[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 588: Đánh cuộc.(1)
Hai người trò chuyện phiếm lát sau lại im lặng, lẳng lặng ngồi nơi mũi thuyền ngắm ánh trăng, nghe tiếng đàn, uống rượu ngon.
Đêm khuya trôi qua, chân trời lóe lên một tia bạch quang, dần dần chiếu sáng mặt đất.
Bình minh đã rạng, nơi mũi thuyền, hai nam tử kia vẫn khẽ đung đưa. Tiếng đàn tuy đã dứt, song dư âm vẫn còn vương vấn bên tai.
Vương Lâm nhặt bầu rượu, hướng về thanh niên kia ôm quyền, cất bước theo gió bay đi, thân ảnh khuất dần trong màn sương sớm.
Trong Đế Đô, vòng thứ nhất của cuộc tranh đoạt Yêu Tướng đã kết thúc. Mấy trăm Yêu Tướng, giờ đây chỉ còn lại bốn mươi tám người chiến thắng. Những người còn lại không hẳn là kẻ thất bại, mà bởi vì một thắng một bại nên đã mất đi tư cách.
Vòng thứ nhất này kéo dài mấy ngày. Trong số các Yêu Tướng, ngoại trừ Ngao Địch, không ai bị trọng thương! Thế nhưng, trong số các tu sĩ, thương vong lại vô cùng nhiều.
Dù sao đi nữa, đây cũng là một trận chém giết giữa các tu sĩ!
Đặc biệt là những người của Đại La Kiếm Tông, nếu đối mặt với Yêu Tướng thì đã đành, đằng này đối mặt với tu sĩ cũng ra tay vô cùng tàn độc, cứ như muốn mượn cơ hội này để phô bày thực lực bản thân.
Ánh nắng ban mai chiếu lên quảng trường vạn trượng tại Đế Đô. Trên các khán đài bốn phía, số người so với lúc trước càng lúc càng đông đúc. Dù sao thì những trận đấu kế tiếp mới thật sự là đại chiến giữa các Yêu Tướng. Những kẻ có thể ở lại, ngoại trừ một nhóm người cực kỳ may mắn, còn lại đều chẳng phải hạng người vô danh!
Bốn mươi tám Yêu Tướng từ Thiên Yêu Môn bước vào. Một luồng chiến ý nồng đậm tựa như hóa thành viễn cổ mãnh thú, khi Thiên Yêu Môn mở ra liền gào thét lao tới.
Nam tử mặc giáp vàng đứng giữa quảng trường, thần sắc lạnh lùng, ánh mắt đảo qua những người vừa bước vào. Khi nhìn thấy Vương Lâm, hắn hừ lạnh một tiếng.
Trong mắt hắn, một tu sĩ nhỏ nhoi ở Yêu Linh Chi Địa của ta không ngờ lại dám trọng thương một Yêu Tướng. Chỉ riêng điểm này cũng đủ khiến hắn ra tay giết chết người này mười lần, trăm lần!
– Tại Yêu Linh Chi Địa này, cái gọi là tu sĩ chẳng qua chỉ là một đám cường đạo, đến nơi đây không ngoài mục đích là đoạt lấy truyền thừa của Cổ Yêu. Những kẻ này chết thì chết, nhưng nếu dám đả thương Yêu Tướng thì sẽ là đại nghịch bất đạo!
Nam tử mặc giáp vàng đối với Vương Lâm có chút bất mãn, trong lòng dâng trào sát khí!
Vương Lâm lạnh lùng quét mắt nhìn nam tử mặc giáp vàng một lượt. Hắn tu luyện Sát Lục Tiên Quyết, đối với sát khí cực kỳ mẫn cảm. Sau khi toàn bộ các Yêu Tướng và những người trợ giúp ra khỏi Thiên Yêu Môn, cánh cửa này ầm ầm đóng lại. Nam tử mặc giáp vàng chỉ vào chiếc trống lớn bên cạnh, lạnh lùng cất lời:
– Phụng mệnh Đế Quân, vòng thứ hai này có sự thay đổi, không phải chiến đấu mà là gõ Chiến Cổ!
Lời vừa nói ra, sắc mặt đám Yêu Tướng đều biến đổi, nhưng lập tức ánh mắt cùng lộ ra tinh quang mãnh liệt.
Ngay cả Mạc Lệ Hải cũng run lên, lập tức ánh mắt lóe lên tia sáng sống động!
– Chiến Yêu Cổ! Đây là thánh vật của Thiên Yêu Quận ta, gần giống với Long Đàm. Trước đây, chỉ có Phó Soái khi được thăng cấp thành Yêu Soái mới được ban cho gõ vang trống này!
Thông thường những cuộc tranh đoạt Yêu Tướng chưa từng có sự thay đổi, hôm nay tại sao lại như vậy… Xem ra việc tuyển chọn hai Phó Soái cũng không phải tin đồn vô căn cứ!
Nghe nói trong Thiên Yêu Quận ta, khi tất cả các Yêu Soái nhậm chức đều đã gõ vang trống này. Nh��ng chiếc trống này cũng rất khó đánh vang, đến bây giờ, chỉ có Thiên Soái đại nhân mới có thể gõ được mười lăm tiếng!
Tiếng bàn luận vang lên khắp nơi, ngay cả khi Vương Lâm trọng thương Ngao Địch, tiếng bàn luận cũng ít hơn bây giờ rất nhiều.
Nam tử mặc giáp vàng hừ một tiếng, tựa sấm sét truyền khắp quảng trường. Sau khi im lặng, trong lòng hắn không thể nào hiểu được sự sắp xếp của Yêu Đế, nhưng giọng nói vẫn lạnh lùng vang lên:
– Chiếc trống này là vật do Đế Quân đời thứ nhất lưu lại, nghe đồn được làm từ da của Cổ Yêu. Kẻ nào huyết khí không đủ, không những không thể đánh vang mà còn khiến bản thân sụp đổ. Gõ được ba tiếng là cường giả, gõ được sáu tiếng là Thiên Kiêu! Với thực lực của các ngươi, số người có thể gõ hơn ba tiếng không nhiều lắm.
Vòng này, sẽ chọn ra mười người!
– Quy tắc vòng này cho phép người trợ giúp Yêu Tướng có thể gióng trống!
Lời này vừa dứt, nam tử mặc kim giáp không đợi khán giả bốn phía kịp bàn tán, ngón tay phải chỉ vào một người trong đám Yêu Tướng, quát lớn:
– Yêu Tướng Vu Sâm, bước ra!
Một người từ trong đám Yêu Tướng bước ra. Ánh mắt hắn lạnh lùng, trên người mặc áo giáp, khi bước đi phát ra những tiếng leng keng thanh thúy. Hắn bước vài bước đã tới phía dưới Yêu Cổ.
Hắn nhìn Yêu Cổ, đôi mắt lóe sáng, chiến ý trong lòng bùng cháy mãnh liệt!
Hắn vẫn chưa vội ra tay mà đứng yên tĩnh phía dưới chiếc trống, yêu lực vận chuyển trong cơ thể, điều chỉnh nội tức để đạt trạng thái tốt nhất. Vu Sâm đối với việc gióng trống này trong lòng cũng không mấy tự tin. Dù sao đối với hắn mà nói, Yêu Cổ này chính là thánh vật.
Nam tử mặc kim giáp liếc nhìn Vu Sâm, trong lòng thầm nghĩ:
– Với tu vi của Vu Sâm thì có thể gióng được bốn tiếng trống. Nếu gắng gượng gõ tiếng thứ năm chắc chắn khí huyết sẽ tan nát!
Hắn chỉ liếc mắt một cái rồi nhắm mắt lại.
Ánh mắt mọi người bốn phía đều đang tập trung vào Vu Sâm. Thần sắc hắn như thường, vẫn điều chỉnh nội tức. Để phòng ngừa ngoại giới quấy rầy, hắn khép hai mắt lại, đối với mọi chuyện bên ngoài không nghe, không hỏi.
Dần dần, bên ngoài thân thể hắn tỏa ra yêu khí nồng đậm. Luồng yêu khí này phát ra bay lên không trung, cuồn cuộn không ngừng.
Trên các khán đài bốn phía, những tiếng bàn tán khe khẽ vang lên liên tiếp.
– Sát Lục Đạo rất khó tu luyện. Nó phải dựa vào việc giết chóc trong nhiều năm mới thành. Hôm nay người này lên đài một lần, e rằng sẽ lập tức nổi tiếng!
– Chưa chắc. Yêu Cổ vốn được luyện hóa từ da của Cổ Yêu. Vu Sâm mặc dù có thể gõ vang nhưng chắc chắn cũng sẽ bị phản chấn mà bị thương.
Tám vị Yêu Soái trên đài cao cũng nhìn về phía Vu Sâm, ánh mắt lộ vẻ hứng thú, nhưng bọn họ không tranh luận như người thường, chỉ cần liếc mắt nhìn nhau là đã hiểu tám chín phần ý đối phương.
Sáu vị Phó Soái tuy rằng không có nhãn lực như tám vị Yêu Soái, nhưng tu vi dù sao cũng rất cao thâm. Lúc này, bọn họ đều có thể nhìn ra được một chút dấu vết, chỉ riêng có Huyền Phó Soái là ánh mắt không nhìn vào Vu Sâm mà tập trung vào Vương Lâm.
– Vương Lâm, không biết ngươi có thể gõ được mấy tiếng trống đây!
Hắn vừa suy nghĩ, lại nghe Hoàng Phó Soái đang ngồi bên cạnh khẽ cười nói:
– Huyền Phó Soái. Ngươi và lão phu đánh cược, e là ta sẽ thắng rồi. Tu sĩ ngươi lựa chọn kia chỉ có cách tự mình ra tay, do đó ngươi bại là cái chắc!
Huyền Phó Soái hừ lạnh một tiếng nói:
– Ngươi cứ rửa mắt mà xem. Người này không hề đơn giản như ngươi tưởng đâu!
Trong lúc hai người đang nói chuyện thì Vu Sâm đang đứng tr��n đài đột nhiên mở bừng đôi mắt. Toàn thân hắn lúc này dường như có chiến thần nhập thể, đôi mắt tỏa ra ánh sáng như trăng rằm!
Một tiếng gầm như rồng như hổ vang lên từ miệng Vu Sâm. Hai chân hắn bước lên phía trước một bước, thân hình tựa lợi kiếm ra khỏi vỏ, xẹt qua giữa không trung như một đạo cầu vồng, tiến thẳng tới Yêu Cổ.
Khi còn đang ở giữa không trung, song chỉ tay phải hắn tựa kiếm, toàn bộ tinh khí thần của cả thân thể trong nháy mắt ngưng tụ, từ song chỉ hóa thành một đạo cầu vồng, điên cuồng lao tới gõ lên Yêu Cổ.
Mặt trống đen xì của Yêu Cổ thoáng lõm xuống, chẳng qua độ lõm rất nhỏ, chỉ hơi lõm rồi ngay lập tức đàn hồi trở lại.
– Thùng!
Một tiếng trống trầm thấp, quanh quẩn bầu trời, truyền khắp sân đấu, kéo dài suốt Đế Đô, lan đến cả nửa Thiên Yêu Thành.
Trong tích tắc tiếng trống này vang lên, Vu Sâm lập tức cảm thấy một lực lượng không thể tưởng tượng tựa sóng triều từ mặt Yêu Cổ truyền tới, với thế như chẻ tre đánh sâu vào thân thể hắn.
Sắc mặt Vu Sâm trở nên tái nhợt. Đôi mắt hắn lộ sát khí, chẳng những không lùi mà lại tiến thêm một bước, song chỉ tay phải không do dự điểm thêm một cái nữa lên mặt Yêu Cổ!
– Thùng!
Một tiếng trống vang lên tựa sét đánh ngang trời.
Vu Sâm gầm nhẹ, yêu khí bên ngoài cơ thể liền hóa thành một khuôn mặt yêu dị. Khuôn mặt này cũng lộ vẻ thống khổ, sau đó liền biến mất vào trong yêu khí.
Ngay sau đó, lại một khuôn mặt khác lập tức xuất hiện.
– Phệ Hồn Sát Lục Đệ Nhất Thức!
Tiếng nói của Vu Sâm tựa từ địa ngục truyền tới. Tiếng nói của hắn vừa vang lên, những khuôn mặt thống khổ bên ngoài thân thể hắn lập tức há miệng, điên cuồng bay tới phía tay phải Vu Sâm.
Tay phải hắn lập tức hiện lên những tia sáng màu lam chói mắt!
Vu Sâm hét lớn, tay phải hóa thành chưởng, hướng về phía Yêu Cổ chụp tới.
Bàn tay hắn chưa chạm tới Yêu Cổ, chưởng phong đã ầm ầm lao tới, đánh thẳng vào mặt trống.
– Thùng!
Tiếng trống thứ ba vang lên, rung động thiên địa. Lúc này, những người xem bốn phía xung quanh đều biến sắc. Tuy rằng dùng chưởng phong gõ trống có thể nói là hơi tiểu xảo, nhưng không thể không nói, Phệ Hồn Sát Lục này thật mạnh mẽ.
Chưởng phong đảo qua, tay phải Vu Sâm đã đặt lên Yêu Cổ.
– Thùng!
Hầu như tiếng trống thứ ba còn đang vang vọng, trong nháy mắt tiếng trống thứ tư lại vang lên, hình thành một âm thanh cuồn cuộn tựa sấm đánh.
Vu Sâm nhanh chóng thu tay phải về, thân thể cấp tốc lui lại phía sau, bịch bịch bịch đạp những bước nặng nề trên mặt đất, lùi lại hơn trăm trượng mới đứng vững. Hắn hít sâu một hơi, sắc mặt đỏ hồng một cách yêu dị, cố nuốt một ngụm máu đang chợt dâng trào xuống.
Tay phải hắn lúc này đang run rẩy, mất đi cảm giác, yêu lực trong cơ thể đã hao phí tám phần, dung hợp vào trong Phệ Hồn Sát Lục Đệ Nhất Thức nọ.
– Được rồi! Người trợ giúp của Yêu Tướng Vu Sâm bước ra đi!
Nam tử mặc kim giáp bình thản nói.
– Ta không có người trợ giúp!
Vu Sâm hít sâu một hơi, trầm giọng nói.
Nam tử mặc kim giáp nhìn Vu Sâm, rồi ánh mắt rời đi, chọn người tiếp theo trong đám Yêu Tướng. Hắn đầu tiên nhìn về phía Vương Lâm, trong lòng cười lạnh, nhưng vẫn không gọi Vương Lâm xuất trận mà chỉ vào Mặc Phi, quát:
– Yêu Tướng Mặc Phi, đi ra!
Lời nói vừa dứt, những tiếng bàn tán đang xôn xao vang lên khắp bốn phía lập tức biến mất. Ánh mắt mọi người lúc này đều tập trung vào một người.
Người này mặc áo giáp, trên mặt mang một chiếc mặt nạ dữ tợn, mái tóc đen bay theo gió, từ trong đám người bước ra. Hắn đi không nhanh nhưng lại khiến người nhìn vào cảm thấy như bước chân hắn làm trống ngực đập thình thịch, khiến người ta có một cảm giác vô cùng quỷ dị.
– Yêu Tướng Mặc Phi, ba trăm năm trước đã là Đệ Nhất Yêu Tướng!
– Người này hàng năm đều đóng quân ở biên cảnh, nghe nói trong mắt người ở Hỏa Yêu Quận, giá trị cái đầu của người này cực lớn!
– Mặc Phi này tu luyện một thứ công pháp thần bí, cho tới bây giờ mới chỉ thi triển duy nhất một loại thần thông là Chuyển Luân Đại Pháp mà thôi. Người này mà gõ Yêu Cổ thì ta tin chắc phải trên năm tiếng!
Mọi quyền dịch thuật chương truyện này đều được truyen.free nắm giữ độc quyền.