Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 91: Cướp giỏi nhất

Ầm! Mặt đất rung lên, hai gã nằm dưới chân Thạch Hạo giãy giụa, chỉ cần vung tay cũng khiến mặt đất rạn nứt, đá đất vỡ vụn. Thần lực của hai gã cuồn cuộn như hai con cự thú thời Viễn Cổ đang điên cuồng vùng vẫy, muốn đứng dậy. 'Bịch bịch' hai tiếng, tiểu tử vung chân đạp mạnh hai phát lên lưng bọn chúng. Hai gã này lập tức kêu "hự" một tiếng, khóe miệng trào máu, nằm liệt trên mặt đất, khó lòng nhúc nhích. Xung quanh im lặng như tờ. Chỉ cần nhìn dáng vẻ lúc mấy gã xuất hiện, không cần chứng minh cũng biết đó là những nhân vật tầm cỡ, chắc hẳn là trưởng lão của một bộ tộc lớn. Nhưng hiện tại lại bị tiểu tử này hai cước đạp ngã, giẫm dưới chân. Việc này thực sự khiến người khác há hốc mồm. Thằng nhóc nhìn có vẻ ngây ngô này không ngờ lại mạnh đến vậy? "Thật kinh người, phá kỷ lục quả nhiên phi phàm. Ngay cả một tiểu hài tử cũng không thể dùng lẽ thường mà đánh giá!" Cả đám người thán phục. Nhất là Chùy thúc, Điểu gia và Tinh Bích đại gia thậm chí suýt nữa trừng mắt lồi tròng. Thằng nhóc ương ngạnh vừa rồi còn đấu võ mồm với bọn họ không ngờ lại mạnh đến vậy? Thật đúng là nhìn lầm rồi! Mấy người vẫn luôn cảm thấy thằng nhóc này hành sự khó lường, thường xuyên làm ra những chuyện khiến người ta phải bó tay chịu trói. Vừa rồi họ thậm chí còn đang lo lắng cho nó, sợ nó bị người ta cướp đi Phù Cốt, nguy hiểm đến tính mạng. Hiện tại xem ra căn bản không phải như thế. Tiểu tử này lợi hại thế này, khó trách vừa nghe có người muốn cướp đồ của nó, liền lộ vẻ mặt gian xảo. Đó là đang chào hỏi đồng đạo sao? Rõ ràng là đang khát vọng và chờ mong mà, quá là bất phúc hậu rồi. "Tiểu hữu, xin thả hai vị đó ra." Cả đám người ở đối diện sắc mặt khó coi vô cùng. Bọn họ vốn là những bộ tộc lớn huy hoàng đến nhường nào, hai vị tộc lão không ngờ bị một tiểu tử thô bỉ trực tiếp đánh ngã rồi giẫm dưới chân. Việc này nếu bị truyền ra ngoài thì còn thể diện nào nữa? May mắn duy nhất chính là đây là Hư Thần Giới, bọn họ đã ẩn giấu thân phận cùng dung mạo thật sự. Nếu không ắt sẽ trở thành trò cười cho các bộ tộc lớn. "Không thả." Tiểu Thạch Hạo nói dứt khoát, vỏn vẹn hai chữ. Đám người đối diện ánh mắt kinh hãi, đều lạnh lùng nhìn chằm chằm nó. Một tiểu tử mà cũng dám khiêu chiến uy nghiêm của bộ tộc lớn bọn họ sao? Phải lập tức trấn áp! "Tiểu huynh đệ, buông tay đi. Ta sẽ bảo bọn họ xin lỗi ngươi." Một người đàn ông trung niên nói, muốn dùng lời lẽ dụ dỗ tiểu tử thả người. "Các ngươi không chỉ muốn cướp đoạt Bảo Cốt trong tay ta mà còn muốn giết ta, cuối cùng chỉ hời hợt nói một câu như vậy liền cho qua sao?" Tiểu tử rất bình tĩnh. Hai gã bị tiểu tử giẫm dưới chân quyền thế không bằng ba gã dẫn đầu phía đối diện. Từ tu vi cũng có thể nhìn ra, vừa rồi mấy kẻ kia đồng thời bị tấn công, chỉ có bọn họ là không bị đánh lật. Nhưng cho dù là vậy thì thân phận và địa vị của hai gã cực kỳ cao quý, uy thế ngập trời, ở trong đám người này chỉ kém ba gã đàn ông trung niên kia mà thôi. Bình thường bọn họ vừa tức giận thì rất nhiều bộ lạc lớn mấy ngàn vạn nhân khẩu cùng vô số con dân đều phải run rẩy, nhưng hiện tại lại bị một tiểu tử thô bỉ đạp dưới chân. "Ngươi muốn thế nào?" Tên trung niên ở đối diện hỏi, đôi mắt chớp động, phù văn lưu chuyển, nhật nguyệt hiện ra. Hắn có một loại khí tức cực kỳ kinh khủng, khiến người ta run sợ từ tận linh hồn. "Ta muốn bồi thường, dùng Bảo Thuật trấn tộc để đổi đi." Tiểu tử ra chiêu sư tử há mồm. Mọi người ồ ào lên. Với bất cứ một bộ tộc lớn nào thì thứ quý giá nhất chắc chắn sẽ là Bảo Thuật trấn tộc. Đó là căn cơ để họ quật khởi và sinh tồn. Trên sự thật thì Bảo Thuật cực kỳ hiếm có. Dù là bộ lạc lớn mấy tỷ nhân khẩu cũng chỉ một loại Bảo Thuật mạnh mẽ cùng vài thần thông nhỏ mà thôi. Tiểu tử mở miệng liền đòi Bảo Thuật trấn tộc của một bộ tộc, tự nhiên khiến sắc mặt mọi người lập tức tối sầm lại. Ai có thể đáp ứng được việc này? Ai ai cũng vẻ mặt âm trầm, ánh mắt lạnh lẽo vô cùng. "Ài, xem ra hai người các ngươi chẳng có giá trị gì vậy chứ. Ta còn tưởng là bắt được hai con cá lớn nữa chứ." Tiểu tử thở dài một tiếng, cúi người xuống và nhìn hai gã đang nằm dưới chân, vẻ mặt u oán khôn cùng. Nhìn vẻ mặt này, nghe lời nói này khiến mọi người nhìn nhau dở khóc dở cười, mà hai vị đại nhân vật dưới chân nó lại suýt nữa tức đến nổ phổi, cảm thấy vô cùng nhục nhã. Tiếp theo đó, tiểu tử hành động thuần thục, vô cùng nhanh nhẹn, bắt đầu lục lọi hai gã này từ trên xuống dưới, cướp đoạt mọi thứ. Những động tác này khiến mọi người đều trợn mắt há hốc mồm. Sao mà lại thành thạo thế? Rốt cuộc thì ai là khổ chủ, ai là kẻ cướp đây? Nhìn thế nào thì vẫn là thằng nhóc này đang cướp bóc người ta. "Ngươi..." Hai gã đó tức giận đến run rẩy. Bọn họ có thân phận cao quý đến nhường nào, bình thường ai dám bất kính? Hiện tại không ngờ bị kẻ khác bóc lột, cướp đoạt đồ đạc. "Phụt!" Một gã trong số đó phun ra một ngụm máu tươi, tức đến ngất lịm. "Các ngươi nghèo quá đi. Sao ra ngoài mà không mang theo Bảo Cụ chứ, ngay cả Tinh Bích đại gia cũng không mang theo nhiều một chút." Tiểu tử nói thầm. Ở xa, mọi người choáng váng. Bảo Cụ có thể hiện ra ở trong Hư Thần Giới tuyệt đối là rất khó đoán. Ai rảnh rỗi mang theo chứ, vạn nhất sơ suất thì phải làm sao? Nếu mất Bảo Cụ ở trong Hư Thần Giới thì ngang với việc mất đi linh hồn tinh luyện của Bảo Cụ ở trong thế giới hiện thực. Uy lực sẽ giảm mạnh, về lâu về dài còn có thể biến thành vật phàm. Ở không xa, sắc mặt Tinh Bích đại gia tối sầm, tại sao lại triệt để đánh đồng ông với tinh bích. Lẽ nào trong mắt thằng nhóc thì giữa mình và thứ đá quý lấp lánh đó là như nhau sao? "Tiểu hữu, thôi thì chuyện gì cũng nên vừa phải." Người đàn ông trung niên dẫn đầu lên tiếng. Trên đầu khí xanh bốc lên, hóa thành đóa hoa Đại Đạo che kín vòm trời, lượn lờ sấm chớp đáng sợ kèm theo tiếng sấm ầm vang. Hai gã còn lại cũng ánh mắt lạnh lẽo, quanh thân nổi lên phù văn, khiến cả thiên địa cũng phải run rẩy, giống như hai con Thái Cổ Di Chủng mạnh mẽ đang đứng ở đó. Còn tại phía sau ba người bọn họ, đám con cháu gia tộc sớm đã mất kiên nhẫn, rất muốn cùng nhau ra tay để nhanh chóng bắt giữ tiểu tử đáng ghét này. "Chẳng lẽ ta còn sợ các ngươi sao? Nếu không giao ra một Bảo Thuật thì đừng mơ có thể dẫn người đi." Tiểu tử nói. "Bắt nó lại!" Tên trung niên dẫn đầu nói. Hắn há miệng phun ra một mảnh ánh sáng xanh mênh mông, vừa như lửa lại vừa như điện. Ánh sáng ép về phía tiểu tử, muốn triệt tiêu uy lực của Bảo Phiến đỏ rực trong tay tiểu tử. Song khiến mọi người giật mình chính là thằng nhóc đó lại trực tiếp thu mười tám chiếc thần vũ dài bằng bàn tay vào trong ngực, sau đó nâng hai gã dưới chân lên làm binh khí, vung tay giết về phía đám người kia. "Cẩn thận!" Cả đám người khiếp sợ, sợ ném chuột vỡ đồ. Tiểu tử đáng chết này quá độc địa! Vung hai người như cối xay gió, mạnh mẽ đánh đông đánh tây, đánh nam đánh bắc, biến hóa thất thường, chiêu thức trôi chảy vô cùng. "Tức chết ta rồi!" "Phụt!" Gã còn lại cũng phun ra một ngụm máu rồi ngất đi. Mắt không thấy thì lòng không đau, mặc kệ tiểu tử tra tấn, dùng bọn họ làm binh khí. "Đừng quan tâm nhiều nữa, nếu thật sự bị thương thì cứ để bọn họ nghỉ ngơi mấy tháng trong thế giới hiện thực đi." Ba tên trung niên dẫn đầu nói, tất cả đều bộc phát ra khí tức kinh người. "Giết!" Cả đám người xông tới, Bảo Thuật lấp lóe, phù văn đan xen. Nơi đây l���p tức biến thành biển hào quang. "Phập!" Cánh tay của vị đại nhân vật trong tay trái tiểu tử bị một tia chớp đánh gãy, máu tươi đầm đìa trào ra, khiến gã kia đau đớn mà tỉnh lại, rống giận liên tục. "Tộc lão, ta không phải cố ý, xin hãy bao dung." Cả đám người đều hơi e ngại, không dám hành động tùy tiện. Tiểu tử không quan tâm, nó đại khai sát giới, hoành hành khắp nơi. Thân thể hai gã trong tay tiểu tử cực kỳ mạnh mẽ và cứng rắn, đánh cho đám người này tán loạn, tay cụt chân đứt bay tung tóe khắp nơi, máu tươi đầm đìa văng khắp nơi. Chỉ cần đại chiến, chỉ cần liều mạng, ắt sẽ vô cùng đẫm máu. Rất nhanh, trên mặt đất xuất hiện một đống người chất chồng, đều là chiến lợi phẩm của tiểu tử. Nó ném tất cả những gã cụt chân cụt tay, mất đi năng lực hành động vào cùng một chỗ. Còn về phần hai gã ở trong tay của nó thì lúc này chỉ còn lại nửa thân thể, kêu thảm thiết liên hồi. Nếu còn tra tấn nữa thì ắt sẽ chết, cuối cùng bị tiểu tử ném luôn vào trong đống người. Ở đó giống như một đống xác chết chất đống, mặc dù người vẫn còn sống nhưng máu tươi chảy dài, tụ thành một dòng suối nhỏ. Cảnh tượng hơi dọa người, khiến người ta không nhịn được mà muốn nôn mửa. Còn may đây là Hư Thần Giới. Sau này nếu nghỉ ngơi đủ lâu, vẫn có thể khôi phục. Nếu không thì loại sát kiếp này quả là đáng sợ. Rất nhiều cao thủ của một bộ tộc lớn ắt sẽ bị phế bỏ, tổn th���t kinh người. "Sơ Thủy Địa đáng chết, khiến ta chỉ có thể phát huy sức mạnh Bàn Huyết Cảnh." Một đại nhân vật căm hận đến tột cùng, nhưng trong lòng lại vô cùng kinh hãi. Thằng nhóc ở đối diện cũng là Bàn Huyết Cảnh, một mình độc chiến cả đám bọn họ. Đây là loại uy thế gì chứ? Nếu truyền ra ngoài sợ rằng sẽ không ai tin! Nhưng, hiện trường nhiều người tận mắt chứng kiến như vậy, sự thật này không thể nghi ngờ. Tất cả mọi người đều há hốc mồm, nhìn trân trối. Thật đúng là nhìn lầm rồi, thằng nhóc ngây ngô này quá lợi hại, không thể trêu chọc được. Thời gian không dài, đối diện chỉ còn lại ba đại nhân vật, cả ba đều đầy thương tích, vết máu loang lổ khắp người. Bọn họ là nhân vật cỡ nào, chỉ cần rống lên một tiếng, mưa gió nổi lên, tứ phương chấn động. Hôm nay tại Sơ Thủy Địa lại không chống lại nổi một tiểu tử. Nói ra sẽ bị người ta chê cười thối mũi. Mọi người đều hoảng hốt. Từ một khía cạnh nào đó, việc này đã chứng minh, nếu mọi người đều ở Bàn Huyết Cảnh, thì những người của bộ tộc này đều không phải là đối thủ của tiểu tử đó. Việc này nói rõ điều gì? Một ngôi sao mới đã quật khởi, lại có một kỳ tài ngút trời nữa xuất hiện rồi! "Tiểu hữu, ngươi làm như vậy quả là quá đáng rồi, đã làm bị thương vô số nhân mã của tộc ta mà vẫn còn muốn tiếp tục nữa sao?" Một tên trung niên có hơi bất đắc dĩ. Lẽ nào phải đi cầu viện trong tộc, lấy toàn lực của tộc để chinh phạt tiểu tử này sao? "Hơn một trăm gã này đều đã nằm xuống rồi, chỉ còn lại ba người bọn ngươi mà thôi. Cả ba đều ngoan ngoãn chịu trói đi!" Tiểu tử để lộ hàm răng trắng bóng. Nó ở trong mắt đám người này đơn giản tựa như một tiểu ác ma. 'Vù vù' một tiếng, mặc cho phù văn ngập trời của bọn họ, mặc cho khí tức khủng bố của bọn họ, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là Bàn Huyết Cảnh. Tiểu tử tấn công ngang dọc, có tư thế vô địch. "Bịch!" Nó đánh ra một chưởng, lưu quang bay lên, xuyên thủng lưng một gã đàn ông trung niên, trước sau thông suốt, máu tươi ồ ồ trào ra. Hắn trực tiếp ngã nhào xu��ng đống người. Sau đó, nó bỗng xông về phía trước, một cước đá nát phù văn ngập trời của một gã khác, quét ngang qua hai chân hắn. Tiếng rắc rắc truyền ra, xương chân hắn đã bị gãy lìa. Hắn kêu "hự" một tiếng rồi cũng ngã vào trong đống người. Gã cuối cùng định chạy trốn, xông về phía xa nhưng Xích Vũ trong tay tiểu tử lại lóe lên một cái, một chiếc thần vũ bay lên rồi biến dài mười mấy trượng, 'phập' một tiếng lập tức khiến một chân hắn biến thành tro bụi, cắm đầu ngã xuống. Trong chớp mắt, toàn bộ nhân mã của bộ tộc lớn này đã bị tiêu diệt, tất cả đều trở thành tù binh. "Ồ, không đúng. Vẫn còn thiếu một gã." Tiểu tử khống chế Xích Vũ đánh bay một gã thiếu niên đang trốn tránh ở xa xa rồi bắt lại. "Cảm ơn ngươi nhé. Tên ngươi là gì? Nghe nói ngươi là đệ đệ của Xích Vân công tử, chỉ mình ngươi là còn tặng ta được Bảo Cụ này, bọn kia thì quá nghèo rồi." Tiểu tử nói. "Phụt!" Thiếu niên này phun ra một ngụm máu, vừa bị thương lại vừa tức giận mà ngất đi. Tất cả mọi ngư���i đều há hốc mồm. Ở phía trước thật là hoành tráng, đó là một ngọn núi thịt do hơn một trăm gã cao thủ chất chồng mà thành. Nhân mã của một bộ tộc lớn này tất cả đã trở thành tù binh. Tiểu tử tiến lên, đôi mắt to tròn sáng bừng, nói ra một câu khiến đám người này phẫn nộ: "Một đống chiến lợi phẩm này dù sao vẫn hơn một hai gã. Các ngươi ai đi đưa tin, nói mang Bảo Thuật trấn tộc tới đây mà đổi người đi." "Chính là ngươi, mau về tộc mà bẩm báo đi. Cứ nói ta thích nhất Bảo Cụ, cũng thích cả Bảo Thuật, ta rất vui lòng ngồi xuống bàn bạc với bọn họ." Tiểu tử chỉ một tên thanh niên và bảo hắn đi báo tin. "Phụt!" Cả đám người thổ huyết, tức giận khủng khiếp. Tiểu tử ngồi chống cằm trên một tảng đá xanh lớn, nhìn chằm chằm bọn họ, đề phòng có kẻ bỏ chạy. Đôi mắt to hiện vẻ gian xảo, tựa như đang nhìn vào một đống báu vật, dáng vẻ vô cùng hám tiền. Ở xa, tất cả những người đứng xem đều toát mồ hôi, không biết nói gì mới đúng. Thằng bé này thật là cực phẩm. Không lâu trước đây, rất nhiều người còn tưởng rằng nó rất mơ hồ, cái gì cũng không hiểu. Hiện tại mọi người đều trợn tròn mắt. Thằng lừa đảo, quân ăn cướp, ác ma! Tiểu tử lật đi lật lại chiếc quạt lông màu đỏ trong tay để xem xét, yêu thích không nỡ buông tay. Nó đã nhìn ra được cái bảo bối này cực kỳ hiếm có, thật sự có thể là lông của Thái Cổ Di Chủng. "Sau khi ta lấy được Xích Vũ thì Bảo Cụ trong tộc các ngươi có phải sẽ bị phế một nửa không?" Tiểu tử hỏi. Cả đám người đều cay đắng hừ lạnh một tiếng, không thèm trả lời. Ầm! Đột nhiên, tiểu tử xuất kích. Xích Vũ trong tay mở ra rồi khẽ vẫy một cái, lôi quang lấp lánh, lửa đỏ ngập trời, bao phủ cả đám người ở hướng đông. "Thật mạnh mẽ! Đây đúng là chí bảo. Nếu có thể lấy được bản thể của Xích Vũ ở trong hiện thực thì càng tốt." Trước mắt tiểu tử đều là những vì sao nhỏ lấp lánh. "Ngươi đang làm gì vậy?" "Nhóc con, bọn ta không chọc ngươi, vì sao lại tấn công bọn ta?" Phía đông, đám người đó rống giận lên, tất cả đều hét to. Lôi điện nổ vang, lửa đỏ ngập trời, bọn họ gặp phải đòn tấn công kinh khủng nhất. Uy lực của chiếc Bảo Cụ này vô cùng mạnh mẽ, sở hữu thiên uy khó lòng chống đối. "Hừ. Đừng tưởng các ngươi chưa ra tay thì ta không hay. Các ngươi sớm đã nhắm vào ta rồi. Nếu không phải đám người này đột nhiên phát động thì các ngươi cũng đã ra tay." Tiểu tử nói. Nó khống chế Bảo Phiến, ánh sáng đỏ lấp lánh đốt đám người này trọng thương, nhưng cũng không đến mức bị biến thành tro bụi. Có mấy gã đặc biệt mạnh mẽ muốn bỏ chạy nhưng chiếc Bảo Phiến trong tay tiểu tử vẫy một cái, thật đúng là thần uy ngập trời. Thêm nữa nó còn sử dụng Bảo Thuật, ở đây phù văn lấp lóe, thần âm ù ù, tựa như khai thiên tích địa. Cuối cùng, đám người này bị trấn áp hoàn toàn, lại một 'đống người' nữa xuất hiện. Ầm! Tiểu tử lại ra tay, vẫy chiếc Bảo Phiến về phía một hướng khác. Khói bụi mịt mù, huyết vụ bốc hơi, sấm giật chớp vang, lại một địa phương nữa bị lửa đỏ bao phủ. "Ngươi... Làm gì?" Mấy gã đó rống giận. "Cướp chứ còn làm gì!" Tiểu tử trả lời. "Hồ đồ! Ngươi biết mình đang chọc ai không? Vô duyên vô cớ tấn công bọn ta, dù ngươi có mười cái mạng cũng không đủ chết!" Đám người này nổi giận. "Các ngươi không phải cũng đang nhằm vào ta sao, muốn đoạt đi Bảo Cốt của ta, hãm hại tính mạng của ta. Hiện tại ta quyết định cướp đoạt các ngươi trước." Tiểu tử nói. Đại chiến bùng nổ. Đám người này mặc dù rất mạnh, nhưng với tu vi Bàn Huyết Cảnh ở Sơ Thủy Địa này, thật sự không ai có thể chống lại tiểu tử, cho dù là đông người cũng vô dụng. Chiếc Bảo Phiến trong tay nó quá lợi hại. Cuối cùng, tổng cộng nhân mã bốn phương đều đại bại, tất cả đều xuất thân từ các tộc lớn. Hiện trường xuất hiện bốn ngọn núi người chất chồng, làm người đứng xem đều ngẩn người. "Trời ơi! Tin tức này quả là kinh thiên động địa, một tiểu hài tử trừng trị bốn bộ tộc lớn." Sau khi mọi người tỉnh hồn đều sôi nổi kinh hô. Tiểu tử đôi mắt to sáng rực, nó nói: "Để tộc nhân c���a các ngươi mang Bảo Thuật hoặc Bảo Cụ tới chuộc người. Ta rất dễ nói chuyện, chỉ cần Bảo Thuật đủ tốt, Bảo Cụ đủ đẹp thì có thể chuộc người." Mọi người đều giật mình. Thằng bé này quả thật có khẩu vị kinh người. Đây là muốn tọa trấn Sơ Thủy Địa và đối đầu với bốn bộ tộc lớn sao? "Chùy thúc, Điểu gia, Tinh Bích đại gia. Mấy người tìm được ngọn núi đó chưa? Không phải chỉ bật một cái, nhảy lên đỉnh núi đó sao? Cháu đi phá cái kỷ lục đó đây." Tiểu tử hét với mấy người. Mấy người này vừa nghe vậy liền lông tóc dựng ngược. Ông tổ nhỏ này thật sự không phải người bình thường, một mình đánh cho cao thủ bốn bộ tộc lớn nằm đo ván còn chưa xong chuyện sao, tại sao còn muốn hành hạ bọn họ nữa? Đúng lúc này có một tấm bia đá nổi lên, ở trên xuất hiện một hàng chữ, ánh sáng chói mắt lóe lên, vô cùng xán lạn rực rỡ. "Đây... còn có thiên lý sao? Nó lại lập kỷ lục nữa rồi!" "Cướp giỏi nhất!" Mọi người đều đứng hình, sau đó liền bùng nổ. Trên bia đá xuất hiện chữ viết, một mình tiểu tử ở trong thời gian ngắn nhất cướp đoạt năm trăm sáu mươi ba người, ở Sơ Thủy Địa lập nên kỷ lục cướp giỏi nhất. Cả đám người đều hoa mắt chóng mặt. Vậy cũng được sao? Hình như việc này chẳng vẻ vang là mấy mà! Bia đá lấp lánh nhắc nhở tiểu tử bổ sung, nó vung tay vẽ vời, để lại tám chữ: Anh Minh Thần Vũ, Quang Minh Chính Đại. Cùng lúc này, tất cả mọi người ở khắp nơi trong Hư Thần Giới đều nhìn thấy cái kỷ lục vừa xuất hiện này, khắp nơi đều ồ lên một tiếng. "Có nhầm không vậy? Tại sao lại là tiểu tử này?" "Đây là thể loại kỷ lục gì vậy? Cướp giỏi nhất, anh minh thần vũ, quang minh chính đại? Ta có phải là điên rồi không?" "Tiểu tử này chui từ đâu ra vậy, đến việc cướp bóc cũng biến thành quang minh chính đại. Rốt cuộc hắn đã làm ra chuyện gì khiến người và thần cùng phẫn nộ?" Cả mảnh thiên địa này trở nên ồn ào náo nhiệt, rất nhiều người khó hiểu, vừa chửi rủa vừa sai người đi dò la tin tức. "Một người cướp hơn năm trăm người, còn muốn dọa dẫm vơ vét bốn tộc lớn sao? Quả nhiên là nhân thần cộng phẫn mà!" "Thằng nhóc này chui từ đâu ra vậy, nó muốn nghịch thiên sao?" Cả Hư Thần Giới đều ồ lên, gây nên sóng to gió lớn khắp nơi, kể cả là những người ở động thiên tầng cao cũng muốn xuống Sơ Thủy Địa xem thử sao. Rốt cuộc thì tiểu tử này là loại người gì, tại sao luôn lập ra loại kỷ lục chẳng vẻ vang gì này.

Mỗi con chữ trong bản dịch này đều là tinh hoa của truyen.free, kính mong quý vị trân trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free