[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 347: Tiên Di Tộc
Lão già nhìn theo hướng Vương Lâm biến mất, khẽ thở dài, không nói gì.
Vương Lâm bay lượn trong tầng thứ hai. Sau một hồi trầm ngâm, hắn không lập tức rời đi mà bay thẳng đến cánh cổng dẫn vào tầng thứ ba.
Mục đích chuyến đi này của hắn là Luân Hồi quả. Nếu cứ thế rời đi, hắn sẽ cảm thấy không cam tâm.
Trên đường đi, Vương Lâm bay với tốc độ cực nhanh. Sau một ngày một đêm, hắn đã đến cực bắc. Từ xa, hắn đã trông thấy cánh cổng dẫn vào tầng ba.
Nơi đây khắp nơi đều là thi thể, mùi máu tươi nồng nặc lan tỏa trong không khí, hòa cùng khí tức khó chịu của tầng thứ hai, tạo thành một luồng sát khí đặc quánh.
Hồ lão khoanh chân ngồi ngay lối vào, hai mắt nhắm nghiền, trên mặt lộ rõ vẻ thống khổ. Phía sau lão, Hứa La trông thảm hại vô cùng, bộ giáp bạc bên trong y phục đã hằn nhiều vết hư hại, nhiều chỗ còn rỉ máu.
Mái tóc cô gái tán loạn, trên mặt có ba vết máu tựa như bị thú cào.
Khâu Tứ Bình cũng có mặt trong đoàn người, nhìn có vẻ khá hơn một chút, nhưng khí tức bất ổn, hiển nhiên đã bị thương.
Ba người lúc này đều dùng ánh mắt dè dặt nhìn Hồ lão, trong đó ẩn chứa một tia hoảng sợ.
Bên cạnh mọi người còn có một con yêu thú khổng lồ, tựa hồ là Huyền Vũ, chính là Thao Thú của Hồ lão.
Thân thể Thao Thú cũng chi chít vết thương, lúc này nó đang nằm sấp trên mặt đất. Cặp mắt to lớn hung ác của nó cẩn trọng nhìn khắp bốn phía, thỉnh thoảng lại phát ra vài tiếng gầm nhẹ trong cổ họng.
Vương Lâm vừa đến lập tức thu hút sự chú ý của Thao Thú. Nó dùng cặp mắt hung ác trừng chằm chằm về phía Vương Lâm, tiếng gầm càng lúc càng lớn. Sau đó, nó đứng thẳng người dậy rồi quay đầu về phía Vương Lâm mà rống lên.
Vương Lâm nhướng mày.
Lúc này, đám người Khâu Tứ Bình cũng nhìn thấy Vương Lâm, trên mặt họ lập tức lộ vẻ vui mừng. Nhưng cả ba lại không dám động đậy.
- Đã xảy ra chuyện gì?
Vương Lâm hỏi.
Khâu Tứ Bình liếc nhìn Hồ lão một cái, vội vàng truyền âm nói:
- Vương huynh! Trên đường đi, Hồ lão đã giết chết hai Ngũ diệp Thuật Chú Sư, đến lối vào này lại diệt thêm một người nữa. Nhưng trước khi tên Thuật Chú Sư đó chết, không biết đã dùng pháp thuật gì khiến thần trí Hồ lão trở nên mơ hồ.
Vương Lâm chau mày, bước lên vài bước. Ngay lập tức, Thao Thú gầm rống, há rộng miệng hút vào. Một luồng hấp lực cực đại từ bốn phương tám hướng điên cuồng ngưng tụ trước người Thao Thú, tạo thành một quả phong cầu khổng lồ rồi bay thẳng về phía Vương Lâm.
Vương Lâm hừ nhẹ một tiếng, vỗ vào túi tr��� vật, Văn Thú và Lôi Oa lập tức xuất hiện. Không đợi Vương Lâm phân phó, Lôi Oa đã phình bụng phun ra một quả lôi cầu.
Lôi cầu và phong cầu va chạm vào nhau.
"Ầm" một tiếng, tiếng gió gào thét khắp bốn phía.
Văn Thú kêu lên một tiếng lớn, thân mình cuộn tròn giữa không trung, cái miệng khổng lồ sắc bén của nó lập tức đâm thẳng về phía Thao Thú.
Dưới sự ảnh hưởng của vụ nổ, Hồ lão mở hai mắt. Trong mắt lão lộ ra những tia sáng màu máu, trên đồng tử cũng hiện lên một ký hiệu lạ. Khi nhìn thấy Vương Lâm, lão hét lớn một tiếng rồi đứng thẳng người dậy, nhào về phía Vương Lâm như một con dã thú.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, tay phải vỗ vào túi trữ vật. Cấm Phiên lập tức xuất hiện trên tay, cấm khí tựa rồng gào thét ngưng tụ trước người, tạo thành một cái lồng giam Hồ lão vào bên trong.
Hai mắt Hồ lão lóe lên hồng quang. Lão cười gằn một tiếng, vung tay vồ lấy, muốn thoát ra.
Tay phải Vương Lâm nhẹ nhàng điểm về phía trước, miệng quát:
- Vây!
Lập tức, vô số cấm khí từ Cấm Phiên bay ra, tạo thành những cái lồng cực kỳ vững chắc đan xen vào nhau. Hồ lão mỗi lần kéo xuống một tầng thì sẽ có thêm một tầng cấm khí khác được tạo thành.
- Hồ đạo hữu! Hãy tỉnh táo lại!
Vương Lâm quát lớn.
Giọng nói của hắn như sấm sét, ầm ầm xuyên qua không khí rồi trực tiếp rót vào tai Hồ lão. Tay lão lập tức khựng lại, trong mắt lộ vẻ đấu tranh. Nhưng đúng lúc này, ký hiệu trong mắt lão lập tức lóe sáng, rồi điên cuồng chớp động vài cái. Hai mắt Hồ lão lại hiện ra hồng quang, nhưng vẻ mặt lão lại có chút kỳ lạ.
- Vương huynh! Tên Dã Nhân cuối cùng ta giết, trước khi chết đã thăng tiến lên Lục diệp Thuật Chú Sư. Hắn dùng một loại thần thông kỳ lạ muốn biến ta thành khôi lỗi. Pháp thuật đó cực kỳ bá đạo, nếu như ở Tu Ma Hải, ta cần phải mất nhiều năm mới có thể hóa giải được. Nhưng ở đây, những khí tức bạo ngược của tầng thứ hai không ngừng xâm nhập, ta không có cách nào tĩnh tâm để xua đuổi nó đi được. Chỉ có khoảnh khắc nguy hiểm giữa sống chết, ký hiệu thần thông này mới có thể tan vỡ. Vương huynh! Xin hãy ra tay!
Vẻ vùng vẫy trong mắt Hồ lão càng lúc càng đậm. Thân thể lão khẽ run rẩy, dường như đang cố gắng kiềm chế bản thân.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên. Hắn vuốt tay phải lên túi trữ vật, thanh tiên kiếm màu đen lại xuất hiện trong tay. Thanh kiếm này sau khi bị du hồn ngưng tụ, dù là người năm xưa từng nhìn thấy cũng rất khó liếc mắt nhận ra ngay lập tức.
Vương Lâm tay cầm tiên kiếm, nhìn chằm chằm vào Hồ lão, tay phải khẽ nâng lên rồi đột nhiên chém xuống.
Hắc mang trên tiên kiếm đột nhiên lóe lên. Thanh kiếm tựa hồ được kéo dài vô tận, vung ra như khai thiên lập địa. Trong khoảnh khắc hắc mang lóe lên, cấm khí lập tức tản ra, để lộ ký hiệu đang điên cuồng chớp động trong mắt Hồ lão.
Gần như chỉ trong nháy mắt, ký hiệu trong mắt Hồ lão lập tức tan vỡ, rồi bay ra khỏi mắt lão. Trên trán Hồ lão chảy xuống một dòng máu, từ chóp mũi nhỏ xuống mặt đất.
Kiếm quang của tiên kiếm dừng lại cách đầu Hồ lão ba tấc.
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, tay phải vung lên triệu hồi, tiên kiếm lập tức biến mất.
Hồ lão vội vàng lấy ra một lọ đan dược từ túi trữ vật, đổ vài viên rồi nuốt vào, sau đó ngồi xếp bằng xuống đất tĩnh tọa.
Vương Lâm ngẩng đầu nhìn về phương xa, chờ đối phương thổ nạp.
Vẻ hoảng sợ trong mắt đám người Khâu Tứ Bình đã lên đến đỉnh điểm, tất cả đều nín thở ngưng thần không dám thốt một lời. Thậm chí ngay cả Thao Thú cũng run rẩy cả người, không dám gầm gừ.
Văn Thú lợi dụng cơ hội, thân thể khổng lồ của nó lập tức lao thẳng xuống, cái miệng châm vào cổ Thao Thú rồi hung hăng hút một ngụm máu. Lúc này nó mới thỏa mãn cùng Lôi Oa đi đến bên cạnh Vương Lâm.
Sau nửa nén hương, Hồ lão mở hai mắt, ánh mắt đã thanh tĩnh trở lại. Lão hít vào một hơi thật sâu, đứng dậy ôm quyền nói:
- Vương huynh! Đa tạ!
Mặc dù thần sắc lão vẫn như thường, nhưng trong lòng lại càng thêm sợ hãi Vương Lâm. Một kiếm vừa rồi, nếu Vương Lâm hạ xuống ba tấc nữa, lão chắc chắn sẽ chết ngay tại chỗ.
Tuy lão không phản kháng, không sử dụng pháp bảo, nhưng cái cảm giác giữa sống và chết vừa rồi đã khắc cốt ghi tâm, in sâu vào trí nhớ lão.
- Quả nhiên danh tiếng lẫy lừng dưới tay Vô Hư sĩ, Vương Lâm dùng tên giả Tằng Ngưu có thể nổi danh như mặt trời ban trưa, quả là có nguyên nhân của nó.
Hồ lão thầm nghĩ trong lòng.
- Không có gì!
Vương Lâm mỉm cười nói.
Một ngày sau, cô gái mặc lụa trắng và lão già áo xanh vẫn chưa đến. Hồ lão trầm ngâm hồi lâu rồi bàn bạc với Vương Lâm, quyết định không chờ đợi nữa. Tuy trong tay hắn không có vị trí cụ thể của Luân Hồi Thụ, nhưng cũng biết đại khái. Cứ đi xuống dưới tìm, vừa tìm vừa đợi.
Vương Lâm gật đầu đồng ý.
Mọi người tiến vào tầng ba.
Tầng ba là một thế giới đỏ rực. Trong lòng đất có một loại vật chất kỳ lạ có thể phát ra hồng quang, nên nhìn khắp bốn phía đều bao trùm một màu đỏ.
- Nơi đây là cực kỳ nguy hiểm trong Tiên Di Chi Địa. Tầng hai đã có Ngũ diệp Thuật Chú Sư, thì tầng ba này e rằng sẽ có Lục diệp Thuật Chú Sư tồn tại. Chúng ta cần phải nhanh chóng lên đường, sau khi tìm được Luân Hồi Thụ thì lập tức rời khỏi nơi này ngay.
Hồ lão trầm giọng nói, sau đó nhìn về phía Vương Lâm, lại tiếp lời:
- Vương đạo hữu! Thật không dám giấu, hai người Hứa La và Vận Manh là nhân tố quyết định để thôi hóa Luân Hồi Quả từ Luân Hồi Thụ. Tuổi thọ hai người họ có một trăm năm, mỗi người đều phải tổn thất một giáp mới có thể khiến Luân Hồi Quả xuất hiện. Bởi vậy ta mới mang theo hai người họ đến đây. Lát nữa lên đường gấp rút, hai chúng ta mỗi người phải mang theo một người, dùng tốc độ nhanh nhất để tranh thủ chạy đến Luân Hồi Thụ.
Khâu Tứ Bình than khổ trong lòng nhưng không dám nói gì. Hắn biết mình trong mắt Hồ lão quá nhỏ bé, trên đường chỉ có thể cắn răng đuổi theo, nếu không một khi bị bỏ lại chắc chắn sẽ chết.
Hồ lão nói xong liền ôm lấy Hứa La, thân thể lão chợt lóe lên, bay thẳng về phía Tây.
Khâu Tứ Bình cắn chặt răng, vội vàng thuấn di theo sát.
Chỉ còn lại cô thiếu nữ Vận Manh thiên kiều bá mỵ. Đôi mắt xinh đẹp của nàng nhìn về phía Vương Lâm, rồi nàng đi đến bên cạnh hắn, khẽ nói:
- Đa tạ tiền bối!
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn như thường, hắn đưa tay ôm lấy eo thiếu nữ, lập tức cảm nhận được vòng eo dịu dàng mềm mại của nàng. Ánh mắt hắn bình tĩnh, nói:
- Nhắm mắt lại.
Cô gái vội vàng nhắm chặt mắt, nhưng khuôn mặt lại hơi ửng hồng. Nàng chưa bao giờ ti��p xúc thân mật với nam nhân như vậy. Khí tức trên cơ thể Vương Lâm xộc thẳng vào mũi làm khuôn mặt nàng càng thêm đỏ ửng.
Truyện được dịch và đăng tải độc quyền tại truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.