Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 436: Con đường sống

Ha ha... Nhị Ngốc Tử liên tục cười phá lên, nhưng sắc mặt đám người Thiên Thần Sơn lại vô cùng khó coi.

Chỉ riêng Vân Thương Hải vẫn giữ vẻ bình tĩnh, lão cười nói: "Ta chỉ nói rằng với tài năng của cháu gái ta, trên khắp Hoang Vực này, chỉ có tên nhóc đó mới xứng đôi mà thôi, ta cũng không hề nói thêm bất cứ điều gì khác."

"Lão già kia, ngươi đừng hòng giở trò vặt với ta. Chẳng phải các ngươi đang rất muốn tu bổ pháp trận để nhanh chóng rời khỏi nơi đây sao?" Nhị Ngốc Tử cười gằn.

"Ngươi nghĩ mình còn trẻ con lắm sao? Nếu hai đứa chúng nó tình đầu ý hợp, ta tất nhiên sẽ không phản đối, nhưng nếu cháu gái ta phải chịu ủy khuất, ta tuyệt đối không thể chấp nhận." Vân Thương Hải nói.

Nhị Ngốc Tử trừng mắt, dường như nhớ lại chuyện tình năm xưa, nó căm hận nói: "Cha con nhà ngươi chẳng khác gì nhau, đều là hồ ly tinh xảo. Năm xưa lão già ấy từng nói với ta, chỉ cần Mộng Lan cũng yêu ta thì lão ấy sẽ không ngăn cản, nhưng kết quả thì sao? Lão ta lại phái người truy sát ta không ngừng nghỉ! Lão già ngươi đừng giả vờ ngây ngô nữa, được thì trả lời được, không được thì trả lời không được, đừng quanh co phí thời gian của ta."

"Ngươi không thấy mình quá kiêu ngạo ư?" Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên đứng dậy, gã lạnh lùng nhìn Nhị Ngốc Tử, đoạn lại nhìn sang đám người Thạch Hạo mà cất lời.

"Nhị gia của Vân Thương Hải à, lẽ nào ngươi muốn ra tay với ta?" Khóe miệng Nhị Ngốc Tử nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.

Nhị gia, người đàn ông trung niên kia, lại tiếp lời: "Ta thật sự không hiểu ngươi lấy đâu ra sự tự tin đó, tu vi thì mất sạch mà cũng dám đăng lâm Thiên Thần Sơn la lối quậy phá! Hay là ngươi dựa vào đoạn tình cảm năm xưa giữa ngươi và Mộng Lan cô cô? Nhưng đứng trước an nguy của bộ tộc, ta tin rằng cho dù cô cô có yêu ngươi đến mấy cũng không dám ra tay ngăn cản chúng ta."

Một lão già khác cũng nhanh chóng lên tiếng, ông ta có mái tóc màu vàng kim nhạt, hiển nhiên không chỉ mang huyết thống Thiên Nhân tộc mà còn có cả huyết thống Bằng tộc. Đoạn, ông ta liếc nhìn Vân Hi rồi nói tiếp: "Theo ta thấy, người tu bổ trận pháp đã đến, kẻ cướp đi pháp khí tổ truyền của bộ tộc ta cũng đã có mặt, vậy thì chúng ta không cần trì hoãn thêm nữa. Mau chóng bắt bọn chúng đi tu bổ và mở ra trận pháp kia thôi. Chẳng phải không lâu trước đây, người của Kim Sí Đại Bằng tộc từng tới Thiên Thần Sơn chúng ta cầu thân đó sao? Ta cảm thấy chuyện này có thể cân nhắc lại, dù sao hai bộ tộc chúng ta cũng chẳng phải người xa lạ gì."

Sau khi hai người này cất lời, bầu không khí lập tức trở nên vô cùng căng thẳng, sát khí tràn ngập xung quanh, mọi tranh chấp và thương lượng trước đó nhanh chóng bị gạt qua một bên.

"Chúng ta có lòng tốt muốn tìm các ngươi hợp tác, thế mà thật không ngờ các ngươi lại muốn trấn áp chúng ta, chẳng lẽ các ngươi định sau khi lợi dụng xong sẽ giết người diệt khẩu ư?" Nhị Ngốc Tử hỏi.

"Ngươi tự xem lại bản thân mình trước đi, tuổi thì cao, tu vi thì tiêu tán gần như không còn mà vẫn còn ra vẻ ta đây sao? Chỉ với chút vốn liếng nhỏ bé mà cũng dám tới Thiên Thần Sơn chúng ta hô hào à, ngươi cảm thấy bản thân mình có thể áp chế nổi chúng ta ư?" Nhị gia, người đàn ông trung niên kia, lại lên tiếng.

"Tại sao ta cứ có cảm giác các ngươi đang uy hiếp bọn ta vậy?" Thạch Hạo đứng dậy, không nhanh không chậm bước tới gần.

"Tiểu hữu đừng hiểu lầm, chúng ta vẫn đang tranh luận mà thôi, nên việc một số người không giữ được bình tĩnh mà nói những lời khó nghe cũng là chuyện thường tình không thể tránh khỏi." Vân Thương Hải cười hòa giải giải thích.

"Đại ca, chúng ta cần gì phải khách khí như vậy?" Ông lão có mái tóc vàng nhạt thờ ơ cất lời, đoạn nhìn về phía Thạch Hạo, hờ hững nói tiếp: "Nơi đây là Thiên Thần Sơn, không phải Hư Thần giới, ngươi không được phép tùy tiện làm chuyện xằng bậy. Không còn gì để tranh luận nữa, ngươi lập tức trả Hộ Tí lại cho chúng ta, còn con Khổng Tước kia thì mau chóng đi tu bổ lại trận pháp cho ta, đã đến lúc chúng ta cần dùng tới nó rồi."

"Ai chà chà, Vân Kim Hải ngươi rất có niềm tin rằng mình có thể đánh bại ta ư? Nếu biết chuyện này xảy ra, năm xưa ta nên một tát đập chết tươi tên quái vật nửa người nửa chim nhà ngươi cho bớt phiền phức rồi." Nhị Ngốc Tử mắt trợn trắng, liên tục cười lạnh nói.

"Cái gì mà năm đó với năm nay, nếu không phải nể mặt tiểu muội, ta đã đập chết ngươi từ lâu rồi." Vân Kim Hải lạnh giọng nói.

"Kim Hải, ngươi hơi quá đáng rồi đấy, không cần phải làm như thế. Chúng ta đều muốn rời khỏi vùng này để tránh đại kiếp nạn, nên ngươi không cần nói những lời gây mất hòa khí ở đây." Vân Thương Hải lắc đầu nói.

"Ta không nói lung tung, ta chỉ muốn cho bọn họ biết rõ tình thế hiện tại của bản thân mình ra sao thôi." Đoạn, Kim Vân Hải nhìn về phía Thạch Hạo rồi lại nhìn về phía Nhị Ngốc Tử, tiếp tục nói: "Các ngươi biết mình nên làm gì vào lúc này rồi đó."

"Phụ thân, ta cũng cảm thấy bọn họ không biết thế nào là tiến thoái, nên phải nhắc nhở một chút. Nếu không, bọn họ sẽ nghĩ Thiên Thần Sơn chúng ta là nơi nào chứ." Nhị gia, người đàn ông trung niên kia, cười gằn nói.

"Vậy, chúng ta phải làm thế nào mới được gọi là biết tiến thoái?" Thạch Hạo không hề sợ hãi mà hỏi ngược lại.

Nhị gia lạnh giọng nói: "Cho dù ngươi là thiếu niên Chí Tôn thì đã sao? Dám ở Thiên Thần Sơn chúng ta gây rối, ta chỉ cần giơ tay là đủ để trấn áp ngươi không ngóc đầu dậy nổi rồi, ngươi có tin không hả?!"

"Ta không tin!" Thạch Hạo lắc đầu nói.

"Đúng là kẻ không biết trời cao đất rộng, còn ngươi thì sao? Ngươi cũng không tin ư?" Vân Kim Hải lạnh lùng nói, đoạn hắn lại quét mắt về phía Thạch Hạo cùng Nhị Ngốc Tử.

"Đúng vậy, ta cũng không tin." Nhị Ngốc Tử xì một tiếng.

"Hừ!"

Vân Kim Hải hừ lạnh một tiếng, giống như thần chùy bổ mạnh về phía Nhị Ngốc Tử và Thạch Hạo. Nếu hai người bọn họ bị đánh trúng, chắc chắn sẽ trọng thương.

Thế nhưng, hai người bọn họ lại không hề hấn gì.

"Hả?" Vân Kim Hải kinh ngạc một lúc, đoạn y lại tiếp tục xuất thủ đánh về phía Thạch Hạo và Nhị Ngốc Tử.

Đúng lúc này, Nhị Ngốc Tử khẽ quát một tiếng rồi hóa thành một chàng trai. Đoạn, nó đưa tay vỗ mạnh về phía trước, khiến Vân Kim Hải phun ra một ngụm máu, lão đảo lùi về sau.

"Cái gì?" Mọi người đều giật mình.

Tất cả cường giả trên Thiên Thần Sơn đều biến sắc, chẳng phải con Khổng Tước hung dữ này đã mất hết tu vi rồi sao? Tại sao nó còn có thể hóa hình, lại có sức chiến đấu mạnh mẽ đến vậy?

Giữa trường, chỉ có Nhị Ngốc Tử và Thạch Hạo là rõ ràng nhất, bọn họ không phải lo sợ gì cả. Bởi vì có Liễu Thần đang âm thầm giúp đỡ, nên bọn họ có thể thoải mái quậy phá mà không cần úy kỵ bất cứ điều gì.

"Kim Hải, ngươi còn không mau lui xuống cho ta!" Vân Thương Hải quát lên. Trước đây lão thật tâm khuyên giải, chứ không hề biết con Khổng Tước hung dữ này còn có thể đánh nhau được, nên trong lòng lão vô cùng chấn động.

"Cho dù ngươi khôi phục tu vi thì đã sao? Chỉ bằng hai người các ngươi mà cũng dám ngang ngược ở Thiên Thần Sơn chúng ta ư? Hiện tại chúng ta sẽ trấn áp toàn bộ các ngươi, buộc các ngươi phải giao nộp Hộ Tí và tu sửa trận pháp cho bọn ta!" Vân Kim Hải quát lên, đây là suy nghĩ của y, từ lâu đã muốn làm như thế. Trước kia y xem thường đám người Nhị Ngốc Tử, nhưng hiện tại y đã nổi sát cơ.

"Ầm!"

Một chùm phù văn sáng rực vọt lên cứ như một đoàn ngôi sao rơi xuống, khiến hư không sáng rực cả lên.

Thế nhưng, Nhị Ngốc Tử vốn đã hóa thành chàng trai vẫn đứng im không hề động đậy chút nào, vẫn đánh cho Vân Kim Hải bay vụt ra sau. Lần này y bị thương còn nặng hơn lúc trước, miệng không ngừng phun máu.

Mọi người cảm thấy lạnh lẽo trong lòng, đây là sức mạnh cỡ nào chứ, thật sự quá mạnh!

"Gia gia..." Lúc này, Vân Hi liền bí mật truyền âm cho Vân Thương Hải, nàng nói cho lão biết rằng có khả năng là một vị cao thủ Thần Đạo đã tới nơi này, khuyên lão tránh đụng chạm với vị cao thủ Thần Đạo.

Sau khi nghe Vân Hi nói xong, Vân Thương Hải lập tức hít vào một ngụm khí lạnh. Có cao thủ cấp Thần giáng lâm Thiên Thần Sơn? Điều này khiến lão vô cùng sợ hãi, tại sao lão lại không thể cảm ứng được một chút khí tức nào từ người đó, thật đáng sợ.

Đồng thời, lão cũng liếc nhìn đứa cháu gái của mình. Rõ ràng ngay từ đầu nàng cố tình không nói chuyện này cho mọi người biết, mà cứ mặc cho vị thúc tổ Vân Kim Hải nửa người nửa chim kia phải ăn quả đắng mới hả dạ.

Quả thật Vân Hi chẳng hề thích vị thúc tổ nửa người nửa chim này chút nào, bởi vì lão dám đồng ý gả nàng cho người của Kim Sí Đại Bằng tộc, lão muốn hai tộc thông gia một lần nữa nhằm củng cố mối quan hệ cùng lợi ích của hai bộ tộc.

Chỉ là nàng không hề nghĩ tới, Nhị bá của mình cũng đứng về phe Vân Kim Hải mà đồng ý chuyện thông hôn này.

Sau khi Vân Thương Hải nghe cháu gái nói xong thì trầm mặc một hồi lâu. Việc này thật sự quá phức tạp, lão tuy không hề có ý ép buộc hay bắt buộc Nhị Ngốc Tử, nhưng bây giờ Vân Kim Hải lại gây ra náo loạn lớn như vậy, lão thật sự không biết nên giải quyết thế nào cho ổn thỏa nữa.

"Phụ thân!" Nhị gia, người đàn ông trung niên, mở miệng.

"Ngươi mau lui xuống!" Vân Thương Hải quát mắng, lão không hề thích con mình và Vân Kim Hải đứng chung một chiến tuyến chút nào.

"Đại ca, huynh làm như thế này là có ý gì? Thiên Thần Sơn của chúng ta không hề kém bất kỳ thế lực nào, vậy mà tại sao hôm nay huynh lại cứ muốn cúi đầu dưới kẻ khác là sao? Chúng ta chỉ cần trấn áp bọn hắn, rồi bắt bọn hắn phải làm việc là được chứ gì!" Vân Kim Hải lạnh lùng nói. Ở ngay trên Thiên Thần Sơn mà y lại bị người ngoài đánh cho trọng thương, việc này khiến y cảm thấy khó chịu, trong lòng lúc này tràn ngập sát cơ.

"Thiên hạ sắp loạn rồi, bọn hắn và chúng ta đều muốn trốn khỏi nơi này thì cần gì phải nội đấu làm gì? Ngươi cũng biết tiểu muội chưa bao giờ quên con chim hung dữ này mà." Vân Thương Hải thở dài nói. Lão vốn không hợp tính với Nhị Ngốc Tử, trước kia gặp mặt nói chuyện cũng chỉ vì tiểu muội Mộng Lan của mình mà thôi.

"Đi thôi, trước tiên chúng ta cùng nhau đi xem qua tòa trận pháp kia." Vân Thương Hải đề nghị.

Mọi người của Thiên Thần Sơn đều gật đầu tán thành. Hiện tại đại kiếp nạn sắp giáng xuống, nên việc rời khỏi nơi này mới là quan trọng nhất, những việc còn lại chỉ là thứ yếu mà thôi. Ai ai cũng không muốn phải trì hoãn quá lâu.

Vân Kim Hải nghe mọi người đều đồng ý, đành hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi.

Khi bọn họ đi về phía sau ngọn núi, liền thấy một trận pháp vô cùng xa xưa nằm ẩn giấu trong một bãi đá, gần như sắp bị năm tháng xóa bỏ.

Nhị Ngốc Tử yên lặng nhìn tới nhìn lui quanh pháp trận đó, đoạn nó lại so sánh với trận đồ mà mình đã chiếm được từ lúc nhỏ, rồi không ngừng gật đầu nói: "Quả nhiên là bị hư hại quá nhiều, nhưng những bộ phận được ghi chép trong trận đồ mà ta có vừa khéo có thể sửa chữa được thứ này."

Mọi người nghe nó nói thế thì vô cùng vui mừng, đối với bọn họ không có gì có thể tốt hơn tin tức này cả.

Nhưng muốn tu bổ được trận pháp thì hiển nhiên không thể sử dụng tài liệu bình thường được, bởi vì bọn họ muốn vượt giới mà đi nên phải dùng tới thật nhiều thần liêu trân quý mới đáp ứng yêu cầu được.

Sau đó Nhị Ngốc Tử viết ra hơn chục loại tài liệu đưa cho Vân Thương Hải đi tìm. Khi lão liếc mắt nhìn đám nguyên liệu cần tìm thì lập tức hít lấy một ngụm khí lạnh, mức tiêu hao để sửa chữa được trận pháp này quả thật là kinh khủng.

"Quá xa xỉ, có một vài thứ đến cả bảo khố của Thiên Thần Sơn chúng ta cũng không có."

Phải biết, bảo khố của Thiên Thần Sơn đã được tích lũy không biết bao nhiêu năm, mà vẫn không thể tìm đủ số thần liêu được yêu cầu, thật sự khiến mọi người phải đau đầu không thôi.

"Không còn cách nào khác ngoài việc đi mượn, chúng ta đành phải hợp tác với một Thần Sơn khác thôi, bằng không sẽ chẳng còn cách nào nữa." Vân Thương Hải quyết đoán đưa ra quyết định của mình.

"Về phần vật liệu, ta đã nói cho các ngươi biết thì mau chóng đi tìm đi. Nhưng về phần muốn ta đi tu bổ trận pháp kia thì vẫn là câu nói cũ: các ngươi nợ ta một đoạn tình duyên, nên ta muốn cô gái kia gả làm vợ cho tên nhóc này, bằng không thì đừng hòng mơ tới chuyện này nữa." Nhị Ngốc Tử lại bắt đầu hả hê nói.

"Ta cũng chỉ có một câu: chỉ cần Vân Hi đồng ý, ta liền đồng ý." Vân Thương Hải cười ha ha nói.

"Gia gia!" Vân Hi nghe xong liền đỏ mặt, nàng nhìn nhóm thúc bá đang vô cùng trông chờ vào câu trả lời của mình, vừa xấu hổ vừa giận dữ. Đồng thời, nàng còn muốn đánh Thạch Hạo một trận cho hả dạ.

"Được rồi, không nói tới chuyện này nữa. Cứ để con tự mình quyết định, ai cũng không thể can thiệp vào được." Vân Thương Hải cười cười nói.

Hỏa Linh Nhi ánh mắt lấp lánh nhìn về phía Vân Hi nói: "Đừng lo lắng, đến lúc đó ta sẽ giúp ngươi giải quyết con chim không lông quái dị này."

Trong mắt Vân Hi toát ra sự kinh ngạc, nhưng đoạn lại nhìn Hỏa Linh Nhi mỉm cười không nói lời nào.

Trong lúc mọi người đang nói chuyện, Thạch Hạo lại đứng thất thần, không thèm chú ý gì tới mọi người cả. Nó đang nhìn về bóng người mờ ảo, như có ba ngàn thế giới không ngừng hướng về người đó tế bái.

Liễu Thần xuất hiện, nhưng ngoại trừ Thạch Hạo ra thì không một ai có thể nhìn thấy.

"Thì ra là như vậy, không ngờ chính hắn là người lưu lại cánh cửa này. Như vậy hắn vẫn còn sống trên thế gian này, nói không chừng hắn cũng đang ở Hạ giới." Liễu Thần lẩm bẩm một mình.

Lời nói đó cũng chỉ có một mình Thạch Hạo nghe được mà thôi. Nó nghe xong thì chấn động trong lòng.

Liễu Thần khẽ nói: "Ai chà chà, đại kiếp nạn lần này có vẻ khá thú vị đây. Khác với những lần trước, lần này có mấy người đứng ra làm chủ đại kiếp nạn này, ta cũng có khả năng chết đi, thật là một đại kiếp nạn đặc biệt mà."

Bản dịch tinh hoa này được Tàng Thư Viện độc quyền mang đến cho quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free