[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 413: Thủy tổ.
Hắn vừa dứt lời, tay phải điểm một cái về phía trước. Lập tức, mấy con phù long gào thét lao nhanh về phía nơi đó, mang theo từng trận âm thanh xé gió.
Tất cả tu sĩ Triệu quốc tụ tập nơi đây đều ngẩng đầu, nhìn tượng gỗ không chớp mắt. Trong mắt bọn họ, pho tượng gỗ này là nơi gửi gắm hy vọng, là v���t chí tôn của Triệu quốc.
Chỉ thấy tượng gỗ kia khẽ rung lên, lóe ra ánh sáng rực rỡ. Ngay sau đó, một quầng sáng từ thân tượng đột nhiên khuếch tán ra, va chạm với những con phù long.
Ầm! Ầm!
Vài tiếng nổ lớn vang lên, đám phù long phía trên dường như bị cuồng phong thổi quét qua. Những phù văn này lập tức không ngừng chớp động, cuối cùng một lượng lớn phù văn trở nên ảm đạm. Mấy con phù long lập tức có hơn nửa biến mất giữa trời đất.
Đám phù long còn lại cũng thu nhỏ đáng kể.
Các tu sĩ Triệu quốc nhìn thấy cảnh tượng này, lập tức trong mắt đều lộ rõ vẻ hưng phấn.
- Ồ? Vật này cũng khá thú vị, hủy đi thì thật đáng tiếc.
Ánh mắt người Tiên Di tộc kia chợt lóe lên, liếc nhìn tượng gỗ một cái, không nói hai lời, tay phải vỗ một cái trước người. Lập tức, trong hư không hiện ra một đám phù văn tỏa ra khí tức tang thương.
Những phù văn này xoay quanh thân hắn, hắn khẽ động thân mình, bước về phía trước.
Tượng gỗ lại lóe ra, sóng gợn khuếch tán trong không trung chạm vào phù văn bên ngoài thân thể người này, lập tức chấn động kịch liệt, không thể chống cự, cuối cùng tiêu tan.
Với một bước, người Tiên Di tộc kia đã vượt qua khoảng cách, đi tới bên cạnh pho tượng gỗ trên đỉnh Hằng Nhạc sơn, đại thủ chụp một cái về phía tượng gỗ.
Hào quang trên tượng gỗ lập tức chói mắt, đột nhiên khuếch tán ra bốn phía. Nhưng trong mắt người Tiên Di tộc này, vẻ khinh miệt thủy chung không mất đi. Hắn hừ nhẹ một tiếng, đại thủ lập tức đặt lên trên tượng gỗ.
- Cho dù chủ tử của ngươi đích thân đến, lão phu muốn thu cũng cứ thu như thường!
Chỉ một chớp mắt, nam tử kia đã cầm tượng gỗ trong tay, sau khi nhìn thoáng qua, cười nói:
- Đích xác là bảo bối. Nếu ngày sau có cơ hội, lão phu muốn xem một chút vị tiểu bối đã lưu lại pho tượng gỗ này.
Trên dưới Hằng Nhạc sơn Thiên Đạo tông, một mảnh vắng lặng. Tất cả tu sĩ đều trầm mặc không nói, tượng trưng cho niềm tin trong lòng họ cứ như vậy bị người ta hủy diệt. Vận mệnh suy tàn của Triệu quốc dường như không thể thay đổi.
- Xét thấy giá trị của vật này, lão phu sẽ không làm khó các ngươi. Từ nay về sau, các ngươi sẽ trở thành nước phụ thuộc của Tiên Di tộc ta. So với cuộc sống dưới trướng Chu Tước quốc, chắc chắn sẽ tốt hơn không ít.
Người Tiên Di tộc kia trong mắt vẻ khinh miệt càng đậm, chậm rãi nói.
- Tượng gỗ của ta, không phải là vật mà ngươi có thể lấy đi.
Một thanh âm bình thản từ trong hư không truyền đến. Ngay sau đó, hai đạo thân ảnh đột nhiên xuất hiện từ trong hư không.
Người Tiên Di tộc kia vội xoay người nhìn về phía sau. Nội tâm hắn kinh hãi, với tu vi của mình, không ngờ có người đến gần mà hắn cũng không phát hiện, lập tức lâm vào sự hoảng sợ tột độ.
Hai người vừa xuất hiện từ trong hư không chính là Vương Lâm và Vương Trác.
Trong nháy mắt hai người bọn họ xuất hiện, các tu sĩ Triệu quốc trên dưới Thiên Đạo tông lập tức có người nhận ra Vương Lâm.
- Thủy tổ!
- Thủy tổ!
Một tiếng hô hoán mang theo hưng phấn vang lên, từ trong miệng tuyệt đại đa số tu sĩ truyền ra, âm thanh này thật lớn. Trong nháy mắt, giữa trời đất dường như chỉ còn lại âm thanh này.
- Thủy tổ…
Vương Lâm mỉm cười, khẽ gật đầu.
Tiếng hô hoán lập tức càng trở nên lớn hơn.
Sắc mặt người Tiên Di tộc kia cực kỳ khó coi, vẻ khinh miệt trong mắt đã sớm biến mất, thay vào đó chỉ còn lại sự kiêng kỵ sâu sắc.
- Các hạ…
Hắn vừa mở miệng định nói chuyện, lập tức bị Vương Lâm cắt ngang.
- Đem tượng gỗ của ta, trả lại đây!
Thanh âm của Vương Lâm tuy bình thản, nhưng lại mang theo một cỗ khí tức không cho phép nghi ngờ.
Sắc mặt người Tiên Di tộc âm trầm. Hắn có chút nhìn không thấu tu vi của đối phương. Người này thoạt nhìn giống như Hoá Thần hậu kỳ đại viên mãn. Nhưng nhìn kỹ, trong cơ thể đối phương không ngờ ẩn chứa một cỗ lực lượng kỳ dị. Cỗ lực lượng kỳ dị này, hắn từng nghe trưởng bối trong tộc nhắc tới, đó chính là tiêu chí của tu sĩ Anh Biến kỳ.
Trầm mặc giây lát, hắn không nói hai lời, tay phải phất một cái, tượng gỗ lập tức bay về phía Vương Lâm.
Trong nháy mắt Vương Lâm vươn tay bắt lấy tượng gỗ, ánh mắt người này chợt lạnh, quát to:
- Phù bạo!
Trong khoảnh khắc, trên tượng gỗ lập tức hiện ra một lượng lớn phù văn. Những phù văn này phát ra u quang, ầm ầm nổ tung, hình thành một đòn tấn công đặc biệt mạnh mẽ.
Vương Lâm thần sắc như thường, tay phải điểm một cái về phía trước, lập tức những phù văn bùng nổ này bị một cỗ lực lượng vô hình bao phủ, trong nháy mắt bị giam cầm giữa không trung, nén ép thành một hình cầu to bằng nắm tay.
Trong hình cầu này, mây khói lượn lờ, bao hàm toàn bộ lực công kích do những phù văn tự bạo sinh ra.
Sắc mặt người Tiên Di tộc đại biến. Hắn chẳng thể nào nghĩ tới, công kích của mình không ngờ lại bị đối phương hóa giải dễ dàng đến thế.
- Anh Biến…
Hắn chua xót lẩm bẩm tự nói, không nói hai lời, xoay người bỏ chạy. Hắn biết rõ với thực lực của mình, đối mặt với tu sĩ Anh Biến kỳ, tuyệt đối không có phần thắng, chắc chắn chết không nghi ngờ gì.
- Xui xẻo thật, thủy tổ của một Tam cấp tu chân quốc không ngờ lại là lão quái Anh Biến kỳ. Loại chuyện xui xẻo như vậy làm sao lại để ta gặp phải chứ!
Người Tiên Di tộc kia nội tâm chua x��t. Hắn đang muốn chạy trốn thì đột nhiên trời đất tối sầm lại, chỉ nghe một tiếng “rắc rắc”, một khe nứt không gian khổng lồ như có thể cắt ngang hư không đột nhiên xuất hiện ngay phía sau chỗ người này lùi lại.
Người Tiên Di tộc này kinh hãi, thân thể không khỏi khựng lại.
- Ta đã cho phép ngươi đi rồi sao?
Vương Lâm ánh mắt bình thản quét qua người này, tay phải chụp lấy tượng g��, lưu lại thần thức mới của mình lên đó, sau đó ném một cái, tượng gỗ bay về phía xa, chìm vào trong Hằng Nhạc sơn.
- Các hạ, dựa theo ước định giữa chúng ta. Chu Tước quốc sẽ buông tha Tam cấp tu chân quốc của các ngươi, đổi lấy việc chúng ta tạm hoãn công kích Tứ cấp tu chân quốc. Chẳng lẽ ngươi muốn bội ước sao?
Sắc mặt người Tiên Di tộc âm trầm, chậm rãi nói.
Vương Lâm nhướng mày, nói:
- Ai đã ước định với các ngươi? Chu Tước Tử sao?
Người Tiên Di tộc kia ngẩn người, liếc nhìn Vương Lâm một cái, nói:
- Các hạ nếu đã là tu sĩ Anh Biến kỳ, chắc hẳn sẽ biết Kiền Phong. Ước định này là do Kiền Phong đại diện Chu Tước Tử cùng thiếu tộc trưởng của ta ký kết.
- Kiền Phong…
Ánh mắt Vương Lâm ngưng lại, tên này hắn đã nghe qua hai lần. Một lần là nghe từ miệng Liễu Mi, một lần chính là hiện tại.
- Vớ vẩn!
Vương Lâm lạnh giọng nói, tay phải nâng lên, điểm lên trên quang cầu giam cầm phù văn tự bạo. Lập tức, quang cầu kia chấn động, đột nhiên khẽ động hóa thành một đạo tàn ảnh, bắn về phía ngư���i Tiên Di tộc.
Sắc mặt nam tử Tiên Di tộc kia đại biến, hai tay vỗ lên trán. Lập tức, phía trên mi tâm lóe ra ánh sáng xanh, ngay sau đó, một gốc thực vật có sáu lá lập tức xuất hiện, đột nhiên từ trong mi tâm lao ra, va chạm với quang cầu kia.
Ầm!
Thân hình người Tiên Di tộc cấp tốc thối lui, miệng phun máu tươi. Nhưng thực vật trên mi tâm hắn lại vẫn không hề tổn thương. Ngược lại, thanh mang càng đậm, chỉ có điều người này không muốn ham chiến. Trong khi lùi lại phía sau, tay phải hắn trước người xoa một cái, lập tức trong tay xuất hiện một mộc côn màu tím. Trong hư không lập tức xuất hiện từng đạo gợn sóng. Hắn nhảy lên, xông vào trong gợn sóng kia.
Mộc côn màu tím kia chính là cành của Luân Hồi thụ. Sau khi dùng bí pháp của Tiên Di tộc bào chế, nó có thể kết nối với Luân Hồi tổ thụ, tiến hành truyền tống na di trên phạm vi lớn trong toàn bộ Chu Tước tinh.
Vương Lâm ánh mắt bình tĩnh, không chút hoang mang, nâng tay phải lên, khẽ nói:
- Hút!
Lấy trăm trượng xung quanh người Tiên Di tộc kia làm trung tâm, một lượng mây lớn ào ạt kéo đến, hình thành một quang quyển khổng lồ. Quang quyển này nhanh chóng co rút lại, trong nháy mắt chỉ còn ba trượng.
Vương Lâm thủy chung thần sắc như thường, cười nói:
- Người của Tiên Di tộc, Vương mỗ giết còn ít sao? Phù chú chi lực, ngươi nói chính là thứ này sao?
Vương Lâm tay phải điểm một cái trước ngực, lập tức, phía sau hắn xuất hiện năm đoàn khí xám. Khí xám này chớp động, hóa thành năm phù văn màu xám, không ngừng chớp động.
Tại Nguyệt tinh khi Anh Biến, Vương Lâm phát hiện trong cơ thể mình không biết từ khi nào đã xuất hiện năm cỗ khí xám này, bình thường ẩn mình trong các huyệt đạo toàn thân. Nó đối với thân thể chẳng những không có hại, ngược lại mơ hồ có thể khiến linh lực lưu động càng thêm trôi chảy.
Người Tiên Di tộc kia nhìn chằm chằm năm đoàn khí xám, sắc mặt tái nhợt. Hắn có thể cảm nhận được, trên khí xám này có khí tức của thuật chú sư lục diệp, rõ ràng là do người trước mắt này giết chết.
Vương Lâm bình thản liếc nhìn người này, tay phải cách không chụp một cái, lập tức, quang quyển kia co rút lại trong phạm vi lớn. Người Tiên Di tộc kia kêu rên mấy tiếng, trong quang quyển, toàn bộ thực vật lục diệp kia đều tan vỡ. Cuối cùng, theo quang quyển nhanh chóng co rút lại, người này lập tức bị đè ép thành một đoàn huyết nhục.
Quang quyển tan biến, huyết nhục vỡ vụn, tiêu tán trong một mảnh huyết vụ.
Với thực lực hiện tại của Vương Lâm, giết người này không tốn chút hơi sức, thậm chí ngay cả pháp bảo cũng không cần sử dụng. Dù sao, hắn không giống với tu sĩ Hoá Thần kỳ, ý cảnh của hắn đã có tiên lực.
Lúc này, hắn đã bước một chân vào Anh Biến kỳ, chỉ cần có đủ tiên ngọc, bất cứ lúc nào cũng có thể Anh Biến.
Chẳng qua, số lượng tiên ngọc thật sự quá ít ỏi.
Vương Lâm nhìn chỗ người Tiên Di tộc kia chết, ánh mắt lộ vẻ trầm ngâm.
- Chu Tước Tử không ngờ lại có hiệp nghị với Tiên Di tộc, việc này có chút kỳ lạ… Còn có Kiền Phong kia…
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên. Đoạn truyện này được chuyển ngữ đặc biệt cho độc giả của truyen.free.