[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 994: Say
Nỗi xúc động dâng trào trong đời người, có lẽ cũng chỉ đến mức này. Vương Lâm cũng ngước nhìn Tư Đồ Nam. Từng hình ảnh thuở xưa hiện rõ mồn một trong ký ức. Dù đã trải qua bao năm tháng, nhưng Vương Lâm khó lòng quên được. Hắn không thể nào quên lời mình từng thốt ra khi ngước nhìn trời cao:
- Cuộc đ���i này của Vương Lâm ta không bái trời đất, không kính quỷ thần. Chỉ bái cha mẹ, chỉ kính Tư Đồ Nam!
Tư Đồ Nam đã giúp đỡ Vương Lâm rất nhiều. Nếu không có Tư Đồ Nam, Vương Lâm năm xưa hẳn đã chết ở Triệu quốc, sẽ không có được thành tựu như ngày hôm nay!
Nếu không có Tư Đồ Nam, với tư chất của Vương Lâm, hắn đã khó mà vượt qua những cấp độ tu đạo cơ sở ban đầu như Luyện Khí, Trúc Cơ, Kết Đan và Nguyên Anh! Không có những nền tảng ấy, hắn chắc chắn không thể đạt được cảnh giới như hiện tại. Cả ba chiêu Tịch Diệt Chỉ, Hóa Ma Chỉ, Hoàng Tuyền Chỉ của Tư Đồ Nam, cùng với các pháp bảo và thần thông. Thuở trước tại Thiên Vận tinh, nếu không nhờ những thứ đó, Vương Lâm cũng khó lòng sống sót.
Nếu không có Tư Đồ Nam, khi bị Tán ma tấn công ở Yêu Linh Chi Địa, tất cả cơ hội sống sót của Vương Lâm đã hoàn toàn tiêu biến. Không có Tịch Diệt Chỉ, hắn đã sớm tan thành mây khói.
Còn có Thiên Nghịch Châu! Món pháp bảo vô cùng thần bí này, nếu Tư Đồ Nam có chút tư tâm, Vương Lâm hẳn đã không thể có được cho đến ngày nay. Vì Thiên Nghịch Châu đã dung hợp với Nguyên Thần của Vương Lâm, Tư Đồ Nam biết nếu lấy đi Thiên Nghịch Châu thì Vương Lâm sẽ chết. Bởi thế, hắn mỉm cười từ bỏ, rất đỗi bình thản mà nói một câu:
- Vật này, chỉ là vật nhỏ mà thôi!
Ký ức lại ùa về, hai người họ trầm ngâm trên đỉnh núi.
Gió núi vù vù thổi qua, nhưng chẳng thể cuốn đi xúc cảm trùng phùng giữa hai người. Xúc cảm ngày càng dâng cao, càng thêm sâu đậm, hóa thành làn khói lượn lờ trong trái tim họ, kết thành tình bạn vĩnh cửu.
Trên đỉnh núi, hai người cạn chén này đến chén khác. Sau một hồi trầm mặc, họ liền nhìn nhau cười lớn. Giữa những người bạn chân tình, đâu cần nhiều lời. Một chén rượu, một tràng cười, đủ để xua tan ưu sầu, chỉ còn lại niềm vui sướng.
Một nam nhân có thể không có người yêu, nhưng tuyệt đối không thể thiếu đi những bằng hữu chân chính! Trước sự cổ quái trong tu vi của Vương Lâm, Tư Đồ Nam cũng không gặng hỏi thêm. Hắn cắt ngang lời Vương Lâm, nâng chén rượu lên cạn, cười lớn nói:
- Giữa chúng ta cần gì nhiều lời! Lão tử ta chịu thiệt ở Phượng Loan tinh, việc đầu tiên nghĩ đến chính là tìm ngươi. Đến lúc đó ngươi cùng ta đánh thẳng về Phượng Loan tinh!
Vương Lâm mỉm cười gật đầu, cũng chẳng hỏi nhiều. Hắn cùng Tư Đồ Nam hàn huyên chuyện cũ, uống từng chén rượu. Chẳng mấy chốc, trời đã về đêm khuya. Trăng sáng treo lơ lửng trên trời, ánh sáng vằng vặc chiếu rọi. Tuy đêm khuya se lạnh, nhưng bù lại, mọi âm thanh bốn phía đều tĩnh lặng. Trong đêm vắng lặng, được cùng bạn thân ôn chuyện đời, tâm tình Vương Lâm trở nên bình thản vô cùng. Đã thật lâu rồi hắn chưa cảm thấy ấm áp như lúc này. Sự ấm áp này là một cảm giác tự nhiên nảy sinh khi gặp lại cố nhân. Cứ như thể trở về những ngày tháng năm xưa tại Chu Tước tinh, cùng Tư Đồ Nam nương tựa trong Thiên Nghịch Châu.
- Danh tiếng của ngươi ở La Thiên Tinh Vực coi như lẫy lừng, cuộc sống cũng coi như thú vị. Thật đáng thương cho lão tử ta đây. Mẹ kiếp! Ở Phượng Loan tinh hưởng sung sướng chẳng bao lâu, bỗng dưng nhìn thấy mấy phu nhân có chồng đang trêu đùa long phượng. Chuyện này vốn dĩ chẳng có gì, Tu Chân Giới có bao nhiêu chuyện như thế, lão tử ta nào có bận tâm. Chẳng qua chỉ là nhìn thêm vài lần, chẳng qua chỉ là dùng ngọc giản ghi lại những gì thần thức xem được thôi sao…
Tư Đồ Nam uống một hớp rượu lớn, vẻ mặt vô cùng buồn bực nói.
- Ngươi nói xem ta chỉ làm mấy chuyện nhỏ nhặt ấy, thế mà bọn họ lại ban lệnh truy sát. Truy sát lão tử suốt ngày đêm, hại lão tử phải trốn đông trốn tây. Ngay cả khi làm Vương gia cũng chẳng được yên ổn… Cuối cùng, buộc ta cứ cách một thời gian lại phải đổi chỗ bế quan. Mấy trăm năm nay cứ như một con chuột vậy. Từ tinh cầu tu chân linh khí dồi dào cho đến tinh cầu hoang phế không chút linh khí, lão tử ta gần như đã ở qua toàn bộ.
Tư Đồ Nam nói đến đây, vẻ mặt giận dữ, dứt khoát cầm bầu rượu uống một hơi dài, rồi mới buông xuống, căm hận nói:
- Sau khi lão tử xuất quan, ta sẽ trực tiếp giết lên Phượng Loan tinh. Nhưng đám đàn bà đó quá đông, lại còn có mấy kẻ được bọn họ mời đến trợ giúp, khiến lão tử ta chịu thiệt không ít!
Nói đến đây, vẻ mặt T�� Đồ Nam không ngờ lại đỏ lên một chút.
Vương Lâm thấy kỳ lạ, cẩn thận đánh giá vài lượt. Bỗng nhiên hắn nhíu mày, nắm lấy cánh tay phải của Tư Đồ Nam, thần thức bỗng nhiên khẽ động. Một lúc lâu sau, vẻ mặt Vương Lâm càng thêm cổ quái.
Tư Đồ Nam cười, lại uống thêm một ngụm rượu, nói:
- Đã nhìn ra rồi à?
Vương Lâm trầm ngâm một lát, trong mắt lóe lên hàn quang, cùng với sát khí điên cuồng ngập trời. Hắn gật đầu, trầm giọng nói:
- Loại độc gì mà lợi hại đến thế? Với tu vi của ngươi mà cũng không thể bức ra sao?
Tư Đồ Nam buông chén rượu xuống, cười khổ nói:
- Chẳng biết đám đàn bà lẳng lơ ở Phượng Loan tinh này tìm đâu ra thứ độc dược ấy. Ta đã tra tìm rất nhiều sách cổ, cuối cùng mới biết được. Loại độc này tên là Dục Tiên Dục Tử. Ba ngày Dục Tiên, ba ngày Dục Tử! Mẹ kiếp! Những ngày này ta thật sự sống không bằng chết!
- Độc này là từ Tiên Giới lưu lại. Trước khi Tiên Giới sụp đổ, loại độc dược này do vô số tiên nhân hợp lực tế luyện trong mấy trăm năm mà thành. Độc này đối với người thường không có hiệu quả, chủ yếu nhằm vào Tiên nhân. Sau khi trúng độc này, căn bản không thể bức ra, bởi vì một khi độc này vào cơ thể sẽ dung hợp với Nguyên Thần, tuy hai mà một.
- Độc tính chủ yếu của nó chính là biểu hiện qua bốn chữ Dục Tiên Dục Tử. Ba ngày Dục Tiên, tức là khiến người trúng độc trong ba ngày không lúc nào không chìm trong cảnh hư ảo, hao tổn hết tinh thần lực. Một ngày cuối cùng trong ba ngày này lại là trước khi chết, mãi cho đến ngày thứ bảy thì sẽ hoàn toàn hình thần câu diệt. Loại độc này tuy nói cần bảy ngày mới có thể chết, nhưng từ khi trúng độc liền mất đi toàn bộ tu vi…
- Vậy sao ngươi…
Vương Lâm nhìn về phía Tư Đồ Nam, hiển nhiên tu vi của hắn vẫn còn nguyên.
Tư Đồ Nam cười khổ cầm lấy bầu rượu, lại phát hiện rượu đã hết. Hắn lại lấy từ trong túi trữ vật ra một hũ lớn, vỗ vỡ lớp bùn rồi trực tiếp uống một hớp dài. Hắn mặc kệ rượu chảy tràn từ khóe miệng, buông vò rượu xuống, thở dài một tiếng nói:
- May mắn lão tử ta thông minh, nghĩ ra một phương pháp cực đoan để chống lại độc dược. Lão tử dùng phương pháp song tu với nữ tu lô đỉnh, lợi dụng cực khoái để giữ cho tu vi không tiêu tán. Nhờ vậy độc tố luôn được duy trì ở giai đoạn Dục Tiên, cứ thế kéo dài đến tận bây giờ!
Trong mắt Vương Lâm tức thì lóe lên hàn quang, toát ra sát khí nồng đậm đến cực điểm. Hắn ngẩng đầu nhìn tinh không, sát ý trong lòng hắn đối với Phượng Loan tinh đã gây hại Tư Đồ Nam đến mức này, trở nên ngập trời!
- Trên Phượng Loan tinh kia có Toái Niết hay không?
Vương Lâm chậm rãi hỏi. Tư Đồ Nam lắc đầu nói:
- Không có Toái Niết. Cao nhất cũng chỉ là Tịnh Niết trung kỳ mà thôi, ngay cả hậu kỳ và đại viên mãn cũng không có. Chỉ có điều số lượng tu sĩ Tịnh Niết trên Phượng Loan tinh không ít, hơn nữa lại có đám người từ ngoài đến giúp đỡ, chừng hơn mười người!
Trên mặt Vương Lâm hiện lên nụ cười lạnh, hắn gật đầu trầm giọng nói:
- Mối thù này nhất định phải báo, chỉ có điều so với báo thù thì việc làm thế nào để giải độc trong người ngươi mới là quan trọng!
Ánh mắt Tư Đồ Nam l��e lên, nói:
- Về chuyện này ta cũng có kế hoạch. Theo ta được biết, đám đàn bà trên Phượng Loan tinh này chỉ có độc chứ không có thuốc giải. Thuốc giải chân chính hẳn là ở Tiên Giới! Chỉ cần chờ Vũ Tiên Giới mở ra, ta sẽ tiến vào Vũ Tiên Giới. Biết đâu có thể tìm được!
- Tiên Giới? Thuốc độc này là do Vũ Tiên Giới luyện hóa ra?
Vẻ mặt Vương Lâm khẽ động, hắn hỏi. Tư Đồ Nam gật đầu nói:
- Ta từng tra trong sách cổ ghi lại, quả thực là do Vũ Tiên Giới luyện chế.
Vương Lâm trầm ngâm. Trên người hắn có tiên tháp do Chu Dật đưa năm xưa, bên trong có xác Tiên quân Thanh Sương, đúng là một Tiên quân của Vũ Tiên Giới.
- Năm xưa, đủ loại manh mối cho thấy trong động phủ thần bí nhất của Yêu Linh Chi Địa rất có thể tồn tại Tiên Đế Thanh Lâm, kẻ mạnh nhất thuở xưa. Thanh Lâm này chính là cha của Thanh Sương, biết đâu lại có phương pháp khiến cho Thanh Sương sống lại. Một khi Thanh Sương sống lại, vậy thì việc giải độc này cũng chẳng khó khăn gì!
Mắt Vương Lâm lóe tinh quang, hắn nhìn Tư Đồ Nam chậm rãi nói:
- Có lẽ không c���n đi Vũ Tiên Giới tìm thuốc giải!
Lập tức hắn liền kể những điều mình biết về Yêu Linh Chi Địa năm xưa cho Tư Đồ Nam, đồng thời đưa ra phân tích của mình. Tư Đồ Nam nghe xong, hai mắt lóe lên ánh sáng kỳ dị. Đợi Vương Lâm nói xong, hắn trầm tư một lát rồi cười lớn nói:
- Nghe cũng không tồi, lão tử ta sẽ liều mạng một phen. Dù không có việc này, lão tử cũng tính toán cùng ngươi đi Yêu Linh Chi Địa. Lúc này xem ra, nếu có thể thành công thì đúng là một công đôi ba việc!
- Còn về Phượng Loan tinh, bọn họ chạy không thoát đâu!
Trong mắt Vương Lâm lóe lên sát khí nồng đậm. Tính cách của hắn là "người không phạm ta, ta không phạm người". Nhưng Phượng Loan tinh gây hại Tư Đồ Nam đến mức này, cũng là đã chạm vào điểm mấu chốt của Vương Lâm. Hắn cùng Tư Đồ Nam trò chuyện, uống rượu trên đỉnh núi cho đến khi trời sáng.
Tư Đồ Nam uống cạn vò rượu cuối cùng trong túi trữ vật, rồi quan sát Vương Lâm hồi lâu, cười quái dị nói:
- Ta nói Tiểu Lâm à... cái đầu gỗ của ngươi đã thông suốt rồi phải không...
Vương Lâm ngẩn người, theo bản năng sờ sờ mũi, có chút không hiểu ý tứ của Tư Đồ Nam.
- Đừng giả bộ hồ đồ. Mục đích ngươi đến Thủy Linh tinh này nếu không phải vì hai cô bé kia, lão tử ta thật không tin!
Vẻ mặt Tư Đồ Nam tựa cười mà không cười.
- Ta vốn định cướp hai cô bé kia cho ngươi, không ngờ ngươi lại ra tay còn nhanh hơn cả ta, đã đến Thủy Linh tinh này rồi. Cái gọi là 'gần quan được ban lộc', tuy không tệ nhưng ta muốn dạy bảo ngươi một chút. Tuổi ngươi cũng không còn nhỏ, còn chơi trò đuổi bắt làm gì. Nếu là lão tử, cứ trực tiếp bắt về rồi nói sau. Đến lúc đó gạo nấu thành cơm, bất kể nàng có nguyện ý hay không. Cho dù không muốn cũng phải nguyện ý với lão tử.
Tư Đồ Nam hừ lạnh một tiếng rồi lại nói:
- Năm xưa khi lão tử là Chu Tước Tử, loại chuyện này làm không ít lần. Vừa mắt liền cướp đoạt, ai dám nói tiếng không?
Vương Lâm cười khổ, hắn hiểu Tư Đồ Nam, đối với những lời hắn nói cũng không nghi ngờ, người này quả thật có thể làm ra. Vương Lâm ho khan vài tiếng, lắc đầu nói:
- Hai tiểu bối kia ta không có ý định gì khác, chỉ là có một chút duyên phận với ta mà thôi, cũng không phải là duyên đạo lữ.
Nói tới đây, vẻ mặt Vương Lâm hơi chút ảm đạm. Hắn nghĩ tới Lý Mộ Uyển trong Tị Thiên Quan. Còn có Liễu Mi khiến nỗi lòng hắn cực kỳ phức tạp, thậm chí mang theo một tia đau đớn.
- Liễu Mi hẳn là không có chết…
Vương Lâm nhìn bầu trời. Về điểm này, từ sau khi hắn trở về Liên Minh Tinh Vực, hắn có chút phát hiện. Đây là một loại trực giác, một cảm giác mơ hồ về tương lai từ sau khi đạt tới bước tu đạo thứ hai. Tư Đồ Nam tự nhiên nhìn thấy nỗi đau thương ẩn sâu trong mắt Vương Lâm. Trong lòng hắn không khỏi thầm thở dài một tiếng. Đối với chuyện của Vương Lâm và Lý Mộ Uyển, hắn cũng biết được một ít. Chính vì thế, hắn mới nghĩ đến việc tìm kiếm nữ tu thích hợp, mục đích chính là để Vương Lâm thoát khỏi nỗi đau thương kia.
Tư Đồ Nam cũng không biết, nỗi đau thương trước kia của Vương Lâm chưa kịp bình phục thì lại bị Liễu Mi làm cho đau thương sâu sắc thêm, tạo thành vết thương lòng không thể bù đắp. Nó dung nhập vào linh hồn, suốt đời khó quên. Cuộc đời Vương Lâm về tình yêu quả thật rất đau buồn. Lý Mộ Uyển rời đi khiến hắn biết được sự quý trọng. Chỉ có điều khi hiểu được thì người đáng quý đã không còn nữa. Cái loại cuộc sống một mình cô độc tịch mịch, ngước nhìn bầu trời sao ấy, nếu không tự trải qua, người ngoài không thể hiểu được dù chỉ một phần trăm. Mà m��i quan hệ với Liễu Mi lại gây cho Vương Lâm nỗi đau toàn trái tim. Trăm năm hóa giải oán khí của Vương Bình nhưng không thể xua đi hết nỗi đau trong lòng Vương Lâm. Hắn cầm vò rượu cuối cùng trên bàn, hung hăng uống một ngụm lớn, ném "phịch" một cái rồi cười lớn:
- Tư Đồ Nam! Năm xưa ngươi từng dạy ta, Tu Chân Giới này cực kỳ tàn khốc. Cá lớn nuốt cá bé, chỉ hơi chút vô ý sẽ bị diệt vong. Nếu muốn sống sót, nhất định phải học được sự ác độc, học được sự tàn nhẫn. Chỉ khi mình trở nên ác độc mới có tư cách sinh tồn! Hơn một ngàn ba trăm năm tu đạo, Vương Lâm ta đã học được sự ác độc, càng học được giết chóc, và còn học cả nỗi cô độc. Nhưng ta cũng đã mất đi rất nhiều… Ta mất đi cha mẹ, mất đi người thân, mất đi người yêu, mất đi con cái, mất đi niềm vui sướng, mất đi tất cả. Có đôi khi ta tự hỏi chính mình, Vương Lâm ta rốt cuộc theo đuổi điều gì!
Tư Đồ Nam trầm mặc nhìn Vương Lâm, không nói nên lời. Hắn luôn cuồng ngạo hống hách, nhưng giờ phút này tâm thần lại cảm thấy lay động bởi những lời nói của Vương Lâm.
- Khi cha mẹ chết, ta bi phẫn muốn chết nhưng không có sức mạnh để thay đổi, chỉ có thể dùng nỗi bi phẫn ấy hóa thành một ngọn lửa ma, cho đến một ngày bùng nổ.
- Lúc Lý Mộ Uyển chết, ta không có sức mạnh để thay đổi mệnh trời, không có sức mạnh để cứu nàng khỏi luân hồi. Chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng chậm rãi già đi, cho đến khi chết... Ngươi còn không biết, Liễu Mi kia chẳng hiểu sao lại mang cốt nhục của ta. Nhưng khi đưa cho ta lại là một oán anh hấp thu oán khí mấy trăm năm, mang nỗi oán hận người cha! Tất cả những điều này đều do ta tu đạo mà ra. Nếu ta không tu đạo, tuy giờ phút này có lẽ đã về với đất, nhưng những chuyện bi ai trên đời cũng sẽ không giáng xuống ta...
Vẻ mặt Vương Lâm đau khổ. Chuyện này hắn chưa từng nói với bất kỳ ai. Thế gian này cũng chỉ có một người có thể khiến hắn nói ra nỗi đau khổ hơn ngàn năm qua. Người này chỉ có Tư Đồ Nam! Chỉ có Tư Đồ Nam đã nhìn hắn từ một thiếu niên ngây thơ bước lên con đường tu chân, cho đến khi rời khỏi Chu Tước tinh! Tư Đồ Nam trầm mặc, lấy vò rượu đưa cho Vương Lâm. Vương Lâm đón lấy, lại uống một hớp lớn, cười dài:
- Người tu đạo ngay cả khi uống rượu cũng chẳng có ý say!
Tiếng cười của hắn bay bổng, nhưng lại ẩn chứa một nỗi buồn và đau âm thầm.
- Ngươi muốn say thì ta sẽ cho ngươi say!
Tư Đồ Nam vỗ túi trữ vật, lập tức lấy ra một bình rượu ngọc tía đặt trên bàn.
- Rượu này là do Tiên Giới ủ, đến nay cũng không còn nhiều lắm. Ta cũng vô tình mà có được. Tuy không thể nâng cao tu vi, nhưng uống một giọt có thể khiến ngươi tìm lại được cảm giác say của người thường!
Tư Đồ Nam đưa bình rượu về phía trước.
- Vương Lâm! Có ta ở đây, ngươi có thể say một lần!
Vương Lâm cầm lấy bình rượu, không nhìn ngó gì mà trực tiếp đặt bên miệng, hung hăng uống một ngụm lớn. Một ngụm rượu tiên này vừa vào cổ họng, lập tức dâng lên một cảm giác cay độc, hóa thành một dòng khí từ bụng dâng lên mạnh mẽ, tràn khắp toàn thân.
- Tu đạo, tu đạo! Tư Đồ Nam! Ta từng mang tro cốt một người quen về quê nhà. Ở quê nhà người này, ngươi biết ta nghe được gì không?
Vương Lâm cầm bình rượu lại uống thêm một ngụm, ánh mắt lộ rõ nỗi khổ đau:
- Hạnh hoa thụ, khai bạch hoa, Dưỡng nữ mạc bả đạo sĩ gia. Niên tiền nhị lang cương thượng sơn, Niên hậu nhất lang thi cốt hàn, Dưỡng nữ khốc thanh bồi tử nhân, Khước bả quan tài đương tự gia ... Hạnh hoa thụ, khai bạch hoa, Hài đồng mạc yếu kiến đạo gia, Nhược vấn ngã đích niên tuế kỷ, Hoàn xưng một hữu đạo duyên nha, Cẩu nhất khiếu, miêu nhất trảo, Hách đắc đạo sĩ hồi lão gia. (*)
Bài đồng dao này, Vương Lâm đọc ra mang theo một tia đau buồn, sự bất đắc dĩ và sự thấu hiểu sau hơn một ngàn ba trăm năm tu đạo. Tiếng Vương Lâm vang lên, khiến tay Tư Đồ Nam đang cầm vò rượu cũng run lên một chút.
- Hơn một ngàn năm tu đạo, đổi lấy tu vi hiện giờ. Tất cả có đáng giá không… Ta không dám tự hỏi… không dám. Ta càng không dám nghĩ, nếu ta không tu đạo… Bởi vì ta đã bước trên con đường tu đạo. Một khi đã bước vào, muốn rời khỏi. Khó lắm! Rất nhiều chuyện khiến con người căn bản không thể rời đi, chỉ có thể tiếp tục bước tiếp. Nếu lòng sợ hãi, vậy thì cũng không thể tu nữa. Tư Đồ Nam, ta có một đứa con trai. Ngươi chưa từng gặp. Nó tên là Vương Bình. Tên do ta đặt, ngụ ý chính là mong nó được bình an, vui vẻ hạnh phúc... Vĩnh viễn không nên tu đạo... Ta làm bạn trong cuộc đời nó, đứa nhỏ này đã hỏi ta ba lần. Vì sao không cho nó tu đạo... Vì sao... Bởi vì nó không thể tu đạo, cũng bởi vì ta không muốn nó giống ta!
Vương Lâm cầm chén rượu, một ngụm uống cạn, đầu hắn hơi có cảm giác mê muội.
Trong khoảnh khắc ấy, men say của thuở thơ ấu, khi hắn lén trộm uống một ngụm Thiệu Hưng của cha, lại hiện lên trong đầu Vương Lâm.
- Thứ ta theo đuổi không có bất kỳ ai có thể hiểu được, cũng không có bất kỳ ai biết được. Thứ ta theo đuổi, chỉ có tự ta hiểu rõ...
Thân hình Vương Lâm nhoáng lên một cái. Hắn đã say...
Thời gian thấm thoắt trôi qua, Tư Đồ Nam đã ở Thủy Linh tinh này được hai tháng.
Ngày hôm nay, đại trận của Thiên Vận Tông trên Thiên Vận tinh mở ra, Thiên Vận Tử đích thân viết mấy tấm thiệp mời, phất tay áo vung ra. Lập tức tất c��� các tinh cầu tu chân trong phạm vi Thiên Vận tinh, phàm là những lão quái có tư cách tiến vào Yêu Linh Chi Địa đều nhận được thiệp mời.
- Mười ngày sau, mở cửa vào động phủ Tiên nhân ở nơi Đông Hải Triều tịch!
Trên thiệp mời chỉ có một dòng chữ này nhưng lại mang đến cho tất cả những người nhận thiệp một cơn bão dữ dội trong lòng.
Việc trong Yêu Linh Chi Địa có động phủ Tiên nhân, đối với những lão quái này đã không còn là bí ẩn, gần như tất cả đều ít nhiều hiểu được một chút, cũng có dự đoán rằng trong động phủ Tiên nhân kia còn có Tiên nhân sống sót!
Đa số đều hoài nghi Tiên nhân này chính là Tiên Đế Thanh Lâm năm xưa!
Nhưng đây chỉ là hoài nghi, không có chứng cứ vô cùng xác thực để chứng minh tất cả. Nhưng cho dù là như thế, điều này cũng mang đến cho tất cả lão quái sự chấn động, khiến trái tim vốn yên lặng nhiều năm của họ lại kịch liệt nhảy lên, máu nóng sôi trào!
Bên trong Tiên phủ có rất nhiều pháp bảo Tiên Giới, có rất nhiều Tiên thuật. Những thứ này đối với các lão quái có sức hấp dẫn rất lớn, nhưng cũng không chiếm toàn bộ sự chú ý của họ.
Điều chân chính khiến cho những lão quái đứng đầu hưng phấn chính là trong đó rất có thể tồn tại Tiên nhân!
Tiên nhân này nếu thật sự là Tiên Đế Thanh Lâm, kẻ mạnh nhất trong bốn Tiên Giới, như vậy trên người hắn biết đâu có thể tìm được bí mật cuối cùng để bước vào bước tu đạo thứ ba!
Đây mới chính là điều khiến những lão quái đại thần thông như Thiên Vận Tử động lòng!
Căn cứ vào vô số năm tìm kiếm, trong số những lão quái này có mấy người nắm giữ rất nhiều tin tức về khả năng Thanh Lâm tồn tại trong Tiên phủ.
Mọi quyền lợi dịch thuật của chương truyện này thuộc về truyen.free, kính mong quý độc giả không sao chép khi chưa được cho phép.