[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 2006: Một chiếc lá che mắt
Thiên địa u tối, gió thu tràn ngập, thời tiết từ ấm áp chuyển sang se lạnh. Bên ngoài Hắc Thạch Thành, từng dãy núi trập trùng, vài chiếc lá thu rụng theo gió mà bay lượn.
Trong số đó, một đám lá khô vàng lả lướt giữa không trung, bị gió thổi rớt xuống bên ngoài Hắc Thạch Thành, che khuất tầm nhìn của hai người, một nam một nữ.
Đợi đám lá khô kia tản đi, Vương Lâm thu ánh mắt lại. Đây là một nữ tử vô cùng bình thường, nàng mang huyết mạch Cổ Yêu, nhưng trên người không hề có chút yêu khí nào quấn quanh, ngược lại còn toát ra vẻ thanh khiết như một đóa sen trắng.
Dưới mắt phải của nữ tử có một nốt ruồi nhỏ, không lớn, nhưng sự hiện diện của nó không hề làm giảm đi vẻ thanh khiết của nàng, trái lại còn hòa vào đó một nét quyến rũ, tạo nên một vẻ đẹp tuy không tuyệt mỹ nhưng cũng đủ khiến lòng người rung động mạnh mẽ.
Nàng cũng như tên của mình, Tống Trí, tinh xảo tựa như người trong tranh.
“Tống Trí tham kiến hoàng tử, chư vị đại nhân của Đạo Cổ sứ đoàn.”
Sau khi nữ tử áo xanh kia bước ra khỏi cửa thành, khuôn mặt xinh xắn ửng hồng, nàng cúi đầu hạ thấp người hướng về mọi người mà vái một cái.
“Họ Tống? Đây là người mà hoàng tử đã nhắc tới sao?”
Lão già trên đỉnh đầu Cổ Ma lúc này đã khôi phục vẻ thường ngày, hắn liếc nhìn nữ tử kia một cái, thần sắc có vẻ ngưng trọng.
“Không sai, chính là họ Tống.”
Hoàng tử kia mỉm cười, tiếp lời: “Nàng cũng là đệ tử phân chi của Đại Thiên Tôn Tống gia nhất mạch, nhưng tộc nhân của Đại Thiên Tôn Tống gia nhất mạch quá nhiều, huyết mạch của nàng đã quá xa, tuy nhiên trong Hắc Thạch Thành này cũng có thể coi là vọng tộc.”
“Đa tạ hoàng tử trợ giúp, vậy tại hạ sẽ đem nữ tử này đi. Nếu không thể thành phi, tại hạ cũng sẽ đưa nữ tử này về.”
Lão già trên đỉnh đầu Cổ Ma trầm ngâm chốc lát, sau đó hướng về phía hoàng tử kia ôm quyền.
“Được, Tống Trí, ngươi hãy theo Đạo Cổ sứ đoàn đi đi.”
Kế Đô hoàng tử hoàn toàn không để ý đến chuyện này, mỉm cười gật đầu, sau khi phân phó liền nhìn Vương Lâm, trong mắt hiện lên vẻ cuồng nhiệt.
Nữ tử áo xanh tên Tống Trí kia dường như khẽ thở dài một tiếng, nhưng tính cách nàng vốn nhu hòa, càng không thể cự tuyệt việc này, chỉ có thể cắn môi dưới, nhẹ nhàng bước tới chỗ của Cổ Ma.
Vị trí của Vương Lâm nằm trên đường đi của nữ tử. Nàng tới gần bên cạnh Vương Lâm thì thân thể hơi chậm lại, sau khi tỏ vẻ cung kính, liền lướt qua người Vương Lâm, đi về hướng Cổ Ma kia.
Một mùi thơm mờ ảo chui vào mũi Vương Lâm, theo nữ tử đi xa mà dần dần tiêu tan.
Cho đến khi bước lên đỉnh đầu của Cổ Ma, đứng cạnh lão già, mái tóc của nữ tử bị gió thổi bay, che khuất dung nhan nàng, nhưng không che khuất được ánh mắt nàng nhìn về quê hương. Ánh mắt ấy lộ ra một vẻ buồn bã không muốn rời xa.
"Hy vọng mình không bị chọn trúng. Nếu ta không xinh đẹp thế này, hẳn sẽ không bị chọn trúng. Thường Di, Đông Mai, hãy ở đây chờ ta."
Nữ tử cúi đầu, đôi mắt dưới mái tóc dường như ngấn lệ.
Sau khi Đạo Cổ sứ đoàn đón được Tống Trí, liền hướng về phía Kế Đô hoàng tử cùng Vương Lâm ôm quyền, khách khí một hồi. Rồi Cổ Ma kia bỗng nhiên ngẩng đầu lên, ngửa mặt lên trời gào thét, thân thể nhảy vọt, lao thẳng lên bầu trời xé ra một khe nứt, hóa thành một đám sương đen chui vào rồi biến mất.
Khoảng cách từ nơi đây tới hoàng thành của Đạo Cổ cực kỳ xa xôi, mặc dù bọn họ có Cổ Ma này cõng đi, cũng phải cần tới mấy tháng mới có thể trở về quê hương.
Sau khi Đạo Cổ sứ đoàn rời đi, đám người đại hán mặc kim giáp ở bên ngoài Hắc Thạch Thành cũng theo một cái phất tay của hoàng tử kia mà cung kính lui ra. Một lát sau, toàn bộ bên ngoài thành đã trống trải, chỉ còn ba người Vương Lâm cùng với Cổ Yêu đang run rẩy, còn có Kế Đô hoàng tử cùng với nữ tử ở phía sau.
“Vãn bối vẫn chưa biết tục danh của tiền bối, không biết tiền bối có thể cho Kế Đô được biết không?”
Kế Đô hoàng tử mỉm cười, hướng về Vương Lâm ôm quyền.
“Vương Lâm.”
Vương Lâm liếc nhìn hoàng tử kia một cái, chậm rãi đáp.
“Thì ra là Vương tiền bối. Tiền bối, nơi này không tiện nói chuyện, ở U Quận cách đây không xa vãn bối có một hành cung. Nếu tiền bối không chê, không bằng chúng ta tới đó nói chuyện, để vãn bối có cơ hội bù đắp sự lỗ mãng vừa rồi.”
Kế Đô hoàng tử thần sắc có chút chân thành, hướng về Vương Lâm ôm quyền vái một cái.
Nhìn thái độ của Kế Đô hoàng tử từ lạnh lùng nay lại cung kính, trong mắt Vương Lâm không khỏi lóe lên một tia sáng.
Hoàng tộc đứng trước cường giả cũng yếu ớt không chịu nổi một đòn. Hoàng quyền ở Cổ Tộc này sở dĩ có thể áp chế Đại Thiên Tôn, trên thực tế còn có quan hệ rất lớn tới Cổ Đạo Đại Thiên Tôn. Nếu tới một ngày không còn sự uy hiếp của Cổ Đạo Đại Thiên Tôn, thì hoàng quyền của Cổ Tộc nhất định sẽ dần dần trở nên giống với Tiên Tộc!
Vương Lâm hơi trầm ngâm, gật đầu.
Kế Đô hoàng tử vô cùng mừng rỡ, vội vàng cung kính đứng sang một bên, để cho Vương Lâm đứng lên thân thể Cổ Yêu. Nữ tử bên cạnh Kế Đô hoàng tử lúc này mím mím môi, giống như muốn nói gì đó, nhưng bị hoàng tử kia trợn trừng hai mắt, liền đành nuốt lời định nói xuống.
Cổ Yêu cao mấy vạn trượng kia ngay khi Vương Lâm đứng lên đỉnh đầu lập tức cực kỳ ngoan ngoãn, mặc dù trong mắt vẫn còn hồng quang như trước, nhưng không hề điên cuồng nữa, thậm chí ngay cả tiếng rống cũng không còn. Mà thân thể vọt lên, nhảy vào cái khe trên bầu trời, biến mất hoàn toàn.
Sau khi nó biến mất, dần dần cái khe trên bầu trời cũng tiêu tan, khiến cho bầu trời khôi phục lại như cũ, giống như tất cả mọi việc vừa rồi chưa từng xảy ra.
Nhưng bên tai đại hán mặc kim giáp Lương Vân cùng với Khổng Ti, còn có thanh niên mặc áo đen, ngay khi Cổ Yêu rời khỏi, liền có một thanh âm uy nghiêm lạnh lùng truyền tới.
“Tất cả những việc có liên quan tới Vương tiền bối ở nơi này, ba người các ngươi không được truyền ra ngoài, càng không cho phép người khác truyền ra. Việc này, cấm! Nếu có một chút bị truyền ra, ba người các ngươi sẽ bị tru di cửu tộc!”
Thanh âm này chính là của Kế Đô hoàng tử!
U Quận là một trong mười hai quận của Thủy Cổ nhất mạch. U Quận này hàng năm bị một màn sương mù bao phủ, che khuất cả thiên địa, khiến cho nó có một màu u ám nên mới có cái tên như vậy.
Nghe đồn trong U Quận này có phong ấn một đám sương mù. Đám sương mù này là một sinh mệnh có một hình thái khác, sau khi bị Cổ Tổ bắt, liền phong ấn thành một quận.
Bên trong sương mù, ở một dãy núi, có một ngọn núi hình vó ngựa, bên trong đó có một hành cung cực kỳ rộng lớn, khắp nơi đều là cung điện, hiển lộ ra một nét đại khí cổ xưa.
Ở bên trong có rất nhiều tùy tùng và hộ vệ, bảo vệ nơi này cực kỳ cẩn mật. Vào một ngày, trên không trung của hành cung này, sương mù đột nhiên quay cuồng kịch liệt, hướng về bốn phía cuốn đi, lộ ra bầu trời đêm. Trên bầu trời đêm kia bất ngờ xuất hiện một cái khe rất lớn, từ bên trong có một Cổ Yêu cao mấy vạn trượng chui ra!
Ngay khi Cổ Yêu này xuất hiện, lập tức bị những người trong hành cung phát hiện ra. Từng đám tùy tùng và hộ vệ kia toàn bộ đều quỳ trên mặt đất.
“Cung nghênh hoàng tử hồi cung!”
Thanh âm chỉnh tề, điệu bộ cung kính, ánh mắt cuồng nhiệt, đều cho thấy vị Kế Đô hoàng tử này trong tâm và trong mắt mọi người là vô cùng cao quý.
Thân thể Cổ Yêu kia nhoáng lên một cái, đáp xuống hành cung rộng lớn này, vờn quanh cái sân rộng bằng đá xanh rất lớn. Cái sân rộng này hiển nhiên được chuẩn bị để dành cho Cổ Yêu này, có thể cho hắn có đủ phạm vi để đáp lên trên đó. Ầm một tiếng, Cổ Yêu này hạ xuống cái sân rộng, quỳ xuống, đầu chạm xuống mặt đất.
Vương Lâm từ trên đó ung dung đi xuống, phía sau hắn là hoàng tử cùng với nữ tử mang theo vẻ ủy khuất kia.
“Cổ Yêu này không tồi.”
Sau khi Vương Lâm đi xuống, liền xoay người lại liếc nhìn Cổ Yêu kia một cái.
“Có thể được tiền bối tán thưởng chính là vinh hạnh cho Đại Cổ Yêu này. Hắn là do phụ hoàng ban tặng, thường ngày đều đưa đón và bảo vệ an toàn cho tại hạ. Loại Đại Cổ Yêu trình độ này rất là hiếm thấy, khi hắn còn sống vốn là một chiến sĩ cấm vệ của Thủy Cổ nhất mạch ta, đáng tiếc là sau khi dung hợp hai mươi bảy tinh, thất bại trong việc đạt được sự thừa nhận của Cổ Tổ, lại một lần nữa thoái hóa trở thành yêu thể, mất đi thần trí.”
Kế Đô hoàng tử thở dài mở miệng.
Vương Lâm gật đầu, ánh mắt sau khi đảo qua thân thể Cổ Yêu kia, lúc này mới xoay người nhìn hành cung xung quanh.
Cử động này của hắn bị Kế Đô hoàng tử để ý, sau khi do dự một chút, hắn cắn răng nói.
“Vương tiền bối nếu thích Cổ Yêu này, vãn bối nguyện đem tặng cho tiền bối.”
“Ồ!”
Vương Lâm liếc nhìn Kế Đô một cái.
Kế Đô hoàng tử cũng nhìn Vương Lâm, thần sắc cực kỳ chân thành.
“Đây là sự bồi thường mà ngươi nói sao?”
Vương Lâm chậm rãi nói.
“Tiền bối đừng hiểu lầm, chỉ là một Đại Cổ Yêu sao có thể là vật bồi thường cho tiền bối. Tiền bối, chúng ta hãy vào cung nói chuyện.”
Kế Đô hoàng tử mỉm cười, dẫn Vương Lâm, ba người đi vào trong đại điện ở ngay phía trước sân.
Đại điện này cực kỳ xa hoa, nhưng cũng hiển lộ ra sự bá đạo như trước. Vương Lâm vừa mới bước vào đại điện này, Kế Đô hoàng tử lập tức đi nhanh vài bước, tới trước Vương Lâm ôm quyền, thần sắc cực kỳ ngưng trọng, bỗng nhiên vái một cái.
“Vãn bối Kế Đô hoàng tử của Thủy Cổ, bái kiến Bạch Phát Dược Thiên Tôn!”
Trong khi Kế Đô hoàng tử mở miệng, phía sau lập tức truyền tới một tiếng thét kinh hãi. Chỉ thấy nữ tử kia vẻ mặt không thể tin, liên tục lùi lại mấy bước, trong khi che miệng, sững sờ đứng ở nơi đó. Nàng đã bị năm chữ hoàng huynh nói ra khiến cho hoàn toàn chấn động.
“Bạch Phát Dược Thiên Tôn!”
Tam mạch của Cổ Tộc chưa bao giờ ngừng tìm hiểu động tĩnh cùng với những đại sự của Tiên Tộc, nhất là những cao thủ mới xuất hiện lại càng cực kỳ để ý. Với danh tiếng của Vương Lâm ở Tiên Tộc, Cổ Tộc hiển nhiên là có chút coi trọng. Thậm chí mức độ coi trọng này còn hơn cả năm vị Đại Thiên Tôn của Tiên Tộc. Dù sao năm vị Đại Thiên Tôn kia Cổ Tộc cũng đã hiểu rõ phần nhiều, còn đối với Bạch Phát Dược Thiên Tôn, đệ nhất nhân dưới Đại Thiên Tôn này thì cũng hiểu được rất ít!
Ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ kinh ngạc, nhìn Kế Đô hoàng tử trước mắt, hai mắt dần dần hiện lên vẻ âm lãnh.
“Vãn bối cũng không phải là đã theo dõi tiền bối, tiền bối xuất hiện ở Hắc Thạch Thành, nơi đó giáp với biển lớn ngăn cách với Tiên Tộc, lại có sức mạnh có thể khiến cho Đại Cổ Yêu có thể so với Thiên Tôn sợ hãi như vậy, hơn nữa tiền bối cũng không giấu giếm thân phận, đã nói ra tục danh.”
“Huống hồ, vãn bối ở nơi này còn có một danh sách những cao thủ của Tiên Tộc, trên đó mới có thêm một hình vẽ tiền bối, nhưng danh sách này chỉ có hoàng thất của tam tộc mới được xem, cho nên người ngoài gặp tiền bối cũng không nhận ra được.”
Kế Đô hoàng tử bị ánh mắt âm lãnh của Vương Lâm nhìn chằm chằm, lập tức toát mồ hôi lạnh, nhưng hắn vẫn cắn răng đứng vái ở đó như trước, lấy ra ngọc giản danh sách cung kính đưa cho Vương Lâm.
Vương Lâm vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ, tiếp nhận ngọc giản, đảo qua một lượt, lập tức nhìn thấy ở trên đó có hình vẽ năm Đại Thiên Tôn cùng với những Dược Thiên Tôn của Tiên Tộc, còn về Thiên Tôn cũng có không ít.
Nhưng chỉ có hình vẽ của mình cùng với năm Đại Thiên Tôn kia là phát ra kim quang, còn những hình vẽ còn lại đều rất tầm thường.
--- Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.