[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 90: Cướp giật
Tiểu tử ánh mắt sáng rực, quan sát tỉ mỉ. Trên bia đá khắc ghi mấy dòng chữ về chiến tích: Thạch Nghị, Trùng Đồng Khai Thiên, trong một trận chiến đã chém giết chín con Thú Vương, lập nên kỷ lục về số lượng Thú Vương bị hạ gục nhiều nhất tại Sơ Thủy Địa.
Đây quả là một chiến tích chấn động l��ng người. Thú Vương thống trị cả một dãy núi, thực lực hùng mạnh, cao cao tại thượng. Người thường nếu đụng phải một con cũng chỉ có thể bỏ chạy thục mạng, tuyệt đối không thể chống lại.
Thú Vương là cường giả đỉnh phong trong cùng một cảnh giới, kẻ nào dám tranh phong? Nếu không, làm sao dám xưng vương?
Bình thường vốn rất khó gặp Thú Vương, vậy mà Thạch Nghị lại bị chín con vây công, hơn nữa còn hạ sát tất cả. Chiến tích này của hắn quả thực vô cùng huy hoàng.
Kỷ lục này phi phàm vô cùng, độ khó cực cao. Nó không chỉ thể hiện chiến lực mạnh mẽ mà còn là mục tiêu để vô số người theo đuổi, dùng làm thước đo rèn luyện bản thân.
"A, cháu đang xem những kỷ lục này sao? Trên đây đều ghi chép về những nhân vật khó lường. Kẻ nào có thể lưu danh trên bia đá, kẻ đó ít nhất cũng phải là một bá chủ oai trấn một phương." Chùy thúc tiến sát lại gần, nói.
"Vâng ạ, thế tên cháu cũng có trên tấm bia này mà." Tiểu tử ưỡn ngực, vẻ mặt đầy kiêu hãnh.
Chùy thúc vốn đã quên bẵng chuyện này, nghe nó nói vậy, lập tức cảm thấy như nuốt phải ruồi, triệt để cạn lời.
"Kỷ lục mà cháu lập ra còn kém xa người ta. Cháu là đầu cơ trục lợi, phá hỏng thông đạo Hư Thần Giới, còn người ta thì thực sự chém giết mà có được."
"Tinh Bích đại gia, ông nói gì vậy? Chẳng lẽ không muốn đổi bảo cốt nữa sao?" Tiểu tử liếc xéo ông ta.
"Đổi chứ! Ông đang nói cháu là Chí Tôn trời sinh cơ mà. Mau lại đây nào cháu trai, chúng ta mau chóng trao đổi." Chòm râu trắng của Tinh Bích đại gia cũng cong lên, mặt mày rạng rỡ hẳn.
"Chờ cháu nghiên cứu xong cái đã." Tiểu tử thản nhiên nói với ông ta một câu như vậy.
Nụ cười của Tinh Bích đại gia lập tức cứng đờ. Chờ ngươi nghiên cứu xong sao, vậy chẳng phải còn cần mấy chục năm nữa ư? Lúc đó ta còn có thể nhìn thấy hay không? Hơn nữa, thằng ranh con kia, tên ta không phải là Tinh Bích!
Điểu gia cũng đang nhìn bia đá, nói: "Ồ, cháu nhìn thấy kỷ lục này rồi chứ. Thạch Nghị thực sự không hề đơn giản, không ngờ lại được gọi là Chí Tôn trời sinh."
"Một trận chém giết chín con Thú Vương, chiến tích này thật khiến người ta sợ chết khiếp." Thiếu nữ Thải Loan lè lưỡi.
"Chí Tôn trời sinh?" Ánh mắt tiểu tử hơi lay động, tựa như nghe thấy những thanh âm xa xưa, một vài cảnh tượng hiện ra trước mắt.
Một cô bé xinh đẹp mắt đong đầy lệ, không ngừng căn dặn một đứa bé hai mắt ảm đạm vô thần, vô cùng gầy gò yếu ớt nằm trên giường bệnh. Cô bé muốn đánh thức ký ức của nó, khóc lóc nói: "Thiếu gia là Chí Tôn trời sinh chân chính, nô tỳ là A Man..."
"Danh tiếng của Thạch Nghị sớm đã chấn động khắp vùng đất này, nào có mấy ai không biết? Đây chính là người tài vô song chân chính, chấn động cổ kim, ai có thể sánh kịp?" Chùy thúc gật đầu.
"Chùy thúc tìm cho cháu mười con Thú Vương về đây, cháu sẽ trực tiếp phá kỷ lục của hắn." Tiểu tử nói.
"Cái gì? Thằng nhóc ngốc nghếch ngươi lại nói vớ vẩn rồi!" Chùy thúc sợ hãi giật mình.
Điểu gia lắc đầu. Thú Vương ở Sơ Thủy Địa nào phải dễ tìm đến vậy, chúng đều độc lai độc vãng. Chín con tập hợp vây công Thạch Nghị cũng chỉ có thể xem là một trường hợp kỳ tích. Từ một ý nghĩa nào đó mà nói, điều này cũng chứng minh sức mạnh của người Trùng Đồng.
"Đừng có làm chuyện ngu ngốc, cẩn thận mất mạng đấy. Nếu chết ở đây thì trong hiện thực cần phải tĩnh dưỡng mấy tháng, cái giá này quá lớn. Kỷ lục của loại nhân vật đó không phải thứ chúng ta có thể phá nổi. Chúng nhất định sẽ được lưu truyền mấy nghìn năm, thậm chí trên vạn năm." Tinh Bích đại gia nói.
"Loại nhân vật đó? Hắn thực sự nghịch thiên đến vậy sao?" Tiểu tử vẫn luôn rất tùy ý, không hề có chút nghiêm túc hay trịnh trọng nào.
"Đương nhiên rồi. Ta nghe nói hắn đã tiến vào Động Thiên tầng cao hơn, đang tìm kiếm Tỳ Hưu và Đào Ngột con, muốn đánh một trận với loại sinh linh cực mạnh đó!" Tinh Bích đại gia vẻ mặt nghiêm túc nói.
Nghe được câu này, tất cả mọi người đều lộ vẻ ngưng trọng. Ở những địa vực tầng cao đó, có các loại Di Chủng mạnh mẽ, thậm chí rất có thể còn có hung thú con thuần huyết.
Nhưng phàm là cường giả Nhân Tộc dám khiêu chiến loại sinh vật này, đều nhất đ���nh sẽ lưu danh sử sách, hơn nữa tương lai khẳng định sẽ bước vào chiến trường Bách Tộc để tranh bá, tranh giành lợi ích cho Nhân Tộc.
"Cháu phải biết, hắn dám đối chiến Tỳ Hưu non, kịch chiến hậu duệ của Nhai Tí, thực lực của hắn đáng sợ đến nhường nào? Ngay cả thế hệ trước cũng phải kinh hãi."
Những người có mặt đều cảm khái, có vài người sinh ra đã định làm thần, làm thánh, nhất định sẽ chiếu rọi mảnh đất này, không ai có thể ngăn cản con đường quật khởi của họ.
"Vậy cứ để hắn chiến đấu với Tỳ Hưu và Nhai Tí đi. Sau đó cháu sẽ đi đánh bại hắn." Tiểu tử không hề để ý, thuận miệng nói.
Mọi người vốn còn đang cảm thán, chìm đắm trong suy nghĩ, nghe được câu này liền lập tức cảm thấy như bị người ta nhét giày vào miệng. Vì sao thằng nhóc bướng bỉnh này lần nào mở miệng cũng phải phá hỏng ý cảnh như vậy cơ chứ? Mấy người đều giận dữ.
"Hờ hờ. Thạch Nghị không phải chỉ lập mỗi kỷ lục đó thôi đâu, kỷ lục vừa rồi quá nguy hiểm. Cháu xem kỷ lục này đi, dùng sức mạnh cơ thể để nhảy khi không sử dụng Cốt Văn, một bước liền nhảy lên đỉnh một ngọn núi." Chùy thúc chỉ về bia đá. Nhìn xuống dưới, quả nhiên vẫn còn một kỷ lục nữa.
"Thật mạnh. Nhảy một cái liền lên tới tận đỉnh núi. Việc này cần phải có sức bật kinh khủng đến nhường nào chứ?" Thiếu nữ Thải Loan tỏ vẻ kinh hãi, cảm giác không thể tưởng tượng nổi.
"Thật khiến người ta kinh hãi. Sức bật như vậy quả là quá đáng sợ rồi." Điểu gia thán phục.
Từ đây có thể nhìn ra được một vài manh mối. Sức chiến đấu của Thạch Nghị cực mạnh, những kỷ lục hắn tạo ra đều có hàm lượng vàng rất cao, khiến người ta phải nhìn mà kinh sợ.
"Chùy thúc, Điểu gia, Tinh Bích đại gia, mấy người đi tìm hộ cháu xem ngọn núi đó ở đâu, cháu nhảy một phát sẽ phá ngay kỷ lục của hắn." Tiểu tử nói.
"Đúng là bó tay với thằng nhóc này rồi." Mấy người cảm thấy nó thực sự vừa đáng giận vừa buồn cười.
Bỗng có mấy người cùng đi tới, người đàn ông dẫn đầu lộ ra hàm răng trắng bóng, nói: "Tiểu huynh đệ, mời sang đây nói chuyện một chút."
"Đừng đáp ứng, bọn họ muốn gây phiền phức với cháu đấy, khẳng định là vì khối bảo cốt trong tay cháu!" Điểu gia nhỏ giọng nhắc nhở.
Ngoài dự đoán của mọi người, tiểu tử sau khi nhìn thấy đám người này liền mắt lộ vẻ gian tà, lập tức đáp ứng, sau đó vèo một cái vọt tới, điệu bộ có vẻ vội vội vàng vàng.
Mấy người Tinh Bích đại gia, Chùy thúc đều ngẩn người.
"Tiểu huynh đệ, nghe nói ngươi đã phá hỏng thông đạo của Hư Thần Giới, nhận được một khối bảo cốt. Có thể cho chúng ta xem một chút được không?" Thanh niên dẫn đầu cười nói.
"Được thôi!" Tiểu tử cười tủm tỉm, trực tiếp đưa bảo cốt tới.
"Thằng bé này sao lại ngốc thế?" Chùy thúc, Tinh Bích đại gia đều suýt chút nữa lồi cả mắt. Thằng nhóc này quá dễ bị lừa rồi.
Mà những người bên cạnh lại lập tức ồ lên, sớm biết dễ như vậy thì còn cần quái gì phải nghĩ cách xấu chứ, căn bản không cần liên hệ cao thủ trong tộc, cứ thế mà lừa đi là xong rồi.
"Ừ, thứ này đúng là không tệ." Thanh niên dẫn đầu đó gật đầu, cầm bảo cốt nhìn mãi, nói: "Này, cho ngươi mười viên tinh bích, ta mua khối Phù Cốt này." Nói xong hắn vứt lại mấy vật hình khối óng ánh rồi xoay người bỏ đi.
"Ta không bán." Tiểu tử lắc đầu.
Nhưng tên thanh niên đó không để ý, căn bản không định dừng bước, trực tiếp đi về phía trước. Còn những người bên cạnh hắn thì quay lại, cười nhạo một tiếng, ánh mắt mang theo sự trêu tức, ngay cả bọn họ cũng không ngờ lại dễ dàng như vậy.
"Ta nói rồi, không bán. Bọn ngươi tai điếc không nghe thấy sao?" Giọng của tiểu tử lớn lên, ánh mắt cũng trở nên nghiêm túc.
"Nói vậy là ngươi muốn cướp giật đúng không?" Tiểu tử bật chân đuổi theo.
Đám người này lập tức ánh mắt trở nên lạnh lùng, không nói gì cả mà trực tiếp ra tay. Bọn chúng không dám coi thường, dù sao thì tiểu tử cũng đã tạo ra một kỷ lục.
Đương nhiên, bọn chúng cũng không sợ lắm, bởi vì cái gọi là kỷ lục này chẳng vẻ vang gì cho lắm. Trước đây vì không có ai muốn tốn sức về phương diện này mà thôi, vì vậy kỷ lục của tiểu tử không mấy đáng giá.
"Xoạt!"
Một mảnh phù văn bay tới như pháo hoa đang nở rộ, bao phủ lấy tiểu tử. Đám người này đã hạ sát chiêu, muốn tiêu diệt hắn trước.
"Ầm!"
Tiểu tử lại càng nhanh hơn, bước một bước lướt ngang mấy chục mét, sau đó hai tay rung lên, hai vầng Thần Nguyệt xuất hiện rồi chạm vào nhau, dung hợp tạo thành một cái cối xay bạc ép về phía trước.
Phù văn nát hết, đám người này lập tức bị đánh bay. Tiểu tử bèn xông tới và đoạt lại bảo cốt.
"Keng!", "Keng!"
Trên bầu trời, những vệt đỏ nhọn ào tới, thanh thế đáng sợ. Đó là mười tám đạo ánh sáng đỏ đang bay tới, phát ra tiếng ù ù, xung quanh là hào quang lượn lờ, khí tức khiếp người. Chúng mang theo một cỗ sát khí của mãnh thú Hồng Hoang, làm khiếp sợ tâm hồn người ta.
"Bảo Cụ!"
"Không ngờ lại là báu vật mạnh mẽ như vậy!"
Mọi người kinh hô, quan sát tỉ mỉ. Đó là mười tám cái Xích Vũ, cái nào cũng dài mười mấy mét. Chúng bay tới giống như mười tám thanh trường mâu màu máu, tỏa ra hơi thở hung thần vô cùng kinh người.
Không cần nghĩ cũng biết, đây là lông quý của hung cầm Dị Chủng. Hiện tại phóng ra che phủ cả bầu trời, muốn giết chết tiểu tử, khiến hắn không còn đường lui.
Mấy tên vừa bị đánh bay cười lạnh, chúng biết cao thủ trong tộc đã tới. Loại Bảo Cụ cực mạnh này chỉ có nhân vật quan trọng mới có thể nắm giữ.
Con mắt của tiểu tử rất sáng, trong tay phù văn đan xen. Hắn xông về phía trước, chọi cứng một cái Xích Vũ, bùng nổ ra một ánh sáng chói mắt, ráng đỏ ngập trời, phù văn giăng đầy như chớp.
Đây là một loại hơi thở cực kỳ kinh khủng, những người đứng xem đều bị hất bay ra ngoài, rất nhiều người hét thảm.
"Bảo Cụ thật là mạnh, chắc chắn sẽ thuộc về một bộ tộc lớn rất nổi danh. Nếu không, người bình thường sao có thể lấy ra được?"
Tất cả mọi người đều lộ vẻ nghiêm túc. Có bộ tộc lớn ra tay muốn cướp đi bảo cốt của thằng nhóc này. Việc này khiến người ta khẩn trương, đáng để quan tâm.
Phù văn giữa hai tay của tiểu tử càng thêm dày đặc, giống như một ngọn lửa đang thiêu đốt, đụng vào cái Xích Vũ thứ hai. Lần này tiếng động phải nói là kinh thiên động địa, sóng chấn động quá mạnh mẽ.
Cái Xích Vũ này phun ra ánh sáng đỏ, giống như núi lửa phun trào. Ráng đỏ tựa dung nham cuộn trào che kín bầu trời, nóng bỏng tới mức khiến người xem sợ hãi. Loại Bảo Cụ này quá hiếm có, uy năng không ngờ lại lớn đến vậy.
Nếu là người bình thường thì chỉ cần đối m��t một cái đã biến thành tro tàn, mà đối phương lại có tới mười tám cái, còn đánh đấm kiểu gì nữa? Chắc chắn là một thế lực siêu lớn đang ra tay.
Mà điều khiến người ta càng chấn động chính là việc thằng bé đó lại đỡ được, hắn đang chọi cứng Bảo Cụ, vang vang rung động, chấn động làm cho khắp nơi đều rung chuyển.
Mấy tên cướp bảo cốt của tiểu tử rồi bị hắn đánh bay đều cười lạnh, cao thủ trong tộc đã xuất hiện, thằng nhóc này có lợi hại đến mấy thì cũng không thể làm được trò trống gì.
Đột nhiên, sự tàn nhẫn và lạnh lùng của bọn chúng đông cứng lại trên mặt. Tiểu tử xuất hiện, một sợi xích phù văn bay ra quấn bọn chúng thành một chùm, biến thành lá chắn thịt người để ngăn cản Bảo Cụ.
"Xoẹt!"
Xích Vũ xuyên qua, ánh lửa ngập trời, lập tức có bốn năm tên bị chọc thủng, sau đó trực tiếp biến thành một bãi tro tàn, chết oan chết uổng.
Mấy tên còn sót lại sợ hết hồn, tiểu tử lại không xách bọn chúng để đỡ Xích Vũ nữa mà trực tiếp ném sang một bên.
Ánh sáng đỏ lại lóe lên, mười tám cái Thần Vũ tái hiện và cùng nhau bay đến, giống như mười tám thanh mâu của Chiến Thần, ráng đỏ như máu nhuộm đỏ phía chân trời.
"Keng!", "Keng!"
Trên người tiểu tử tỏa ra rất nhiều tia chớp, tia chớp lượn quanh tay hắn. Hắn xông về phía trước và đánh ngang về phía mấy cái Xích Vũ đang nhắm vào mình.
"A..."
Ở phía sau, tiếng kêu thảm vang lên, mấy tên bị tiểu tử ném trên đất đều bị Xích Vũ đâm thủng, hóa thành tro bụi, tất cả đều đã mất mạng.
Người xem đều sợ hãi, đây là thủ đoạn giết người diệt khẩu của gia tộc lớn, vì không muốn để lộ thân phận nên đã giết sạch toàn bộ.
Tiểu tử ánh mắt lạnh lùng, quát to: "Mở cho ta!"
Phù văn giăng đầy giữa hai cánh tay hắn. Hai bàn tay vẽ một cái, ở phía trước hiện lên cối xay bạc khổng lồ. Cối xay từ từ xoay tròn, giống như hai ngọn núi bạc đang ma sát, phát ra tiếng vang đáng sợ.
"Keng!"
Xích Vũ đụng vào phía trên, kịch liệt chấn động. Cối xay không làm sao, vẫn đang xoay tròn như cũ, nó muốn nghiền nát Bảo Cụ.
Mọi người hít hơi lạnh. Bảo Thuật của thằng bé này quả là kinh người, không ngờ lại có thể giao phong với Xích Vũ mạnh mẽ như vậy, thật khiến người ta sợ hãi.
"Keng!", "Keng!"
Ánh lửa văng khắp nơi, cối xay bạc va chạm với Xích Vũ, bộc phát ra sóng chấn động như biển gầm.
"Ta nhớ ra rồi, ta đã từng nhìn thấy cái Bảo Cụ này ở trong Động Thiên tầng cao. Nó là binh khí của Xích Vân Công Tử." Bỗng có người nói như vậy.
Hiển nhiên, người lên tiếng là từ trên Động Thiên tầng cao xuống dưới Sơ Thủy Địa, nếu không không thể nào biết được điều này.
"Cái gì? Không thể nào? Xích Vân Công Tử chính là cường giả thanh niên nổi tiếng ở trong Hư Thần Giới. Lẽ nào hắn tự mình tới?" Rất nhiều người kinh hô thành tiếng.
Từ đây có thể thấy được Xích Vân Công Tử đáng sợ đến nhường nào, không ngờ lại khiến nhiều người kiêng kỵ như vậy.
"Cái Bảo Cụ này có lai lịch cực lớn, rất có thể là lông quý của Thái Cổ Di Chủng, có thể làm bảo vật trấn tộc. Nó có sóng sinh mạng của chính mình, vì vậy có thể xuất hiện ở trong Hư Thần Giới này." Có người nói như vậy.
Tiểu tử không quan tâm những việc này. Đây là Sơ Thủy Địa, bất kể là ai tới cũng đều bị áp chế về Bàn Huyết Cảnh, hắn chẳng có gì phải sợ cả.
"Ầm!"
Cối xay bạc dâng lên đột ngột, gần như muốn che phủ cả bầu trời, ngăn những cái Xích Vũ đó ở bên ngoài. Nhất thời chúng khó mà hạ xuống được, căn bản không thể làm tiểu tử bị thương.
Một tiếng "bùm" to vang lên, hai chân của tiểu tử đạp đất, sau đó hắn trực tiếp xông ra hơn trăm mét, nháy mắt rơi ở phía trước một nam tử, nói: "Trốn ở đây mà đã nghĩ là ta không phát hiện được ngươi sao?"
"Bộp!"
Hắn đánh một chưởng về phía trước, thanh âm như sấm. Riêng sức mạnh cơ thể Cực Cảnh của hắn không thôi đã đủ kinh thế rồi, huống chi còn thêm cả sức mạnh của phù văn? Một chưởng rơi xuống liền đánh nát phù văn của thiếu niên này.
"Phập!"
Tên này liền phun máu tươi và bay ngang ra ngoài. Xương nửa người của hắn kêu răng rắc, gãy lìa trong cơ thể, không còn hình dạng gì, người hắn mềm oặt cả ra.
"Thật mạnh, hắn trực tiếp vung ra một chưởng liền đánh bay chủ nhân của Xích Vũ rồi!"
"Ngay cả khi sở hữu Bảo Cụ mạnh mẽ như vậy mà cũng không chống đỡ được."
"Ồ, đây không phải là Xích Vân Công Tử mà là đệ đệ của hắn. Ta đã từng gặp rồi."
Lúc Xích Phong rơi xuống đất thì mười tám cái Thần Vũ cũng mất đi ánh sáng, nhanh chóng thu nhỏ lại và rơi xuống đất.
Tiểu tử xông tới, nhặt hết vào trong tay. Chúng không ngờ lại biến thành một cái quạt màu đỏ. Đây mới là hình dạng thật sự của Bảo Cụ, vừa rồi thiếu niên kia không thể thúc giục, vì vậy mới tách ra dùng.
"Dừng tay!" Có người hét lớn.
Ở xa xuất hiện một đám người, mấy tên dẫn đầu đều đã trung niên, toát ra một loại hơi thở uy nghiêm. Vừa nhìn đã biết là kẻ ngồi lâu ở vị trí cao.
Người vây xem đều kinh hãi. Vì sao lại xuất hiện một đám người như vậy? Vừa nhìn đã biết là nhân vật quan trọng tới từ gia tộc lớn rồi. Lẽ nào khối xương trong tay thằng nhóc này rất phi phàm sao?
"Khối bảo cốt đó nhất định là cực k��� quý giá. Dù sao thì nó cũng được dùng để xây thông đạo Hư Thần Giới!"
"Không sai. Chính vì vậy mới làm kinh động bộ tộc lớn như thế này!"
Mọi người rất nhanh liền đoán ra được bản chất.
"Buông tay, trả Bảo Phiến lại đây!" Đám người đó hét lên, mấy tên dẫn đầu trong lúc chớp mắt có phù văn lưu chuyển, cực kỳ kinh khủng.
"Các ngươi nói buông là ta phải buông ư? Nằm xuống cả cho ta, thành thật mà đón nhận cướp bóc!" Tiểu tử nói, hắn không hề sợ hãi. Ở Sơ Thủy Địa này, cho dù ngươi có là tông chủ một tộc hoặc Vương Hầu một cõi thì cũng chỉ phát huy tu vi Bàn Huyết Cảnh mà thôi.
"Vù vù!"
Tiểu tử rút ra một cái Xích Vũ, đón gió lắc một cái, nó lập tức biến dài mười trượng, trực tiếp quét ngang tới.
"Bịch!"
Mấy tên ở phía trước nhất có thân phận cực cao nhưng lại đứng mũi chịu sào, hai tên trong số đó trực tiếp bị đụng cho bay ngược lên trời, mấy tên khác thì phải lùi lại.
"Xoẹt" một tiếng, tiểu tử lại sử dụng Xích Vũ, lập tức đánh lật hai tên này xuống dưới đất. Sau đó hắn nhanh chóng xông tới và đạp lên người bọn hắn.
Tất cả mọi người đều giật mình, mắt suýt nữa đã lồi ra. Đây có thể là đại nhân vật của một bộ tộc lớn, không ngờ lại bị giẫm lên như thế này. Đây chắc chắn sẽ là một tin tức bùng nổ gây chấn động thập phương.
Thêm một lời nhắn gửi: Bản dịch này là tâm huyết độc quyền từ Truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.