[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 111: Cắt đi mái tóc dài. (1)
Ầm!
Tay trái Tùy Qua biến quyền thành chưởng đao, thoáng chốc đã đẩy bật hai tay Tăng Thiết Âu, chưởng đao giáng thẳng lên ngực hắn. Tăng Thiết Âu lảo đảo, cổ họng lợm giọng, bật ra một ngụm máu. Tay phải Tùy Qua như mãng xà lao ra, kẹp chặt lấy cổ Tăng Thiết Âu, ghìm vào yết hầu.
Chỉ cần chân khí của Tùy Qua khẽ phun, sẽ lập tức bóp nát yết hầu, đoạt mạng hắn.
Tăng Thiết Âu mặt xám như tro tàn, sợ hãi nhìn Tùy Qua. Hắn hoàn toàn không ngờ mình lại thảm bại dưới tay Tùy Qua đến thế.
Mặt Đổng Cửu tràn đầy kinh hãi, bởi nhãn lực quá kém, hắn vẫn cứ ngỡ Tăng Thiết Âu đang chiếm thế thượng phong. Cho đến tận lúc này, Đổng Cửu mới phát hiện Tăng Thiết Âu đã thua, hơn nữa là thua một cách thảm hại.
– Trận chiến này, Cuồng Hùng bang thắng!
Giọng Triệu Tam gia uy nghiêm vang lên.
Lúc này, đàn hương trong lư hương chỉ mới cháy một nửa.
Tùy Qua vừa định buông tay khỏi cổ Tăng Thiết Âu, thì nghe thấy hắn nói:
– Uy danh Thiếu Lâm tục gia đệ tử không thể bị bôi nhọ! Tùy Qua, chuyện này chưa xong đâu!
Tùy Qua nghe lời này, ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh như băng, sắc bén như một lưỡi dao.
Tùy Qua ghì chặt cổ Tăng Thiết Âu, mắng mỏ:
– Mẹ kiếp, mở miệng ra là Thiếu Lâm tự, Thiếu Lâm tự! Ngươi không thấy xấu hổ à, ta còn thấy chướng tai nữa là! Thiếu Lâm tự thì sao? Bọn hòa thượng bán thuốc dán ngoài chợ cũng tự nhận là Thiếu Lâm tự, mấy tên giữ trật tự đô thị; đoàn xiếc cũng xưng Thiếu Lâm tự để khỏi phải nộp thuế; còn tên côn đồ Đổng Cửu kia, cũng nói mẹ mình là Thiếu Lâm tự để không ai tranh địa bàn của hắn. Rốt cuộc Thiếu Lâm tự các ngươi có gì hay ho, mà đến cả chó mèo cũng cứ thế mà bám vào vậy?
– Ngươi… Không được phép vũ nhục Thiếu Lâm!
Tăng Thiết Âu quát lạnh.
– Ta cứ vũ nhục thì thế nào?
Tùy Qua nói tiếp:
– Nhìn cái đức hạnh của đám Thiếu Lâm tục gia đệ tử các ngươi xem! Đổng Cửu, nếu đã muốn lăn lộn giang hồ thì phải chấp nhận chuyện bị tranh giành địa bàn, thậm chí mất mạng, chứ đừng hở một tiếng là nói mình là Thiếu Lâm tục gia đệ tử! Còn ngươi nữa, Tăng Thiết Âu, ta nghe nói ngươi là huấn luyện viên quân cảnh, vốn kính trọng ngươi là một hảo hán. Ai ngờ, ngươi cũng giống hệt Đổng Cửu! Sao, không chịu được thua ư? Nếu đã không chịu nổi thua, thì đừng có mà lên lôi đài cho mất mặt!
Sau khi mắng chửi một trận đã đời, Tùy Qua mới buông lỏng cánh tay đang ghì chặt cổ Tăng Thiết Âu.
Mặc dù Tùy Qua không sử dụng chân khí, nhưng năm đầu ngón tay vẫn để lại dấu vết rõ ràng trên cổ Tăng Thiết Âu.
Đối với Tăng Thiết Âu, đây quả là một nỗi nhục lớn.
Nhưng, Tùy Qua mắng chán chê xong, cũng chẳng thèm nhìn tới Tăng Thiết Âu và đám người Đổng Cửu, ung dung rời khỏi boong tàu.
Lúc này, thể diện đã bị xé toạc, Sơn Hùng cũng chẳng còn e ngại gì nữa, nói với Đổng Cửu và Tăng Thiết Âu:
– Đừng quên ước định lúc trước. Từ nay về sau, địa bàn Đông Giang, các ngươi tránh xa ra!
Đổng Cửu hừ lạnh một tiếng, nhưng không mở miệng phản bác.
Dù sao thì trận tỷ thí này đã thua. Theo quy củ, Thiên Cẩu bang và Đổng Cửu không thể nhúng tay vào chuyện làm ăn ở thành phố Đông Giang nữa. Nếu Đổng Cửu dám lật lọng, sẽ bị giới giang hồ Minh Hải đồng loạt ra tay trừng trị.
Sơn Hùng và Mắt Kính đang định rời đi, thì nghe thấy Triệu Tam gia nói:
– Sơn Hùng, trên boong tàu này gió lớn quá, cậu là địa đầu xà, chẳng lẽ không mời lão già này vào tránh gió, uống chút rượu?
Triệu Tam gia vừa nói ra lời này, Sơn Hùng và Đổng Cửu đồng loạt kinh ngạc.
Phải biết rằng, Triệu Tam gia dù sao cũng là người được Đổng Cửu và Tăng Thiết Âu mời đến, nhưng bây giờ lại công khai ra mặt lấy lòng Sơn Hùng, như vậy chẳng khác nào không chút nể nang gì đến Đổng Cửu và Tăng Thiết Âu.
Thật ra, Triệu Tam gia cũng không phải muốn kết giao với Sơn Hùng, mà là hi vọng kết giao với Tùy Qua.
Thân thủ của thiếu niên này để lại cho Triệu Tam gia ấn tượng cực kỳ sâu sắc.
Sơn Hùng sửng sốt một lát, nhận ra đây là một cơ hội tốt, vội vàng cười nói:
– Chỉ sợ Tam gia không nể mặt.
– Sơn Hùng, cậu khiêm nhường từ bao giờ thế?
Triệu Tam gia vừa bước đi vừa nói:
– Hiện tại ở thành phố Đông Giang, cậu dường như đã chiếm trọn cả vùng trời rồi.
– Trời lớn như vậy, làm sao tôi có thể chiếm được.
Sơn Hùng cười nói: “Huống chi, Đông Giang chẳng phải vẫn còn một độc giao đó sao?”
Triệu Tam gia khẽ kinh ngạc, sau đó cười nói: “Không sai. Con bé đó quả thực có chút bản lĩnh. Đúng rồi Sơn Hùng, cậu mời được vị cao thủ trẻ tuổi đó từ đâu vậy…”
Nhìn Triệu Tam gia và Sơn Hùng vừa nói vừa cười rời đi, Đổng Cửu thấp giọng mắng một câu “Lão già kia”, sau đó nói với Tăng Thiết Âu:
– Tăng sư huynh, hôm nay huynh đệ chúng ta coi như mất hết thể diện rồi. Chuyện này, huynh định làm thế nào?
Tăng Thiết Âu lạnh lùng nói:
– Quân tử báo thù mười năm không muộn. Chờ ta đả thông kỳ kinh bát mạch, tu vi chân khí đạt đến cảnh giới cực đỉnh, tự nhiên sẽ tìm hắn rửa sạch mối nhục ngày hôm nay!
Đổng Cửu nghĩ thầm, chờ ngươi đả thông kỳ kinh bát mạch, chỉ sợ mười năm cũng không đủ, khi đó, e rằng trinh nữ cũng đã thành bà mẹ trẻ con rồi. Nhưng ngoài miệng Đổng Cửu lại nói:
– Sư huynh đả thông kỳ kinh bát mạch, đó là chuyện sớm muộn thôi. Nhưng, cũng không thể để bọn chúng sống ung dung như vậy được sao?
– Vậy cậu có cách gì?
Tăng Thiết Âu nói.
– Huynh còn nhớ chỉ pháp tên tiểu tử kia đã dùng ban nãy không?
Đổng Cửu nói:
– Có phải cảm giác rất quen thuộc?
Tăng Thiết Âu vừa nghĩ, lập tức nói: “Nghe cậu nói vậy, ta cũng có cảm giác tương tự. Lúc đầu thi triển chỉ pháp của tên tiểu tử kia, hình như rất quen thuộc, giống như trước kia ở Thiếu Lâm tự đã từng thấy qua. Đúng rồi, ta nhớ ra rồi! Thủ tọa La Hán đường, Vĩnh Vũ sư tổ từng thi triển qua, đó là tuyệt kỹ nội môn Niêm Hoa Chỉ của Thiếu Lâm tự! Chẳng lẽ, tên tiểu tử kia cũng là người của Thiếu Lâm tự hay sao? Không thể, hắn tuyệt đối không thể là người của Thiếu Lâm tự, nếu không giọng điệu đã chẳng bất kính với Thiếu Lâm đến vậy. Hơn nữa, bộ chỉ pháp kia, hình như có đôi chút khác biệt với Niêm Hoa Chỉ của Thiếu Lâm… Tóm lại, tên tiểu tử này có phần tà môn.”
– Chẳng biết có phải Niêm Hoa Chỉ của Thiếu Lâm hay không.
Đổng Cửu cười nham hiểm nói: “Chỉ cần chúng ta nói đó là Niêm Hoa Chỉ là được.”
– Ý của cậu là?
Bàn về âm mưu quỷ kế, Tăng Thiết Âu hiển nhiên không thể sánh bằng Đổng Cửu rồi.
– Hai người chúng ta cứ một mực cho rằng đó là Niêm Hoa Chỉ. Sau đó, bẩm báo chuyện này với Thiếu Lâm tự.
Đổng Cửu nói:
– Khi đó, La Hán đường đương nhiên sẽ phái người tới điều tra, dù sao tuyệt kỹ nội môn mà rơi vào tay người ngoài cũng không phải chuyện nhỏ. Với cá tính của tên tiểu tử kia, nếu như người của Thiếu Lâm tự tới điều tra, tất nhiên sẽ xảy ra xung đột với hắn. Khi đó, bất luận chỉ pháp tên tiểu tử kia có phải Niêm Hoa Chỉ hay không, cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.