[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 323: Diệt Ma Chu
Ban đầu, tất cả mọi người ngỡ mình đang mơ. Trung tâm Thiên cung cùng với quảng trường rộng lớn nơi hoàng thành từ mặt đất bỗng bay vút lên trời, ầm ầm nổ vang, vượt qua hư không mà giáng lâm ngay bên ngoài giáo quân tràng!
Đây là thủ đoạn kinh khủng đến nhường nào? Phải chăng là Thạch Hoàng ra tay, hay toàn bộ tòa Thiên cung chính là một pháp khí siêu cấp?
Cờ lớn phấp phới, quân đội hùng hậu trải khắp nơi. Mỗi binh sĩ đều tràn đầy tinh thần, như một bầy hổ lang, hoặc nâng chiến mâu, hoặc nắm lợi kiếm, đằng đằng sát khí nhìn chằm chằm mọi người.
“Nhân Hoàng giá lâm!” Có người lớn tiếng hét.
Rất nhanh, sát khí tan biến, có chiến tướng tiến lên thi lễ, ra lệnh các binh sĩ phía sau chỉnh trang đội ngũ.
Giáo quân tràng cực kỳ hùng vĩ, lớn hơn rất nhiều lần diễn võ trường trong hoàng cung, đưa mắt nhìn cũng không thể thấy điểm cuối, dường như đây là một vùng tử địa rộng lớn trống trải.
Có người nói nhỏ, nơi đây trước kia từng là một khu chiến trường thời Thượng Cổ, bị nhuộm máu Thần Ma khiến không một ngọn cỏ nào có thể mọc, sinh cơ khô cạn. Nhưng đây lại là một nơi tốt để luyện binh, mài dũa ý chí và sát khí cho tướng lĩnh cấp dưới.
Trên vòm trời, một con Ma Chu đứng sừng sững, thân hình tựa ngọn núi khổng lồ. Toàn thân nó xanh biếc, lông tỏa hàn quang lấp lánh, mỗi sợi như chiến mâu, ẩn chứa vẻ lạnh lẽo.
Trong lòng nó không sao bình tĩnh được, bởi vừa nãy toàn bộ tòa Thiên cung cùng với quảng trường lăng không bay tới, vậy mà nó cũng bị cuốn vào bên trong, trực tiếp xuất hiện tại giáo quân tràng này, thật sự khiến nó chấn động.
“Thiếu niên nhân loại, giờ ngươi có thể chọn cách chết cho mình rồi đó.” Ma Chu lên tiếng, giọng nói không cao nhưng vô cùng uy nghiêm, khuấy động cả trời cao, khiến đất trời vang vọng.
Mọi người đều tìm kiếm Thạch Hạo. Tôn giả đã xuất hiện, sắp động thủ, nhưng y đang ở đâu?
Tại một khu vực nào đó rất yên tĩnh, có người đưa mắt nhìn tới, dẫn theo ánh mắt của tất cả mọi người. Cuối cùng, ai nấy đều trợn mắt há miệng khi thấy chính chủ.
Y... vẫn đang ăn!
“Giờ mà vẫn ăn được sao?” Có người sợ hãi kêu lên, cũng có chút phát điên, tên này quá đỗi bình tĩnh.
Y ngồi xếp bằng trước bàn ngọc, trước mặt là một chiếc chân nhện màu vàng đặt ngang. Lớp vỏ vàng đã bị xé ra, lộ lớp thịt tươi ngon và óng ánh bên trong. Y đang nhanh chóng gặm nhấm, miệng đầy nước bọt, thỉnh thoảng lại nhấp vài ngụm rượu.
“Ta mời khách, đừng khách khí nhé.” Y vừa ăn vừa bắt chuyện, với Vũ tộc, Thạch Tử Đằng, gia tộc Thác Bạch, và đương nhiên cả một vài thiếu niên của Thái Cổ Thần Sơn.
Cả đám người như ngất xỉu, ai dám ăn chứ? Như thế chẳng phải muốn chết sao? Nếu Ma Chu nhìn thấy thì liệu có buông tha không? Còn Thạch Tử Đằng, Vũ tộc... thì sắc mặt càng tái xanh, việc này quả là quá ngang tàn.
“Hiện tại dù ngươi muốn chết cũng rất khó. Ta quyết định để ngươi sống tiếp!” Thái Cổ Ma Chu cất tiếng, âm thanh như sét đánh, chấn động cả hư không, hiển nhiên nó vô cùng nổi giận.
Có lúc sống sót còn kinh khủng hơn cả cái chết. Nó muốn dùng thủ đoạn tàn khốc nhất để trấn áp Thạch Hạo, khiến y phải chịu đủ mọi dày vò, ngày ngày sống trong luyện ngục.
“Nhện lớn, ngươi nói chuyện chẳng thú vị chút nào. Ta trước giờ chưa có ý định tự tử cả, cần gì nói những lời thừa thãi như vậy.” Thạch Hạo nói, y đã đứng dậy.
Mọi người có cảm giác ngỡ ngàng, đây chỉ là một thiếu niên Hóa Linh c��nh, thế nhưng lại chẳng hề kính nể một vị Tôn giả nào cả. Phải biết, cho dù là vương hầu nhìn thấy cũng phải run rẩy, quỳ rạp xuống đất mà thuần phục.
Mà y đang làm gì? Quát mắng một Tôn giả của Thái Cổ Thần Sơn, cứ như đang răn đe chó mèo vậy, tùy ý và tự nhiên.
Ánh mắt Thái Cổ Ma Chu lạnh lẽo. Bao nhiêu năm qua, có mấy ai dám vô lễ với nó như vậy, hơn nữa lại lặp đi lặp lại nhiều lần. Nó không nói tiếng nào, thế nhưng một luồng uy nghiêm và sát ý đáng sợ không ngừng tràn ngập khắp giáo quân tràng.
Rất nhiều người sắc mặt tái nhợt, suýt chút nữa ngất xỉu ngay tại chỗ, không thể chịu nổi uy thế như vậy.
Nơi trung tâm Thiên cung xuất hiện một ngọn lửa màu vàng xua tan đi sự lạnh lẽo âm trầm, khiến nơi đây lần nữa ấm áp, mọi người không hề bị ảnh hưởng.
Đây chính là Tôn giả, vui buồn giận hờn cũng có thể ảnh hưởng tới chúng sinh, tâm trạng của bọn họ biến động dữ dội.
“Có hay không, cái con chim của Thanh Thiên Thần Sơn có tới không? Một con Ma Chu chẳng phải đối thủ của ta, tốt nhất các ngươi cùng nhau liên thủ thì hơn.” Đứng trước mặt mọi người, Thạch Hạo không ngừng hò hét.
Bây giờ y chẳng sợ nhiều kẻ địch, chỉ sợ kẻ đối đầu sẽ ít. Ngược lại, nếu đã sử dụng tiểu tháp thì y hy vọng có thể tiêu diệt kẻ địch với hiệu suất cao nhất.
Thanh Loan Tôn giả đang ngồi trong cung điện uống rượu, khi nghe thấy thế liền đẩy bàn ngọc ra, đi tới hư không, từ trên cao nhìn xuống nhưng chẳng nói lời nào.
Rõ ràng là đã lộ sát ý từ lâu, muốn giết chết thiếu niên kia.
“Còn hay không, có ai dám đấu với ta một trận?” Hùng Hài Tử quát lớn, khí thế bễ nghễ thiên hạ, toát lên vẻ duy ngã độc tôn.
Y biết, khi ở Bắc Hải, y không chỉ giết chết linh thân của một vị Tôn giả. Nếu vị đó cũng tới thì chắc chắn sẽ không buông tha y. Y rất ước ao hắn sẽ xuất hiện.
Đáng tiếc, mặc y la hét nhưng cũng không có ai xuất hiện.
“Trận chiến ở tổ Côn Bằng, ta nhớ có chém chết mấy lão già, sao giờ chẳng thấy đâu?” Y khẽ nói.
Lời này vừa lọt vào tai mọi người cứ như tiếng sấm nổ bên tai. Thời gian đã trôi qua rất lâu, một vài tin tức về cuộc đại chiến ở Bắc Hải cũng đã truyền tới lục địa. Mọi người dù đã nghe phong thanh đôi chút nhưng còn rất mơ hồ, giờ đây mới được chứng thực.
Cái tên Hùng Hài Tử này thật lợi hại!
“Được rồi, không nên giả điên giả ngu nữa, ngươi có thể đi chết rồi đó.” Thanh Loan Tôn giả mở miệng.
“Để ta tới, từ từ luyện hóa hắn, cần gì phải đẩy hắn vào ngay chỗ chết chứ. Trời xanh còn có đức hiếu sinh nữa là.” Thái Cổ Ma Chu lạnh như băng nói.
Có lúc sống sót còn thống khổ hơn cả cái chết. Giết chết một người rất đơn giản, nhưng làm nhục một người khiến hắn cảm thấy thống khổ. Thái Cổ Ma Chu đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Thạch Hạo nhanh chân bước về phía trước, tiến vào giáo quân tràng, nói: “Trước khi khai chiến, ta nghĩ phải hỏi ngươi một chuyện, có thể trả lời không?”
“Hãy trình bày!” Ma Chu lạnh lùng đáp.
“Tổ phụ ta ở nơi nào, ngươi có từng dùng linh thân truy sát qua người?” Thạch Hạo hỏi.
“Hắn chết rồi, ngươi không gặp được nữa đâu.” Thái Cổ Ma Chu đáp lại đầy lạnh lùng.
Thạch Hạo cũng không tin, nói: “Đối phó với một tiểu tu sĩ ở Hóa Linh cảnh như ta, ngươi cảm thấy có cần thiết phải nói dối như vậy không, ngay cả sự thật mà cũng chẳng dám nói.”
“Chỉ là một tu sĩ nhân loại mà thôi, giết thì đã sao, sống sót thì thế nào? Bất quá cũng chỉ là con giun con kiến, ta cần gì phải để tâm chứ.” Ma Chu nói.
“Ngươi như vậy là đang xem thường, còn không phải từng bị tổ phụ ta giết chết linh thân sao? Đừng tự cao tự đại quá.” Thạch Hạo cười gằn.
Gần Thiên cung có rất nhiều người nghị luận. Mọi người đều muốn biết tung tích của Đại Ma Thần, nghe nói ông từng bị bức ép phải rời khỏi Hoàng Đô.
“Đại Ma Thần gặp phải Ma Chu Tôn giả nên bị trọng thương nhưng vẫn chưa chết, đã đi tới vực ngoại tìm Thạch Tử Lăng rồi.” Thị vệ trưởng mở miệng.
Thạch Hạo giật mình, rốt cuộc cũng đã nghe được tung tích của tổ phụ. Quả nhiên là do tên Ma Chu này thì ông mới phải tha hương, nhưng còn sống thì tốt rồi.
“Ngày đó chính là ngươi sao?!” Ma Chu nhìn ông lão áo xám, ánh mắt trở n��n lạnh lẽo.
Thạch Hạo thất kinh, nghĩ tới khi mình tới Hoàng Đô, Liễu Thần đã mở ra một con đường. Y bước vào trong con đường đó thì thấy có người đại chiến, trong đó có một con nhện lớn to như núi cao đang đại chiến với một người, chiếu rọi cả trong đường hầm hư không đó.
Chẳng lẽ nói, tổ phụ của y khi bị đuổi giết thì thị vệ trưởng này tới cứu viện? Nghe ý tứ của Ma Chu thì hẳn là giờ nó mới nhận ra được thị vệ trưởng.
“Một con Kim Sí Đại Bằng cam nguyện làm thị vệ trong hoàng cung, không tốt!” Thái Cổ Ma Chu lên tiếng.
Mọi người nghe thấy thế thì không tự chủ hít vào hơi lạnh, kinh ngạc vô cùng, đồng loạt nhìn về phía thị vệ trưởng. Ông lão này rốt cuộc lai lịch ra sao?
Thị vệ trưởng không nói gì, lùi sang một bên, bảo vệ Thiên cung.
“Tổ phụ của ngươi rất may mắn, thế nhưng bị ta giáo huấn như thế thì cũng đã khắc cốt ghi tâm rồi. Có thể sống thì đó là vận may của hắn. Một tu sĩ nhân tộc mà cũng dám tranh hùng với ta, thật là không biết tự lượng sức mình.” Ma Chu cười gằn.
Thạch Hạo trong lòng vô cùng tức giận. Tổ phụ khẳng định bị thương rất nặng, khiến cho trong con ngươi của y phun lửa. Lần đầu tiên y đứng trước Thiên cung mà biểu lộ tâm tình chập chùng như vậy.
“Ngươi tu đạo đã mấy trăm năm mà không biết xấu hổ sao? Tổ phụ ta cũng chỉ mới tu hành mấy chục năm, vậy mà ngươi không làm gì được ông, còn bị giết mất linh thân, thế mà cũng dám hung hăng sao? N���u ta là ngươi, thì đã đập đầu xuống đất mà chết quách đi cho rồi.”
Ma Chu giận dữ. Ngày đó linh thân của hắn bị người chặn đánh nên thương thế rất nặng, cho nên khi tới Hoàng Đô mới xảy ra chuyện bất trắc như thế. Chuyện xưa nhắc lại khiến hắn vô cùng tức giận.
“Được rồi, trước tiên trừng trị hắn, chỉ là một con giun dế mà thôi, cần gì phải phí lời. Theo ta thấy cứ một đao giết chết cho rồi.” Thanh Loan Tôn giả mở miệng.
“Vậy thì chiến một trận thôi.” Thạch Hạo đi vào trong giáo quân tràng, trong miệng bắt đầu ngâm tụng thần chú: “Chiến hồn ngao du trong Thái Hư, xin hãy nghe ta triệu hoán về, vượt qua thế giới vô ngần, đến đây chiến một trận nào.”
Mọi người như hóa đá, tên điên này đang làm gì thế không biết?
“Hắn đang sử dụng nguyền rủa hay sao?”
“Không giống, cảm giác như là thần chú của Thái Cổ, có thể kêu gọi thiên ngoại vẫn tinh rơi xuống, thậm chí có thể hô hoán cả Thần Ma.”
“Không thể nào, làm sao lại có thần thông lợi hại như thế?”
...
Một đám người đều bị đè ép, ngay cả Thái Cổ Ma Chu ở trên trời cao cũng không dám manh động, lẳng lặng mà nhìn.
Bởi vì, hắn luôn cảm thấy không đúng. Tên nhóc không hề điên, thế thì dựa vào cái gì mà dám hò hét? Hắn rất muốn nhìn xem thử rốt cuộc đối phương có chỗ dựa như thế nào.
Trên thực tế, Thạch Hạo một bên ngâm xướng thần chú, một bên thì đang khơi thông với tiểu tháp, hỏi nó có thể che giấu được không. Nếu không, vật này mà lộ ra ngoài ánh sáng không biết sẽ khiến cho nơi đây thành ra bộ dạng như thế nào nữa.
“Anh linh của Cung điện Chí Tôn, xin mời các ngài hãy thức tỉnh, vượt qua cánh cửa tinh không, giáng lâm ở Hoang Vực này, giúp ta trảm yêu trừ ma, hàng phục nhện độc...”
Y không ngừng ngâm xướng, nhưng kết quả cũng chẳng có gì xảy ra cả.
Chuyện này không khỏi làm người khác cảm thấy kỳ lạ, cảm thấy y như một khối gỗ, chẳng thấy ra tay gì cả, cơ bản đây chẳng phải là thần thông gì cả, vẫn chưa có phù văn xuất hiện.
“Chuyện gì xảy ra thế hả, chỉ là một tên nói lời điên khùng, thế này mà cũng dám dọa ta.” Thái Cổ Ma Chu liên tục cười lạnh, giáng lâm xuống. Uy áp mênh mông đè xuống, nó muốn cho Hùng Hài Tử quỳ rạp, áp bức y đến khuỵu gối.
Nhưng mà, đột nhiên thần chú của Thạch Hạo lại có tác dụng! Nơi đây gió lạnh gào thét, thần đài hiển hiện, Thượng Cổ hung thú gầm rống, chấn động cả thiên địa!
Toàn bộ khí tức đất trời đều thay đổi, như ẩn như hiện. Có Thương Long khổng lồ bay ngang bầu trời, rít gào chấn động cả trời cao; tiếp đó lại có Chu Tước phun ra thần hỏa, xông thẳng lên chín tầng mây.
Một luồng gió xoáy màu đen bao phủ toàn bộ giáo quân tràng, khí thế vô cùng khủng bố. Nơi tâm luồng gió xoáy có cự thú đứng sừng sững, có ma cầm bễ nghễ, bóng mờ lần lượt hiện ra, khiến lòng người kinh sợ.
“Chuyện gì đang xảy ra?” Tất cả mọi người đều sợ hãi.
“Trời ạ, trong thiên địa sao lại bay lên toàn là lông màu đỏ ngòm thế kia?” Mọi người hoảng sợ.
Gió xoáy màu đen thay đổi, hóa thành lốc xoáy lông đỏ. Đó chính là lông của Thái Cổ hung thú thật sự, đâu đâu cũng có, khí tức hung sát ngập trời.
“A, không!”
Thái Cổ Ma Chu kêu l��n một tiếng kinh thiên động địa, tràn đầy sợ hãi. Khoảnh khắc sau, mọi người không còn thấy nó đâu nữa, đã bị luồng gió xoáy đỏ tươi kia hút vào trong.
Bản dịch này được thực hiện riêng cho độc giả tại truyen.free, xin chân thành cảm ơn sự ủng hộ.