[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 899: Di mê
Lời kêu gọi ấy rất xa xăm, vô cùng yếu ớt, gần như không thể nghe thấy, thế nhưng lại vô cùng chân thực, chẳng hề là ảo giác.
Thạch Hạo đứng ngay tại chỗ, thân và tâm đều run rẩy. Hắn muốn trở về quá khứ, thế nhưng nếu hắn bước lên trên tế đàn thì sau đó sẽ làm được gì?
Chiếc đỉnh kia không thể tới đây, cũng không cách nào hoàn toàn hiện ra được.
Ngoài ra, tế đàn không hoàn chỉnh kia cực kỳ cổ xưa, hơn nữa đại chiến năm xưa đã khiến tế đàn này mất đi một nửa, căn bản không thể truyền tống được sinh linh và đồ vật.
Vù!
Tế đàn phát sáng, phù văn cổ xưa không thể nhận biết được, tất cả đều vô cùng thần bí, là hoa văn thuộc về Tiên đạo ư?
Rầm!
Sau đó, chiếc đỉnh mờ ảo ba chân hai tai kia chấn động mạnh, xuyên qua thời không, vượt qua quy tắc, nó muốn hiển hóa một cách chân thực lên trên tòa tế đàn này.
Hoang...
Tiếng vù vù vang lên, phía sau còn có cả chữ viết thế nhưng lại bị cắt đứt, không thể nghe thấy được gì.
Chiếc đỉnh này rất cổ xưa và thần thánh. Trong khoảnh khắc, nó chân thực hiện ra, đứng ở bên trên tế đàn Tiên lộ được lưu lại từ vạn cổ, khiến cả trời đất chấn động.
Chiếc đỉnh này quá thần bí, bên trên có những đồ án vạn vật như hoa, chim, cá, sâu, cây cỏ, ngôi sao chư thiên, sinh linh đều hiện lên sống động như thật.
Thế nhưng, nó lại dính đầy máu, không chỉ là một vết. Ẩn chứa khí tức chí cao vô thượng bên trong vẻ đỏ sẫm ấy.
Tàn niệm của thần thức từ trong đỉnh truyền ra ngoài, kêu gọi hắn tiến tới, leo lên tế đàn, tiến vào bên trong chiếc đỉnh kia, cùng nó rời khỏi nơi đây và tiến vào một chiến trường bao la khác.
Chẳng hề có địch ý, cũng chẳng phải là mộng ảo. Đó là lời kêu gọi vô cùng chân thực và cấp bách, thúc giục hắn nhanh chóng tiến tới.
"Chuyện gì đã xảy ra vậy, ta có quen biết các ngươi sao?" Hô hấp của Thạch Hạo trở nên dồn dập, đã mấy lần hắn muốn bước lên tế đàn cổ xưa này.
Hắn có một loại kích động muốn tung hoành thiên địa, ngao du vạn cổ, chinh chiến cùng sinh linh mạnh mẽ nhất!
Xoẹt!
Chiếc đỉnh nhanh chóng dần mờ đi rồi biến mất trên tế đàn. Nó chỉ để lại một bóng mờ chứ không thể hiện ra tại đây.
Rất rõ ràng, để hiển hóa hoàn toàn tại nơi đây thì cần tiêu hao sức mạnh vô tận.
Nó chỉ có thể lơ lửng trong hư vô mờ ảo và chờ đợi tiếp đón, chờ đợi có người tới giúp đỡ một phần lực lượng, gánh chịu vô vàn quy tắc.
"Tại sao lại mời gọi ta, người biết ta sao?" Thạch Hạo thất thần.
Trong lúc vô tình hắn đã c��t bước tới gần tế đàn này, hắn rất muốn biết chiếc đỉnh này sẽ dẫn hắn tới nơi đâu.
Bỗng nhiên, lông tơ toàn thân hắn dựng đứng, thân thể căng cứng, hắn nhanh chóng lùi về phía xa, rời xa tòa tế đàn này.
Từ khi bước lên con đường của chính mình, bước ra bước cuối cùng và tu ra một luồng tiên khí thì thần giác của hắn vô cùng nhạy bén. Luôn có thể nhận biết trước một bước về nguy hiểm đang ập tới.
Lúc này, cả da đầu hắn tê dại. Rất rõ ràng, nơi này có nguy hiểm vô cùng lớn, nếu như tiến lên thì nhất định sẽ chết không toàn thây, đạo đồ cũng tiêu biến.
"Đây là cạm bẫy ư, hay là một loại mê hoặc cố ý hấp dẫn ta tiến lên phía trước, rồi sau đó giết chết ta?" Hắn nghi ngờ và sợ hãi trong lòng, lúc này không ngừng rút lui.
Tế đàn không hoàn chỉnh và to lớn kia lấp lánh ánh sáng kỳ dị, xung quanh xuất hiện từng vệt sáng rực rỡ.
Ánh sáng này rất kinh người. Ngay cả một cường giả như Thạch Hạo cũng bị ảnh hưởng tâm thần rất lớn, hắn cảm thấy nguyên thần như muốn rời khỏi cơ thể rồi tan vào trong lưu quang kia.
Hắn rất rõ ràng, làn khí lành Tiên đạo mà hắn tình cờ nhìn thấy dưới vực sâu chắc chắn chính là kỳ cảnh mà mọi người cho rằng là Tiên khí xuất thế dưới đáy vực sâu. Nhưng thực tế, đây chỉ là ánh sáng do trận pháp truyền tống cổ xưa kia phát ra mà thôi.
"Ừm, ánh sáng này..."
Thần sắc Thạch Hạo trở nên nghiêm trọng. Những ánh sáng kỳ dị mà hắn nhìn thấy có thể khiến hư không uốn lượn, những vết nứt liên tục lan tràn. Trong lúc nhất thời, hắn nhìn thấy không ít xác ướp cổ trôi nổi trong các khe hở ấy.
Đồng thời, trang phục của những sinh linh trôi nổi trong những khe hở kia chẳng hề giống nhau, tựa như không thuộc về cùng một niên đại.
"Tựa như là khí tức của sự sống. Khe hở hư không này có liên kết với một số cổ giới?"
Trong lòng hắn hốt hoảng, cảm thấy nơi đây quá hỗn loạn khiến người ta sinh ra ảo giác, muốn bản thân hóa thành hư vô không còn tồn tại trên đời, tiến vào trong những vết rách hư không rộng lớn này.
Ầm!
Đột nhiên, trên vực sâu có sinh linh rơi xuống, tổng cộng có bốn người.
Trong đó có hai bộ thi thể rơi xuống ở rìa ngoài cùng, va mạnh vào đống hài cốt, rồi chẳng còn dị thường nào nữa. Mà hai bộ thi thể khác thì lại xuất hiện bên rìa tế đàn. Lúc này, bị ánh sáng kia quét trúng, xảy ra biến hóa kinh người.
"Sức mạnh này lớn tới cỡ nào chứ?!" Thạch Hạo trợn tròn hai mắt, kinh ngạc trong lòng.
Một bộ thi thể vốn là một người trẻ tuổi, thế nhưng chỉ trong nháy mắt lão hóa. Mái tóc đen nhanh chóng trắng như tuyết, da thịt săn chắc trở nên chảy xệ, sau đó nứt nẻ rồi tách khỏi thân thể.
Biến hóa này rất nhanh, chỉ trong nháy mắt đã hoàn thành. Cả người hắn già nua, vỡ nát hóa thành bụi trần, biến mất hoàn toàn.
"Tế đàn này... rất đáng sợ!" Thạch Hạo sợ hãi, vừa nãy nếu hắn không lùi về sau đúng lúc thì nhiều khả năng sẽ đi theo gót chân của người này.
Một bộ thi thể khác cũng đang biến hóa thế nhưng không giống bộ thi thể trước, việc này khiến Thạch Hạo ngạc nhiên và nhìn chằm chằm vào đó.
Bộ thi thể kia là một người trung niên, nhưng hiện giờ lão hóa ngược, trở thành trai tráng, rồi mặt mày non nớt, cuối cùng biến thành một đứa trẻ. Ánh sáng nơi đó vô cùng lấp lánh.
Nhưng mà, lúc này tế đàn chấn động, đứa bé kia cứ thế hóa thành tro bụi.
Mắt Thạch Hạo đầy vẻ huyễn hoặc, nhìn chằm chằm tế đàn. Rất lâu sau chẳng nói một lời. Nơi đây quá đỗi yêu tà, sức mạnh kia quá khủng khiếp, căn bản không phải sức người có thể chống đỡ.
Hắn cũng có Luân Hồi thuật, thế nhưng nếu chống lại tế đàn này thì tựa như đang đối mặt với biển lớn, hoàn toàn không cùng một đẳng cấp!
Không gian nơi này không hề ổn định, mà thời gian cũng gần như hỗn loạn, ẩn chứa lực phá hoại đáng sợ và kinh người!
Thạch Hạo lấy ra hai cây thánh dược rồi ném về hai vị trí khác nhau. Sau đó hắn mở Thiên Nhãn quan sát kỹ càng biến hóa của chúng.
Một trong hai cây thánh dược, đầu tiên co rút lại, trở nên tươi non mơn mởn, sau đó lại hóa thành hạt giống, rồi cuối cùng nổ tung trong hư không.
Một cây thánh dược khác thì biến hóa càng kinh người hơn. Nó đang nhanh chóng sinh trưởng, búp hoa đâm chồi rồi héo úa, kết trái rồi rơi xuống.
Còn thân cây thì nhanh chóng khô vàng. Mặc dù là thánh dược, thế nhưng cũng sẽ có một ngày mục nát, không thể trường tồn vĩnh viễn được, cho nên nó tan vỡ, quy về bụi trần.
Mà những hạt giống kia lại xuất hiện biến hóa kinh người. Chỉ trong nháy mắt đã mọc rễ nảy mầm, hào quang lấp lánh rồi nhanh chóng sinh trưởng, chẳng mấy chốc đã sinh trưởng thành một cây thánh dược.
Tiếp đó, những cây thánh dược kết hạt rồi rơi xuống, còn bản thân thì hủy diệt, nhanh chóng lão hóa, hóa thành bụi trần.
Thạch Hạo trợn tròn mắt. Chỉ trong khoảnh khắc, khắp nơi trong khu vực này tràn ngập thánh dược, hào quang rực rỡ, dược hương nồng nặc đến kinh ngạc.
Tế đàn này quá nghịch thiên, không những có thể khiến sinh linh trở nên già nua, mà còn có thể khiến dược thảo thu nhỏ lại. Chính luồng ánh sáng kia đã khiến dược thảo nhanh chóng trưởng thành, điều này đã đủ để chấn động thế gian rồi.
Nếu như bị người khác đạt được thì sẽ thành ra gì đây?
Khắp nơi đều là thánh dược, quang vụ mờ ảo. Thánh quang từ dược hương nồng nặc bao phủ nơi đây, khiến Thạch Hạo cảm giác như muốn vũ hóa phi thăng.
Bụp!
Đáng tiếc, khi tế đàn chấn động thì nơi này không còn ổn định nữa, tất cả đều nứt vỡ.
Vô số dược thảo đều nát tan rồi hóa thành tro tàn, tất cả đều tiêu vong, không còn tồn tại nữa.
Một vệt sáng đảo qua, xung quanh tế đàn trở nên sạch sẽ, không còn sót lại bất cứ thứ gì nữa.
Rất lâu sau, Thạch Hạo cũng chẳng nói năng gì. Hắn chỉ nhìn chằm chằm tế đàn và chiếc đỉnh mờ ảo kia. Nơi đây khiến người ta quá đỗi chấn động, khiến lòng người dấy lên muôn vàn suy nghĩ, quá nhiều liên tưởng chợt hiện lên.
Rõ ràng, thời gian nơi này hỗn loạn, không gian bất ổn, vô cùng kỳ dị, là một nơi nghịch thiên!
"Tam Thế Đồng Quan thoát đi, ta hiểu, có thể hiểu được."
Rất lâu sau, Thạch Hạo mới mở miệng.
"Nhưng mà, chiếc đỉnh kia có lai lịch ra sao, vì sao lại muốn đến nơi đây, ta chưa từng gặp qua thứ này bao giờ. Lúc ở trên đại thảo nguyên của Hỏa Châu, mở ra quan tài đồng kia thì những dị tượng mà ta nhìn thấy cũng chẳng hề có bóng dáng nó."
Thạch Hạo cau mày, trong lòng không chút yên tĩnh. Hắn suy đoán một vài khả năng vô cùng kinh người thế nhưng cũng không thể chứng thực.
"Nó tới từ nơi nào? Quá khứ chưa từng xuất hiện, đương thời cũng không có chút tin đồn nào, vậy tại sao nó lại gọi mời ta?" Thạch Hạo lẩm bẩm.
Chỉ là, với thực lực hiện giờ của hắn thì không thể bước lên tế đàn kia. Nếu không, hắn chưa kịp chết già cũng đã bị biến thành trẻ nhỏ rồi bị hư không xóa bỏ.
Thời không nơi này biến ảo thất thường, căn bản không ổn định. Đương thời có mấy sinh linh đã dám đặt chân đến đây? Chỉ cần tiếp cận, ắt sẽ phải chết.
Một mình Thạch Hạo trầm mặc rất lâu, hắn tựa như hóa đá dõi mắt nhìn chằm chằm tế đàn, rất muốn nhìn rõ nơi đó.
Nơi này có quá nhiều điều thần bí, được sương mù bao phủ. Với thực lực hiện giờ của hắn thì hoàn toàn không thể phá giải.
"Sẽ có một ngày ta nhất định sẽ trở lại, bước lên tế đàn này và đi tới nơi vô danh kia để tìm hiểu cội nguồn!" Thạch Hạo lập lời thề ước.
Chưa thể gỡ bỏ những điều mê hoặc này thì lòng Thạch Hạo luôn thấy bất an, luôn cảm thấy không yên. Tương lai nhất định sẽ quay trở lại.
"Ta muốn trở nên mạnh mẽ hơn nữa!"
Thạch Hạo lớn tiếng nói vọng. Hiện giờ nếu như hắn có năng lực leo lên tế đàn kia và cùng chiếc đỉnh ấy rời đi, vậy sau đó sẽ làm được gì?
Với thực lực trước mắt của hắn thì cơ bản không thể tham dự vào cuộc đại chiến đầy thảm khốc khó có thể tưởng tượng.
Đồng thời, hắn còn nghĩ tới những việc khác. Thiên địa này tất sẽ thay đổi, vừa hoang vắng lại vừa bất an. Đại loạn nhất định sẽ bao trùm khắp Cửu Thiên Thập Địa.
Hơn nữa, trận chiến ở kỷ nguyên Tiên Cổ kia rất có thể sẽ tái hiện và tiếp tục kéo dài. Lúc ấy, thế gian chắc chắn sẽ vô cùng kinh khủng.
Dù sao, những cường giả như Liễu Thần năm xưa cũng đều thất bại, chỉ có thể lưu lạc.
Tất cả những thứ này đan xen với nhau, không chỉ có một chiến trường. Xuyên suốt vạn cổ, thời gian trôi đi, năm tháng biến thiên, tất cả đều phải suy xét lại.
Các không gian, thời gian nối liền cổ kim, mỗi địa vực là một chiến trường khác biệt. Tương lai chắc chắn sẽ vô cùng thảm khốc, thế nhưng cũng rất có thể vô cùng chói lòa!
"Ta muốn trở nên mạnh mẽ, đăng lâm đỉnh cao nhất của Thần Đạo, quét sạch mọi địch thù!" Thạch Hạo nói.
Sau đó hắn dứt khoát rời khỏi nơi này. Hắn phải lên khỏi vực sâu và bắt đầu quật khởi từ đây, khai phá hết thảy tiềm lực của bản thân!
Lúc Thạch Hạo đi tới chân vách đá và chuẩn bị leo lên thì hắn quay đầu lại, lần nữa lộ ra vẻ khiếp sợ.
Chiếc đỉnh mờ ảo kia hiển hóa, thế nhưng lúc này lại có một người bước ra từ bên trong!
Người này rất mông lung, vô cùng mờ ảo, không thể nào nhìn rõ. Người ấy đứng trên tế đàn.
"Đây là..." Thạch Hạo khó tin nhìn về phía đó, bước chân ngừng lại.
Vèo!
Tế đàn rung chuyển, nó không ổn định. Nơi đó phát ra ánh sáng mờ ảo và một thông đạo không vững chắc hiện ra. Người kia bước vào rồi biến mất.
"Có người tiến vào thông đạo hư không kia để rời khỏi nơi đây, rốt cuộc... đi về đâu?" Âm thanh của Thạch Hạo run lên.
Rất lâu sau, ánh mắt hắn trở nên kiên định, vẻ mặt trịnh trọng nói: "Đây chính là những hình ảnh được lưu lại từ thời xa xưa, là những dấu ấn tái hiện. Những gì ta vừa thấy không phải là những việc vừa mới xảy ra."
Người kia là ai, sẽ có một ngày có thể gặp được sao?
Nếu có thể nhìn thấy thì hắn có thể biết được rốt cuộc là ai đang mời gọi mình, muốn hắn tham d��� đại chiến như thế nào.
Thạch Hạo cũng không dừng lại nữa, hắn dọc theo vách đá nhanh chóng leo lên.
Trên vực sâu có rất nhiều sinh linh.
"Hoang ở nơi nào? Đại nhân nhà ta muốn gặp hắn." Có người lớn tiếng hỏi đám người Thanh Y.
"Tu sĩ của Đọa Thần Lĩnh." Tào Vũ Sinh biến sắc.
Bản dịch này, độc quyền tại Truyen.Free, xin trân trọng.