Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 97: Đại biến

Thi Âm Tông là một tông môn khổng lồ, theo những gì Dạ Tự Tại biết thì cấp độ cao nhất của nó tọa lạc tại Ngũ cấp tu chân quốc. Bên dưới Ngũ cấp tu chân quốc, Thi Âm Tông tựa như một bậc thang, phân tán thành vô số chi nhánh.

Các chi nhánh của Thi Âm Tông có chế độ quản lý rất nghiêm khắc, bức bách đệ tử tu luyện một cách điên cuồng. Giống như đang nuôi dưỡng súc vật vậy, đó là cảm nhận đầu tiên của Dạ Tự Tại khi khám phá ra chân tướng sự việc.

Khi những súc vật này đạt đến Kết Đan kỳ, một buổi thi khôi tế luyện long trọng sẽ được cử hành tại Ý Thức Thể tông quốc Ngũ cấp. Cũng chính vào lúc ấy, trong quá trình tế luyện, một luồng ý thức ẩn giấu sẽ tiến vào cơ thể thi khôi.

Nói thẳng ra, Thi Âm Tông chính là tông môn đoạt xá lớn nhất trong Ngũ cấp tu chân quốc. Cần phải biết rằng những Tứ cấp tu chân quốc hàng năm đều diễn ra các trận đại chiến, mỗi lần đều không tránh khỏi cảnh sinh linh đồ thán. Nhưng khi tu vi đạt tới Nguyên Anh kỳ, chỉ cần cẩn thận một chút là có thể bảo toàn Nguyên Anh đào tẩu.

Vì vậy, sự tồn tại của Thi Âm Tông có tác dụng rất lớn. Vô số người tu chân, dù là mất đi thân thể hay chuẩn bị đoạt xá, tóm lại tất thảy đều phải tiến hành giao dịch với tông môn này để có được thân thể.

Thi Âm Tông cung cấp những thân thể hầu như đều có tư chất bất phàm, hơn nữa từ nhỏ đã được tu luyện công pháp cao giai của tông môn. Thi Âm Tông có đông đảo các chi phái, hầu như mỗi chi phái đều tu luyện công pháp khác biệt.

Những tu chân giả tìm đến Thi Âm Tông hầu như đều đến từ Tứ cấp hoặc Ngũ cấp tu chân quốc. Vì muốn đoạt xá nhanh chóng, bọn họ đã đạt được một loạt điều khoản thỏa thuận với Thi Âm Tông, trong đó có việc các tông môn này tự cung cấp công pháp cốt lõi, độc lập quản lý một chi phái tu luyện, biến nơi đó thành một lò nuôi dưỡng súc vật.

Thi Âm Tông của Triệu quốc tu luyện công pháp ma đạo thuộc một tông phái trong Ngũ cấp tu chân quốc, tên gọi Hoàng Tuyền Đạo.

Dạ Tự Tại khẽ thở dài một tiếng. Hắn không có ý định phản kháng, nhưng càng biết nhiều, hắn càng cảm thấy thực lực bản thân quá đỗi nhỏ bé, nhỏ đến mức chẳng có tư cách phản kháng. Hơn nữa, một khi quá trình thi khôi thôn phệ bắt đầu, trừ phi tu vi vượt xa thi khôi, nếu không căn bản không thể xoay chuyển cục diện.

Hơn nữa, trong thể chế của Thi Âm Tông còn có quy định, khi đệ tử đạt tới Nguyên Anh kỳ, mặc dù thân thể bị đoạt mất nhưng vẫn sẽ được an bài một cơ hội đi đoạt xá khác.

Ví như Dạ Tự Tại, chờ khi hắn hoàn toàn bị thi khôi thôn phệ, Nguyên Anh của hắn tuy khó thoát khỏi một kiếp, nhưng linh hồn ý thức của hắn sẽ được hút ra, ghi chép vào phân nhánh của Thi Âm Tông. Tương tự như người khác đoạt thân thể của hắn, hắn cũng sẽ được đi đoạt lại thân thể của người khác.

Bất quá, cơ hội này chỉ có một lần. Nếu cuối cùng không thể đột phá Nguyên Anh kỳ tiến vào Hóa Thần kỳ, như vậy chờ đợi hắn chính là vận mệnh trở thành pháo hôi trên Vực Ngoại chiến trường.

Một khi tu luyện tới Hóa Thần kỳ, hắn sẽ trở thành trưởng lão ở Tứ cấp tu chân quốc. Sau đó, hắn có một ngàn năm để đạt tới Anh Biến kỳ, nếu không kết quả vẫn như cũ.

Đối với câu hỏi của La Sát, Dạ Tự Tại lạnh giọng nói:

- A Ngốc còn chưa tới Kết Đan kỳ, có liên quan gì đến ngươi? Hắn là đệ tử do sư đệ ta chỉ định, chỉ cần ta còn tồn tại một ngày thì hắn sẽ còn bình an.

Trong khi nói chuyện, một cỗ khí thế hùng hồn dâng trào. Hắn nhìn chằm chằm vào thân ảnh lơ lửng giữa không trung, từng chữ tuôn ra đầy kiên quyết nói:

- Ta không cho phép bất luận kẻ nào làm tổn thương tới hắn! Bất luận kẻ nào.

La Sát khà khà cười lớn, ánh mắt lóe lên nói:

- Dạ Tự Tại, thân thể của A Ngốc quả không tệ. Rất thích hợp để ngươi làm đối tượng đoạt xá.

Dạ Tự Tại hừ lạnh một tiếng. Hắn thực sự có suy nghĩ này, ngay khi vừa nhìn thấy A Ngốc, hắn đã thầm nghĩ, đây chính là thân thể tốt nhất được chuẩn bị cho mình.

- Tiểu tử Vương Lâm kia, hắn tu luyện một loại công pháp có chút kỳ quái, mang chút khí tức của Hoàng Tuyền Đạo chính tông. Mặc kệ hắn tu luyện thế nào, đây chính là lô đỉnh tuyệt diệu! Dạ Tự Tại, ngươi còn chưa trả lời ta, tại sao vừa rồi không phong ấn hồn phách của hắn? - Bóng người lơ lửng trên không hỏi.

Dạ Tự Tại khép hờ mắt, mở miệng nói:

- A Ngốc không phải là lựa chọn duy nhất của ta. Tính cả Vương Lâm, ta tổng cộng có hai lựa chọn. Nhưng ai là ký chủ, ai là thi khôi thì vẫn chưa được quyết định. Trước khi bọn họ tiến vào Kết Đan kỳ, ta s�� không nhận hồn phách của họ. Nếu không, một khi hồn phách này bị phong ấn trên ngọc giản, nó sẽ trở thành vật ghi chép của Thi Âm Tông. Lúc đó, nếu bị người khác cướp đi thì ta chẳng có lợi gì.

Hắn cũng không sợ La Sát mà nói toạc ra. Hắn làm như vậy là đang tìm cho mình một đường lui, tỏ rõ ý định cam chịu để đối phương thôn phệ.

Nói xong, hai mắt hắn hơi liếc sang bên, còn bỏ thêm một câu:

- Vực Ngoại chiến trường đã dọn dẹp xong, sẽ nhanh chóng bắt đầu thôi. Ta ước chừng mấy ngày nữa sẽ có lệnh bài truyền tới.

Bóng người trên không cười khẩy mấy tiếng nói:

- Sứ giả Liên minh tu chân lần này mở ra Vực Ngoại thông đạo, ta chỉ cần hấp thu một chút linh khí Vực Ngoại là có thể hoàn thành bước cuối cùng của thôn phệ. Dạ Tự Tại, dựa theo ước định của ta và Thi Âm Tông, ý thức của ngươi sau khi bị ta thôn phệ sẽ được ta giữ lại. Đến khi ngươi có ứng cử viên tốt, ta sẽ trực tiếp giúp cho người ngươi chỉ định tăng lên Kết Đan kỳ, cho phép ngươi tiến vào.

Kể từ khi Dạ Tự Tại biết bí mật của Thi Âm Tông, hắn hiểu được việc này sớm muộn cũng sẽ xảy ra, cứ trăm năm một lần sau khi Vực Ngoại chiến trường được thanh tẩy. Cũng chính là lúc bước thôn phệ cuối cùng được hoàn thành. Dạ Tự Tại thầm than một tiếng, nhắm mắt không nói chuyện tiếp.

Lúc này, Vương Lâm và Mộc Nhũng đã đi tới một cửa động rộng rãi hình thoi. Vương Lâm có thể cảm giác được lộ trình đi tới đây càng lúc càng sâu xuống dưới lòng đất. Theo thời gian di chuyển càng dài, âm hàn khí từ dưới nền đất phát tán ra càng lúc càng nồng đậm.

Qua một hồi lâu, Mộc Nhũng bỗng nhiên dừng lại ở một cửa động rộng rãi, nghiêng mình cung kính nói:

- Sư tổ, nơi này chính là chỗ để ngài tu luyện. Nơi đây là một trong những huyệt động thích hợp nhất để Thi Âm Tông ta tu luyện.

Sau khi khách sáo với Mộc Nhũng một chút, Vương Lâm tiến vào bên trong. Cửa động cũng không quá lớn, chỉ lớn hơn chỗ của Mộc Nhũng một phần năm mà thôi. Trên mặt đất của huyệt động có một tầng băng sương dày màu lam, thoạt nhìn thấy rất quỷ dị.

Bốn phía vách động có chằng chịt các lỗ nhỏ, âm hàn khí từ đó chậm rãi thoát ra.

Trừ những thứ đó ra, trong huyệt động chỉ có một khoảng trống. Vương Lâm trầm tư một chút, ngồi xổm xuống sờ lên mặt đất. Nhất thời, một luồng hàn khí từ ngón tay chảy ra, nhưng chúng vừa thoát ra ngoài lập tức khiến tầng sương mỏng dưới đất tan chảy.

Thần thái Vương Lâm có chút hờ hững, linh lực âm hàn trong cơ thể hắn vượt xa so với hàn khí của mặt đất.

Vương Lâm tùy ý khoanh chân ngồi xuống, hai tay kết quyết, dựa theo một ít pháp thuật nhỏ ghi trong ngọc giản màu lam đánh vào một đạo pháp ấn. Ngay sau đó, thần thức của hắn phát tán dung nhập vào pháp ấn, bốn phía huyệt động khẽ chuyển động một cách quỷ dị, dần dần không còn một khe hở nào lộ ra ngoài.

Cả huyệt động bây giờ đã trở thành một không gian bị phong bế.

Vương Lâm nhìn xung quanh một lượt, nội tâm hắn nặng trĩu. Hắn gia nhập Thi Âm Tông cũng là chuyện bất đắc dĩ. Ngày đó khi ở phế khu, nếu không tiến vào truyền tống trận, tất nhiên sẽ không bị cuốn vào chuyện thi khôi với Ngô Vũ.

Bây giờ xem ra, Ngô Vũ cũng không nói sai, nơi đây quả nhiên rất thích hợp để tu luyện Hoàng Tuyền Thăng Khiếu Quyết. Bất quá ở nơi này, Vương Lâm luôn có cảm giác nguy hiểm trùng trùng, nhất là khi đối mặt với Dạ Tự Tại. Thoạt nhìn, ánh mắt và cử chỉ của đối phương không có gì lạ thường, nhưng trong lòng Vương Lâm lại có cảm giác như bị độc xà đang rình rập nhìn chằm chằm.

Loại cảm giác này, sau khi đối phương chú ý tới A Ngốc, lập tức từ hắn chuyển sang A Ngốc.

Việc như vậy khiến cho trong lòng Vương Lâm không hề giảm đi cảnh giác, mà ngược lại càng lúc càng đề phòng, nhất định Dạ Tự Tại không có hảo ý.

Vương Lâm nhíu mày, thì thào nói:

- Đáng tiếc Tư Đồ Nam còn đang lâm vào ngủ say, nếu không với kiến thức và kinh nghiệm của hắn nhất định sẽ đoán ra được suy nghĩ của đối phương. Lúc đó có thể tìm cơ hội thoát thân khỏi nơi đây. Bất quá, nếu đã tới, trước hết hãy mượn nơi đây để tu luyện một chút.

Nghĩ tới đây, ánh mắt hắn lóe lên tinh quang, tay phải đánh ra vài đạo pháp quyết. Từ trên vách động phát ra tiếng ầm ầm, từng đạo bạch khí từ đó thoát ra, trong nháy mắt tràn ngập khắp huyệt động.

Vương Lâm há miệng hít một ngụm không khí. Bạch khí sau một lúc loạn xạ, lập tức thu vào, nhưng ngay sau đó lại có vô số đạo bạch khí từ các lỗ nhỏ lan ra.

Bạch khí nọ tiến vào trong cơ thể Vương Lâm lập tức bị linh lực của hắn hấp thu.

Vẻ mặt Vương Lâm lúc này có chút cổ quái, hai tay hắn kết quyết, đánh ra một đạo chùm ánh sáng. Chùm ánh sáng này vừa hiện ra đã ngưng tụ lại một chỗ, hình thành một quang cầu.

Ánh mắt Vương Lâm không hề chớp mắt, nhìn chằm chằm vào quang cầu. Chỉ thấy màu sắc quang cầu chợt biến thành lam nhạt, hơn nữa còn lóe lên ánh sáng mờ nhạt. Hai mắt Vương Lâm lóe lên tinh quang, miệng khẽ lẩm bẩm:

- Địa âm phổ thông nhất phẩm.....

Ngay lúc này, một đám mây bảy sắc vô biên bỗng nhiên xuất hiện trên bầu trời Triệu quốc. Dùng từ "che lấp cả thiên địa" cũng không quá lời.

Khi đám mây này xuất hiện, trong nháy mắt một cỗ uy áp từ trên không trung ép xuống. Toàn bộ người tu chân của Triệu quốc, chỉ cần ở dưới Nguyên Anh kỳ, bất luận đang ở nơi nào, thuộc tông môn nào, làm chuyện gì cũng đều phải biến sắc mặt.

Dưới uy áp khổng lồ của nó, tất cả các đệ tử Ngưng Khí kỳ đều hoảng sợ khiếp vía, linh lực trong cơ thể cứ như muốn bay đi hết.

Trúc Cơ kỳ, Kết Đan kỳ cũng phải nhắm mắt ngồi xuống, điều chỉnh linh lực trong cơ thể. Chỉ có Nguyên Anh kỳ cao thủ mới có thể chống cự lại uy áp đ��, nhưng sắc mặt cũng hơi thay đổi.

Ở nơi bí mật trong cấm địa của Huyền Đạo Tông, một nam tử lập tức mở hai mắt. Thần sắc hơi thay đổi, nhưng ngay sau đó lại lộ vẻ mừng như điên. Không nói một lời, thân thể hắn lóe lên, biến mất khỏi cấm địa. Chỉ thoáng chốc sau, thân ảnh của hắn đã xuất hiện ở ngoài trăm dặm.

Trong cảnh nội Triệu quốc, bỗng nhiên từ các địa phương lao ra vô số các đạo trường hồng, chúng lấy tốc độ như thiểm điện bay đi. Tất cả đều hướng về phía Thông Thiên tháp ở trung tâm cảnh nội Triệu quốc mà lao tới.

Người tu tiên còn thế, càng không nói đến người phàm. Tất cả người dân của Triệu quốc giờ này đều quỳ xuống cúng bái. Thế tục xưa nay vẫn đồn đại, cứ mỗi trăm năm một lần bầu trời sẽ hạ xuống thiên uy, và ngày hôm nay đã đến.

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, trân trọng gửi đến quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free