Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 352: Nơi thần kỳ. (1)

Bốp! Bốp!

Tùy Qua vừa vỗ tay vừa cười nói: – Lợi hại! Giang Đào à, đầu óc của cậu thật sự rất hợp với kinh tế, tài chính đấy. Đợi ngày nào đó mình thật sự phát đạt, nhất định sẽ mời cậu làm cố vấn cao cấp. Nhưng nếu có thời gian thì cậu cũng nên học thêm về tài chính đi.

– Hắn học cái rắm! Cao Phong bất mãn nói: – Thằng nhóc này xem mấy cuốn sách rồi cũng học đòi đầu tư cổ phiếu, còn xúi tôi đổ vào một nửa sinh hoạt phí, kết quả hôm nay rớt giá thảm hại rồi!

– Hắc... Giang Đào có chút lúng túng nói: – May mà không thiệt hại nặng hơn! Nhưng mà, Cao Phong đại ca, chuyện này không thể trách tôi được, có trách thì phải trách thị trường chứng khoán Hoa Hạ quá hỗn loạn, mẹ kiếp!

Tùy Qua cười cười, không nói gì thêm nữa, rồi đi về phía nhà kính.

Lúc này, ở trong nhà kính, Tùy Qua ngoại trừ lao động, cũng sẽ vừa hô hấp thổ nạp vừa tu hành.

Kể từ khi Tùy Qua kết hợp suối linh tuyền vào trong Bát Hoang vân vũ đại trận, linh khí trong nhà kính nồng đậm hơn hẳn, tu hành thổ nạp bên trong quả thực có thể đạt hiệu quả gấp bội.

Ngoài ra, điều khiến Tùy Qua vui mừng hơn cả là, kể từ khi đưa suối linh tuyền vào nhà kính, linh dịch trong chậu ngọc thạch không hề cạn bớt, ngược lại còn từ từ đầy lên, gốc thanh liên trong chậu ngọc cũng tràn đầy sinh khí và linh tính hơn xưa.

Cùng lúc đó, một đoàn khách quốc tế đã hạ cánh xuống sân bay Đông Giang, một chàng trai trẻ đeo kính râm, da ngăm, tóc xoăn, đẹp trai ngời ngời bước xuống.

Ở sân bay đã có sẵn vài người chờ đón.

– La Bối tiên sinh, chào mừng ngài đến Trung Quốc, tôi là Phan Minh, là người được ủy thác của ngài, toàn quyền chịu trách nhiệm sắp xếp hành trình của ngài tại Trung Quốc...

Một người đàn ông mặc âu phục tiến lên cung kính nói.

– Phan tiên sinh, chuyện tôi nhờ anh làm thế nào rồi?

Trên xe, La Bối bình thản hỏi bằng tiếng Anh, ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa xe, dường như đang thưởng thức cảnh sắc bên ngoài. Nhưng hắn có vẻ cũng không hăng hái lắm, dường như quốc gia cổ xưa thần kỳ này cũng chẳng thể khơi dậy hứng thú của hắn.

– Ngài nói chuyện làm người phát ngôn sao?

Phan Minh vội vàng nói: – Ngài yên tâm, tôi đã tiếp xúc với đại diện hãng dược Tống thị rồi, họ đồng ý chi một tỉ để mời ngài làm người phát ngôn. Ngài biết đấy, tiền Hoa Hạ lại vừa tăng giá rồi, một tỉ tương đương với hơn mười lăm triệu đô la...

– Tiền Hoa Hạ lại vừa tăng giá sao?

La Bối vẫn tỏ ra bình thản: – Tại sao tôi thấy hàng hóa Hoa Hạ bán ở sân bay còn đắt đỏ hơn bán ở Châu Âu?

Phan Minh nhất thời sững sờ, thật sự không biết giải thích ra sao cho La Bối.

– La Bối, cậu nên biết, đây là một quốc gia thần kỳ.

Một bác sĩ trung niên đeo kính ngồi bên cạnh nói.

Người này chính là bác sĩ riêng của La Bối, Hán Khắc.

La Bối trầm ngâm gật đầu, nói: – Ừ, xem ra nơi này quả thật là một quốc gia thần kỳ. Phan, chuyện làm người phát ngôn chỉ là chuyện nhỏ. Tôi muốn biết tiến triển của một việc khác, liên quan đến một bức thư của người hâm mộ ở Hoa Hạ gửi cho tôi, trong đó nói về một loại thuốc dán thần kỳ, tôi muốn biết liệu nó có thực sự tồn tại không?

– Ngài vẫn nhớ loại thuốc cao da chó đấy?

Phan Minh nói: – Tôi đã đến thành phố Đông Giang tìm hiểu rồi, loại thuốc dán kia cơ bản chỉ là chiêu trò quảng cáo, hiệu quả thực tế cũng không thần kỳ đến thế...

– Rốt cuộc anh đã mua được chưa?

La Bối cau mày nói: – Chẳng lẽ anh thật sự cho rằng tôi đến Hoa Hạ để ngắm cảnh, hay vì một tỉ đó sao?

Phan Minh không khỏi ngạc nhiên, trong lòng thầm nghĩ nếu không vì tiền, vậy còn có thể vì cái gì? Nếu không phải vì tiền, ngươi làm cầu thủ ngôi sao để làm gì? Nếu không phải vì tiền, ngươi lặn lội xa xôi đến Hoa Hạ làm gì?

Nhưng, đối phương dù sao cũng là ông chủ lớn, Phan Minh đương nhiên không thể bộc lộ sự bất mãn trong lòng, chỉ có thể tiếp tục giải thích: – La Bối tiên sinh, ngài có thể chưa hiểu rõ lắm, ở Hoa Hạ chúng tôi, thuốc cao da chó là một loại hàng kém chất lượng, có thể xem là một loại dược phẩm không chính thống.

– Giống như dược phẩm của thầy mo?

Hán Khắc tò mò hỏi.

– Gần như vậy.

Phan Minh dứt khoát quy loại thuốc cao da chó của Tùy Qua vào dạng dược vật của thầy mo.

– Vậy thì kỳ lạ.

Hán Khắc cau mày nói: – Tôi từng xem video châm cứu của vị trung y đó, ông ấy có vẻ rất lợi hại. Trong chương trình truyền hình, tôi tận mắt thấy ông ấy vẫy một cây kim châm bạc mà tóe ra lửa, đây quả thực là kỹ thuật thần kỳ! Tôi đã xem rất nhiều thầy thuốc Trung y châm cứu ở nước ngoài, nhưng chưa từng thấy người nào có thể vẫy kim châm bạc mà tóe ra lửa.

Phan Minh nghe lời này, lập tức thầm mắng một tiếng "Chết tiệt", hắn không ngờ một bác sĩ Tây y như Hán Khắc, lại là một người mê Trung y, thậm chí còn có chút sùng bái những điều thần bí.

– Đó là chương trình truyền hình.

Phan Minh nói: – Hán Khắc tiên sinh, có lẽ ngài không biết, những chương trình truyền hình ở Hoa Hạ chúng tôi, có một số được "gia công đặc biệt".

– Gia công đặc biệt?

La Bối cau mày: – Đây không phải là diễn trò sao?

– Cái này... Chúng tôi gọi là "gia công".

Phan Minh nói: – Tóm lại, La Bối tiên sinh, ngài không nên quá ảo tưởng về những lang băm giang hồ đó. Huống chi, câu lạc bộ của ngài ở Châu Âu sẽ liên lạc với bác sĩ giỏi nhất, đặc biệt phụ trách mọi bệnh tật của ngài, cho nên ngài căn bản không cần phải lo lắng, càng không cần bỏ gần cầu xa. Ngài chỉ cần có được khoản tiền kếch xù khi làm người phát ngôn, vậy là đủ rồi. Có tiền, trên thế giới này không có chuyện gì không làm được...

– Phan tiên sinh, chuyện làm ăn, anh không cần nói trước với tôi.

La Bối nói với vẻ không hài lòng.

Lần này đến Hoa Hạ, La Bối thực sự không phải vì một tỉ tiền Hoa Hạ, mà là vì thân thể của mình.

Nói chính xác hơn, La Bối là vì cái chân trái vàng ngọc của mình mà đến Hoa Hạ.

Đúng như Cao Phong, Giang Đào đã nói, cái chân trái vàng ngọc của La Bối hiện giờ đã biến thành chân trái mong manh như đồ sứ. Sau khi trải qua nhiều lần chấn thương và phẫu thuật, hai chân của La Bối vẫn "chồng chất vết thương", nghiêm trọng hơn nữa là cái chân trái sở trường của anh ta, đã rơi vào tình trạng cực kỳ nguy hiểm, thậm chí rất có thể sẽ vĩnh viễn không thể chơi bóng đá được nữa.

Nhưng bệnh tình của La Bối, ngoài bác sĩ riêng và vài lãnh đạo câu lạc bộ biết ra, cũng chưa được công bố ra bên ngoài. Lý do rất đơn giản, một khi tin tức đó được công bố, sự nghiệp của La Bối có lẽ sẽ chấm dứt, câu lạc bộ cũng sẽ phải chịu tổn thất vô cùng lớn. Cho nên, chưa tới thời khắc cuối cùng, tin tức kia chắc chắn không thể công bố ra ngoài. Phan Minh, đương nhiên cũng không biết nội tình bên trong.

– La Bối tiên sinh, ngài yên tâm, hiện tại sự nghiệp của ngài đang cực kỳ hưng thịnh, sau này danh tiếng càng tiến xa hơn, thù lao làm người phát ngôn còn có thể tăng lên...

Bản văn này, với sự tinh chỉnh cẩn thận, thuộc quyền sở hữu trí tuệ của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free