[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 322: Thiếu niên hung tàn
Kim Chu gần như phát điên. Chỉ là một tên nhóc hỉ mũi chưa sạch, vậy mà dám nói chuyện với hắn như thể một vị đại năng đang răn dạy hậu bối.
Không thể tha thứ! Tên nhóc miệng còn hôi sữa này lại vỗ vỗ vai hắn, lại còn tùy ý, thản nhiên như gió thoảng mây trôi, cứ như đ�� là lẽ dĩ nhiên vậy.
Một tiếng sét nổ tung, tia chớp vàng dày đặc lượn lờ khắp hư không. Kim Chu bùng nổ, vươn ra một bàn tay vàng khổng lồ, toan tiêu diệt Thạch Hạo, muốn xóa sổ hắn khỏi thế gian.
Không một tiếng động, vị thị vệ trưởng áo xám xuất hiện. Ông khẽ ho khan một tiếng, hư không chợt đông cứng, Kim Chu không thể nhúc nhích, ngay cả quy tắc trật tự mà hắn tỏa ra cũng bị ổn định lại.
Mọi người đều kinh hãi. Đây là lần đầu tiên họ thấy thị vệ trưởng ra tay, chỉ một tiếng ho khan đã khiến thân thể cường hãn vô song của Kim Chu không thể động đậy, bị trói buộc tại chỗ.
"Đại thọ Nhân Hoàng không cho phép quấy phá. Nếu muốn quyết chiến, có thể tiến vào diễn võ trường." Thị vệ trưởng lên tiếng.
Sói con đứng bên chân Thạch Hạo gào lên một tiếng, nhanh chóng lao tới cắn xé loạn xạ vào chân của Kim Chu. Trong giây lát, bộ chiến y màu vàng nhanh chóng tơi tả, một bên chân bị lộ ra hơn nửa, quần áo rách nát.
Lòng mọi người giật thót. Một con sói con chỉ dài hơn một xích mà lại lợi hại đến thế sao? Đó chính là bảo y, vậy mà lại bị nó cắn nát, hơn nữa móng vuốt và hàm răng nhỏ bé của nó còn tạo ra những vết thương vô cùng đáng sợ.
Nên biết, sinh linh thuần huyết có thân thể cứng rắn hơn cả tinh thiết, binh đao bình thường khó lòng làm tổn thương được.
Thế nhưng, con sói này chỉ dài hơn một xích, vốn giả ngu giả ngốc bên cạnh Thạch Hạo nên mọi người không để ý, không hề ngờ rằng nó lại có thể cắn bị thương một sinh linh thuần huyết.
Trong mắt thị vệ trưởng chợt lóe thần quang, vô cùng kinh ngạc. Hắn đã phong tỏa hư không, thế mà con sói con này lại có thể đột phá phong ấn, không chút ảnh hưởng, rồi chạy tới cắn Kim Chu. Quả là phi phàm!
Hắn triệt tiêu thần lực, nếu không rất có thể một chân của Kim Chu đã bị sói con ăn thịt mất. Hiện tại, máu tươi đã đầm đìa cả ra.
"Xám con, về đây nào, cái chân đó có độc, thúi lắm, đừng nên ăn." Thạch Hạo mở miệng gọi sói con trở lại, chủ yếu là sợ nó chịu thiệt.
Trong chớp mắt, Kim Chu khôi phục lại tự do, vô cùng tức giận. Hắn trừng mắt nhìn thị vệ trưởng, rồi sau đó một chưởng vỗ về phía sói con, cương phong màu vàng trở nên điên cuồng.
Động tác của sói con cực kỳ nhanh lẹ, xoẹt một cái, tại chỗ đó chỉ còn lại một bóng mờ. Nó nhanh chóng lướt ra xa hơn mười trượng, sau đó ngoắc ngoắc đuôi chạy về bên cạnh Thạch Hạo, dùng đầu húc húc vào chân hắn.
"Diễn võ trường ở bên kia." Thị vệ trưởng thủ thế chỉ sang một bên, đồng thời trong mắt lộ ra ánh s��ng tàn nhẫn. Hắn tuy là một ông lão, thế nhưng lại như một kiếm thần đang ngủ đông dưới vực sâu, phong mang ẩn giấu không lộ.
"Đi, đi cắt đầu ngươi!" Kim Chu cười gằn. Dù thế nào hắn cũng sẽ không bỏ qua cho thiếu niên này, chuyện vừa rồi khiến hắn vô cùng giận dữ.
"Ngươi bảo ta đi là ta phải đi à? Dựa vào cái gì chứ? Một là ngươi không thể ăn thịt, hai là không phải bé gái múp míp xinh đẹp gì cả, ba là dáng vẻ vênh váo tự đắc. Vì sao ta phải làm theo chứ?" Thạch Hạo không đi.
"Thái Cổ Kim Chu đại biểu cho thần thánh, mang khí tức tốt lành, thân thể tràn đầy ánh vàng. Nó không có độc, mà là một dị chủng trong Ma Chu." Trong bóng tối, có người khẽ nói.
"Thật sao?" Thạch Hạo trợn tròn hai mắt.
Sau đó, mấy người khác nghị luận, quả thật là như thế. Kim Chu chính là sinh linh thuần huyết của thần thánh, không có dịch độc. Tục truyền thời Thái Cổ, có một con nhện vàng đã tu luyện thành Thiên Thần vị, bễ nghễ cả thiên hạ.
"Được, ta chiến với ngươi một trận vậy. Ta cũng chưa từng ăn thịt nhện, lần này phải nếm thử xem mùi vị thế nào." Hùng Hài Tử gào lên rồi chạy thật nhanh tới diễn võ trường.
Kim Chu tức giận đến tái xanh mặt mũi. Tên nhóc này không ngờ lại lấy lý do đó để nghênh chiến, khiến hắn hận không thể một tát giết chết tên hỗn xược này, tức đau cả phổi.
Kim Chu cũng nhanh chóng tiến vào diễn võ trường, thật sự không thể chờ đợi được nữa. Hắn muốn tru diệt tên thiếu niên Nhân tộc này ngay lập tức, bởi mỗi hơi thở của hắn ta đều là sự dày vò đối với hắn.
Một đám sinh linh thuần huyết đi theo, đặc biệt là mấy thanh niên đồng hành cùng Kim Chu, đương nhiên họ phải tới xem chiến rồi.
Mọi người đứng trước Thiên cung đều giật mình, rất nhiều người đứng dậy đi về phía diễn võ trường, tập trung theo dõi trận chiến này. Hiển nhiên, đây cũng chỉ là cuộc chiến mở đầu mà thôi. Nếu Kim Chu có thể giết chết Thạch Hạo thì không nói, nhưng nếu thất bại, tất nhiên tôn giả sẽ phải ra tay.
Diễn võ trường hùng vĩ mang theo một loại hơi thở hồng hoang. Tục truyền, những tảng đá lát trên mặt sân đều được lấy từ chiến trường thời Thượng Cổ, sau đó được đặt xuống và dùng đại trận phong ấn lại.
Diễn võ trường to lớn vô biên, đứng ở đây khiến người ta cảm thấy bản thân mình thật nhỏ bé.
"Răng rắc!"
Kim Chu vọt tới, xung quanh tia chớp vàng lượn lờ khiến cả hư không run rẩy. Hắn điên cuồng muốn giết chết Thạch Hạo ngay lập tức.
"Cẩn thận, hắn có hộ tí của Thiên Thần sơn, là pháp khí Thần Linh." Có sinh linh thuần huyết nhắc nhở.
Kim Chu nghe thấy thế thì thất kinh, từ xa liền phóng ra tia điện vàng, ánh sáng hừng hực bao phủ cả thiên địa, một mảnh mịt mờ, hồ quang đùng đùng.
"Hồi nãy ta đã nói rồi mà? Nếu dùng hộ tí lỡ đâu đập nát ngươi thì ta ăn bằng cái gì đây." Thạch Hạo lầu bầu nói. Quả thực, hắn vẫn chưa vận dụng tới mà chỉ dung hợp với Bất Diệt Kim Thân, tương đương với việc mặc vào một lớp chiến y bằng kim loại đen mà thôi.
"Gào..."
Mười con Toan Nghê to như núi lớn đứng sừng sững trên chiến trường. Cũng may diễn võ trường vô cùng rộng lớn, chúng nó rít gào nuốt chửng toàn bộ tia điện, rồi hóa thành mười tia điện tím bổ lại Kim Chu.
"Ầm!"
Đây chính là quyết đấu giữa lôi điện, hai người bùng phát ánh sáng vô tận, cuối cùng khói đen mù mịt, tia điện toàn bộ biến mất.
Không thể không thừa nhận, Kim Chu rất mạnh mẽ. Tuy còn trẻ nhưng đã là vương hầu từ lâu, đây chính là chỗ đáng sợ của sinh linh thuần huyết: một khi chúng trưởng thành, thực lực sẽ tự động nước chảy thành sông, tăng vọt đến mức đáng sợ.
Hắn tung một quyền về phía trước, Thạch Hạo cười mỉm, đứng yên tại chỗ vẫn chưa động, lấy quyền đối quyền, hai người bùng phát ánh sáng hừng hực.
Tiếng va chạm này còn kịch liệt hơn cả sấm sét, đinh tai nhức óc. Thạch Hạo chưa động, Kim Chu cũng không động, thế nhưng trên nắm đấm của hắn lại có máu tươi.
"Chuyện này..." Hắn hít vào một ngụm khí lạnh. Nắm đấm của thiếu niên này quá cứng rắn. Ở thời khắc sống còn, hắn cảm giác được một nguồn sức mạnh nên phải dùng tới một tấm mạng nhện để ngăn cản, thế nhưng vẫn tổn thương tới xương ngón tay, suýt chút nữa đã bị bẻ gãy.
Nhục thân của hắn mạnh mẽ đến nhường nào? Kim Chu chính là sinh linh thuần huyết, ỷ vào thân thể cường tráng của mình nên muốn ức hiếp Nhân tộc, thế nhưng lại đá phải tấm sắt rồi. Nghĩ lại khi đối phương mở ra mười đại Động Thiên, quả thật sẽ không hề có nhược điểm nào, khiến cho hắn lúc này phải tập trung tâm thần cao độ. Thiếu niên Nhân tộc này cần phải diệt trừ kịp thời, nếu không trong tương lai chắc chắn là tai họa lớn!
Quả thật Thạch Hạo không dùng tới hộ tí của Thần. Chủ yếu là vì kiện pháp khí đó tiêu hao quá lớn, ngoài ra hắn cũng không muốn ỷ lại thành thói quen. Nếu bản thân có thể chiến một trận, hắn sẽ không muốn mượn sự trợ giúp từ đại sát khí. Hơn nữa, hắn cũng muốn nhìn một chút những bảo thuật của Kim Chu, phân biệt rõ ràng để hiểu hơn về Thái Cổ Ma Chu.
Kim Chu tuyệt đối mạnh mẽ, có sức chiến đấu của vương hầu, có thể hô mưa gọi gió, khiến cho nơi đây xuất hiện những cảnh tượng kỳ dị.
Mạng nhện vàng của hắn che kín cả bầu trời, hết tầng này tới tầng khác, suýt chút nữa thì khiến Thạch H���o chịu thiệt thòi lớn. Tơ nhện vàng đó cũng vô cùng dẻo dai, rất khó phá hủy.
"Đi chết đi!"
Chiến đến nước này, mặc dù Kim Chu vẫn là hình người, thế nhưng sau lưng lại xuất hiện pháp tướng của một con nhện vàng khổng lồ, khủng bố ngập trời, lượn lờ từng tia xích thần trật tự màu vàng rồi nhanh chóng đâm tới.
"Keeng!"
Trong nháy mắt, Thạch Hạo đập mạnh lên xích thần đó, tiếng vang điếc tai vang lên khiến thần hồn người khác đều phải run rẩy.
Thạch Hạo giật mình, đổi là người khác thì không tiếp được rồi. Chỉ dựa vào loại xích thần trật tự này, tuyệt đối có thể xuyên thủng hàng loạt bảo cụ, quả thật không gì không xuyên thủng.
Kim Chu cùng pháp tướng dung hợp làm một, kim quang đầy rẫy, óng ánh chói mắt, xích thần trật tự bay lượn xung quanh, cứ như từng xiềng xích vàng không ngừng vang vọng.
Hắn giống như một vị Thần Linh, toàn thân bao phủ bởi ánh vàng, khí tức cường thịnh mạnh mẽ xông tới, cứ như một dòng nước lũ đang dâng trào!
Thạch Hạo âm thầm vận dụng thuật Côn Bằng, ngón tay phát sáng, bên trong màu vàng nhạt còn kèm theo những đốm đen. Hắn một lần nữa đánh mạnh vào xích thần trật tự, keng keng vang lên, lần lượt từng cái nổ nát.
Kim Chu giật nảy mình. Lực ngón tay đó đáng sợ đến mức nào chứ? Ngay cả xích thần trật tự mạnh nhất của hắn mà cũng bị chặt đứt, ngón tay của thiếu niên này chẳng phải quá lợi hại rồi sao!
Sau khi thử nghiệm qua thuật Côn Bằng, hắn thu lại, rồi lại mở ra mười đại Động Thiên, khiến bản thân phát sáng, rồi vận dụng sức mạnh và phù văn của chính cơ thể mình.
"Ầm!"
Khí tức của hắn bạo tăng, cứ như một con Chân Long đang ngủ đông dưới vực sâu chợt thức tỉnh, xông thẳng lên cửu thiên, hoàn toàn bùng phát.
Thạch Hạo nắm chặt lấy mấy sợi xích thần màu vàng, răng rắc vang lên, toàn bộ đứt thành từng đoạn nhỏ. Hắn vận dụng sức mạnh lớn nhất thì phát hiện có thể chống đỡ được xích thần trật tự của đối phương.
"Không!" Kim Chu kêu lên.
Thời khắc này, hắn gặp phải áp lực cực lớn, bởi vì thiếu niên kia đã phát điên, vận dụng công kích mạnh mẽ nhất mà đại chiến với hắn.
Thạch Hạo chưa từng dùng mười Động Thiên để giam cầm hư không, mà cứ hết quyền này đến quyền khác nện về phía trước, sử dụng đều là phù văn cơ bản nhất, chính là được ghi chép trong Nguyên Thủy Chân Giải, hóa thứ tầm thường thành thần kỳ.
"Đại Bằng thần quyền!" Thị vệ trưởng kinh ngạc nói nhỏ. Đồng thời, trong con ngươi ông lóe lên một vệt kim quang, giống như cặp mắt của một con Kim Sí Đại Bằng vậy.
Trên thực tế, Thạch Hạo chỉ là dùng phù văn nguyên thủy nhất để phân tích bảo thuật Côn Bằng, tùy ý diễn biến, thay đổi thất thường, sau đó liền biến thành quyền pháp của hắn, còn như một con Toan Nghê đang gào thét, phảng phất có thể đánh rơi cả thần nguyệt từ trên chín tầng trời.
"Ầm!"
Kim Chu bị một quyền đánh bay, trong miệng ho ra đầy máu, thân thể run dữ dội. Chỉ một đòn mà trong cơ thể hắn không ngừng vang vọng, tối thiểu phải mười mấy khối xương bị bẻ gãy.
Mọi người ngơ ngác, có thể thấy được lực nắm tay của Thạch Hạo nặng đến mức nào. Nên biết, đây là sinh linh thuần huyết đã đạt tới vương hầu, thế mà lại bị hắn đánh tới mức này.
Mà trong quá trình này, Kim Chu cũng hóa thành bản thể, thật sự không thể chịu nổi thần uy kia nữa. Ngay lập tức, một con nhện vàng khổng lồ dài tới mười mấy trượng xuất hiện ngay tại đó.
"Bùm!"
Thạch Hạo lại dùng một quyền đánh tới, Kim Chu ra sức ngăn cản, thế nhưng một cái chân nhện lại bị đánh gãy, máu tươi đầm đìa nằm trên mặt đất.
Thạch Hạo lấy ra chén Hóa Thiên. Chén sứ chuyển động, miệng chén phát sáng, khí lành lượn lờ, Kim Chu từ từ hóa thành dài một tấc, rơi vào trong đáy chén.
"Chuyện này... bị trấn áp rồi?" Mọi người đờ ra.
Đặc biệt là mấy thanh niên đi cùng với Kim Chu thì càng thêm chấn động. Quá nhanh! Đường đường là sinh linh thuần huyết cấp vương hầu mà lại bị một thiếu niên Nhân tộc mười mấy tuổi trấn áp.
"Ta còn chưa từng ăn thịt nhện, không biết sẽ có mùi vị gì đây?" Thạch Hạo vác lên chân nhện dài vài trượng, trong miệng hắn phun ra phù văn rồi hóa thành một luồng lửa, cứ thế nướng chín.
Hắn mang chân nhện ra khỏi diễn võ trường, rồi trở lại chỗ ngồi nơi tiệc rượu của mình, không ngừng phóng ra lửa để nướng chín cái chân màu vàng kia.
Tất cả mọi người đều tránh né. Chuyện này cũng quá... hung tàn! Thật sự là nướng thịt sao? Hơn nữa còn nướng ngay tại tiệc mừng thọ nữa chứ.
Rất nhanh, mùi thịt nướng truyền tới, Thạch Hạo nước miếng chảy ròng ròng. Hắn xé bỏ miếng da màu vàng của chân nhện, đó cứ như một lớp vỏ cứng màu vàng, cứ như lột vỏ tôm hùm, từ từ bên trong hiện ra lớp thịt sáng lấp lánh.
"Không ngờ có thể ăn được, còn không giống với thịt nhện bình thường nữa chứ!"
Thạch Hạo cắn một miếng lớn rồi lập tức hô lớn, vô cùng say sưa. Sau đó, hắn uống một ngụm lớn rượu, dáng vẻ vô cùng hưởng thụ.
"Quá ngon, vị thịt còn ngon hơn cả con Thanh Loan kia nữa."
Câu này vừa ra, khiến rất nhiều người lau mồ hôi hột.
Chuyện này thật sự quá hung tàn. Trong nháy mắt, Kim Chu liền trở thành đồ ăn, khiến người khác không ngừng hoài nghi hắn có phải là Nhân loại hay không. Từ trước tới nay chưa từng th���y ai hung tàn như hắn.
"Nhân loại, ăn thịt đồng tộc Ma Linh của chúng ta, cho dù Thần tới cũng không cứu được ngươi!" Nơi xa trên không trung truyền tới âm thanh tức giận, đó chính là của Thái Cổ Ma Chu.
Trước khi yến tiệc bắt đầu, hắn đã rời đi rồi, không muốn gặp lại cái tên Nhân Hoàng kia nữa. Kết quả lại xảy ra chuyện này, một đứa cháu mà mình yêu thích gặp phải bất trắc.
"Đi tới giáo quân tràng, để cho bọn họ chiến đấu." Lúc này, nơi trung ương Thiên cung bốc lên từng ngọn lửa vàng, vô cùng hừng hực, giống như muốn thiêu trụi cả bầu trời. Nhân Hoàng chính miệng phê chuẩn.
Giáo quân tràng không ở nơi này, cách rất xa hoàng thành. Nơi đó có trọng binh, là nơi luyện binh.
Mọi người rất chờ mong, không biết thiếu niên hung tàn này rốt cuộc dựa vào cái gì mà dám hò hét trước mặt tôn giả của Thần sơn?
Đột nhiên, cả quảng trường cùng trung ương Thiên cung từ mặt đất vụt lên cao, thoát ly khỏi hoàng thành khiến mọi người chấn động, cứ như một pháp khí vô cùng to lớn đang phi hành vậy.
Gần như trong nháy mắt, bọn họ liền bay ngang bầu trời, rời xa hoàng thành, đi tới không trung của giáo quân tràng đầy hùng vĩ kia rồi từ từ hạ xuống. Nơi đây vô cùng thích hợp cho cường giả quyết chiến.
Mọi chi tiết trong chương này, từ nội dung đến văn phong, đều được truyen.free độc quyền chuyển ngữ, kính mời quý độc giả tiếp tục đồng hành.