[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 348: Luân Hồi Thụ
Vương Lâm ôm cô gái, chỉ một bước đã biến mất tại chỗ.
Cô gái chỉ cảm thấy tiếng gió gào thét bên tai, từng luồng gió thổi qua như những lưỡi dao sắc bén. Nhưng ngay sau đó, những cơn gió ấy lập tức tan biến.
Hàng mi cong vút của nàng khẽ run, rồi mở mắt, nhìn thấy một luồng ánh sáng xanh biếc bên cạnh đang ngăn cản những cơn cuồng phong thổi tới.
Nàng lặng lẽ ngẩng đầu, nhìn vào mắt Vương Lâm. Dung mạo Vương Lâm tuy không anh tuấn, nhưng lại toát ra một khí chất kỳ lạ. Đây chính là tu sĩ Hóa Thần kỳ, sau khi thân thể được linh lực trời đất dung hợp, tùy theo khả năng lĩnh ngộ thiên đạo ý cảnh mà sẽ có những biến hóa kỳ dị.
Vương Lâm nhận ra ánh mắt cô gái đang nhìn mình, nhưng hắn vẫn không cúi đầu, mà ánh mắt có chút ngưng trọng nhìn về phía trước. Chỉ thấy khoảng cách giữa Khâu Tứ Bình và Hồ lão ngày càng xa. Tốc độ của Khâu Tứ Bình căn bản không thể nào sánh được với tu sĩ Hóa Thần.
Trong mắt Khâu Tứ Bình lộ rõ vẻ lo lắng. Hắn quay đầu lại, nhìn thấy Vương Lâm đang bay tới, lập tức lớn tiếng nói:
- Vương huynh! Xin hãy giúp ta! Giúp ta một lần này! Ta nguyện ý dùng bảo vật để báo đáp huynh!
Vương Lâm vốn không muốn để ý đến hắn, dù sao giữa hai người cũng chẳng có giao tình. Nhưng khi nghe đối phương nhắc đến bảo vật, hắn chợt nhớ tới chuyện năm đó âm thầm theo chân người này đến Tu Ma Hải, tận mắt nhìn thấy động phủ kia. Trong động có vô số sách cổ, rõ ràng không phải thứ mà kẻ tầm thường có thể giành được.
Hắn dùng tay trái vỗ vào túi trữ vật, Văn Thú lập tức bay ra theo tâm niệm của Vương Lâm. Văn Thú bay đến dưới thân Khâu Tứ Bình, để hắn đứng lên mình nó. Nhưng trong mắt con thú này lại lộ rõ vẻ không tình nguyện, rõ ràng cho rằng Khâu Tứ Bình không đủ tư cách cưỡi nó.
Khâu Tứ Bình thở phào nhẹ nhõm. Tốc độ của Văn Thú tuy vẫn chậm hơn một chút so với tu sĩ Hóa Thần, nhưng cũng miễn cưỡng có thể đuổi kịp. Hắn vội vàng tháo túi trữ vật, lấy ra một cặp chuông rồi nói:
- Vương huynh! Vật này là ta nhiều năm trước tình cờ lấy được từ trong bụng một con yêu thú. Nó chính là một bảo vật thượng cổ. Chẳng qua năng lực của ta có hạn, không cách nào hiểu rõ được. Nhưng ta có thể thề, vật này tuyệt đối không tầm thường. Ngày hôm nay ta dâng tặng cho Vương huynh, chỉ cần huynh có thể dốc sức giúp ta có được một cơ hội ngồi dưới Luân Hồi Thụ.
Nói xong, Khâu Tứ Bình ném cặp chuông này vào tay Vương Lâm. Hắn nhìn thoáng qua, thấy trên bề mặt vật này có một tầng cấm chế. Nếu không phá giải cấm chế thì không thể nhìn rõ được manh mối. Hắn cũng không nhìn kỹ, mà ném thẳng vào trong túi trữ vật.
Đúng lúc này, từ phương xa hai đạo hắc mang lao tới, lập tức hóa thành hai khuôn mặt khổng lồ. Một cái đuổi theo Hồ lão, cái còn lại thì phóng thẳng về phía Vương Lâm.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, lật tay phải, tiên kiếm lập tức xuất hiện. Hắn vung tay, một đạo kiếm mang phóng ra như tia chớp, chém thẳng lên khuôn mặt kia.
Sau khi chém xong một kiếm, Vương Lâm không dừng lại, mà tốc độ bay đi lại càng nhanh hơn.
Từ khuôn mặt khổng lồ kia bay ra rất nhiều làn sương đen. Những làn sương ấy lập tức đan xen vào nhau, tạo thành một ký hiệu cực lớn, va chạm vào kiếm mang. Kiếm mang tiêu tán, mà ký hiệu cũng vỡ vụn.
Bên trong làn sương, một người đầu tóc hoa râm bước ra. Trên con mắt phải âm trầm của hắn có một vết thương, máu chảy dọc theo khuôn mặt xuống đất. Người này đưa đầu lưỡi ra liếm liếm, thân thể khẽ động, đuổi theo về phía trước.
- Chỉ bị thương mà không chết, đây chính là Lục Diệp Thuật Chú Sư, e rằng tương đương với tu sĩ Hóa Thần hậu kỳ.
Vương Lâm nhướng mày.
Lúc này, Hồ lão ở phía trước cũng đang rất thảm hại. Lão ngừng lại, cùng đấu pháp với lão già do khuôn mặt khổng lồ kia hóa thành. Nhưng một mặt lão muốn bảo vệ Hứa La, mặt khác tu vi lại chỉ ở Hóa Thần trung kỳ. Lão nghênh chiến rồi liên tục thoái lui, nhiều lần lâm vào nguy hiểm.
- Thao Thú!
Hồ lão hét lớn, lập tức một con Thao Thú giống như Huyền Vũ xuất hiện. Nó cùng Hồ lão chiến đấu với lão già kia.
Lão già kia vừa nhìn thấy Thao Thú, trong mắt đột nhiên phát ra ánh hào quang. Lão ta không đấu pháp với Hồ lão nữa, mà phóng thẳng về phía Thao Thú.
Lão già đầu bạc đang đuổi theo Vương Lâm cũng chợt biến sắc. Lão nhìn chằm chằm vào Thao Thú, trong mắt lộ ra một tia tham lam. Lão do dự một chút, rồi lập tức bỏ mặc Vương Lâm, phóng thẳng về phía Thao Thú.
Xem ra, trong mắt hắn, việc truy kích những tu sĩ ngoại lai chẳng bằng thu lấy tinh huyết của con thú này. Nói không chừng còn có thể giúp sức mạnh ký hiệu của hắn tăng thêm ba phần. Còn Văn Thú mà Khâu Tứ Bình đang cưỡi lại bị hai người bỏ qua. Rõ ràng trong mắt bọn họ, nó không hề có giá trị.
Vương Lâm bay đến như tên bắn. Khi bay qua Hồ lão, hắn quát lên:
- Hồ đạo hữu! Không nên do dự! Những tên Dã Nhân này không chỉ có hai người đâu! Không nên dây dưa ở đây, sẽ hỏng bét hết. Đi mau!
Hồ lão ngơ ngẩn nhìn Thao Thú bị Dã Nhân bắt được đang liên tục kêu gào. Trong mắt lão hiện lên một tia không cam lòng, nhưng lập tức suy nghĩ ấy đã bị lão loại trừ. Lão không quay đầu lại, mà bay đi như tên bắn, bởi vì lão nhìn thấy từ phương xa đang có thêm ba đạo hắc mang bay tới.
- Phương Tây! Vị trí của cây Luân Hồi Thụ kia đại khái là ở hướng Tây!
Hồ lão ở phía sau trầm giọng nói.
Tầng thứ ba nhỏ hơn rất nhiều so với hai tầng trên. Sau mấy canh giờ, mọi người đã bay đến cực Tây. Hồ lão đảo thần thức xuống bên dưới, hai mắt ngưng trọng.
- Ở đây!
Vương Lâm đảo thần thức qua, lập tức nhìn thấy nơi Hồ lão nói. Đó là một cái cây đã khô héo.
Cây không lớn, chỉ có vài cành nhỏ, cũng chẳng có một chiếc lá nào. Chẳng qua nó trơ trọi mọc trên một mảnh đất. Nhìn qua thì giống hệt như những cây bình thường khác, không chút khác biệt.
Chẳng qua nó là cái cây duy nhất ở tầng thứ ba này.
- Năm đó lão phu ở tầng thứ ba cũng đã đi qua nơi này, nhưng lại không phát hiện ra bất cứ cái cây nào. Nếu Tử Tâm không lấy ra ngọc giản thì ta cũng không tin ở đây có Luân Hồi Thụ xuất hiện.
Hồ lão đứng dưới tàng cây trầm giọng nói.
Khâu Tứ Bình lúc này mới bay đến. Chưa kịp đến gần, Văn Thú đã lật người hất hắn xuống đất rồi bay về bên cạnh Vương Lâm.
Khâu Tứ Bình cũng không quan tâm, thuấn di bay đến dưới gốc cây. Trong mắt hắn lộ rõ vẻ kích động. Hắn không nói nhiều, lập tức ngồi xuống tĩnh tọa. Hồ lão nhíu mày, nhìn Khâu Tứ Bình một cái.
Khâu Tứ Bình run rẩy trong lòng, vội vàng nhìn về phía Vương Lâm.
- Cứ ngồi xuống đi! Tu tiên vốn là chuyện nghịch thiên. Hắn đã có cơ hội, chúng ta cũng không cần phải can thiệp.
Vương Lâm dùng giọng bình thản chậm rãi nói.
Hồ lão cũng không nói nhiều, nhìn về phía Hứa La và Dữ Manh.
Hai người này vội vàng đi đến dưới gốc cây, khoanh chân ngồi xuống đối diện nhau, ở giữa bọn họ chính là Luân Hồi Thụ.
Khâu Tứ Bình nhìn về phía Vương Lâm, trong mắt hắn lộ rõ vẻ cảm kích. Hắn hít thở thật sâu, rồi bắt đầu thổ nạp. Hắn biết, trong đoạn thời gian ngắn ngủi này, ngày sau có hy vọng Hóa Thần hay không đều dựa vào cơ hội có được hôm nay.
- Vương huynh! Hứa La và Dữ Manh cần ba canh giờ mới có thể hoàn thành thôi hóa Luân Hồi Thụ. Trong khoảng thời gian đó, hai người chúng ta phải bảo vệ bọn họ.
Hồ lão trầm giọng nói.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, hỏi:
- Không biết Luân Hồi Quả sẽ kết được bao nhiêu trái?
Hồ lão nhìn về phía Vương Lâm, trầm ngâm một lúc, nói:
- Ít nhất cũng phải có hai quả. Nếu có hai quả thì ta và huynh mỗi người một quả. Nếu là ba quả, tại hạ xin được nhiều hơn một quả. Dù sao ta cũng là người tình nguyện hy sinh tuổi thọ cho bọn họ, mong Vương huynh thứ lỗi.
- Được! Nhưng cây Luân Hồi Thụ khô héo này phải thuộc về ta.
Vương Lâm đi một vòng quanh thân cây rồi nói.
- Ha ha! Không có vấn đề!
Hồ lão nói, nhưng trong lòng lại cười lạnh, thầm nghĩ: Cây Luân Hồi Thụ này bây giờ cũng đã khô héo rồi, sau khi thôi hóa sẽ chẳng còn bất kỳ ích lợi gì nữa, cho ngươi cũng chẳng sao.
Vương Lâm gật đầu, tiến lên một bước rồi chụp vào cành cây.
Hồ lão biến sắc, quát lớn:
- Vương đạo hữu, huynh đang làm gì vậy!
Vương Lâm nhìn Hồ lão rồi trầm giọng nói:
- Cây khô này nếu đã thuộc về ta, vậy bây giờ ta bẻ xuống một cành thì có gì đâu? Hồ đạo hữu, ta muốn hỏi, rốt cuộc ngươi đang làm gì vậy?
Hồ lão ngẩn người ra, đang định nói thì Vương Lâm đã dùng tay bẻ xuống một cành cây lớn, rồi vứt vào trong túi trữ vật với vẻ mặt thản nhiên. Sau đó hắn lại ngồi xuống một bên.
Hồ lão trầm mặc một lúc, nghĩ đến tên tuổi đối phương cùng cây bảo kiếm đáng sợ kia. Lão không nói gì nữa, ngồi xuống một bên, cười nói:
- Xin Vương huynh đừng trách! Nếu chỉ bẻ xuống một cành thì cũng chẳng có gì đáng nói. Nhưng e rằng số lượng Luân Hồi Quả có thể sẽ giảm xuống.
Vương Lâm liếc mắt nhìn Hồ lão, cũng không nói gì. Hai tay hắn ấn trước người, từng vòng cấm chế dần hiện ra. Hắn vẫy tay, cấm chế tỏa ra bốn phía. Dần dần, tay Vương Lâm hoạt động ngày càng nhanh, mà cấm chế cũng theo đó mà càng ngày càng nhiều, nhẹ nhàng bay ra.
Ánh mắt Hồ lão ngưng trọng. Sau một lúc trầm mặc, lão từ trong túi trữ vật lấy ra mười sáu lá cờ nhỏ. Lão vung tay, những lá cờ bay ra khắp bốn phía. Cờ vừa rơi xuống đất lập tức lấp lánh ánh tử quang, tương hỗ lẫn nhau, chiếu rọi rực rỡ.
Tác phẩm này được chuyển ngữ độc quyền, chỉ phát hành tại truyen.free.