[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 696: Chia lìa
Tôn gia ở Kỳ Thủy Thành có gốc rễ sâu xa, đương nhiên đã sớm biết nơi ở của cha con Vương Lâm.
Giờ đây, họ đang dẫn đường cho Tôn Khải Minh nhanh chóng tiến đến.
-Gia chủ, người này quá đỗi cuồng vọng, dám nói những lời như chỉ ra tay một lần này thôi, nghĩ Tôn gia ta, bao giờ có kẻ dám…
Trưởng l��o áo xanh vừa nói được một nửa, Tôn Khải Minh đã cau mày quát:
-Câm miệng!
Trưởng lão áo xanh ngẩn người, vội vã dạ vâng rồi im lặng.
-Chỉ là một chuyện nhỏ, các ngươi lại làm ra chuyện lớn như vậy. Người này đã hạ thủ lưu tình, các ngươi còn không biết tốt xấu!
Tôn Khải Minh sắc mặt âm trầm, lạnh lùng nhìn mọi người.
-Tôn gia ta lớn mạnh, trên Nhiễm Vân tinh này nói một không hai, nhưng tất cả những điều này, cũng là năm đó phải trải qua bao thê thảm mới đổi lấy được. Nếu các ngươi vẫn cứ như vậy, sớm muộn gì cũng có ngày mang đến đại địch cho Tôn gia!
Tôn Khải Minh trầm giọng nói.
-Tôn Gia Chủ, Tôn gia các ngài có vị tiền bối kia che chở, mặc dù gặp phải đại địch cường thịnh, e rằng cũng không dám trêu chọc các ngài.
Người nói chuyện cũng không phải người Tôn gia, mà là thanh niên áo tím đã xung đột với Vương Bình trong tửu lâu.
Tôn Khải Minh ánh mắt dừng lại trên người thanh niên, bình thản nói:
-Tiểu oa nhi Vân gia, chuyện này ngươi gây ra, chuẩn bị tâm lý cho thật tốt đi, sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu!
Thanh niên áo tím này tên là Vân Vô Phong, là tộc nhân Vân gia trên Vân Hải tinh. Vân Hải tinh là một trong năm chủ tinh của La Thiên Bắc Vực. Người này trời sinh tư chất kém cỏi, không thể tu đạo, thuộc loại tộc nhân bàng hệ. Khi thương đội Vân gia đi đến Nhiễm Vân tinh, thấy Thanh Nghi, nên đã ở lại luôn không theo thương đội rời đi nữa. Thường thì các tu sĩ trong gia tộc, tu vi không đạt Anh Biến kỳ, đều không thể rời khỏi tu chân tinh, nhưng Vân gia là đại gia tộc, cũng có một vài phương pháp có thể làm được chuyện này.
Ở Vân gia, người này bởi vì tư chất quá kém, cũng thất bại, nhưng ở bên ngoài lại dựa vào thân phận tộc nhân của Vân gia, khiến mấy gia tộc tu chân ở Nhiễm Vân tinh cũng cực kỳ khách khí.
Dù sao, Vân gia cũng là đệ nhất gia tộc ở Vân Hải tinh, so với Huyễn gia năm đó còn mạnh hơn.
Vân Vô Phong trong lòng hừ lạnh, tuy rằng hắn không có tu vi gì cả, nhưng chỉ cần ở La Thiên Bắc Vực thì không có người nào dám trêu chọc hắn, nếu không, sẽ là địch nhân của Vân gia.
Đi đến thành bắc, ở ngoài Vương phủ trăm trượng, một hàng tu sĩ theo Tôn Khải Minh dừng bước.
Tôn Khải Minh lúc này sắc mặt âm trầm, nhìn hai chữ “Vương phủ” cau mày.
“Họ Vương…” Trước khi tiến vào Kỳ Thủy thành này, hắn đã âm thầm dùng thần thức quét kiểm tra một lượt, vẫn không phát hiện ra điều gì dị thường. Lúc này, thần thức lại tra xét lần nữa nhưng cũng không phát hiện được gì.
Trầm ngâm một lát, Tôn Khải Minh tiến lên, đi đến b��n ngoài mười trượng, ôm quyền cao giọng nói:
-Tộc nhân Tôn gia, Tôn Khải Tinh, bái kiến đạo hữu.
Thanh âm của hắn mang theo tiên lực, rõ ràng truyền vào tai mọi người trong Vương phủ. Không bao lâu, từ trong nội phủ một người hầu nam trẻ tuổi đi ra. Người hầu nam này mày thanh mắt tú, hắn liếc nhìn mọi người Tôn gia đang đứng bên ngoài một cái rồi nói:
-Lão gia dặn, các người rời đi.
Tôn Khải Minh không nói chuyện, tộc nhân Tôn gia ở phía sau hắn liền có người bật cười. Người cười chính là lão nhân áo đỏ. Hắn nhìn người hầu trẻ tuổi lạnh giọng nói:
-Thật là phách lối, thực không coi Tôn gia chúng ta ra gì!
Nói xong, hắn tiến thêm một bước, trực tiếp bước thẳng vào trong phủ.
Tôn Khải Minh chau mày nhìn chằm chằm vào hai chữ “Vương phủ”, không ngăn cản mà trầm tư suy nghĩ.
Lão nhân áo đỏ tu vi Hóa Thần, một bước tiến tới liền trực tiếp bước vào cửa lớn. Chỉ có điều, ngay khi chân phải vừa mới đặt xuống, trong nháy mắt người này sắc mặt tái nhợt, cảm thấy một lực lượng vô hình truyền từ trong phủ ra, khiến tâm thần của hắn chấn động, phun ra một ngụm máu, cả người lảo đảo lùi về sau mấy bước rời khỏi cửa, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt lộ ra vẻ hoảng sợ.
Tôn Khải Minh sắc mặt kịch biến, vừa rồi trong khoảnh khắc hắn cảm nhận được một cỗ khí tức Vấn Đỉnh, càng khiến tâm thần hắn kịch chấn. Loại khí tức này hắn có chút quen thuộc.
Gần như không chút do dự, Tôn Khải Minh vội vàng ôm lấy lão nhân áo đỏ, ném về phía sau, ôm quyền hướng về phía Vương phủ, cung kính nói:
-Quấy rầy tiền bối thanh tu, vãn bối liền rời đi ngay lập tức.
Nói xong, hắn phất tay áo một cái, tất cả tộc nhân Tôn gia bên cạnh trong phút chốc biến mất tại chỗ, hiển nhiên đã trở về đại điện trong chi nhánh Tôn gia ở thành này.
-Tất cả tộc nhân Tôn gia, không được bước vào phạm vi một ngàn trượng nơi ở của vị tiền bối kia, nếu không sẽ phế bỏ tu vi, khu trừ khỏi gia môn!
Tôn Khải Minh mãi cho tới lúc này trong lòng vẫn còn kinh hoàng, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
“Cũng chỉ có vị tiền bối ấy mới có tu vi liếc một cái liền vỡ kim đan à!” Tôn Khải Minh thở sâu.
Tộc nhân Tôn gia ở nơi đây chưa bao giờ thấy Tôn Khải Minh có vẻ mặt như vậy, hơn nữa lúc trước Tôn Khải Minh còn vội vã rời đi, trong lòng không khỏi chấn động. Trưởng lão áo xanh trong số ba trưởng lão, nhìn thoáng qua lão nhân áo đỏ với nguyên thần gần như sụp đổ kia, trong lòng run lên vì sợ hãi mà hỏi:
-Gia chủ, người… người đó là ai?
Tôn Khải Minh hừ lạnh nói:
-Các ngươi thật to gan dám đi trêu chọc vị tiền bối này, người này nói tới các ngươi cũng đều biết đó. Đó là người mà lão tổ gặp được cũng phải tôn kính, nếu không có người này, Tôn gia ta quả quyết không có ngày hôm nay!
-Chẳng lẽ… chẳng lẽ người này là…
Lão nhân áo xanh ngẩn người, trong lòng bỗng nhiên nhớ tới một nhân vật.
Tôn Khải Minh liếc mắt nhìn đối phương, gật đầu một cái.
Trong nháy mắt, tộc nhân Tôn gia ở đây toàn bộ sắc mặt tái nhợt.
-Chỉ một lần này, chỉ một lần thôi!
Những lời này hiện lên trong lòng bọn họ.
Ngay cả thanh niên áo tím kia, lúc này cũng cảm nhận được điều gì đó, liên tưởng lại, s��c mặt trở nên cực kỳ khó coi. Hắn nhớ rất rõ ràng, lúc hắn gặp trưởng lão của thương đội đề xuất việc muốn ở lại Nhiễm Vân tinh này mấy ngày, trưởng lão đã từng nói qua: Tại Nhiễm Vân tinh này, ngàn vạn lần không được trêu chọc vào một người. Người này chính là Hứa Mộc năm đó đã quét sạch Huyễn gia, khiến cho Thiên gia và Hứa gia cũng không có chút dũng khí mà chen vào.
Cái tên Hứa Mộc này, cách đây ba mươi năm, gần như được lưu truyền khắp toàn bộ Bắc Vực! Dù sao năm đó một trận chiến với Huyễn gia, quá đỗi kinh người, thậm chí có thể nói, vô số tu sĩ khác cảm thấy đáng sợ vô cùng.
Vẫn còn ngơ ngác, Vân Vô Phong trở về phòng ngủ của hắn ở Tôn gia. Trong phòng hắn, Thanh Nghi sắc mặt tái nhợt ngồi một bên, tu vi bị phong tỏa, giống như một phàm nhân vậy. Sau khi nàng bị đuổi khỏi Tôn gia, liền bị người bắt đưa tới nơi này.
Ở Tôn gia, đương nhiên có tộc nhân nịnh bợ Vân gia, nên đã làm chuyện này.
Vân Vô Phong lúc trở lại phòng, không kịp nhìn Thanh Nghi, hắn kinh ngạc nhìn ánh nến, trong lòng tràn đầy hối hận.
Thanh Nghi nhìn chằm chằm vào Vân Vô Phong, ánh mắt lạnh như băng.
-Đều là bởi vì ngươi, nếu không vì ngươi, ta cũng sẽ không trêu chọc con trai của Hứa Mộc, đều là bởi vì ngươi!
Vân Vô Phong mạnh mẽ xoay người, nhìn chằm chằm vào Thanh Nghi.
Thanh Nghi không nói gì, ánh mắt vẫn lạnh như băng, nhưng trong nháy mắt, nàng trợn trừng mắt nhìn ra phía sau Vân Vô Phong, lộ ra vẻ không dám tin.
Vân Vô Phong ngẩn người, quay đầu lại, nhưng trước mắt tối sầm, ngã xuống mặt đất.
-Tiền bối…
Thanh Nghi vội vàng đứng dậy, cung kính nói.
Vương Lâm từ bóng đêm hiện ra, ngồi xuống, cầm bầu rượu trong tay, uống một ngụm rồi chậm rãi nói:
-Tư chất của ngươi không tồi, theo con trai ta giúp nó mấy năm, ta sẽ đưa ngươi tới cảnh giới Nguyên Anh.
Thanh Nghi ngẩn người, trong đầu hiện lên bóng dáng Vương Bình, khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ. Nàng trầm lặng một chút rồi khẽ gật đầu.
Ba ngày sau, Vương Bình rời đi, bên cạnh hắn còn có Thanh Nghi đi theo.
Vương Bình mang theo lý tưởng của hắn rời khỏi Kỳ Thủy thành. Hắn không cam lòng bình thản một đời, cái hắn muốn chính là sự phấn khích!
Vương Lâm một mình ở lại nơi này. Đêm hôm Vương Bình rời đi, hắn uống rất nhiều rượu. Với tu vi của hắn vốn không thể say, nhưng đêm nay hắn đã say.
Đây là lần đầu sau tám trăm năm hắn say. Vẻ mặt của hắn, lần đầu tiên không có pháp thuật thi triển mà trở nên càng thêm già nua.
Cuộc sống vẫn như trước, thời gian chậm rãi trôi qua, vòng luân hồi không thể nghịch chuyển. Nhoáng một cái, ba năm trôi qua.
Trong ba năm này, Vương Bình vẫn bặt vô âm tín. Vương Lâm cũng không dùng thần thức đi tìm kiếm hắn. Nếu đã đáp ứng cho Vương Bình lựa chọn tự do, hắn sẽ không đi ngăn cản.
Trong ba năm này, ở Bắc bộ Nhiễm Vân tinh xuất hiện một giáo phái tên là Thiên Hành phái. Phái này chỉ truyền lưu trong thế giới phàm nhân, không liên quan tới tu sĩ.
Thiên Hành giáo phái này phát triển cực kỳ lớn mạnh, dần dần lan tràn toàn bộ Bắc bộ Nhiễm Vân tinh. Nó giống như lửa cháy trên cỏ khô, thiêu đốt không ngừng, ngày càng hưng thịnh.
Nghe đồn, thủ lĩnh của Thiên Hành phái giống như một tiên nhân từ trên trời giáng xuống vậy. Hơn nữa, nghe nói bên người thủ lĩnh này thủy chung có một nữ nhân.
Thời gian như nước chảy, trong nháy mắt lại qua bảy năm.
Bộ dạng của Vương Lâm ngày càng thêm già nua. Xin được ghi nhận công sức dịch thuật của truyen.free trong từng trang truyện này.