Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 898: Tiên lộ

Những chiếc lá mang sắc xanh nhạt. Dù thời gian trôi qua đã bao lâu, sức sống của chúng vẫn vẹn nguyên, chẳng hề tiêu tán.

Thạch Hạo nhẹ nhàng nhặt lấy những chiếc lá này. Phù văn bên trong đã tiêu tán, nhưng sinh cơ ẩn chứa vẫn tràn đầy. Chàng không biết trận chiến năm xưa đã diễn ra khốc liệt đến nhường nào.

Im lặng giây lát, Thạch Hạo quyết định tiếp tục đi sâu xuống. Chàng phải tận mắt nhìn rõ thứ đang kêu gọi mình, bởi lẽ nếu không tìm hiểu ngọn ngành, lòng chàng khó mà yên ổn.

Tất nhiên, nếu tình hình bên dưới quá đỗi hiểm nguy, chàng chỉ có thể quay lên.

Ngay lúc này, chàng lấy lò luyện đan ra để hộ thể.

Vực sâu càng lúc càng trở nên u tối. Những vách đá lởm chởm như vảy rồng đang bung mở, bên trên có vô số khe hở, thi thoảng những gợn sóng khiến lòng người kinh hãi lại khuếch tán ra.

Rầm!

Lò luyện đan rung bần bật, tiếng vang như sấm rền.

Phù văn trên vách đá lấp lánh, va đập lên thành lò. Nếu không nhờ lò luyện đan hộ thể, Thạch Hạo chắc chắn đã rơi thẳng xuống vực sâu bên dưới.

"Mới hơn một ngàn rưỡi trượng mà đã đến mức này rồi. Chẳng biết nơi đây sâu bao nhiêu, ta có thể xuống đến tận cùng chăng?" Thạch Hạo khẽ nhíu mày.

Keng!

Khi xuống đến khoảng hai ngàn trượng dọc vách đá, lò luyện đan hứng chịu xung kích cực kỳ kịch liệt. Trên vách đá, từng loại hoa văn hiện lên tựa như những cây búa đang đập tới chàng.

Lò luyện đan phát sáng, thi thoảng vang lên tiếng phượng hót rồng ngâm. Ánh sáng vô cùng mãnh liệt bao phủ, bảo vệ thân thể chàng trong khu vực này.

Càng lặn sâu xuống dưới, chàng không còn nhìn thấy bất kỳ sinh linh nào khác nữa. Độ sâu này đã là cực hạn của những cường giả khắp nơi rồi, nếu tiếp tục đi xuống, hơn phân nửa sẽ gặp phải những chuyện vô cùng kinh khủng.

Khi những gợn sóng kia tan đi, vách đá khôi phục lại vẻ yên tĩnh. Thạch Hạo thoáng nghỉ ngơi, tự hỏi có nên tiếp tục đi xuống nữa chăng? Vực sâu này tựa như một cái động không đáy.

"Lò luyện đan quả nhiên siêu phàm, sức phòng ngự kinh người thật. Thế nhưng càng xuống sâu hơn nữa, e rằng sẽ không chịu nổi. Còn biện pháp nào khác chăng?" Chàng trầm tư.

Rầm!

Thạch Hạo khoác lên người bộ giáp trụ rách nát. Đây là vật chàng có được từ bên trong bí cảnh Nguyên Thiên. Khắp nơi trên bộ giáp này đều là những lỗ thủng lớn, chỉ hơi rung nhẹ là sẽ có những miếng gỉ sét bong xuống.

Thế nhưng chàng biết, v��t này vô cùng siêu phàm, bắt nguồn từ khu vực không người rộng lớn kia. Nó có khả năng có lai lịch vô cùng lớn, và có quan hệ với Lôi đế!

Nằm ngoài dự liệu của chàng là, khi vừa mặc xong bộ giáp trụ này, lập tức cảm thấy một vẻ ấm áp. Đồng thời, bộ giáp trụ này phát ra ánh sáng vô cùng sáng rực.

Bộ giáp trụ này đang cộng hưởng với nơi đây, tựa như có cảm ứng nên trở nên trong suốt. Dù là những lớp gỉ sét kia cũng đang phát sáng, cảnh tượng này vô cùng kinh người.

"Ồ, bên dưới xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại có ánh sáng rực rỡ như thế? Chẳng lẽ có người khai quật ra Tiên khí?"

Bên trên vực sâu, rất nhiều người mơ hồ nhìn thấy một điểm sáng ở sâu thẳm bên dưới. Việc này khiến mọi người đều kinh ngạc.

Trên vách đá dưới vực sâu, Thạch Hạo chấn động trong lòng. Không ngờ lại có kết quả như thế này, lập tức, chàng ổn định lại tinh thần, tiếp tục leo xuống bên dưới.

Lần này, sự thuận lợi vượt quá sức tưởng tượng của chàng. Dọc đường đi, những gợn sóng trên vách đá lởm chởm kia đều biến mất, cơ bản không có chút nguy hiểm nào.

"Có gì đó thật lạ. Tại sao bộ giáp trụ rách nát này lại thức tỉnh ở đây? Chẳng lẽ có thứ gì đó do Lôi đế lưu lại chăng?" Thạch Hạo giật mình.

Chàng tựa như một con thằn lằn mặc giáp trụ, nhanh chóng bò xuống dưới. Chỉ trong nháy mắt đã xuống ba ngàn trượng, trên đường đi chẳng hề gặp phải chút biến cố nào, trong vực sâu này yên tĩnh vô cùng, hắc ám vô biên.

Chàng gạt bỏ những suy nghĩ khác, lợi dụng cơ hội này nhanh chóng leo xuống dưới.

Bốn ngàn trượng, năm ngàn trượng...

Trong nháy mắt đã xuống tới tám ngàn trượng. Nếu để người khác biết được, chắc chắn sẽ sợ hãi. Mấy ai có thể đi xuống tới độ sâu này? Quả thật không cách nào tin được.

Rốt cuộc, Thạch Hạo nghe thấy tiếng đùng đùng và nhìn thấy một vòng đốm lửa rực rỡ bên dưới.

Mà vào lúc này, giáp trụ trên người chàng lại càng sáng hơn, khí tức tỏa ra càng dồi dào hơn nữa. Đồng thời, tiếng sấm nổ vang lên, từng luồng ánh điện xẹt xẹt.

Hả?

Thạch Hạo mở Thiên mục, nhìn thấy cảnh t��ợng ở nơi đó. Đó không phải là đáy của vực sâu, mà những cảnh tượng ấy đều đang hiện hữu trên đường đi.

Trên vách đá, có một vài tia chớp tuy rất yếu nhưng lại không hề tiêu tán, mà vẫn uốn lượn bên trên vách đá lởm chởm kia. Việc này khiến người khác sợ hãi, dù là thần hồn cũng phải chấn động.

"Ánh điện lợi hại thật, đây là dư âm của tia chớp." Thạch Hạo biến sắc.

Ở nơi đó, rõ ràng tràn ngập khí tức Tiên đạo. Ánh điện kia cũng rất kinh người, chúng ngưng tụ lại một chỗ, dù năm tháng dài đằng đẵng trôi qua nhưng cũng không hề biến mất.

Ngoài ra, còn có những vết máu, tuy đã khô nhưng vẫn tản ra khí tức khiến lông tơ của kẻ đối diện dựng đứng.

Đây là hai loại sức mạnh hoàn toàn khác nhau. Một loại thuộc về lôi điện, còn một loại khác mang theo vẻ u ám và tiêu điều. Chủ nhân của nó đã bị lôi điện giết chết.

"Lôi đế, người từng xuất hiện ở đây, từng giết chết sinh linh đáng sợ!" Thạch Hạo phán đoán như thế. Chẳng trách giáp trụ trên người chàng lại phát sáng.

Tiếp tục xuống nữa hay không? Đã tám ngàn trượng rồi. Chàng nhìn thấy được sức mạnh còn sót lại do Lôi đế gây ra. Đây rốt cuộc là nơi nào?

Tuy rằng cảm thấy nơi đây vô cùng nguy hiểm, thế nhưng Thạch Hạo càng lúc càng hiếu kỳ. Trong lòng khó giữ được bình tĩnh, rất muốn quan sát thật kỹ xem dưới đáy vực sâu này có thứ gì.

"Liều thôi!"

Giáp trụ phát sáng, bảo vệ thân thể chàng. Thạch Hạo lần nữa leo xuống dưới, tốc độ lần này càng nhanh hơn trước, tựa như rơi tự do. Chàng hóa thành một vệt sáng, di chuyển dọc xuống phía dưới theo vách đá.

Chớp mắt đã xuống xa mười ba ngàn trượng, thế nhưng vẫn chưa hề tới đáy!

"Sâu bao nhiêu đây?" Thạch Hạo kinh ngạc thốt lên.

Trong lúc này, chàng lại cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc. Pháp môn Côn Bằng tự động vận chuyển, sau lưng chàng xuất hiện một đôi cánh đang cộng hưởng với nơi này.

"Côn Bằng!"

Sau khi Thạch Hạo di chuyển xuống dưới thêm chút nữa, Thiên mục của chàng nhìn thấy một khu vực. Bên trên vách đá ấy có vài chiếc vảy bị phá nát cùng với hai cọng lông chim, đều là của Côn Bằng!

"Nó từng chiến đấu ở nơi này sao?!"

Thạch Hạo biến sắc, càng ngày càng phát hiện sự đáng sợ và kỳ lạ của nơi này.

Còn có một bãi máu tím nhuộm trên chiếc vảy Côn Bằng. Máu tím này là do một tên sinh linh bị giết chết lưu lại.

"Một bãi máu đặc quánh?!"

Côn Bằng từng chiến đấu ở đây và giết chết một con sinh linh như thế sao?

Thạch H���o quan sát rất kỹ. Tuy máu tím kia gần khô cạn, thế nhưng lại có sát ý vô tận. Chàng nhìn chằm chằm bãi máu này, thế nhưng không hề tiếp cận.

"Trận chiến này đã xảy ra hơn một kỷ nguyên trước. Nơi đây là một chiến trường vô cùng đáng sợ." Thạch Hạo khiếp sợ và suy nghĩ không ngừng.

Tại sao những sinh linh mạnh mẽ nhất đều giết thẳng xuống bên dưới vực sâu này? Hơn nữa, nơi đây lại không hề bị hủy diệt. Xem ra, phù văn vô thượng ẩn chứa bên trong vách đá này là một trận pháp cái thế!

Trong lòng chàng bất an, thế nhưng vẫn tiếp tục đi xuống.

Lần này, chàng càng nhanh hơn nữa, dán chặt vào vách đá rồi leo xuống dưới. Trên đường đi, chàng nhìn thấy một vài tàn tích đều do chiến đấu lưu lại, thậm chí còn có những bãi máu chưa hề khô cạn với sát khí kinh thế, dù không có tới gần thế nhưng lại khiến thân thể của kẻ đối diện muốn nổ tung.

Thạch Hạo né qua khu vực kia rồi nhanh chóng lao xuống.

Lúc chàng xuống tới độ sâu năm vạn trượng thì thấy những vết tích chiến đấu. Nơi này có những cọng lông gãy nát, đã thu hút sự chú ý của chàng, việc này khiến chàng kinh hãi.

Cọng lông kia có thể là lông Phượng!

Nhưng mà, phù văn của cọng chân vũ này đã hủy diệt. Nó cắm chặt trên vách đá, xung quanh là một vũng máu đỏ sậm rất lớn đã khô cạn, đã bị chân văn Phượng vũ tiêu diệt sạch sinh cơ.

Tại sao lại như vậy? Vực sâu cổ này rốt cuộc là như thế nào đây?

Chàng cảm thấy, đây tựa như một con đường mà các cường giả vô thượng vừa chạy vừa chiến đấu. Cho nên mới tạo nên những dấu vết như thế. Nếu không, tại sao tất cả đều chạy tới đây?

Lúc tới chín vạn trượng, Thạch Hạo nghe thấy những tiếng nghẹn ngào, rất có thể sắp tới đáy vực sâu rồi.

Mà cũng chính ở nơi này, chàng lần nữa lại cảm nhận được khí tức của Liễu Thần. Sau đó không lâu, chàng phát hiện ra một cành cây màu vàng có mọc ra một vài phiến lá hoàng kim.

Thứ này là của Liễu Thần và sóng thần lực vẫn còn vương vấn tới tận bây giờ, thế nhưng lại rất suy nhược, gần như bị xóa tan.

Nhưng việc này lại khiến người khác khiếp sợ. Dù sao cũng đã trải qua hơn một kỷ nguyên, một đoạn cây trong cuộc tranh đấu liều mạng lại có thể còn sót lại như thế này thì đã là quá đỗi nghịch thiên rồi!

Cành cây này dài một trượng, ghim chặt trên vách đá, tỏa ra ánh sáng lấp lánh.

Cái gì?!

Đột nhiên Thạch Hạo chấn động. Vách đá nơi đó lại lõm vào trong. Sau khi tới gần, chàng nhìn thấy một sinh linh không toàn thây và bị cành cây này ghim chết.

"Đây là kẻ địch sao?"

Đây là một khung xương không toàn vẹn và to lớn dị thường, thế nhưng tiếc rằng chỉ còn lại mỗi xương ngực, những bộ phận khác đã biến mất. Thứ này bị đóng chặt trên vách đá.

"Có hình dáng ra sao đây?" Thạch Hạo nhìn kỹ.

Quan sát khúc xương ngực kia, thân hình của tên sinh linh này ít nhất phải cao tới ba trượng.

Bụp!

Đột nhiên, khi sóng thần lực của Thạch Hạo lan tới, khúc xương kia hóa thành bột mịn và vỡ nát.

Việc này khiến chàng khiếp sợ. Đây tuyệt đối là sinh linh vô thượng, mặc dù vạn cổ trôi qua thì cũng không hề hư hao, thế nhưng tại sao lại giải thể như vậy?

Đúng rồi, chàng liền hiểu ra, là do cành cây liễu vàng gây nên. Trấn áp vạn cổ và hoàn toàn tiêu trừ thứ này.

Cành liễu vẫn còn đó, tuy rằng đã mất đi thần uy vô thượng, thế nhưng hình dáng vẫn vẹn nguyên và khí tức Tiên đạo nhàn nhạt cũng lan tràn ra ngoài.

Thạch Hạo kích động, cẩn thận leo về phía trước. Chàng thử nghiệm rút cành liễu vàng ra khỏi vách đá và đã thành công, cũng không hề gặp chút thương tổn nào.

Chàng thu cành liễu này vào trong túi càn khôn của mình.

Đây chính là Liễu Thần hơn một kỷ nguyên trước.

Đồn rằng, Liễu Thần hóa thành hạt giống, trải qua niết bàn rồi lần nữa nảy mầm mọc rễ. Không biết nó còn nhớ quá khứ hoặc là sứ mệnh trọng đại của mình chăng?

Đáng tiếc, năm tháng quá xa xôi, rất nhiều chuyện đã đứt đoạn, không thể phán đoán được chuyện này.

"Đã xuống tới đáy!"

Trong lòng Thạch Hạo run lên. Sau khi xuống tới mười vạn trượng, rốt cuộc chàng cũng tới được đáy vực.

Dưới đáy vực là vô tận hài cốt, đâu đâu cũng có, chủng loại sinh linh nào cũng hiện diện. Dõi mắt nhìn tựa như một quốc gia tử vong.

Rất rõ ràng, đây đều là những cường giả tiến vào vực sâu này để thám hiểm và đã ngã từ trên vách đá xuống đây. Nơi đây đã tích lũy trong vô tận năm tháng cho nên mới vô cùng vô tận như vậy.

"Là nó... đang kêu gọi ta sao?!" Thạch Hạo kinh ngạc thốt lên.

Những hài cốt kia không cách nào có thể hấp dẫn được tâm thần của chàng, thế nhưng lại có một vật khác. Ở trung tâm vực sâu này lại vô cùng sạch sẽ, nơi ấy không hề có một thi thể nào rơi trúng, quang huy êm dịu bao phủ.

Nơi đó có một tòa tế đàn rất lớn và cổ xưa, đang tản ra khí hỗn độn. Nó tựa như trường tồn cùng thiên địa, vĩnh hằng tuyên cổ.

Tế đàn đã bị hư hao hơn nửa, thế nhưng khí thế và vẻ tang thương ấy vẫn khiến lòng người run rẩy, như muốn quỳ rạp xuống dập đầu khấn vái.

Trên tế đàn có rất nhiều máu, có màu bạc, màu đen, màu tím, màu xanh lam, màu đỏ tươi...

Tất cả đều chẳng hề khô cạn, cứ như vừa trải qua một trận đại chiến thê thảm nhất. Mặc dù những huyết dịch kia bị ánh sáng dịu dịu của tế đàn bao phủ, thế nhưng lại tỏa ra sát cơ vô tận!

Linh hồn của Thạch Hạo rung động. Lần đầu tiên chàng cảm giác được sự đáng sợ của sinh linh trong Tiên cổ. Những phù văn trong huyết dịch kia vẫn còn, sát khí vẫn chưa hề biến mất, cho nên mới kinh khủng đến nhường ấy.

Đây không giống như chùm Tiên huyết mà truyền nhân Tiên điện đạt được, sát khí ẩn chứa bên trong sớm đã diệt sạch.

Những thứ này đều là bảo huyết vô thượng nguyên thủy nhất, uy thế Tiên đạo của năm đó đều được bảo lưu toàn bộ!

Thạch Hạo cảm thấy, chỉ một giọt trong số những huyết dịch này xuất hiện ở bên ngoài thì dù là Giáo chủ cũng không cách nào sánh bằng.

Ngoài ra, trên tế đàn còn có một cành liễu bị gãy, có những linh vũ bị phá nát, cảnh tượng vô cùng đáng sợ.

"Là ngươi đang kêu gọi ta sao? Vì sao vậy? Liên quan gì tới ta?" Thạch Hạo kinh ngạc bước tới rồi nhẹ giọng hỏi.

Tế đàn mơ hồ, xung quanh xuất hiện những khe nứt không gian. Trong lúc nhất thời, Thạch Hạo có thể nhìn thấy thời không vặn vẹo, dòng sông thời gian tựa như đang đảo ngược.

"Nơi này..."

Thạch Hạo lùi lại, một cảm giác kỳ dị khó nói rõ hiện lên trong lòng chàng.

Âm thanh rầm rầm truyền tới, chợt tế đàn kia trở nên hoàn chỉnh, không còn vặn vẹo nữa. Khí tức cổ xưa tràn ngập khiến nơi này cũng trở nên mơ hồ theo.

"Đó là... chín con rồng kéo quan tài?"

Thạch Hạo run rẩy trong lòng. Chàng nhìn thấy một vài sinh linh đang đại chiến, sau đó tiến vào trong quan tài đồng. Chín con rồng kéo một chiếc quan tài từ trên tế đàn này rồi phá tan phong ấn, trốn về một thiên địa không biết tên.

"Đúng rồi, mấy vị Liễu Thần đã thất bại, kỷ nguyên Tiên cổ đã bị diệt vong. Đây là... một tiên lộ, bọn họ đã chạy trốn từ nơi này." Giọng nói của Thạch Hạo tựa như mơ ngủ, như nhìn ra được cảnh tượng mơ hồ kia.

Đó là cảnh tượng ngày xưa? Chàng lại ở nơi này.

Chàng từng nhìn thấy cảnh tượng nơi Tam thế đồng quan, toàn bộ kỷ nguyên Tiên cổ bị chôn vùi và không còn sót lại bất cứ thứ gì nữa, chỉ có chín con rồng kéo một chiếc quan tài trốn đi xa mà thôi.

"Thất bại, bọn họ thất bại..." Thạch Hạo lặp lại lần nữa.

Chấn động rung lên, nơi đây khôi phục lại vẻ yên tĩnh. Tế đàn lại không hoàn chỉnh, ánh sáng dịu dịu lại bao phủ.

Trên tế đàn này, những vũng máu kia trông rất kinh khủng.

"Tại sao lại kêu gọi ta tới nơi này, chẳng hề có chút quy luật nào cả?" Sau khi Thạch Hạo tỉnh táo lại thì tự hỏi.

Đột nhiên, tế đàn lần nữa phát sáng, nơi này lại mơ hồ. Hơn nữa, thời gian tựa như hỗn loạn và xảy ra biến hóa kinh thiên!

Hư không trên tế đàn không hoàn chỉnh kia uốn lượn, toàn bộ thế giới tựa như biến mất theo.

"Không phải Tam thế đồng quan đã rời đi rồi sao? Chẳng lẽ còn có thứ gì nữa?" Thạch Hạo nhìn chằm chằm nơi tế đàn.

Bỗng nhiên, chàng trợn tròn hai mắt đầy vẻ kinh ngạc, chăm chú nhìn tế đàn tàn tạ cổ xưa kia.

Lần này, cũng không phải có thứ gì rời đi từ con đường này, mà là có vật ở lại!

Một chiếc đỉnh mơ hồ tựa như từ nơi rất xa tiến tới đây. Nó dùng hết khả năng muốn hiện lên trên tế đàn này, thế nhưng khó lòng hoàn thành được.

Loáng thoáng có thể thấy được, chiếc đỉnh này có ba chân hai tai, miệng đỉnh tròn trịa. Bên trong dâng lên hỗn độn, bên ngoài tỏa ra từng tia mẫu khí thiên địa, có khí tức thần thánh chí cao.

Chỉ là, nó quá mơ hồ, không hiện ra chân thật cho nên không cách nào dò xét hết được.

Rầm!

Tế đàn chấn động. Thạch Hạo nhìn thấy rõ hơn một chút, chiếc đỉnh này hiện ra chân thật thêm chút nữa.

"Có máu!"

Thạch Hạo nhìn thấy, bên trên chiếc đỉnh ấy có dính máu. Hơn nữa cũng không phải một hai vết máu, mà là đỏ sẫm và chói mắt.

Thi thoảng, chàng nghe được một lời gọi mời, như có người đang gọi chàng tới, muốn chàng tiến lên tế đàn và tham dự đại chiến!

"Ta... có thể làm gì đây?!" Thạch Hạo khiếp sợ và ngạc nhiên.

Đây là bản dịch độc quyền, chỉ được đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free