[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 2002: Đường lối
Ngày đêm luân phiên trôi qua, tiếng sóng biển gầm thét là thanh âm duy nhất trên vùng biển trời mênh mông này.
Nước biển không còn lạnh như băng nữa mà hóa thành sương mù cuộn trào, chậm rãi xoay chuyển. Đại dương dâng trào cuồn cuộn, tựa hồ muốn phá tan bầu trời mà đi.
Cứ như dưới đáy biển này có một con hải thú cường đại đang dẫn động đại dương xanh thẳm, khuấy động cả đất trời!
Con Hải Long vạn trượng lúc này đang gào thét uốn lượn ngoài khơi, thân thể cực kỳ linh hoạt, tốc độ dường như còn nhanh hơn phi hành. Trên đỉnh đầu Hải Long nọ có một người thân mặc bạch y.
Vương Lâm không thi triển Súc Địa Thành Thốn, chỉ dùng tốc độ nhanh nhất bay đến ba mươi sáu quận của Cổ Tộc, an nhiên tọa trên Hải Long. Hắn vừa khoanh chân vận chuyển công pháp điều tức tu vi trong cơ thể.
Chuyến đi đến Cổ Tộc lần này hẳn không còn nguy hiểm sinh tử. Dù sao thì cũng có Huyền La sư tôn nơi đó…
Một lúc lâu sau, Vương Lâm mở hai mắt, ngắm nhìn trời xanh thẳm, ngàn dặm không mây, ánh nắng tươi sáng phủ xuống, ấm áp vô cùng.
Chỉ mong ở Cổ Tộc có thể yên tĩnh tu hành, hoàn thành lời hứa với sư tôn, bảo vệ Đạo Cổ nhất mạch, bảo vệ sư tôn chuyển thế. Dù sao thì ta cũng là người của Cổ Tộc…
Thần sắc Vương Lâm hơi buồn bã, than khẽ một tiếng.
Tiếc thay, ở Tiên Tộc ta lại không tìm được Thanh Thủy, không tìm được Tư Đồ… cũng không tìm được Lý Thiên Mai. Đây là tiếc nuối của ta.
Thôi vậy, đợi đến khi ta trở lại Tiên Tộc, có lẽ sẽ tìm thấy họ.
Vương Lâm thầm than. Trước khi rời đi, hắn đã triển khai thần thức tìm kiếm nhưng cuối cùng vẫn không tìm được mấy người này.
Ta sẽ không đi tới Thủy Cổ nhất mạch và Cực Cổ nhất mạch mà sẽ đi thẳng đến hoàng thành của Đạo Cổ. Chỉ là không biết hoàng thành của Đạo Cổ so với hoàng thành của Tiên Tộc thì sẽ thế nào?
Vương Lâm trầm mặc nhìn về phía xa xa.
Tu vi của ta còn chưa đủ. Ta muốn ở Cổ Tộc bế quan tu hành, tranh thủ sớm trở thành Đại Thiên Tôn. Đến lúc đó, sau khi hoàn thành ước định với sư tôn, ta sẽ đi tìm Uyển nhi…
Nhớ tới Lý Mộ Uyển, ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ đau thương.
Uyển nhi… Một tia hồn phách của nàng rốt cuộc đang ở nơi nào… Chỉ có khi hồn phách của nàng đầy đủ thì ta mới có thể nghĩ biện pháp khiến nàng thức tỉnh…
Vương Lâm than khẽ, tay phải giơ lên chụp vào hư không trước người. Lập tức liền có một cái khe bị xé ra, bên trong đó là Không Gian Trữ V���t của Vương Lâm.
Năm đó hắn không thể mở Không Gian Trữ Vật ra mà không gây tổn hại, nhưng hôm nay lại mở ra dễ dàng.
Hắn đã có thể hoàn toàn triệt tiêu lực lượng xé rách giữa Động Phủ Giới và Tiên Cương Đại Lục, khiến Không Gian Trữ Vật hoàn toàn không bị tổn hại. Huyết quang lóe lên, Huyết Kiếm làm rạng danh Vương Lâm ở Động Phủ Giới nhoáng lên, lơ lửng trước người hắn, tràn ập một luồng sát khí lạnh như băng dưới ánh mặt trời.
Ngươi thuộc về Đạo Cổ tộc….
Vương Lâm cầm Huyết Kiếm nhẹ nhàng vuốt ve. Sát khí kia ở trong tay Vương Lâm giống như vui sướng, vờn quanh kẽ ngón tay hắn.
Nó cũng thuộc về Diệp Mịch… Sau khi ta tiếp nhận truyền thừa từ đầu lâu của Diệp Mịch, ta đã từng hứa với hắn sẽ đối xử tử tế với hậu nhân của hắn. Lúc này, hành trình đến Đạo Cổ cũng cần phải tìm kiếm hậu nhân của hắn…
Vương Lâm vung Huyết Kiếm một cái, một luồng huyết quang ngập trời bốc lên. Huyết quang nọ lao thẳng lên bầu trời, xoay chuyển một hồi liền phát ra tiếng ầm vang trầm đục.
Thanh kiếm này với tu vi của ta đã có thể thoải mái phát huy toàn bộ lực lượng.
Huyết Kiếm trong tay rung lên, bên trong liền truyền ra tiếng nổ ầm ầm. Bề ngoài Huyết Kiếm dường như xuất hiện vô số vết nứt, như thể đang lột bỏ một tầng da, một tầng phong ấn cũ kỹ.
Huyết quang đỏ tươi, rực rỡ hơn hẳn bùng phát từ Huyết Kiếm trong tay Vương Lâm. Thanh Huyết Kiếm này năm xưa Vương Lâm chưa hiểu rõ, nhưng lúc này chỉ cần liếc mắt một cái liền nhận ra bên ngoài có một tầng phong ấn nhàn nhạt. Giờ phút này, hắn phất tay một cái, liền phá vỡ phong ấn!
Huyết Kiếm sau khi được phá vỡ phong ấn, sát khí từ đó càng thêm nồng đậm, cuồn cuộn khuếch tán về tám hướng, bao phủ phạm vi ngàn dặm ngoài khơi, tựa như hình thành một cơn lốc sát khí. Trong cơn lốc này, mơ hồ hiện ra một thân ảnh khổng lồ. Chỉ cần nhìn thoáng qua hư ảnh này, người ta liền nhận ra đó là người Cổ Tộc!
Toàn thân mặc áo giáp, trên tay phải của hư ảnh này bất ngờ cầm một thanh Huyết Kiếm mảnh mai mà dài. Thanh kiếm này bị sát khí bao phủ, tựa như có thể chém tan bầu trời!
Quê hương của Diệp Mịch, nơi của sư tôn, Đạo Cổ nhất mạch… Là nơi ta cần bảo vệ. Không biết nơi đó trông như thế nào.
Vương Lâm nhìn Huyết Kiếm. Sau khi thu hồi, hư ảnh trên bầu trời cũng tan đi, lộ ra bầu trời trong xanh.
Sau khi hấp thu mảnh vỡ của Tu Chân Liên Minh, Kim bản nguyên đại thành, Ngũ Hành chân thân quy nhất, tu vi của ta lại tăng tiến thêm một chút.
Vương Lâm tu luyện hoàn toàn bất đồng với người khác. Hắn tu luyện bản nguyên, bản nguyên xuất hiện có thể khiến tu vi gia tăng.
Kim bản nguyên đại thành khiến tu vi của Vương Lâm bất ngờ từ Không Kiếp trung kỳ tăng lên tới Không Kiếp hậu kỳ, hơn nữa còn có một bộ phận truyền thừa của Tiên Tổ. Do đó, trong cấm cung, sau khi bộc phát toàn bộ chiến lực, hắn mới có thể khiến phía sau mình xuất hiện hình ảnh Đại Thiên Tôn chi dương.
Sát Lục Lôi Đình chân thân, năm đạo bản nguyên đại thành, Ngũ Hành chân thân hôm nay cũng đã viên mãn. Kế tiếp chính là Hư bản nguyên của ta.
Nếu có thể tìm hiểu thêm hai Hư bản nguyên nữa thì có thể khiến tu vi của ta đạt tới Không Kiếp viên mãn! Ch���ng qua Hư bản nguyên rất khó cảm ngộ, rất khó… Cả đời ta lúc này mới chỉ cảm ngộ được ba Hư bản nguyên mà thôi.
Ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ suy tư. Hắn trong cảnh bình yên khó có được này bắt đầu tính toán con đường cho tương lai của mình.
Nếu chờ cảm ngộ Hư bản nguyên mới có thể đề cao tu vi thì việc tu hành sẽ rất khó tiến bộ… Sợ là phải rất nhiều năm tháng sau nữa mới có thể đề cao được.
Vương Lâm nhíu mày. Hải Long dưới thân hắn lướt đi giữa trùng khơi, xé toang sóng biển, từ xa nhìn lại tựa như một đường thẳng tắp trên mặt biển.
Sóng biển dồn dập khiến mặt biển nhấp nhô đầy ngoạn mục, nhưng Vương Lâm chỉ nhìn thoáng qua một lần rồi lại chìm vào suy nghĩ về con đường tương lai của mình.
Như vậy không được. Nếu cứ theo đà này, không biết đến bao giờ ta mới có đủ lực lượng để trở lại Tiên Tộc một lần nữa. Ta tu hành khác biệt với người khác, vậy nên có lẽ ta có thể tìm ra một phương pháp để tu vi tiếp tục gia tăng.
Vương Lâm chìm đắm trong suy nghĩ, thời gian chậm rãi trôi qua.
Sau mấy ngày, hai mắt vẫn nhắm chặt của Vương Lâm chậm rãi mở ra, trong đó lộ ra một tia mệt mỏi.
Không thể đi theo con đường Hư bản nguyên. Nếu như vậy thì đơn giản là ta sẽ dành rất nhiều thời gian để tìm hiểu Hư bản nguyên. Trong quá trình này, ta sẽ đặt trọng điểm vào Ngũ Hành chân thân và Sát Lục Lôi Đình chân thân.
Ngũ Hành chân thân lúc này Thủy, Hỏa, Thổ đã ngưng tụ ra chân thân, còn lại Kim và Mộc. Dựa theo suy tính phân tích của ta trong mấy ngày nay, nếu ta có thể khiến Kim, Mộc bản nguyên ngưng tụ trở thành chân thân thì Ngũ Hành chân thân có thể hoàn toàn đúng như tên gọi của nó!
Nếu thành công, ta có khoảng năm phần cơ hội khiến tu vi của mình không cần cảm ngộ Hư bản nguyên mà vẫn đạt tới Không Kiếp viên mãn… Tuy rằng như vậy, chiến lực của ta do Hư bản nguyên không hoàn chỉnh nên sẽ suy yếu không ít, chỉ khi Hư bản nguyên đầy đủ mới có thể hình thành chiến lực mạnh mẽ!
Sau đó lại là thân thể Sát Lục Lôi Đình. Trong đó Lôi bản nguyên đã ngưng tụ chân thân, còn lại bốn bản nguyên là Sát Lục, Thái Sơ, Hủy Diệt, Cấm Chế mới chỉ là đại thành. Nếu toàn bộ chúng cũng ngưng tụ chân thân thì thân thể Sát Lục Lôi Đình của ta sẽ hoàn mỹ, tu vi của ta sẽ tương đương với việc vượt qua Không Kiếp!
Chẳng qua con đường này còn cần phải sau khi Kim, Mộc chân thân xuất hiện mới biết có thể như tưởng tượng của ta hay không.
Vương Lâm trầm ngâm, rồi đưa ra quyết định cho tương lai của mình.
Còn về hình ảnh Đại Thiên Tôn chi dương… Sở dĩ có được hình ảnh đó, thực tế có liên hệ rất sâu với bộ phận truyền thừa mà ta nhận được từ Tiên Tổ.
Truyền thừa của Tiên Tổ không làm tu vi ta gia tăng, nhưng lại khiến sau khi ta bộc phát toàn lực có thể ngưng tụ thành mặt trời này. Có mặt trời này, chiến lực của ta sẽ tăng vọt!
Cũng coi như là đền bù việc ta phá tan Thiên Ngưu Hồn Khải. Với tu vi và chiến lực ngày nay của ta, đã là đệ nhất nhân dưới Đại Thiên Tôn. Dù là Đại Thiên Tôn thì nếu không thiêu đốt lực lượng của bản thân, ta cũng có thể đánh với hắn một trận!
Nếu ta phân tích chính xác, thì sau khi Ngũ Hành chân thân của ta hoàn toàn ngưng tụ, tu vi đề cao sẽ giúp ta giao thủ được với Đại Thiên Tôn khi hắn thiêu đốt lực lượng bản thân!
Mà một khi thân thể Sát Lục Lôi Đình của ta cũng ngưng tụ chân thân, thì trong số các Đại Thiên Tôn, người có thể chiến thắng ta cũng không nhiều! Đến lúc đó ta có thể cảm ngộ ra đạo Hư bản nguyên thứ tư. Dựa theo sự minh ngộ của ta ở Đông Lâm tông, Luân Hồi chính là Hư bản nguyên thứ tư. Sau khi bản nguyên đại thành, ta có thể vào trong mộng chướng tìm kiếm bản thân, khiến Hư bản nguyên thứ năm xuất hiện!
Tới lúc đó thì…
Hai mắt Vương Lâm bừng sáng.
Đại Thiên Tôn, không phải đối thủ của ta! Dù là Thiên Tôn, hay Dược Thiên Tôn, cũng chỉ là một bước quá độ từ Không Kiếp lên tới Đại Thiên Tôn mà thôi. Có thể có, nhưng cũng có thể… Không!
Huống hồ ta còn có phân thân trong hư vô của Tiên Cương… Phân thân đó đang trưởng thành, không đến lúc bất đắc dĩ thì tuyệt đối không thể vận dụng!
Thời gian… Ta cần thời gian!
Vương Lâm chậm rãi nhắm mắt lại, ý thức đắm chìm vào Không Gian Trữ Vật, bao phủ lấy đầu lâu của Tiên Tổ. Vật này dọc đường đi Vương Lâm vẫn luôn nghiên cứu. Hắn mơ hồ hiểu rằng khi mình có thể hoàn toàn dung nhập đầu lâu của Tiên Tổ này vào trong Đại Thiên Tôn chi dương của mình, thì có thể sẽ khiến hình ảnh mơ hồ đó ngưng thật. Một khi ngưng thật, Vương Lâm có thể dựa vào mặt trời này để trở thành Đại Thiên Tôn chính thức thứ mười của Tiên Cương!
Trong Không Gian Trữ Vật của hắn còn có hai loại vật phẩm đặc biệt. Thứ nhất là một sợi tóc bạc. Thứ hai là một cái đầu lâu tràn ngập tử khí, nhỏ bằng nắm tay.
Hai vật phẩm đặc biệt này mang lại cho Vương Lâm một cảm giác vô cùng quen thuộc, nhưng hắn mãi vẫn không nghĩ ra nguồn gốc của chúng.
Thời gian trôi qua, sóng gió ngoài khơi ngày càng kịch liệt, vẫn còn lưu giữ một luồng pháp tắc của Tiên Cương. Lực lượng này là vách ngăn mấu chốt giữa Tiên Cổ.
Nhưng đối với Vương Lâm mà nói, luồng lực lượng này còn kém rất nhiều so với lực lượng trong hư vô của Tiên Cương. Hắn chẳng màng đến, khí tức tản ra bao phủ thân thể Hải Long, khiến tốc độ của nó càng lúc càng nhanh!
Trên bầu trời còn có một điểm đen. Điểm đen đó chính là Văn Thú. Nó được Vương Lâm thả ra, phát ra tiếng rít vui sướng giữa không trung, đi theo Vương Lâm hướng về Cổ Tộc.
Mấy tháng sau, khi Vương Lâm mở mắt ra một lần nữa thì hắn đã thấy một vùng đất đen ngòm ở phía xa ngoài khơi. Nơi đây hoàn toàn khác biệt với Tiên Tộc tràn ngập tiên linh khí, toát lên vẻ rộng lớn hoang vu và thê lương.
Bản dịch này là tâm huyết riêng, độc quyền thuộc về truyen.free.