Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 41: Cường giả

Nhóc tỳ, bọn chị đi trước đây, hôm nào đó sẽ ghé thăm bé lần nữa nhé!

Giữa đêm tối, một tấm lông tuyết dài đến năm sáu mét, tỏa ánh sáng trắng ngần chói lọi, hiện lên vẻ vô cùng thánh khiết. Trên đó có mấy người đứng, cặp song sinh tựa như tinh linh đang vẫy vẫy đôi tay nhỏ xinh. Hai cô bé giống hệt nhau, da dẻ trắng hồng, đôi mắt to long lanh, chào tạm biệt hướng Thạch thôn.

Tấm lông tuyết óng ánh, cách mặt đất ba mét, nhanh chóng bay đi, mang theo mấy người Vân Thiên Cung khuất xa. Họ là nhóm người rời đi cuối cùng, cũng là nhóm duy nhất bình an vô sự.

"Hai chị ơi, khi gặp lại nhớ đừng quên mang theo sữa thú ngon ngọt nhé, như sữa Báo vảy tuyết hay Voi băng tuyết đó..." Nhóc tỳ hô lớn dặn dò.

Đột nhiên, từ trong Thạch thôn vang lên rất nhiều tiếng cười, một đám trẻ con ồn ào náo nhiệt trêu chọc: "Bốn tuổi còn chưa cai sữa, bé Hạo đuổi theo chim Tước, ha ha ha!"

Nguy cơ vừa qua đi, tâm trạng mọi người Thạch thôn đều thả lỏng, tất cả đều cười vang. Nhóc tỳ với đôi mắt đen trắng rõ ràng, khuôn mặt nhỏ nhắn không ngừng thanh minh: "Bé chỉ muốn nếm thử sữa Báo vảy tuyết xem sao thôi, nghe nói rất đặc biệt đó nha. Mấy người đừng có cười, bé không phải là tham ngọt đâu."

"A ha ha ha ha..."

Thạch Phi Giao bước tới, vuốt mái tóc nhóc tỳ, rồi véo véo khuôn mặt nhỏ nhắn tựa quả táo đỏ, cảm thấy thật đã tay.

Thạch thôn dần trở nên yên tĩnh, vẻ mặt mọi người trong thôn cũng dần trở nên trịnh trọng và nghiêm túc. Họ mang các loại tế phẩm đến, toàn bộ đứng dưới gốc cây liễu, cẩn thận tế bái trang trọng. Mỗi người đều đang cầu nguyện, vô cùng thành kính, thoang thoảng như cộng hưởng cùng trời đất, sản sinh ra một sức mạnh kỳ dị.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc, đặc biệt là các vị tộc lão. Họ từng nghe nói tiên dân Thượng cổ khi tế bái sẽ sản sinh ra các loại sức mạnh kỳ dị, vô cùng thần bí.

Không ngờ hôm nay sự tế bái thành kính của họ cũng tạo nên cảnh tượng và sức mạnh thần bí đó. Dù còn rất yếu ớt, nhưng mỗi người đều đã cảm ứng được. Hơn nữa, cái đỉnh thuốc màu đen tổ tiên truyền xuống cũng rung lên mấy lần, những hình ảnh tiên dân Thượng cổ cùng nhật nguyệt sơn hà điêu khắc trên đó như rõ ràng hơn một chút, có ánh sáng yếu ớt bao quanh.

Đáng tiếc nhất là họ không biết vận dụng loại sức mạnh thần bí này ra sao.

"Sức mạnh tế tự quả nhiên tồn tại, thật phi thường! Nếu là cả một quốc gia cùng tế trời thì sẽ sản sinh ra loại sức mạnh như thế nào nữa?"

Buổi nghi lễ này mãi lâu sau mới kết thúc.

Đêm đã khuya, sắc trời đen kịt, từng ngọn núi sừng sững giữa đất trời, nguy nga hùng vĩ. Trong dãy núi nguyên thủy vang lên tiếng dã thú gào rú, thay nhau không ngớt, khiến hồn phách người ta phải kinh sợ.

Trong khu vực núi rừng tĩnh mịch u ám này, chỉ duy nhất một nơi là an bình. Từ xa nhìn lại, trên một cây liễu cháy đen lại mọc lên một cành non xanh mơn mởn, tản mát ánh sáng mông lung bao phủ toàn bộ Thạch thôn, tạo thành một vùng an lành và yên tĩnh, trở thành vùng đất thánh duy nhất của khu rừng âm u này.

Các cường giả của Lôi tộc, nhà Tử Sơn, La Phù Đại Trạch, bộ lạc Kim Lang tháo chạy suốt một đêm. Khi đi ngang qua Tiểu Cô Sơn trấn, họ cũng không dám dừng lại, vì thật sự khiếp sợ cây liễu thần bí, trong lòng nỗi sợ hãi không thể nào tiêu tan.

Giờ khắc này, họ chỉ muốn nhanh chóng trở về bộ tộc, sớm rời khỏi vùng rừng núi nguyên thủy tràn ngập ma tính này, e sợ lại gặp phải biến cố khác.

Ngựa vảy sừng phi nhanh như gió, đặc biệt là trong số đó có một con ngựa biến dị – Ngựa một sừng. Toàn thân nó được bao phủ bởi lớp vảy bạc dày đặc sáng rạng rỡ, đầu mọc một cái sừng, có thể đi được năm ngàn cây số mỗi ngày.

Bộ lạc Kim Lang đã cách vùng núi Thương Mãng hai mươi ngàn cây số. Ngoài thời gian nghỉ ngơi, họ đều chạy liên tục. Người cưỡi Ngựa một sừng vào ngày thứ tư đã trở về bộ tộc.

Kiến trúc của bộ lạc trải dài đến tận chân trời, ngay trung tâm sừng sững một cái lều lớn có đỉnh màu vàng kim. Mặt lều thêu hình một đầu sói vàng vô cùng dữ tợn.

"Bịch Bịch!"

Vừa đến lều lớn, mấy người trên ngựa đều nhảy xuống. Trong đó có một người đàn ông bị cụt tay, mặt mày tái nhợt, ngất lịm ngay tức khắc.

"Ba Đồ, các ngươi bị làm sao vậy?"

Từ trong lều lớn thêu đầu sói vàng kim, một lão già cao to bước ra. Đôi mắt lão lóe lên từng sợi kim quang khiến người hồn siêu phách lạc. Lão đưa tay đỡ gã đàn ông kia, lòng bàn tay bỗng hiện ra một phù văn vàng kim, hào quang tỏa sáng chui vào trong cơ thể gã.

"Aaaaaa..." Người đàn ông bị phế như vừa tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng, bừng tỉnh sợ hãi hét lớn: "Tộc trưởng, ngài phải báo thù cho tôi!"

"Nói đi, chuyện gì đã xảy ra!"

"Bọn tôi đã vào một thôn cổ quái, phát hiện nơi đó có xương quý Toan Nghê chí bảo..."

.....

"Chỉ là một cây liễu bị sét đánh mà các ngươi không thể phản kháng, rất nhiều người bị chém đứt và bị giết ư?" Tộc trưởng bộ lạc Kim Lang sau khi nghe xong không khỏi nhăn mặt.

Lão cảm nhận được cây Tế linh này thật sự rất cường đại, một sơn thôn không thể nào sở hữu, thậm chí so với bộ lạc mấy chục triệu dân như họ cũng không hề kém cạnh.

"Tộc trưởng, ở đó có hậu duệ của ma cầm Thái cổ, lại còn có phù văn chí bảo của Toan Nghê, không thể bỏ qua được!" Những người khác đều hô lên kêu gọi tộc trưởng ra tay, hết sức thuyết phục.

Lão tộc trưởng cao to dũng mãnh trầm tư hồi lâu, đôi mắt lão gần như hóa thành màu vàng kim nhạt. Bỗng lão gật đầu, đôi mắt liền bắn ra hai luồng ánh sáng chớp giật, nói: "Một Tế linh cường đại như vậy, ta dù sao cũng phải đi xem một chút. Để chắc chắn hơn, ta sẽ đi mời Sói thần, để nó cùng theo ta chuyến này."

Mọi người run sợ, sau đó vẻ mặt liền vui mừng. Tộc trưởng sắp đi thỉnh cầu con Tế linh chí cường kia, nếu đã vậy thì càng không phải sợ. Sinh linh màu vàng kim đó thật sự rất kinh khủng, mỗi người trong tộc đều vô cùng kính nể.

"GAOOOO..." Không lâu sau, trên mảnh bình nguyên này liền xuất hiện một cơn lốc xoáy vàng kim cuồn cuộn lướt tới.

Chuyện tương tự cũng xuất hiện ở các đại tộc khác.

Tại một hồ nước to lớn xanh lam như biển, mênh mông vô ngần. Đám người Giao Thương đã trở lại, họ tiến vào một Thánh đảo rồi bẩm báo. Nhất thời, một trận rống giận phẫn nộ vang lên, tựa như Man giao Thái cổ xuất thế, chấn động cả vùng nước nơi đó, sóng biển trắng xóa nổ tung bắn lên trời cao.

Tại một lãnh địa của vương hầu không thấy biên giới, dân số lên đến mấy chục triệu, thành quách to lớn nối tiếp không dứt, vô cùng phồn thịnh.

Một tòa thành cổ nằm ở trung tâm, bao la mà trang nghiêm. Tường thành màu đen tỏa ra ánh kim thâm trầm, trải dài như vô tận. Tòa thành bằng sắt cứng hùng vĩ này như vắt ngang đường chân trời, tạo một cảm giác rộng lớn khiến lòng người phải nể sợ.

"Một con Tế linh cường đại... Được, được, được!" Giữa bảo điện, một âm thanh uy nghiêm vang lên.

Một vầng mặt trời màu tím phát sáng rực cả cung điện, đó là một Chí cường giả đang tọa lạc. Không thể thấy rõ hình dáng hắn, ánh sáng tím như lửa, khí tức tựa biển rộng, áp bức khiến các cường giả khác trong điện không dám ngẩng đầu, không dám liếc mắt nhìn.

Ngày hôm đó, trong phạm vi hai mươi lăm ngàn cây số, tất cả đại tộc đều chấn động. Dãy núi Thương Mang xuất hiện một Tế linh ghê gớm, một cây liễu bị sét đánh lại khuấy động một hồi phong ba bão táp.

Sơn bảo trong Đại Hoang, xương quý Toan Nghê trong Thạch thôn cùng một cây Tế linh thần bí – tất cả những điều này đều tác động đến tâm tư các cường giả, khiến các Chí cường giả cũng đứng ngồi không yên.

"Đã nhiều năm chưa hành động rồi, để ta đích thân đến xem rốt cuộc có bí mật gì?"

Sau mấy ngày, tại Tiểu Cô Sơn trấn xuất hiện tộc chủ của đại bộ lạc Kim Lang. Lão lại đích thân đến vùng đất này, khiến những cường giả đến vì Sơn bảo đều kinh hãi.

"Rắc rắc ccccc ẦM..."

Sấm sét đan dệt, tộc chủ Lôi tộc cũng đã tới, đứng trên một vách núi đá. Toàn thân lão điện quang vờn quanh, đánh cho ngọn núi này nứt làm đôi.

"Thật quỷ dị! Người bình thường sẽ không nhìn ra, nhưng người càng cường đại thì càng cảm thấy khiếp sợ nó. Cây liễu này không hề đơn giản!" Tộc chủ Lôi tộc cũng không hành động thiếu suy nghĩ. Giọng lão như sấm chấn động rừng cây vang rền, khiến cổ thú cũng phải trốn mất tăm.

Hai canh giờ sau, tại một con sông lớn uốn lượn giữa rừng rậm nguyên thủy, hơi nước mịt mù. Bỗng có một tiếng gào trầm thấp vang lên như một con hung giao xuất thế, trong nháy mắt mây mù ngập trời, một bóng người từ bên trong vọt lên.

Trong sương mù, bóng dáng hắn rất mơ hồ, chỉ có đôi mắt sáng lạn như hai ngọn đèn lửa xuyên thấu màn sương, dõi về nơi xa, khiến người kinh hồn lạc phách. Nhìn về phía vùng đất kia, hắn trông xuống Thạch thôn, khẽ nói: "Là cây Tế linh này đã chém giết cao thủ tộc ta sao?"

Sau hai ngày, một luồng lốc xoáy vàng kim cuồn cuộn kéo tới, lướt ngang khu rừng rậm nguyên thủy. Rất nhiều hung cầm mãnh thú đều kinh sợ tháo chạy thật nhanh, khiến mảnh rừng này liền trở nên yên ắng hơn nhiều.

M���t lão già cao to uy mãnh đứng trên một cao điểm, ánh mắt phóng về phía Thạch thôn, lầm bầm: "B�� sét đánh mà không chết còn sống lại, cây liễu này e rằng cực kỳ ghê gớm!"

Bên cạnh lão là một con Sói thần vàng kim, nó không quá to, chỉ dài khoảng một mét rưỡi, còn xa mới sánh được với thân hình của Sói xanh trong rừng. Thế nhưng, từ nó tỏa ra một loại khí tức kinh khủng, da lông lóe ánh kim quang chớp giật, đôi mắt cũng là màu vàng kim có phù văn ẩn hiện, vô cùng đáng sợ.

Tất cả họ đều đến đúng lúc, không chậm trễ chút nào. Đều là những Chí cường giả của các bộ tộc, họ đang quanh quẩn bên ngoài Thạch thôn, cân nhắc tỉ mỉ, chuẩn bị khuấy động một hồi sóng to gió lớn kinh thiên động địa!

Công trình chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free