[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 317: Núi dựa lớn. (1)
Ta làm đông y mấy chục năm, nhìn còn chuẩn hơn con.
Lão địa chủ nói, sau đó lại tiếp tục khích lệ Tùy Qua:
– Huống hồ, nha đầu Thẩm Quân Lăng có cả dung mạo lẫn khí chất đều xuất chúng, gia thế lại tốt như vậy, sau này hồi môn chắc chắn hậu hĩnh, ai cưới được cũng là có phúc.
– Này... lão nói vậy, rốt cuộc là có ý gì?
Tùy Qua cảm thấy lão địa chủ dường như đang ngụ ý điều gì đó.
– Ý ta là, nếu con gái nhà người ta đã tốt như vậy, thì con mau quyết định đi, kẻo đến lúc đó bị người khác nhanh chân hơn.
– Quyết định? Con còn chưa tới tuổi được phép kết hôn.
Tùy Qua nói.
– Vậy thì đính hôn?
Lão địa chủ vẫn không từ bỏ, nói:
– Tóm lại, chuyện này con không cần bận tâm nữa, cứ để ta lo liệu.
– Lão làm thay con?
Tùy Qua nói:
– Lão có đủ uy tín và khả năng đến thế à?
– Đó là đương nhiên!
Lão địa chủ vỗ ngực bảo đảm nói:
– Dù sao, Thẩm lão gia tử cũng đã đáp ứng ta.
– Đáp ứng lão?
Tùy Qua vốn tưởng lão địa chủ nói đùa, không ngờ chuyện này lại là thật, lập tức cảm thấy tình hình có chút không ổn.
Lão địa chủ vẫn nghĩ Tùy Qua đang lo lắng, bèn nói tiếp:
– Con cứ yên tâm, nha đầu Tiểu Hoa rất hiểu chuyện, cho dù con tam thê tứ thiếp, nó cũng sẽ không ghen tuông đâu. Hơn nữa, nếu như nó muốn lấy người khác, ta cũng sẽ không can thiệp.
– Không phải vấn đề này.
Tùy Qua cười khổ nói:
– Vấn đề chính là, hiện tại con đã có bạn gái rồi.
– Con đã có bạn gái? Sao lại không nói với ta một tiếng?
Lão địa chủ oán giận nói.
– Còn chưa kịp chứ sao.
Tùy Qua nói:
– Vốn định hôm nay mời mọi người gặp mặt, ăn một bữa cơm, làm quen với nhau.
– Vậy chuyện kia làm thế nào?
Lão địa chủ lập tức lo lắng:
– Nha đầu Quân Lăng là con gái nhà giàu, chắc chắn sẽ không chịu làm thiếp cho con... Chuyện này thật đúng là rắc rối. Đúng rồi, bạn gái của con rốt cuộc thế nào? Nếu không bằng Quân Lăng... thì dứt khoát...
– Hôm nay lão cứ xem rồi sẽ rõ.
Tùy Qua cười nói, nụ cười có chút khổ sở.
Thẩm Quân Lăng và Đường Vũ Khê, cả hai đều tuyệt vời, khiến hắn khó lòng chọn lựa, mà thực ra hắn cũng không muốn chọn ai. Bất kể là cô gái nào trong số họ rơi vào tay người đàn ông khác, hắn đều không thể chấp nhận được.
Bữa cơm với Đường Vũ Khê, Tùy Qua cố ý sắp xếp trên du thuyền mang tên Giao Long. Một là vì lão địa chủ vẫn còn giữ tư tưởng phong kiến cố hữu, thích sự phô trương; hai là Tùy Qua cũng muốn thể hiện sự coi trọng dành cho Đường Vũ Khê. Ít nhất, mức độ xa hoa trên du thuyền cũng không hề thua kém các nhà hàng xoay.
Du thuyền Giao Long là do Tùy Qua thắng được từ tay tiểu thái muội Mục Ngọc Giao. Mục Ngọc Giao tuy kiêu ngạo, nhưng nhân phẩm rất tốt, thua cuộc thì chấp nhận, giao du thuyền cho Cuồng Hùng Bang mà không hề gây phiền phức gì thêm.
Sau đó, Tùy Qua chuyển giao du thuyền này cho Sơn Hùng, dù sao hắn cũng không có hứng thú kinh doanh du thuyền. Còn Sơn Hùng, quả nhiên đã thành công dùng du thuyền để tán đổ một cô gái nhỏ. Cô gái mà Sơn Hùng thích tên là Lô Phái San, chưa đầy hai mươi tuổi, là một cô gái lớn lên ở vùng núi, tuy không thể gọi là quốc sắc thiên hương nhưng lại rất trong sáng, thuần khiết, đây cũng chính là lý do khiến Sơn Hùng mê đắm cô ấy.
Lô Phái San hiện giờ đã là quản lý du thuyền này.
Sơn Hùng còn lo lắng Lô Phái San không làm được, nên đã gọi Mắt Kính đến hướng dẫn một thời gian ngắn. Kết quả, cô gái Lô Phái San rất thông minh, rất nhanh đã nắm bắt được công việc, giờ đây du thuyền làm ăn cũng rất ổn định và nề nếp.
Biết Tùy Qua hôm nay muốn tới dùng cơm, Mắt Kính đã sớm có mặt trên du thuyền, và đặc biệt thông báo cho Lô Phái San.
Kể từ khi hai tay Sơn Hùng bị phế, hắn cũng rất ít khi xuất hiện ở nơi đông người. Chuyện của Cuồng Hùng Bang phần lớn do Mắt Kính và Dao Găm phụ trách.
Sau khi lên thuyền, Lô Phái San tự mình dẫn đám người Tùy Qua lên boong tàu.
Mặc dù là mùa đông, nhưng nhiệt độ ở thành phố Đông Giang vốn không xuống quá thấp, hôm nay lại vừa vặn là ngày nắng trong xanh, ánh nắng chan hòa, nên Lô Phái San mới sắp xếp cho nhóm Tùy Qua dùng cơm trên boong thuyền.
Thật trùng hợp là, lần dùng cơm này, vẫn chỉ có năm người.
Cùng đi với Đường Vũ Khê, chỉ có một mình Hứa Hành Sơn.
Dù sao, hiện giờ Đường Vũ Khê đã "cắt đứt quan hệ" với Đường gia, nên tạm thời chỉ có Hứa Hành Sơn là thân nhân của cô.
Nha đầu Ngưu Tiểu Hoa, biết ông ngoại Đường Vũ Khê là Hứa Hành Sơn lừng danh, vô cùng kích động, lộ rõ vẻ ngưỡng mộ. Giống như Tùy Qua, Ngưu Tiểu Hoa rất sùng bái những nhà khoa học như Hứa Hành Sơn. Bởi vì khi học tiểu học, cô bé đã biết được đại danh của Hứa Hành Sơn qua sách giáo khoa, biết cụ già trước mặt này chính là người đã giúp bà con ở Bạch Lưu Câu quê mình được no đủ.
Ấm no, tuy chỉ là một cụm từ đơn giản, nhưng để làm được lại đâu phải dễ dàng!
Ngưu Tiểu Hoa là một cô gái trong sáng, đương nhiên khiến người khác rất mực yêu mến, Hứa Hành Sơn cũng không ngoại lệ. Cụ ân cần hỏi thăm việc học của Ngưu Tiểu Hoa, chỉ có điều đây lại đúng là điểm yếu của cô bé, dù sao cô bé cũng không được đi học nhiều năm nay rồi.
Còn lão địa chủ vốn đã để mắt đến Thẩm Quân Lăng, ban đầu không đặt nhiều kỳ vọng vào Đường Vũ Khê. Nhưng sau khi gặp mặt cô, lão địa chủ lập tức nhận ra sai lầm của mình, cảm thấy cháu trai mình thật tinh đời. Cô gái họ Đường này, thoạt nhìn dịu dàng hiền thục, hiểu biết lễ nghĩa, rất có khí chất thục nữ của người xưa. So với Thẩm Quân Lăng, quả nhiên là mỗi người mỗi vẻ, tốt không kém gì.
Hơn nữa, Đường Vũ Khê đối với lão địa chủ cũng rất có lễ phép, mở miệng đã gọi "gia gia", khiến lão địa chủ quả thực mừng đến mức khóe miệng không khép lại được.
Cho nên nói, bữa cơm này, không khí thật sự vô cùng hòa hợp.
Nhưng không khí sau bữa trưa tất nhiên không thể cứ thế mà hòa hợp.
Sau khi ăn xong, Đường Vũ Khê dẫn Tùy Qua lên lối đi dọc theo boong tàu.
Danh nghĩa là hóng gió, nhưng thực chất giống như đang "tra khảo" vậy.
Thấy Đường Vũ Khê nghiêm mặt, Tùy Qua lập tức nhũn cả người ra, vội nói:
– Đường tỷ tỷ của em ơi, chị có lời gì cứ nói thẳng đi, nghiêm mặt như vậy, coi chừng có nếp nhăn đấy.
– Nếp nhăn là chuyện nhỏ, bị người mình tin tưởng lừa gạt, đó mới thật sự là bất hạnh!
Đường Vũ Khê hừ lạnh nói.
– Đường đại tiểu thư của em ơi, chuyện gì mà nghiêm trọng đến vậy.
Tùy Qua nói:
– Vừa rồi ăn cơm chị không phải vẫn vui vẻ lắm sao.
– Vừa rồi cũng là giả bộ!
Đường Vũ Khê thẳng thắn và dứt khoát nói:
– Vừa rồi chỉ là cho anh chút thể diện thôi.
– Vậy hiện tại anh có vấn đề gì, cứ nói đi.
Tùy Qua nói.
– Em chờ anh chủ động thành thật khai báo.
Đường Vũ Khê nói, vẻ mặt vẫn không hề dịu đi.
– Thẳng thắn thì được khoan hồng, kháng cự thì về nhà tự đón năm mới.
Đường Vũ Khê nghiêm mặt nói:
– Ngưu Tiểu Hoa, thật sự là em gái anh thật sao?
Vẫn là vấn đề giống như trước!
Sao mà vẫn là vấn đề như cũ? Chẳng lẽ bởi vì hai người phụ nữ này quá thông minh?
Mọi quyền lợi của bản biên tập này đều được bảo hộ bởi truyen.free.