[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 414: Cự phú
Tất cả tu sĩ của Thiên Đạo tông lúc này đều vô cùng kích động, ngẩng đầu nhìn Vương Lâm bằng ánh mắt khác lạ.
Lão giả tóc trắng của Thiên Đạo tông lúc này bước ra khỏi đám đông, khom người thật sâu trước Vương Lâm, cung kính nói:
– Vãn bối Thiên Đạo tông Trần Phong Khiếu, tham kiến thủy tổ.
– Tham kiến sư tổ!
Lão giả vừa dứt lời, lập tức tất cả tu sĩ của Triệu quốc cùng lúc đồng thanh cung kính nói, thanh âm vang dội lan truyền ra xa.
– Ta không phải thủy tổ của các ngươi.
Vương Lâm lắc đầu nói.
Lão giả hít sâu một hơi, cung kính nói:
– Lão nhân gia người chính là thủy tổ của tất cả người tu chân Triệu quốc. Điều này, hai trăm năm trước khi người Hóa Thần ở Thiên Đạo tông, đã được công nhận rồi. Xin thủy tổ đừng chối từ.
Vương Lâm khẽ thở dài, nhìn thoáng qua đất Triệu quốc. Nơi đây là nơi hắn sinh ra lớn lên, thoáng chốc đã năm trăm năm trôi qua. Những năm tháng ấy, đôi khi hắn nhớ lại chuyện cũ, trong lòng có cảm giác như một giấc mộng.
– Thủy tổ đại nhân, nếu không vội, xin hãy ở lại Thiên Đạo tông nghỉ ngơi mấy ngày, để vãn bối bày tỏ chút lòng thành.
Vẻ cuồng nhiệt sùng kính trong mắt lão giả vô cùng mãnh liệt.
Vương Lâm hơi trầm ngâm. Lúc này, Vương Trác ở một bên khẽ thở dài, nói:
– Vương Lâm, ở lại Triệu quốc mấy ngày đi, ngươi không muốn đi xem hậu nhân của tứ thúc hiện nay sao…
Lão giả ngẩn người, đánh giá Vương Trác vài lần. Vương Trác là đệ tử thiên tư của Thiên Đạo tông, hắn tự nhiên nhận ra. Nhưng những lời đối phương vừa nói lại có chút kỳ lạ. Lão giả vừa nhìn lập tức phát hiện điểm bất thường, Vương Trác này tuy bề ngoài không có gì khác thường, nhưng ánh mắt lại không còn chút khí chất của đệ tử Thiên Đạo tông mà thay vào đó là một vẻ tang thương.
Vương Trác mỉm cười với lão giả, truyền âm vài câu. Sau khi nghe xong, cơ thể lão giả kia đột nhiên run rẩy. Vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Vương Lâm, cuối cùng trong lòng lão giả cũng xác định. Vương Lâm theo như lời truyền âm của Vương Trác chắc chắn không phải giả, bởi vậy, lão giả cười khổ, cung kính nói:
– Tham kiến sư tổ…
– Trần Phong Khiếu, ngươi là đệ tử năm đó ta tự mình đưa đến Thiên Đạo tông. Ngươi năm đó vẫn còn là một thiếu niên, thoáng cái đã qua bao nhiêu năm, thế sự tang thương…
Trần Phong Khiếu gật đầu cười khổ, trong chốc lát, trong lòng vẫn còn chút hoảng hốt.
Vương Lâm ở lại Thiên Đạo tông.
Tu sĩ của Triệu quốc, ngoại trừ một số tông chủ các tông phái, còn lại đều tản đi trở về t��ng phái của mình.
Ở Thiên Đạo tông, Vương Lâm đã giảng đạo một buổi cho tất cả tu sĩ Kết Đan kỳ của Triệu quốc. Với cảm ngộ của mình, hắn lưu lại một đạo hư ảnh cho tất cả tu sĩ Kết Đan kỳ, khiến cho khả năng kết Anh của bọn họ tăng lên vô hạn.
Tương tự, đối với mấy tu sĩ Nguyên Anh kỳ, Vương Lâm cũng không chút keo kiệt chỉ điểm kinh nghiệm Hóa Thần cho bọn họ. Nhờ đó, bọn họ đối với Hóa Thần không còn mơ hồ, mà đã thấy rõ đường lối.
Ba ngày sau, Vương Lâm và Vương Trác rời khỏi Thiên Đạo tông. Trước khi đi, hắn đã bố trí một trận pháp cực kỳ mạnh mẽ cho Thiên Đạo tông. Dưới trận pháp này, tất cả tu sĩ Hóa Thần kỳ đều bị ngăn cản, chỉ có tu sĩ Anh Biến kỳ mới có thể phá giải.
Đối với một tam cấp tu chân quốc mà nói, loại trận pháp này có thể nói là có một không hai. Nói cách khác, chỉ có tông phái của ngũ cấp tu chân quốc mới có trận pháp hộ sơn mạnh hơn so với trận pháp này.
Vì Triệu quốc làm một việc cuối cùng, trong lòng Vương Lâm đối với nơi mình sinh ra lớn lên đã không còn quá chấp nhất. Vương Lâm đến kinh đô một chuyến, yên lặng nhìn ngắm hậu nhân của Vương gia.
Sau đó, tại tổ trạch ngày xưa, bọn họ thấy được gia đình ba người của Ngọc nhi. Ngọc nhi đáng yêu khiến hắn nhớ đến Đại Ngưu và Chu Như lúc bé, có chút cảm khái.
Vương Trác thu nhận Ngọc nhi, truyền thụ thuật tu tiên cho nó.
Vương Lâm bước tới, lấy ngọc giản Cực Cảnh trong tổ trạch ra, đặt vào một đạo thần thức.
Vương Trác không quay về Thiên Đạo tông mà ở lại Vương gia. Hai trăm năm trước, hắn được Vương Lâm dùng thần thông đưa vào trong cơ thể một phụ nữ mang thai của Vương gia. Cả kiếp trước và kiếp này đều sinh ra ở Vương gia, tình cảm tự nhiên sâu đậm hơn nhiều so với Vương Lâm.
Hắn chuẩn bị dùng cả cuộc đời này để bảo hộ hậu nhân của Vương gia.
Việc của Triệu quốc đến đây kết thúc.
Tuy nhiên, trong lòng Vương Lâm còn có một tạp niệm. Đó chính là Hằng Nhạc phái ngày xưa. Dù sao, phái này cũng là chiếc nôi đưa hắn bước vào con đường tu tiên trong cuộc đời này. Trước khi rời khỏi Triệu quốc, Vương Lâm chuẩn bị tìm đến một lần.
Thần thức hắn quét qua, tất cả động phủ trong các dãy núi lớn nhỏ trên lãnh thổ Triệu quốc đều hiện rõ trong đầu. Thân hình hắn khẽ động, liền biến mất tại chỗ.
Dựa theo trí nhớ, bóng dáng Vương Lâm hiện ra tại một nơi trong Triệu quốc được gọi là Tượng Xà sơn.
Với ánh mắt phức tạp, Vương Lâm nhìn khắp xung quanh. Nơi đây có một trận pháp, hắn vung tay lên, không phá giải trận pháp này mà trực tiếp xuyên qua, tiến vào bên trong Tượng Xà sơn.
Ở bên trong, có một động phủ rất lớn. Vương Lâm tiến vào động phủ, đập vào mắt là một mảng tro bụi.
Nơi đây đã rất lâu không có người ở.
Chỉ thấy trong đại sảnh của động phủ, trên một khối ngọc thạch lớn có khắc ba chữ đầy vẻ tang thương.
“Hằng Nhạc phái!”
Vương Lâm khẽ thở dài, bước tới lau đi tro bụi trên ngọc thạch, nhìn ngọc thạch này, trầm mặc hồi lâu.
Lát sau, thần thức Vương Lâm quét qua, thân hình hắn đi về phía một thạch thất. Phá vỡ cấm chế trên cửa thạch thất, trước mắt hắn hiện ra một hàng giá, trên đó đặt một ít ngọc giản tản ra u quang mờ nhạt.
Bên trong một góc còn có một bộ hài cốt.
Bộ hài cốt này trong tư thế khoanh chân, không có vết nứt trên đó, càng không có vết thương lúc sinh thời để lại, rõ ràng là đã hết thọ nguyên mà chết già.
Ngón trỏ tay phải của hài cốt chấm trên mặt đất.
Vương Lâm bước tới, lau sạch bụi bặm trên mặt đất, nhìn thấy một hàng chữ.
“Hằng Nhạc phái, ta chết đi, thẹn với tổ tiên… Thẹn với tổ tiên…”
Vương Lâm trầm mặc, lùi lại mấy bước, cung kính cúi đầu trước hài cốt, khẽ nói:
– Đệ tử Vương Lâm, tham kiến tiền bối…
Thở dài một tiếng, Vương Lâm xoay người đi về phía những khối ngọc giản, cầm lên từng cái, dùng thần thức thăm dò. Cuối cùng, trên một khối ngọc giản trong số đó, bước chân hắn dừng lại.
– Lão phu thiên tư ngu dốt, tu tiên không thành. Cuộc đời này chỉ riêng đối với kiếm lại mang ý niệm kỳ lạ, cứ như cả đời này vì kiếm mà sống. Nhưng lại không biết vì sao, hễ thần thức tiếp xúc với kiếm, sau một nhịp thở nhất định sẽ vỡ vụn, không có ngoại lệ…
Một từ phế nhân chính là để nói về lão phu. Không thể lấy thần thức khống chế kiếm thì không thể dùng kiếm chiến đấu, thẹn với ân sư.
Sau tám mươi tuổi, lão phu chợt có một giấc mộng. Trong mộng ta là một kiếm hồn, quét ngang trời đất cửu châu, được xem là tôn sư trong kiếm đạo.
Sau khi tỉnh lại, thanh kiếm trong mộng cứ quanh quẩn trong đầu lão phu. Rất lâu không tan đi, cứ như nó chính là mục tiêu cả đời của lão phu. Đây chính là kiếp trước của lão phu… Ta dứt khoát từ bỏ việc tấn công Trúc Cơ, chuyển sang rèn kiếm. Ta muốn rèn ra thanh kiếm kia!
Ý nghĩ này rất nặng, nặng đến mức lão phu như nhập ma, không còn là chính mình. Tất cả tâm thần đều đặt vào việc này, ta nhất định phải rèn ra thanh kiếm trong mộng kia!
Trải qua mười năm. Trong thời gian này, lão phu thậm chí không ngại quỳ gối cầu xin kỳ thạch dị thiết trong thiên hạ, thu thập vô số vật liệu rèn kiếm, thành công rèn ra rất nhiều thanh, nhưng không có cảm giác như trong mộng, toàn bộ đều bị lão phu tự tay hủy diệt.
Một năm ấy, Hằng Nhạc phái gặp phải đại kiếp nạn, cường địch tấn công, họa diệt môn cận kề.
Cuộc đời này của lão phu, sinh ở Hằng Nhạc, chết cũng tự nhiên ở Hằng Nhạc. Đang lúc lâm nguy, lão phu mở lò rèn lần cuối cùng, thời gian hữu hạn. Lúc này, lão phu không dùng thời gian đi tìm kỳ vật, mà đơn thuần dùng sắt thường luyện chế, rất nhanh đã rèn ra một thanh đại kiếm.
Trong cõi u minh tự có thiên ý, thanh kiếm này vừa xuất lò, trong lòng lão phu đột nhiên có cảm giác, liền đem vàng nóng chảy quét lên thanh kiếm này, lập tức kim quang lấp lánh.
Nhìn thanh kiếm này, cảm giác trong mộng của lão phu đột nhiên ập đến. Thân thể như không thể khống chế, cầm lấy kiếm này, trong khoảnh khắc đó, ta như trở về trong mộng, trở thành kiếm hồn trong mộng.
Chính là loại cảm giác này, ta ban cho thanh kiếm này cái tên Cự Phú. Cái tên này tuy tục, nhưng lại là suy nghĩ trong lòng ta.
Cầm thanh kiếm này, toàn bộ tâm thần lão phu như hoàn toàn biến mất, dung nhập vào trong kiếm, lao ra khỏi nơi rèn, giải trừ đại kiếp nạn của Hằng Nhạc phái ta. Sau đó, lão phu mỉm cười mà chết, lưu lại một đạo kiếm quyết trong Cự Phú, hy vọng đệ tử đời sau hữu duyên đối đãi tử tế với thanh kiếm này.
Vương Lâm buông ngọc giản, nhắm lại hai mắt, trong lòng không ngừng chấn động. Hắn sở dĩ đến chỗ này mặc dù là để xem Hằng Nhạc phái ngày xưa, nhưng mục đích tìm Cự Phú cũng là một phần trong đó.
– Kiếp trước kiếm hồn… Cự Phú này giống hệt vị tiên nhân kia. Chẳng lẽ trong hồn phách của vị tiền bối này ẩn chứa một tia kiếm hồn của kiếm tiên bị đánh tan nát ngày xưa…
Vương Lâm mở hai mắt, ánh mắt lóe lên.
Truyen.free giữ quyền duy nhất đối với phiên bản chuyển ngữ này.