[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 589: Đánh cuộc.(2)
- Mặc Phi!
Địa soái liếc nhìn hắn, khóe miệng khẽ mỉm cười:
– Nếu người này vượt qua được thử thách, ắt sẽ trở thành một trong ba vị phó soái của ta!
Một nam tử trung niên tướng mạo nho nhã, mặc tử bào đứng bên cạnh hắn, lúc này cười nói:
– Chẳng lẽ Địa soái đã động lòng ái tài sao?
Địa soái cười ha hả gật đầu.
– Nếu hắn có thể gióng được sáu tiếng, dù không được phong Phó Soái, ta cũng sẽ tiến cử hắn!
Địa soái cười nói.
Mặc Phi thong thả bước về phía Yêu Cổ. Ánh mắt mọi người xung quanh đều đổ dồn vào từng cử động của hắn.
Khi còn cách Yêu Cổ mười trượng, Mặc Phi dừng lại nhìn Yêu Cổ, ánh mắt bình tĩnh. Hắn không chút do dự, không cần điều chỉnh nội tức mà lập tức đánh một quyền vào khoảng không!
- Thùng!
Tiếng trống vang lên như sấm rền.
Áo giáp trên toàn thân Mặc Phi bay phất phơ như bị cuồng phong thổi, phát ra tiếng lách cách va chạm. Mái tóc trên đầu hắn cũng bị gió thổi tung bay, nhưng thân thể hắn vẫn đứng vững như đinh đóng cọc trên mặt đất, không hề dịch chuyển, thậm chí sắc mặt hắn cũng không hề biến sắc.
– Hóa ra cũng không phải quá khó.
Hắn khẽ cười, tiến thêm một trượng về phía trước, tay phải lại vung quyền.
- Thùng!
Mặc Phi không dừng lại, lại bước tới một trượng, tay phải đánh một quyền nữa vào khoảng không.
- Thùng!
Ba tiếng trống liên t��c vang lên như tiếng gầm rống từ thời viễn cổ, vang vọng khắp bầu trời Thiên Yêu Thành. Tiếng trống luẩn quẩn khắp không trung. Một số người xem yêu lực không đủ, không ngờ bị chấn động đến mức bị thương.
Sau ba tiếng trống, Mặc Phi đột nhiên cảm thấy một luồng khí tức như sóng triều từ trong Yêu Cổ bỗng nhiên lao thẳng tới thân thể hắn. Hắn hạ thấp trọng tâm, cả người bám chặt xuống mặt đất, như đá ngầm giữa sóng gió, vững như bàn thạch.
Áo giáp bên ngoài cơ thể hắn phát ra tiếng kêu vang, nhưng cuối cùng, dưới sự khuếch tán yêu lực của hắn, chúng dần ổn định trở lại.
Đôi mắt Mặc Phi sáng ngời, ánh mắt lộ vẻ chăm chú, nhẹ giọng lẩm bẩm:
– Thú vị thật!
Hắn bước thêm một bước, tiến thêm một trượng nữa, tay phải lại vung quyền.
- Thùng!
Một quyền này đánh ra, ngay lập tức lại thêm một quyền nữa!
- Thùng!
Thân thể Mặc Phi liên tục tiến về phía trước, nhanh chóng rút ngắn khoảng cách với Yêu Cổ. Mỗi bước đi, hắn lại vung thêm một quyền.
- Thùng!
Tiếng trống thứ sáu vang lên, tiếng hoan hô nhiệt liệt lập tức vang dội từ bốn phía. Ngay cả ánh mắt các yêu soái, ngoại trừ Thiên Soái ra, đều lộ rõ vẻ tán thưởng.
- Mặc Phi!!
- Mặc Phi!!!
- Mặc Phi!!!!
Những tiếng hoan hô dậy đất từ bốn phía truyền tới. Một người có thể gióng được sáu tiếng trống, quả thực đáng tự hào!
Đặc biệt hơn nữa là hắn hoàn toàn không hề bị thương, lại thong dong gióng liền sáu tiếng trống, vượt xa tất cả các yêu tướng khác!
Ngay cả nam tử mặc kim giáp kia cũng gật đầu, trên mặt hiện lên vẻ vô cùng tán thưởng.
– Sáu tiếng trống là có thể khiến Mặc mỗ dừng lại sao?
Đôi mắt Mặc Phi lóe lên, thân hình lướt lên, chân đạp hư không, lại tung một quyền về phía Yêu Cổ.
- Thùng!
Tiếng trống thứ bảy vang lên.
Tiếng thứ bảy này hoàn toàn khác so với những tiếng trống trước, mơ hồ tỏa ra âm thanh sát phạt. Sắc mặt vẫn luôn thong dong của Mặc Phi lúc này đột nhiên biến đổi. Hắn không chút do dự, lập tức lùi lại.
Hắn vừa lùi lại, áo giáp trên người hắn vang lên tiếng rắc rắc, rồi lập tức vỡ vụn, hóa thành tro bụi, bay lả tả trong gió. Sắc mặt hắn trở nên tái nhợt, thân thể ngừng lại, gầm khẽ một tiếng, lại một lần nữa lao về phía trước. Hai tay hắn bắt quyết, từng luồng bạch quang từ tay hắn hiện ra, hóa thành một tấm tinh thể phẳng như mặt gương, bao bọc quanh thân thể hắn.
Hắn búng ngón tay một cái, lại một tiếng "thùng" nữa vang lên từ Yêu Cổ. Đây là tiếng trống thứ tám!
Phản lực lần này còn cuồng bạo hơn lần trước, điên cuồng ập tới. Tấm tinh thể trước người Mặc Phi lập tức bị luồng lực lượng này đánh tan, khiến lực lượng phản chấn yếu đi một nửa. Dù vậy, khi luồng lực này đánh trúng Mặc Phi, thân thể hắn vẫn chấn động mạnh, phải lùi lại hơn trăm trượng mới đứng vững được.
Mặt nạ trên mặt hắn đã hoàn toàn vỡ vụn, lộ ra khuôn mặt anh tuấn.
Vương Lâm lập tức sững sờ, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt này, trong mắt lóe lên những tia sáng kỳ dị.
– Tướng mạo người này...
Vương Lâm vừa liếc mắt một cái liền nhận ra hắn giống hệt nam tử tóc đen ở trong chỗ sâu nhất của Hồng lao.
Lúc này thân thể Mặc Phi hơi loạng choạng. Hắn cố gắng nuốt ngược ngụm máu tươi trong miệng, hít sâu một hơi, xoay người trở lại đám yêu tướng.
Giờ phút này cả khán đài đều vang lên tiếng hoan hô ầm ầm, gần như át hẳn mọi âm thanh khác.
– Mặc Phi, đệ nhất yêu tướng!
– Hắn có thể gióng tám tiếng trống, trong Thiên Yêu quận ngoại trừ các vị soái ra, đúng là đứng đầu!
– Lần này Mặc Phi chắc chắn sẽ được phong làm Phó Soái. Với quân công hiển hách của hắn, sau khi trở thành Phó Soái chắc chắn sẽ lập được vô số chiến công hiển hách cho Thiên Yêu quận chúng ta!
Tám yêu soái ngồi trên đài cao, ngoại trừ Thiên Soái vẫn giữ ánh mắt bình tĩnh không chút biến đổi, bảy người còn lại trong ánh mắt đều lộ vẻ tán thưởng vô cùng.
– Người này có thể gióng tám tiếng trống, đích thực là một thiên kiêu hiếm có, giỏi!
– Không sai, hơn nữa theo ta thấy, hắn dường như còn chưa dốc toàn lực, nếu không, e rằng có thể gióng tới chín tiếng trống!
– Tuổi còn trẻ mà tâm tư lại cẩn trọng đến thế, rất khó có được!
Các vị Phó Soái bắt đầu bàn tán xôn xao. Trong đó Hoàng Phó Soái cười ha hả nói với Huyền Phó Soái:
– Lão đệ, đến lúc này mà ngươi còn chưa chịu nhận thua sao?
Huyền Phó Soái hừ nhẹ một tiếng, kiên định nói:
– Mặc Phi này rất mạnh, ta lúc bằng tuổi hắn cũng không bằng. Thậm chí có thể nói, người này sau khi tẩy tủy ở long đàm thì thực lực còn mạnh hơn nhiều!
Nhưng người mà ta đã chọn, thì Mặc Phi vẫn không thể sánh bằng!
Hoàng Phó Soái đối với vụ đánh cược này vốn không quá để tâm, nhưng lại nhiều lần nghe Huyền Phó Soái – người có thực lực ngang tầm với mình tán thưởng người kia. Không, đó không còn là lời khen ngợi thông thường nữa, Hoàng Phó Soái mơ hồ cảm nhận được sự sợ hãi ẩn chứa trong lời nói của Huyền Phó Soái!
Điều này khiến hắn cực kỳ kinh ngạc.
– Tốt, ta thật muốn nhìn xem người này có thể gióng được mấy tiếng!
Hoàng Phó Soái mỉm cười nói.
Huyền Phó Soái trầm ngâm, ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm đang đứng lẫn trong đám yêu tướng ở phía xa, trong lòng thầm nói:
– Mặc Phi chỉ mạnh mẽ, nhưng Vương Lâm này mới thật sự đáng sợ!
Sức mạnh há có thể sánh với sự đáng sợ sao?
Nam tử mặc kim giáp nhìn Mặc Phi trở lại đám yêu tướng xong, ánh mắt tràn đầy tán thưởng, lần đầu tiên mỉm cười nói:
– Người trợ giúp của yêu tướng Mặc Phi, tiến lên!
Một tu sĩ mặc thanh sam từ trong đám người đi ra. Người này lưng đeo đại kiếm, dáng người đứng thẳng tắp như một thanh kiếm. Trong nháy mắt hắn bước ra, thân hình loáng lên, lao vút về phía trước, lập tức hóa thành một làn khói xanh nhắm thẳng tới Yêu Cổ.
Trong nháy mắt khi tới gần Yêu Cổ, tay phải tu sĩ kết ấn, điểm một cái vào khoảng không phía trước. Lập tức một tiếng trống vang rền. Người này thu ngón tay, biến thành chưởng, trong miệng lẩm nhẩm những lời chú phức tạp, khẽ vỗ về phía trước. Lại một tiếng trống vang lên.
Tiếng trống ầm ầm khiến sắc mặt tu sĩ này tái nhợt. Hắn vẫn không lùi bước, rút bảo kiếm sau lưng ra, chém xuống một nhát. Lập tức, hàng loạt tiếng gào thét vang vọng. Kiếm khí từ bảo kiếm tạo ra, phá tan mọi cản trở từ dư âm tiếng trống, giáng thẳng lên mặt trống.
Tiếng trống lại vang vọng khắp thiên địa. Tiếng thứ ba vừa dứt, sắc mặt tu sĩ cực k�� tái nhợt. Mỗi lần gióng trống, hắn đều phải chịu một lực phản chấn gấp mấy lần từ Yêu Cổ. Hắn cười khổ, không chút do dự lùi lại, không tiếp tục nữa.
– Với tu vi của ta thì gióng ba tiếng trống rất dễ dàng, nếu liều mạng, cũng có thể gióng được năm tiếng nhưng nhất định sẽ bị trọng thương. Mặc Phi đã nắm chắc phần thắng, ta vì hắn mà chịu trọng thương, thật không đáng!
Tu sĩ mặc thanh sam hơi trầm ngâm, sau đó lùi lại, trở về đám yêu tướng.
Mười một tiếng!
Tính cả người trợ giúp, Mặc Phi tổng cộng gióng được mười một tiếng trống. Thành tích này khiến sắc mặt các yêu tướng đều trở nên u ám. Muốn vượt qua Mặc Phi thì yêu tướng và người trợ giúp mỗi người phải gióng được ít nhất sáu tiếng mới có thể.
Nhưng đây gần như là chuyện không thể thực hiện được. Trong số các yêu tướng ở đây, may ra chỉ có Mặc Phi mới làm được.
Mặc Lệ Hải lúc này sắc mặt tái nhợt. Hắn khổ sở nhìn Yêu Cổ, rồi nhìn Vương Lâm đang đứng bên cạnh với vẻ mặt âm trầm, khẽ thở dài một tiếng, thấp giọng nói:
– Vương lão đệ, thôi, vòng thứ hai này chúng ta chịu thua đi.
Thạch Tiêu đang đứng trong đám yêu tướng, chăm chú nhìn Yêu Cổ. Hắn trầm giọng nói:
– Trần Đào, ngươi có thể gióng được mấy tiếng?
Trần Đào đang đứng cạnh hắn trầm ngâm một chút, chậm rãi nói:
– Nếu là thời kỳ đỉnh cao thì hẳn là có thể gióng được hơn mười tiếng. Cụ thể là bao nhiêu thì không dám chắc.
Chẳng qua hiện giờ đã uống đan dược, chỉ có thể gióng được bảy tiếng, không thể vượt qua Mặc Phi. Tên Mặc Phi này quả thực rất mạnh, nếu ở tu chân giới, cũng có thể coi là đệ nhất dưới Vấn Đỉnh kỳ. Nếu ta chưa đạt tới Vấn Đỉnh trung kỳ, e rằng không thể đánh một trận với hắn.
Ánh mắt Thạch Tiêu lộ ra sát khí. Hắn nhìn về phía Mặc Phi đang ngồi đả tọa sau khi trở về, khẽ hừ lạnh một tiếng.
Ngoài họ ra, trong số những yêu tướng cũng có vài người thầm tính toán xem mình có thể gióng được mấy tiếng trống, có thể lọt vào vòng mười người hay không!
Ánh mắt nam tử mặc kim giáp lúc này trở nên lạnh lẽo, quét qua mọi người, ánh mắt ánh lên vẻ trào phúng, chỉ tay về phía Vương Lâm, chậm rãi nói:
– Ngươi, đi ra!
Vương Lâm thong dong đi ra. Khi bước lên sân đấu, ánh mắt sắc như điện nhìn về phía nam tử mặc kim giáp, bình thản nói:
– Ta không phải tên là "ngươi". Ta tên là Vương Lâm!
Trong mắt nam tử mặc kim giáp không chút che giấu sát khí tỏa ra, trầm giọng hỏi:
– Vương Lâm, ngươi có dám đánh cuộc với ta không!
Câu chuyện bạn vừa đọc thuộc bản quyền của truyen.free, nơi những huyền thoại được kể lại.