[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 437: Bằng tộc giá lâm
Đại kiếp nạn đặc biệt? Thạch Hạo cảm thấy lạnh lẽo khắp người. Liễu Thần rốt cuộc đã phát hiện ra điều gì mà lại lẩm bẩm như vậy?
Trận pháp ẩn mình tại một nơi cực kỳ bí mật, được giấu kín bên trong một bãi kỳ thạch trông như do thiên nhiên tạo ra. Nếu không đọc qua ghi chép trên cốt thư, quả thực khó lòng tìm thấy.
"Cứ ngồi xem sóng gió nổi lên thôi!" Liễu Thần tiếp tục tự lẩm bẩm rồi biến mất tại chỗ.
Thạch Hạo lập tức tỉnh táo lại. Nó nhìn quanh, phát hiện nơi đây cường giả như rừng, thế nhưng không một ai có thể nhìn thấy hay nghe được những lời Liễu Thần vừa nói.
Bãi đá rộng lớn, khắp nơi đều là đá. Có loại dựng đứng tựa măng, có loại nằm ngang dọc như trâu, hình thù muôn vàn kỳ dị.
Trên dưới Thiên Nhân tộc đều vô cùng phấn chấn. Họ không ngừng bàn bạc cách thu gom đủ nguyên liệu để tu bổ trận pháp. Việc này là một công trình không hề nhỏ, nhất định phải cần sự chung sức của nhiều bộ tộc mới có thể hoàn thành.
Nguyên liệu cần thiết thực sự rất lớn, chỉ dựa vào bảo khố của Thiên Nhân tộc thì không thể nào đủ. Vì vậy, họ cần liên kết với các bộ tộc khác để thu thập. Dù sao đây là trận pháp vượt giới, mức tiêu hao hiển nhiên sẽ không nhỏ.
Mặc dù việc này vô cùng khó khăn, nhưng cuối cùng vẫn được coi là có chút hy vọng.
"Nếu Thiên Nhân tộc liên kết với các bộ tộc trên những Thần sơn khác, thì những bộ tộc nhỏ bé như chúng ta e rằng chẳng đáng chú ý. Đến lúc đó, liệu họ có cho phép chúng ta sử dụng trận pháp không?" Hỏa Nha lo lắng hỏi.
Cửu Đầu Sư Tử cùng đám người cũng nhíu mày không thôi. Họ linh cảm nơi này sắp có sóng to gió lớn nổi lên. Đến lúc đó, bộ tộc của họ muốn bước vào trận pháp để đến thế giới thần bí khác e rằng sẽ gặp muôn vàn khó khăn.
Cần biết, bất kỳ trận pháp nào cũng có giới hạn. Đặc biệt là trận pháp vượt giới, số lần truyền tống còn ít hơn rất nhiều so với trận pháp bình thường. Muốn truyền tống quá nhiều người là điều không thể. Chính vì thế, số người được phép bước lên pháp trận kia vô cùng ít ỏi.
Đến khi các tộc cùng tụ họp, những bộ tộc không có Tôn giả tọa trấn thì đừng hòng tranh giành quyền bước lên trận pháp đó.
"Thôi đi, chúng ta không cần phải tranh giành làm gì." Cửu Đầu Sư Tử suy nghĩ kỹ càng rồi đưa ra một quyết định dứt khoát.
"Cũng tốt. Mà nghĩ lại, trong bộ tộc ta cũng không có Tôn giả tồn tại, cho nên dù đại kiếp nạn có giáng lâm, chúng ta cũng không cần quá sợ hãi." Chim Loan Năm Màu gật đầu đồng ý, linh cảm Thiên Thần sơn nhất định sẽ gặp không ít sóng gió.
Sống sót quả thực vô cùng quan trọng. Nhưng nếu đại kiếp nạn không gây tổn hại đến những sinh linh chưa đạt cấp Tôn giả, thì họ và bộ tộc của mình không cần thiết phải chạy trốn làm gì.
Mặc dù đi tới một thế giới thần bí khác là điều vô cùng hấp dẫn, thậm chí có thể coi là một cơ duyên to lớn mà cả đời chưa chắc gặp được. Nhưng điều quan trọng nhất là họ có mạng để hưởng hay không. Không có mạng để hưởng thụ thì mọi thứ đều vô nghĩa. Dựa vào tình hình hiện tại, tốt nhất họ không nên dính líu vào.
Thạch Hạo nghe những lời bàn tán của Cửu Đầu Sư Tử, liền nhíu mày không thôi. Nó từng hỏi Liễu Thần và nhận được câu trả lời là "không đi". Vậy thì nó cũng không cần thiết phải đi đâu. Điều quan trọng nhất là nó vẫn chưa tìm được chút tung tích gì về cha mẹ và gia gia Đại Ma Thần. Do đó, nó cũng không muốn rời khỏi nơi này.
Người lo lắng nhất trong đ��m người đương nhiên là Hỏa Linh Nhi. Phụ hoàng nàng mạnh mẽ đến nhường nào, ai ai cũng biết, nên ông ta không thể nào tránh thoát được đại kiếp nạn. Nàng lo lắng nhìn về phía Thạch Hạo.
Thạch Hạo trấn an mọi người: "Cứ chờ xem tình hình trước đã. Thời gian vẫn còn, không nên vội vàng đưa ra quyết định rồi lỡ mắc sai lầm sau này. Đại kiếp nạn lần này vô cùng đặc biệt, cho nên trước khi nó diễn ra, nhất định sẽ có dấu hiệu báo trước."
Xa xa bên kia, Nhị Ngốc Tử đang hả hê vô cùng. Hiện tại nó là một nhân vật vô cùng trọng yếu, nên lúc nào cũng có người vây quanh. Hình dáng lúc nó biến thành người nhìn rất có phong phạm, có thể thấy được năm xưa nó oai hùng biết bao nhiêu.
Đám người Thạch Hạo tạm thời phải cư trú ở đây để chờ đợi kết quả từ người của Thiên Thần sơn. Họ muốn xem thử Thiên Thần sơn cùng với những Thần sơn khác có thể thu gom đủ nguyên liệu cần thiết hay không, rồi sau đó mới tính tiếp.
Đám người Thạch Hạo được dẫn đến nghỉ ngơi tại một cung điện nằm trên một ngọn núi hùng vĩ. Nơi này sương mù vờn quanh, cây cối xanh um, kèm theo những con suối chảy róc rách càng tô điểm thêm vẻ đẹp. Cảnh sắc nơi đây tương đối đẹp đẽ.
"Tại sao ta cứ có cảm giác tòa cung điện này không phải vật tầm thường nhỉ?" Hỏa Nha kinh ngạc hỏi. Mặc dù chỉ là gạch ngói bình thường, nhưng lại khiến người khác luôn cảm thấy nó tràn đầy khí tức thần thánh.
"Đương nhiên rồi, nó do Thần Linh tự tay xây dựng, làm sao có thể là vật bình thường được chứ." Một tên hầu mở miệng giải thích, trên mặt gã hiện lên vẻ khó tả, tựa như đang hãnh diện kèm theo sự say mê không nói nên lời.
"Cung điện này được xây dựng cũng chỉ nhằm phục vụ việc ăn ở của mọi người mà thôi." Thạch Hạo xì một tiếng. Nó cũng không xem trọng tòa cung điện này lắm.
Cung điện này rất hùng vĩ, trên bầu trời còn có linh cầm bay lượn, kèm theo hoa rơi nước chảy. Nếu đứng trên đỉnh núi nhìn về phương xa, sẽ thấy sương mù lưu động, mặt trời đỏ hạ sơn, tựa như đang sống ở thần giới vậy.
"Những người kia là ai mà lại được sắp xếp cư trú ở trên này v���y?"
Đám người hầu không ngừng nhỏ giọng bàn tán về đám người Thạch Hạo.
"Họ không phải tu sĩ của những Thần sơn khác mà chỉ là những người bình thường thôi. Ta nhớ lần trước hình như có khách quý đến từ Hống tộc đã từng cư trú tại đây, họ là một trong những ứng cử viên để làm cô gia đấy. Đám người này so với họ thì tính là cái gì chứ?"
... Chỉ mới một ngày thôi mà phiền phức đã tìm tới cửa rồi.
Là người của Kim Sí Đại Bằng tộc đến gây chuyện. Họ không chỉ đến một người mà cả một đám cùng đi tới, quả là phiền phức không hề nhỏ. Dẫn đầu đám người Kim Sí Đại Bằng tộc là một ông lão tóc vàng, mắt tựa như mặt trời thu nhỏ. Khi chớp mắt, từng chùm sáng vàng tóe ra.
Đáng sợ nhất là ông ta có một luồng khí tràng vô cùng mạnh mẽ. Mỗi một cái giơ tay nhấc chân đều tỏa ra khí thế giống như một vị Thần Linh cao cao tại thượng. Xung quanh thân thể ông ta có ráng lành hừng hực, kim quang bao phủ cả người.
"Ta nghe nói có người dám tiến vào Thiên Nhân Các, hôm nay ta đặc biệt tới xem là thần thánh phương nào mà có mặt mũi to như vậy." Một người trẻ tuổi đứng bên cạnh ông lão kia mở miệng nói.
Khi đám người Thạch Hạo đi ra ngoài nhìn thấy đám người này, lấy làm kinh hãi. Không ngờ những người đến đây đều là cường giả của Bằng tộc!
Bình thường làm sao có thể gặp được Kim Sí Đại Bằng. Những người đến đây đa số không phải Kim Sí Đại Bằng thuần huyết, mà họ chỉ có một nửa huyết mạch của Kim Bằng. Nhưng trong số đó cũng có không ít người là Kim Sí Đại Bằng thuần huyết, trên người họ tỏa ra hào quang vàng óng như hỏa diễm đang thiêu đốt.
"Ta cứ tưởng là đại nhân vật nào chứ, hóa ra là đám người các ngươi à? Mặt mũi to thật đấy, lại có thể vào trong này ở." Một người thiếu niên nói với giọng điệu vô cùng lạnh lùng.
Tuổi tác của hắn không quá lớn, chỉ khoảng mười sáu tuổi, tóc vàng như thác nước đổ xuống. Hắn nhìn đám người Thạch Hạo với ánh mắt đầy bất thiện, người này chính là Kim Vân Tiêu mà Thạch Hạo đã từng gặp mặt khi ở hoàng đô Hỏa quốc.
Mà huynh trưởng của hắn lại là một trong hai đại kỳ tài mạnh nhất Thái Cổ Thần Sơn, được người người ca tụng. Người này từng rời khỏi Thái Cổ Thần Sơn tiến vào Hoang Vực để mài giũa bản thân, hắn ta tuyệt đối là người mạnh mẽ và đáng sợ.
"Tìm bọn ta có chuyện gì à?" Thạch Hạo hờ hững hỏi.
Kim Vân Tiêu cười nhạo nói: "Cũng không có gì cả, ta chỉ muốn đến xem thử thôi. Nơi đây là thần điện của Thiên Nhân tộc, dưới tình huống bình thường thì căn bản không cho phép người ngoài nghỉ ngơi. Các ngươi đúng là không biết trời cao đất rộng là gì mà, cho đám các ngươi trú ngụ lại thì các ngươi sẽ trú ngụ lại à."
Đây rõ ràng là cố ý đến gây sự. Tên này từng bị Thạch Hạo cho ăn quả đắng khi còn ở hoàng đô Hỏa quốc. Hiện nay hắn ta ỷ lại việc có trưởng bối đi cùng, nên chẳng hề sợ hãi gì mà đi gây sự với đám người Thạch Hạo.
"Hiển nhiên là trừ vị công chúa của Hỏa tộc này ra rồi. Với thân phận cao quý của nàng, cho dù ở Thiên Thần sơn hay là Thần sơn của Bằng tộc chúng ta, đều có thể nhận được đãi ngộ tốt nhất." Kim Vân Tiêu lại tiếp tục nói.
Lần đến đây chủ yếu là nhằm vào đám người Thạch Hạo. Còn đối với Hỏa Linh Nhi, hắn vô cùng khách khí khi nói chuyện với nàng. Trước mặt Hỏa Linh Nhi, hắn không hề tỏ vẻ kiêu căng mà cười nói vô cùng hòa nhã, thậm chí hắn còn mời chào Hỏa Linh Nhi đến Bằng tộc làm khách một chuyến.
Hỏa Nha nhìn về phía đám người vừa tới nói: "Chủ nhân nơi này sắp xếp cho chúng ta cư ngụ tại đây thì có liên quan tới các ngươi à? Hay là do đám các ngươi ăn no rửng mỡ không việc gì làm nên chạy tới đây làm loạn mua vui?"
"Ai cha cha, chỉ là một con quạ nhỏ mà cũng dám gây sự với Bằng tộc chúng ta à? Lá gan của ngươi không hề nhỏ nha, ngươi còn không mau lăn lại đây thi lễ với chúng ta nào." Kim Vân Tiêu không thèm để ý tới lời nói của Hỏa Nha chút nào, ngược lại hắn còn quay sang chế nhạo Hỏa Nha.
"Ngươi luôn tự cho mình có huyết thống cao quý nhưng thật ra chẳng là cái thá gì cả. Hắn tuy là Hỏa Nha tộc nhưng cũng là con cháu của Kim Ô tộc, tổ tiên của hắn không hề kém cạnh gì so với Bằng tộc của ngươi cả." Thạch Hạo lập tức lên tiếng thay cho Hỏa Nha.
Thạch Hạo cũng không phải lần đầu tiên đối đầu với sinh linh của Thái Cổ Thần Sơn, nên chẳng hề sợ hãi mà ra mặt giúp Hỏa Nha. Ngược lại, nó lại lo lắng cho Hỏa Nha, vạn nhất chọc giận bộ tộc Kim Sí Đại Bằng này rồi dẫn tới thù hận giữa hai tộc, nên nó mới lên tiếng như thế.
"Ngươi cũng thật to gan nhỉ. Nếu ở bên ngoài thì cũng thôi đi, hiện tại còn dám chạy tới Thiên Thần sơn gây chuyện, đúng là không biết chữ 'chết' viết như thế nào." Kim Vân Tiêu liên tục cười lạnh nói.
Đám cường giả của Bằng tộc ở phía sau lưng Kim Vân Tiêu sắc mặt lạnh lẽo vô cùng. Khóe miệng luôn nở nụ cười đầy chế nhạo, lúc nào bọn hắn cũng tỏ ra vô cùng ngạo mạn.
Tất nhiên, bọn họ có đủ tư cách để ngạo mạn. Tự thân bọn họ có tu vi ngạo thế, lại có truyền thừa từ xa xưa. Do đó, bọn họ có tư cách nhìn xuống khắp Hoang Vực mà không để ai vào mắt cả. Thạch Hạo tuy rằng rất mạnh, nhưng dù sao vẫn chỉ là một đứa nhóc chưa trưởng thành mà thôi. Cho nên bọn họ tự cho rằng mình có thể dùng tư thái kẻ bề trên mà nhìn xuống Thạch Hạo.
"Ta thì có vấn đề gì sao? Người của Thiên Nhân tộc không chỉ xem ta là khách quý, thậm chí họ còn chuẩn bị kết làm thông gia với chúng ta nữa kìa." Thạch Hạo cười ha hả. Câu nói Thiên Nhân tộc muốn cùng nó kết làm thông gia đã chạm vào lòng tự ái của đám người Kim Bằng tộc, khiến bọn họ thật sự không thể nào giữ bình tĩnh được nữa.
"Ngươi nói láo! Vân Hi làm sao có thể gả cho một kẻ chỉ là Nhân tộc như ngươi được chứ? Cho dù ngươi có thiên phú tốt đi nữa thì có thể sống sót mà phát triển đến lúc trưởng thành hay sao? Có khi ngươi lại chết yểu cũng nên!" Một con Kim Bằng hơi lớn tuổi mang đầy sát khí hướng về Thạch Hạo quát lên, hiển nhiên là nó muốn trở mặt mà ra tay với Thạch Hạo.
"Chỉ bằng ngươi mà cũng muốn kết thông gia với Thiên Nhân tộc sao? Ngươi tự vấn xem mình có làm được hay không?" Thạch Hạo liếc nhìn hắn rồi phun ra những lời không mấy tốt đẹp.
"To gan!" Con Kim Bằng này lập tức gầm lên.
"Ai u, lại còn dám ở trên Thiên Thần sơn ngang ngược nữa kìa. Ôi! Ta sợ quá, chẳng lẽ ngươi dám ở trên Thiên Thần sơn này ra tay với ta sao? Có vẻ như ngươi chẳng xem quy củ của Thiên Thần sơn này ra gì thì phải hả?" Thạch Hạo cười cười nói.
Một tiếng hừ lạnh truyền đến, tiếp theo là đám người Kim Bằng tộc tách ra nhường đường cho một ông lão đi tới. Người tới hiển nhiên là tên Tôn giả hung hăng nửa người nửa chim Vân Kim Hải rồi chứ còn ai khác nữa.
"Bọn họ được ta cho phép làm như thế đấy, bởi vì ta là chủ nhân của nơi này." Sắc mặt ông ta vô cùng âm trầm nói.
Thạch Hạo nhìn thấy ông ta đi tới liền hiểu rõ mọi chuyện rồi. Nó vẫn cứ thắc mắc là tại sao người của Kim Sí Đại Bằng tộc lại đến Thiên Thần sơn nhanh như vậy. Thì ra là do lão già Vân Kim Hải này đã cấp tốc đưa thư đi mời bọn họ tới đây.
Không cần phải nghĩ sâu xa làm gì. Chỉ cần nhìn dung mạo của Vân Kim Hải là có thể biết được ông ta có một nửa huyết mạch Bằng tộc vô cùng thuần khiết. Thậm chí huyết mạch có khuynh hướng thiên về Bằng tộc nhiều hơn là Thiên Nhân tộc. Chính vì thế, mái tóc của ông ta hoàn toàn là màu vàng như người của Kim Bằng tộc.
"Ta nhớ rằng Vân Thương Hải mới là tộc trưởng của Thiên Thần sơn, chứ không phải là ông kia mà?" Thạch Hạo rất bình tĩnh hỏi.
"Cho dù thế thì đã làm sao? Trên Thiên Thần sơn này ta vẫn có quyền quyết định một số việc đấy!" Con ngươi của Vân Kim Hải có hàn quang lóe lên, lời nói tràn đầy sát ý.
"Nếu không phải là tộc trưởng thì tốt nhất ông nên thu hồi lại lời mình vừa nói đi. Bởi vì chúng ta được đích thân Vân Thương Hải tiền bối an bài nghỉ ngơi tại nơi này đó. Chẳng lẽ ngươi dám làm trái lời của ông ấy hay sao?" Thạch Hạo không hề sợ hãi nói.
"Đúng sai rõ ràng thế nào thì ta cũng có quyền bác bỏ lời của đại ca ta. Lần này ta cảm thấy huynh ấy đã thiếu quyết đoán khi xử lý chuyện của các ngươi. Cho nên hiện tại ta thay mặt huynh ấy đưa ra một quyết định khác, hoàn toàn quyết đoán hơn!" Vân Kim Hải từng bước từng bước ép thẳng về phía đám người Thạch Hạo.
Rõ ràng là ông ta muốn bất chấp hậu quả mà ra tay với đám người Thạch Hạo.
"Đây là ông muốn đoạt quyền rồi. Rõ ràng ông đang âm mưu soán ngôi tộc trưởng của Vân Thương Hải tiền bối rồi ngồi lên chức vị tộc chủ của Thiên Thần sơn." Thạch Hạo nhìn về phía ông ta cùng đám người Kim Bằng tộc phía sau mà quát lên.
Một tiếng ầm vang xuất hiện, kéo theo một luồng uy thế ngập trời tràn ra. Lông vũ màu vàng cùng với những đóa hoa lấp lánh do phù văn tạo thành, tựa như những cơn sóng dữ bay thẳng về hướng của Thạch Hạo.
"Ngươi dám!" Nhị Ngốc Tử hét lớn. Lúc này nó đang ở trạng thái hình người, nên trên người tỏa ra một luồng khí khái vô cùng thần võ. Dù sao thì năm đó Nhị Ngốc Tử từng được xưng là Khổng Tước Đại Tôn giả hùng bá một phương. Do đó, nó không hề sợ hãi gì với người của Thần sơn cả.
Nó nhanh chân lao về phía trước, run tay áo lên hóa giải tất cả mọi công kích của Vân Kim Hải. Khiến cho nơi này nhanh chóng khôi phục lại yên tĩnh.
"Không còn gì để nói với bọn nó nữa. Huynh trưởng, huynh mau mau ra tay giúp ta bắt con Khổng Tước kia lại, sau đó tra xét biển ý thức của nó để lấy tấm trận đồ không trọn vẹn kia." Vân Kim Hải nhìn về phía vị lão giả của Bằng tộc kia. Sau đó, ông ta lại chỉ về phía Thạch Hạo mà nói: "Nhóc con, ta không muốn phí lời vô ích với ngươi làm gì, ngươi mau chóng giao nộp Hộ Tí kia đi, bằng không ta cho ngươi sống không bằng chết!"
Lời ông ta vừa nói ra lập tức khiến Thạch Hạo phải phì cười một trận. Quả thật là bá đạo quá đi. Chẳng lẽ ông ta muốn bất chấp hậu quả ra sao mà chém tận giết tuyệt bọn nó ngay tại nơi này mới chịu?
"Đây là do chính miệng ông nói đấy nha, hôm nay ta cũng muốn xem thử ông có thủ đoạn cao siêu gì để bắt bọn ta!" Thạch Hạo lạnh giọng quát.
"Bằng tộc các ngươi quả nhiên lợi hại, đây rõ ràng là muốn lật đổ Thiên Thần sơn. Hôm nay ta cũng đứng ở đây nhìn xem các ngươi có thể làm nên trò trống gì!" Nhị Ngốc Tử cũng lạnh giọng nói. Mỗi con chữ trong bản dịch này đều thấm đẫm tâm huyết và chỉ có tại truyen.free.