[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 96 : Lô đỉnh
Âm thanh đó vừa dứt, lập tức hóa thành một cơn gió lớn, khiến những quả cầu lửa xanh lam trên bốn cột đá bỗng chốc tối sầm lại. Tiếng động vang dội khắp hang động, tạo cho người ta cảm giác như uy áp từ trời cao giáng xuống.
Vương Lâm hít một hơi thật sâu, chắp tay cung kính nói: – Bái kiến Dạ tiền bối.
Thân ảnh kia dần dần ngưng tụ, hiện rõ thành một trung niên nhân trạc bốn mươi tuổi. Người này tướng mạo anh tuấn, mày kiếm mắt sáng như sao, mặt trắng như ngọc. Hắn nhìn Vương Lâm, trên mặt không hề biểu lộ cảm xúc nào, rồi mở miệng nói: – Mộc Nhũng, ngươi lui xuống.
Mộc Nhũng đang quỳ dưới đất lập tức vâng lời rồi nhanh chóng lui ra ngoài, thoáng chốc đã không còn thấy bóng dáng.
Dạ Tự Tại vung tay lên, một tấm màn mỏng tức thì hiện ra. Hắn khẽ thở dài một tiếng, chậm rãi nói: – Vương Lâm, ngươi không phải đệ tử của Thi Âm Tông, không cần quá câu nệ. Sư đệ Ngô Vũ của ta chắc chắn đã gặp rắc rối. Vương Lâm, ở đây không có người nào khác, ngươi cứ nói đi.
Vương Lâm ưỡn thẳng sống lưng. Trước khi đến đây, hắn đã suy nghĩ rất kỹ, chuyện liên quan đến Ngô Vũ căn bản không thể che giấu được một cao thủ Nguyên Anh kỳ như Dạ Tự Tại, tốt nhất là thành thật nói ra.
Trầm ngâm một lát, Vương Lâm liền kể lại toàn bộ chuyện mình chứng kiến ở phế tích Tùng Lâm.
Dạ Tự Tại lặng lẽ lắng nghe, không nói một lời nào. Đợi đến khi Vương Lâm dứt lời, hắn khẽ thở dài, nhắm mắt trầm tư, trong lòng thầm nghĩ: – Nếu lời Vương Lâm nói là sự thật, Ngô Vũ sư đệ trước khi đi từng nói thi khôi của hắn sắp đến lúc tấn cấp, hơn nữa nội dung câu chuyện vừa rồi lại khớp với tính cách của sư đệ Ngô Vũ. Thi khôi tạo phản, ai. Sư đệ à, thi khôi tạo phản há có thể dễ dàng như ngươi nói? Một thi khôi Trúc Cơ trung kỳ, dù là ta cũng không có cách nào chiến thắng. Ngươi để Vương Lâm đến đây đưa tin, sợ rằng còn có thâm ý khác.
Nghĩ tới đây, thần thức Dạ Tự Tại lướt qua, đột nhiên khẽ “a” lên một tiếng kinh ngạc. Theo như những gì hắn vừa dò xét được, công pháp tu luyện của Vương Lâm cực kỳ giống với Thi Âm Tông, cùng là thuộc tính âm hàn. Hơi trầm ngâm một chút, hắn liền hiểu rõ ý tứ của sư đệ.
Đây là do Ngô Vũ vừa cầu cứu đồng thời vừa thu nhận một đệ tử cho Thi Âm Tông. Sau khi dùng thần thức tra xét Vương Lâm một lượt, Dạ Tự Tại lại nhìn chằm chằm vào quái nhân A Ngốc. Một lát sau, hắn hoàn toàn thấu hiểu dụng ý của Ngô Vũ. Thân thể của tên A Ngốc này trời sinh đã thích hợp để tu luyện công pháp của Thi Âm Tông.
Dạ Tự Tại thu hồi ánh mắt, chậm rãi mở miệng nói: – Vương Lâm, đó chính là A Ngốc bầu bạn với sư đệ ta mấy năm sao?
Vương Lâm khẽ gật đầu.
Dạ Tự Tại hít sâu một hơi, dứt khoát nói: – Vương Lâm, ta thấy linh lực trong cơ thể ngươi cũng mang thuộc tính hàn, có thể nói là cùng nguồn gốc với Thi Âm Tông ta. Nếu tu luyện ở đây chắc chắn sẽ rất có lợi. Ngươi có bằng lòng trở thành đệ tử của Thi Âm Tông không?
Vương Lâm trên đường đến đây đã sớm đoán ra chuyện này, vì vậy không nói hai lời, cung kính đáp: – Đệ tử nguyện ý.
Dạ Tự Tại gật đầu nói: – Thôi được, ngươi đã có cơ duyên tình cờ quen biết Ngô Vũ sư đệ, vậy cứ coi như là đệ tử của hắn. Từ nay về sau, ngươi là đại đệ tử thứ hai của Thi Âm Tông chúng ta.
Nói xong, hắn chỉ vào quái nhân A Ngốc phía sau lưng, nói: – A Ngốc này đi theo ta.
Thấy Vương Lâm có chút do dự, hắn cười nói: – A Ngốc và Ngô Vũ sư đệ có tình cảm rất sâu đậm, ta sẽ không hại hắn, ta muốn nhận hắn làm đệ tử.
Dứt lời, hắn vung tay phải lên, ném ra một chiếc ngọc giản màu lam. Sau đó, bàn tay tiện thể túm lấy thân thể của A Ngốc. Trong lúc A Ngốc sợ hãi gào lên một tiếng, thân hình hắn đã biến mất khỏi huyệt động.
Vương Lâm tiếp lấy ngọc giản, thần thức lướt qua một chút, nhất thời sắc mặt có chút cổ quái.
Ngọc giản này chỉ chứa một chút pháp thuật đơn giản liên quan tới công pháp tu luyện của Thi Âm Tông. Vương Lâm cân nhắc một lát, trong lòng liền cảm thấy thư thái. Đây là do đối phương có chút đề phòng, nhưng Vương Lâm cũng không bận tâm.
Ngẩng đầu nhìn lên, thấy Mộc Nhũng đang dò xét đi vào từ bên ngoài. Sau khi phát hiện Dạ Tự Tại đã rời đi, hắn lập tức bay đến bên cạnh Vương Lâm. Định nói chuyện nhưng khi nhìn thấy màu sắc ngọc giản trên tay Vương Lâm, hắn nhất thời kinh hãi lùi lại vài bước, cung kính nói: – Đệ tử Mộc Nhũng bái kiến sư tổ.
Vương Lâm ngẩn người ra, nhìn ngọc giản trong tay cười nói: – Mộc huynh không nên như thế, màu sắc ngọc giản này chẳng lẽ có ý nghĩa gì sao?
Mộc Nhũng hâm mộ nhìn ngọc giản trong tay Vương Lâm, cười khổ rồi từ trong túi trữ vật lấy ra một cái ngọc giản màu lam nhạt, nói: – Sư tổ, vừa nãy người còn không có ngọc giản, cho nên đệ tử mới dám xưng hô ngang hàng. Nhưng bây giờ người đã có ngọc giản, môn quy của Thi Âm Tông rất nghiêm khắc, đệ tử không có dũng khí tiếp tục gọi như vậy nữa.
Hắn dừng lại lấy hơi rồi nói tiếp: – Người xem màu sắc ngọc giản trong tay ta, đây chính là thứ duy nhất chứng minh thân phận trong Thi Âm Tông chúng ta. Lão tổ có ngọc giản màu xanh, sư tổ thì có ngọc giản màu lam đậm, về phần trưởng lão là ngọc giản lam nhạt, cuối cùng là đệ tử có màu trắng.
Vương Lâm cất ngọc giản vào tay, đang muốn tiếp tục nói chuyện thì đột nhiên từ trên những quả cầu lửa xanh lam trên bốn trụ đá tỏa ra một làn khói mờ ảo màu xanh.
Thần sắc Mộc Nhũng khẽ động, tay phải bắt quyết, trong miệng thốt lên: – Thu!
Làn khói xanh lập tức tụ lại một chỗ rồi bay tới bên người Mộc Nhũng, sau đó nó hóa thành từng sợi nhỏ tiêu tán trong không trung.
Mộc Nhũng khẽ nhắm mắt, nhưng nhanh chóng mở ra, quay sang Vương Lâm cười nói: – Sư tổ, Dạ lão tổ mới truyền tin, nói đệ tử vì ngài an bài một tu luyện thất. Bây giờ đệ tử lập tức dẫn người đi chứ?
Vương Lâm đối với những bí thuật của Thi Âm Tông có chút ngạc nhiên. Phương pháp đưa tin vừa rồi lại có thể thông qua làn khói. Hắn sờ sờ cằm rồi gật đầu.
Thân thể Mộc Nhũng khẽ động, đã đi tới một động khẩu, Vương Lâm cũng nhẹ nhàng lướt theo.
Hai người di chuyển rất nhanh bên trong. Dọc đường đi, Mộc Nhũng giới thiệu sơ lược về Thi Âm Tông. Hơn nữa, trước đó Vương Lâm đã thông qua thanh niên dẫn đường mà có hiểu biết nhất định về Thi Âm Tông.
Thi Âm Tông, là một trong tứ đại ma tông, đệ tử có hơn ngàn người, tất cả đều sống và tu luyện dưới lòng đất. Ai cũng có luyện thất chuyên dụng của mình. Ngoại trừ một số đệ tử xuất ngoại, thì tất cả đều dốc lòng tu luyện.
Kỳ thực, nói là ma tông thì cũng không hoàn toàn thích hợp. So với Thiên Đạo Môn ma diễm ngập trời, Hợp Hoan Tông vừa dâm tà vừa âm độc, Vô Phong Cốc sát khí ngút trời, Thi Âm Tông tuy nói có thi khôi làm bạn, nhưng bên trong lại toàn là những kẻ cuồng luyện.
Mỗi một đệ tử Thi Âm Tông đều là những kẻ cuồng luyện. Hiện tượng này cũng có nguyên nhân của nó: quy định trong Thi Âm Tông rất tàn khốc. Trong vòng mười năm chưa đạt tới tầng thứ mười Ngưng Khí kỳ, ba mươi năm chưa đạt tới Trúc Cơ kỳ, một trăm năm chưa đạt tới Kết Đan kỳ đều bị đem luyện chế thành thi khôi.
Chế độ máu tanh như vậy giống như một chiếc roi da luôn quất vào lưng đốc thúc các đệ tử Thi Âm Tông, buộc họ phải trở thành những kẻ tu luyện cuồng nhân.
Hằng năm đều có mấy người bị luyện chế thành thi khôi. Mỗi một lần luyện chế đều được cho các đệ tử đến xem để ghi nhớ lấy làm gương.
Tương tự, hằng năm cũng có các đệ tử được phái ra ngoài tìm kiếm những người có căn cơ cực tốt, bất luận phải dùng phương pháp gì cũng phải bắt về tông môn để thay thế cho những đệ tử bị luyện chế.
Không phải không có đệ tử muốn phản kháng, nhưng các đệ tử khi nhập môn đều bị hút mất một tia hồn phách đem phong ấn trong ngọc giản. Ngọc giản chia làm bốn loại: lão tổ có ngọc giản màu xanh khống chế các đệ tử môn hạ. Tương tự, màu lam đậm của sư tổ cũng có hiệu quả như vậy, rồi đến màu lam nhạt của trưởng lão.
Tầng tầng khống chế như vậy khiến không một ai dám phản kháng. Mộc Nhũng lại càng không hiểu rõ được hết. Thi Âm Tông là một môn phái khổng lồ, Triệu quốc này bất quá chỉ là một phân đường mà thôi. Hắn từng gặp qua sứ giả Thi Âm Tông của quốc gia cấp năm đến tuần tra, nô phó của sứ giả đó cũng có tu vi Nguyên Anh kỳ.
Vương Lâm càng nghe càng kinh hãi. Hắn không khỏi tự hỏi, tại sao vừa rồi Dạ Tự Tại cấp cho mình ngọc giản lại không rút ra một tia hồn phách để phong ấn?
Cũng cùng một nghi vấn này, khi Dạ Tự Tại trở về vị trí của mình, từ trong cơ thể hắn truyền ra một giọng nói.
– Ngươi tại sao không bắt hồn phách của hắn để phong ấn lên ngọc giản? – Một thanh âm khàn khàn, nghe như hai thanh sắt cọ xát vào nhau, đột ngột cất lên.
Tay phải Dạ Tự Tại đặt lên đầu A Ngốc. Sau khi phong ấn ý thức của A Ngốc, hắn khoanh chân ngồi xuống trên giường đá màu đen. Tay phải bắt quyết, điểm lên trán mình một cái, nhất thời toàn thân hắn run rẩy. Một bóng người hư ảo từ trong cơ thể hắn chậm rãi đi ra.
Bóng người đó có chút mơ hồ, thấy không rõ bộ dạng. Sau khi thoát khỏi thân thể Dạ Tự Tại, nó bay lơ lửng giữa không trung. Nhìn lướt qua A Ngốc một chút, trong chớp mắt bàn tay phải đã giơ lên đặt trên đầu A Ngốc.
Dạ Tự Tại nhướng mày, tay phải bắt quyết, miệng phun ra một ngọn lửa nhỏ màu lam. Ngọn lửa vừa xuất hiện lập tức hóa thành dải cầu vồng ngăn cản móng vuốt của bóng người kia.
– La Sát, A Ngốc này là truyền nhân do sư đệ ta chỉ định, ngươi không thể gây thương tổn cho hắn! – Dạ Tự Tại lạnh giọng nói.
Bóng người kia cười khằng khặc vài tiếng, thân thể bay lượn trên không, hai tay ôm lấy bả vai, cứ thế lơ lửng ở trên cao, the thé nói: – Dạ Tự Tại, ngươi cùng sư đệ ngươi bất quá chỉ là những lô đỉnh chờ thời. Ban đầu, sư đệ của ngươi nhân lúc Tử đại nhân còn chưa sản sinh ý thức mà nhanh chóng rời đi. Bây giờ hắn lại quay sang ngươi cầu cứu, đây quả thật là tự chui đầu vào lưới. Thật buồn cười! Dạ Tự Tại, bây giờ ngươi đã biết địa điểm của hắn, ngươi còn không mau trợ giúp Tử đại nhân thôn phệ Ngô Vũ?
Sắc mặt Dạ Tự Tại âm trầm, nhìn chằm chằm vào đối phương, cười lạnh nói: – Khi ngươi còn chưa thể hoàn toàn thôn phệ được ta, thì đừng hòng bắt ta nghe theo lời ngươi. Về phần Tử đại nhân, ta cũng không trợ giúp Ngô Vũ, cũng không trợ giúp hắn. Có thể thôn phệ được sư đệ ta hay không thì phải xem bản lĩnh của hắn.
Bóng người cười hắc hắc hai tiếng, cũng không bận tâm, nói: – Ngươi đã không muốn thì ta cũng không miễn cưỡng. Bất quá, tiếp theo phải chuẩn bị cho kỳ "Phê Ý Thức" của tông quốc cấp năm cho tốt. Lần này có mười người, ngươi muốn chọn lô đỉnh nào thì nhớ kỹ thân phận của ngươi. Ngươi chỉ là một ngoại sự đệ tử Thi Âm Tông mà thôi. Còn tên tiểu tử A Ngốc này, ngươi định xử lý thế nào?
Dạ Tự Tại trầm mặc một lát, rồi hắn thầm than một tiếng. Bốn trăm năm trước bái làm môn hạ của Thi Âm Tông, dựa vào thiên tư tuyệt đỉnh đã dùng bốn trăm năm tu luyện tới Nguyên Anh kỳ. Nhưng đúng lúc này, thi khôi lại sinh ra ý thức, bắt đầu tiến hành thôn phệ hắn. Quá trình này tương đối mất thời gian, cũng bởi vì thế hắn đã hiểu rõ một loại bí mật của Thi Âm Tông.
Mọi bản quyền nội dung đều thuộc về người sáng tạo ban đầu, và bản dịch này được thực hiện độc quyền cho cộng đồng truyen.free.