[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 312: Làm chủ. (2)
Trúc Cơ kỳ, ngự kiếm phi hành, chém đầu kẻ địch ngoài ngàn bước, cho dù là cao thủ Tiên Thiên kỳ, cũng không phải là đối thủ của họ. Bởi vậy, khi nghe nói Bùi gia còn có Trúc Cơ kỳ, Thẩm Thái Sùng không khỏi kinh sợ.
Nhưng rất nhanh, Thẩm Thái Sùng liền nghi ngờ nói:
– Nếu bọn họ thật sự có cao thủ Trúc Cơ kỳ trấn giữ, vậy làm sao ngươi còn có thể sống trở về?
– B��i vì có một người lợi hại hơn Trúc Cơ kỳ xuất hiện giúp ta một tay.
Tùy Qua đáp.
Tin tức này là Tùy Qua cố ý tiết lộ cho Thẩm Thái Sùng.
Hiện nay, thực lực của Tùy Qua không quá mạnh, hơn nữa cũng không cách nào đột phá đến cảnh giới cực cao trong thời gian ngắn, thậm chí ngay cả Tiên Thiên kỳ cũng khó mà đột phá. Vì thế, biện pháp duy nhất chính là tìm một chỗ dựa vững chắc.
Đạo cô thần bí kia chính là "chỗ dựa" của Tùy Qua. Mặc dù nàng chưa chắc đã thừa nhận, nhưng chuyện nàng ra mặt vì Tùy Qua là sự thật không thể chối cãi.
Chỉ cần điều này được xác nhận, bất luận ai muốn đối phó Tùy Qua đều phải suy nghĩ kỹ xem có thể chống đỡ được kiếm quang ngũ sắc của đạo cô kia hay không.
Là ngũ sắc thần linh.
Tùy Qua nhớ lại thanh "phi kiếm" xinh đẹp kinh diễm mà cũng tàn khốc đến biến thái.
Thẩm Thái Sùng quả nhiên động lòng:
– Vậy những người còn lại của Bùi gia thì sao?
– Toàn bộ bị nàng chém giết.
Tùy Qua nói.
– Toàn bộ?
Thẩm Thái Sùng hoảng sợ.
– Toàn bộ.
Tùy Qua gật đầu, sau đó giải thích thêm một chút:
– Ngoại trừ nữ nhân và hài tử, còn lại đều không có ngoại lệ.
Thẩm Thái Sùng hít một hơi khí lạnh.
Không ngờ người ra tay cứu Tùy Qua lại lợi hại đến vậy, hơn nữa chuyện này chắc chắn sẽ dấy lên sóng lớn trong các gia tộc tu hành.
Nhưng, trong lòng Thẩm Thái Sùng lại âm thầm cảm thấy may mắn. Thật may lần này ông đã đứng về phía Tùy Qua, nếu không hậu quả thật sự khó lường.
Bùi gia, ba Tiên Thiên, một Trúc Cơ kỳ, còn có nhiều Luyện Khí kỳ như vậy, lại bị giết sạch toàn bộ, ngay cả một người cũng không thoát được. Tu vi như thế, quả thực quá đỗi kinh khủng!
Thẩm Thái Sùng nghe Tùy Qua kể lại, liền cảm thấy một luồng áp lực vô hình.
– Chiếu tướng!
Lúc này, lão địa chủ đột nhiên cười lớn:
– Thẩm lão à, ta cuối cùng cũng thắng ông rồi!
***
Màn đêm buông xuống, Thẩm Thái Sùng đã đặt tiệc chiêu đãi lão địa chủ cùng Ngưu Tiểu Hoa tại khách sạn Đông Châu hào hoa nhất thành phố Đông Giang, cũng là để an ủi Tùy Qua. Buổi tiệc này, thoạt nhìn chỉ là một bữa tiệc gia đình nhỏ, nhưng lại đại diện cho sự tán đồng của Thẩm Thái Sùng đối với Tùy Qua, cũng là tuyên bố lập trường của Thẩm gia, chuẩn bị dựa sát vào Tùy Qua.
Vốn dĩ với tu vi của Tùy Qua, Thẩm Thái Sùng không cần phải coi trọng đến mức đó. Nhưng bởi vì tin tức Bùi gia bị diệt được xác nhận, Thẩm Thái Sùng ngay lập tức nhận ra phía sau Tùy Qua có một thế lực vô cùng cường đại chống lưng. E rằng dù thế lực đó chỉ là một người, cũng đủ sức uy hiếp nhiều thế gia tu hành rồi. Mặt khác, có một chỗ dựa lớn như vậy, cũng không khó giải thích vì sao lúc trước Tùy Qua lại ra tay "hào phóng" đến thế.
Suy nghĩ của Thẩm Thái Sùng rất đơn giản: nếu gặp được một thanh niên tốt như vậy, đương nhiên phải giữ chặt lấy. Thứ nhất, bản thân ông có thể nhận được lợi ích, đề cao tu vi. Thứ hai, cũng rất tốt cho thế hệ sau của Thẩm gia.
Chính bởi vì lẽ đó, Thẩm Thái Sùng mới hạ thấp mình, hơn nữa tận lực tạo dựng quan hệ tốt đẹp với người nhà Tùy Qua.
Dĩ nhiên, dù Thẩm Thái Sùng không làm thế, Tùy Qua cũng cảm thấy nợ ông một ân tình lớn.
Khi đo��n người tới đại sảnh khách sạn Đông Châu, lập tức có nhân viên phục vụ tiến đến, hỏi xem mọi người cần gì.
– Chúng tôi đã đặt phòng ăn ở tầng cao nhất, nhờ cô dẫn chúng tôi lên đó.
Thẩm Quân Lăng nói với cô phục vụ.
– Cô là Thẩm tiểu thư sao?
Cô phục vụ nói:
– Thật xin lỗi, Thẩm tiểu thư, phòng cô đã đặt trước đã bị hủy bỏ. Nhưng chúng tôi đã giữ lại một phòng VIP xa hoa cho cô, cô thấy có được không?
Thẩm Quân Lăng nhất thời nhíu mày, nói:
– Gọi quản lý của các người tới đây giải thích cho tôi.
– Thật xin lỗi, đây là quyết định của tổng giám đốc chúng tôi.
Cô phục vụ áy náy nói:
– Thật xin lỗi, nhưng vì tổng giám đốc của chúng tôi muốn mở tiệc chiêu đãi những vị khách quan trọng, nên chỉ có thể mong các vị thông cảm.
– Hừ.
Thẩm Thái Sùng hừ một tiếng, sau đó nói với Thẩm Quân Lăng:
– Cháu gọi điện thoại, gọi Triệu Thiên Mục đến ngay lập tức!
Triệu Thiên Mục là ông trùm ngành khách sạn, ăn uống ở thành phố Đông Giang, cũng là chủ tịch của chuỗi khách sạn Đông Châu.
Cô phục vụ nghe vậy, khẽ cười, thầm nghĩ lão già này là ai mà đòi gọi chủ tịch của họ tới chứ.
Tuy nhiên, cô phục vụ vẫn khá chuyên nghiệp, rất lễ phép mỉm cười, sau đó mời đám người Tùy Qua đến một bên uống trà chờ đợi.
Sắc mặt Thẩm Thái Sùng thật sự rất khó coi. Vốn muốn nhân lúc thời cơ thuận lợi để kéo gần tình cảm giữa hai bên, ai ngờ lại gặp phải chuyện không vừa ý này.
Thẩm Quân Lăng đứng một bên gọi điện thoại.
Lúc này, có một chiếc xe đắt tiền dừng trước cửa khách sạn, mấy công tử ca mỉm cười bước xuống xe. Bên cạnh còn có mấy nữ nhân xinh đẹp ăn mặc thời thượng đi cùng, đoàn người cười đùa đi vào khách sạn.
Trong đó một thanh niên mặc tây trang, đeo kính gọng vàng nói với cô phục vụ:
– Xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao những người này lại ngồi ở đại sảnh?
Cô phục vụ vội vàng nói:
– Bọn họ vốn đặt trước phòng ăn ở tầng cao nhất, nhưng vì ngài hủy bỏ, nên họ muốn gặp chủ tịch để làm rõ.
– Làm rõ chuyện gì?
Thanh niên nhíu mày hỏi:
– Tôi là Triệu Ích Thanh, tổng giám đốc của khách sạn này. Các người có gì bất mãn, cứ trực tiếp nói với tôi. Nhưng, phòng ăn tầng cao nhất hôm nay, tôi muốn dùng để đãi bạn bè, đương nhiên không thể nhường cho các vị được.
– Gọi cha ngươi đến đây giải thích cho ta, ngươi chưa đủ tư cách.
Thẩm Thái Sùng khinh thường nói.
– Ngươi. . . Lão già này!
Triệu Ích Thanh hừ một tiếng, nói với một nhân viên phục vụ khác:
– Cô dẫn bạn bè của tôi lên trước đi.
– Ích Thanh, phòng ăn tầng cao nhất rộng như thế, thêm vài người có sao đâu. Hơn nữa, hai vị tiểu thư này đều là giai nhân tuyệt sắc, cậu lại sắp xếp cho người ta ngồi ở phòng kém sang, chẳng phải là mạo phạm giai nhân sao?
Một vị công tử ca nói, ánh mắt tham lam lướt qua người Thẩm Quân Lăng và Ngưu Tiểu Hoa.
Thẩm Quân Lăng thì không sao, nhưng Ngưu Tiểu Hoa vội vàng nấp sau lưng Tùy Qua.
Triệu Ích Thanh đương nhiên cũng nhận ra vẻ mị lực không tầm thường của Thẩm Quân Lăng và Ngưu Tiểu Hoa. Một người là mỹ nhân thành thục, một người là thiếu nữ ngây thơ, đúng là hơn hẳn đám nữ nhân đi theo bọn h���n. Vì vậy, giọng điệu của Triệu Ích Thanh có phần dịu đi, tiến lên nói với Thẩm Quân Lăng:
– Vị mỹ nữ kia, nếu cô nể mặt uống một chén với mấy bằng hữu của tôi, người nhà và bằng hữu của cô cũng có thể tới phòng ăn dùng cơm miễn phí.
Toàn bộ nội dung bản dịch này thuộc về quyền sở hữu của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.