuật cao siêu đến "biểu diễn" đôi chút y thuật thần kỳ của Trung y cho La Bối xem.
Tống thị dược nghiệp vô cùng coi trọng người phát ngôn này, nhất là người đưa ra quyết sách Tống Lập Hào. Sau khi nhận được lời mời của Phan Minh, Tống Lập Hào chuẩn bị đôi chút, rồi tức tốc từ Tây Giang vượt sông đến khách sạn Đông Châu.
Tại phòng tổng thống của khách sạn Đông Châu, Tống Lập Hào gặp mặt La Bối.
Tống Lập Hào không đến tay không mà còn mang theo lễ ra mắt: một bức tranh gấm Tứ Xuyên thêu cẩm tú cầu và một bình sứ Thanh Hoa.
Hai thứ này cũng là kết tinh tinh hoa của Hoa Hạ, vốn dĩ rất được người nước ngoài ưa chuộng, cho nên Tống Lập Hào tin rằng La Bối cũng sẽ thích chúng.
Ai ngờ, La Bối chỉ lịch sự nhìn qua, cũng không tỏ ra quá thích thú.
- Tống tiên sinh, tôi nghe nói Tống thị dược nghiệp của quý vị là thế gia thuốc Bắc, bản thân ngài cũng là truyền nhân của thế gia thuốc Bắc, y thuật hẳn là rất cao siêu, phải không?
La Bối dò hỏi.
Nghe những lời sùng bái từ người ngoài nghề như vậy, Tống Lập Hào lòng hơi tự hào, miệng vẫn khiêm tốn đáp:
- Trung y bác đại tinh thâm, tôi cũng chỉ là biết một chút ít mà thôi.
Phan Minh đứng cạnh vội vàng phiên dịch.
Chẳng qua, La Bối cũng không biết vẻ khiêm nhường truyền thống của người Hoa, nói:
- Biết một chút? Vậy mà Phan tiên sinh lại ca ngợi ngài rất lợi hại. Tôi không biết y thuật Trung y như thế nào mới coi là cao siêu, nhưng tôi từng thấy một người có thể vê ngân châm tóe lửa, thật sự rất đỗi thần kỳ, không biết Tống tiên sinh có thể làm được điều đó không?
Vê ngân châm tóe lửa?
Trong lòng Tống Lập Hào lập tức dấy lên một cảm giác cực kỳ khó chịu, bởi vì hắn nhất thời nhận ra tên Tây Dương này đang ám chỉ ai.
Thằng Tùy Qua chết tiệt! Không ngờ ngay cả người Tây Dương cũng biết đến sự tồn tại của hắn.
Nếu là trước kia, với tu vi chân khí của Tống Lập Hào, muốn vê ngân châm tóe lửa giống như Tùy Qua vẫn còn chút khó khăn. Nhưng hiện tại Tống Lập Hào đã được phụ thân trợ giúp, khai thông kỳ kinh bát mạch, việc vê ngân châm tóe lửa cũng dễ như trở bàn tay.
Nhưng, Tống Lập Hào vẫn muốn ra vẻ bí hiểm:
- Vê ngân châm tóe lửa, chút tài mọn mà thôi.
Tống Lập Hào dù sao cũng là truyền nhân của trung y thế gia, luôn mang theo ngân châm bên người, liền lấy ra một cây ngân châm, sau đó truyền chân khí vào ngân châm, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vê nhẹ.
Ông!
Ngân châm phát ra tiếng "ông" khẽ khàng, cây kim rung lên kịch liệt.
Chỉ chốc lát sau, trên cây kim quả nhiên lóe ra những đốm lửa.
La Bối mở to mắt, hiển nhiên vô cùng kinh ngạc và tò mò, vỗ tay nói:
- Hay! Thật sự quá thần kỳ!
Bác sĩ Hán Khắc càng mở to mắt hơn nữa, khen:
- Trung y, quả nhiên vô cùng thần kỳ! Tôi còn tưởng việc vê ngân châm tóe lửa là giả, không ngờ lại thật sự làm được... Thật kỳ diệu!
Thấy La Bối và Hán Khắc kinh ngạc và sùng bái đến vậy, Tống Lập Hào nhất thời có chút tự mãn, biểu diễn xong mới thu hồi nội lực.
Cái này gọi là người ngoài xem náo nhiệt, người trong nghề xem môn đạo.
Nếu có một trung y cao thủ ở đây, hẳn sẽ nhận ra, mặc dù ngân châm của Tống Lập Hào cũng vê ra đốm lửa, dường như không khác gì so với thủ pháp, công lực của Tùy Qua, nhưng ý cảnh và hiệu quả châm pháp lại khác biệt một trời một vực.
Trên ti vi Tùy Qua biểu diễn chính là “Ly Hỏa châm pháp”, hoàn toàn đạt đến cảnh giới tối cao. Tùy Qua vê ra đốm lửa, không chỉ sáng lòa, hơn nữa còn ẩn chứa huyền cơ thâm sâu. Điểm này, với tu vi trước mắt của Tống Lập Hào còn kém xa mới có thể sánh kịp, bởi vì kinh mạch của Tống Lập Hào được khai thông bằng Tiên Thiên chân khí mạnh mẽ, độ tinh khiết và sự lĩnh ngộ chân khí của y đương nhiên cũng không bằng Tùy Qua, cũng chưa thể xem là phát huy Ly Hỏa châm pháp đạt đến mức thuần thục nhất.
Nhưng, đối với người ngoài nghề như Phan Minh, La Bối và Hán Khắc thì họ không nhìn ra hai người ai hơn ai kém.
Sau khi La Bối khen ngợi Tống Lập Hào một hồi, đột nhiên bảo Phan Minh ra ngoài.
Khi Tống Lập Hào còn đang kinh ngạc, bác sĩ Hán Khắc đột nhiên dùng thứ tiếng Hoa bập bõm nói với Tống Lập Hào:
- Tống tiên sinh, tôi nghe nói châm cứu có hiệu quả rất tốt đối với việc khôi phục gân cốt, có phải vậy không?
Mặc dù thứ tiếng Hoa bập bõm của Hán Khắc, nhưng Tống Lập Hào vẫn có thể nghe rõ, gật đầu, nói:
- Đúng là như thế. Không chỉ châm cứu, còn có rất nhiều loại thuốc Bắc có hiệu quả khôi phục gân cốt.
- Vậy ngài có thể xem xét chân trái của La Bối tiên sinh rồi chẩn bệnh được không?
Hán Khắc lại nói.
- Chẳng lẽ chân trái của La Bối bị thương?
Tống Lập Hào trong lòng thầm nghi hoặc. Hắn đã điều tra thông tin về La Bối, biết La Bối sở trường nhất là cú sút chân trái tuyệt sát, chân trái của anh ta còn được người hâm mộ gọi là “Chân trái Hoàng kim”. Nếu chân trái La Bối có vấn đề, giá trị của anh ta sẽ giảm đi rất nhiều. Nếu quả thật như vậy, cái “thằng què” này có khi chẳng đáng một tỉ vạn!
Tống Lập Hào là người thừa kế tương lai của Tống gia, đương nhiên không phải hạng người ngu ngốc. Đầu óc y khẽ xoay chuyển, liền nghĩ ngay đến những tổn thất có thể xảy ra.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.