Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 243: Tỉnh ngộfontb

Một cặp cửa đá khổng lồ chắn ngang lối đi. Bên cạnh cửa đá là những cây cổ mộc, chính là những cổ mộc đã tạo nên tổ Côn Bằng, tựa như một bức tường chắn phía trước, khiến cánh cửa này trở thành con đường duy nhất có thể vượt qua.

"Chẳng lẽ chúng ta đã tiếp cận lối vào chân chính của hang ổ?"

Dù mọi người đã tiến vào rất lâu, thế nhưng vẫn chưa từng thấy những cổ mộc dựng tổ, ai nấy đều có lý do để nghi ngờ, phải chăng hiện tại mới thực sự là trung tâm.

Một con hải thú xuất hiện, thân dài mấy trượng, đây là một con Hải Kình hiện hình nửa người nửa cá, nó nhanh chóng tiến tới đẩy mạnh cánh cửa đá, thế nhưng không thể nào lay động được.

Lại có vài sinh linh muốn đào những cây cổ mộc ra, định từ đó tạo thành đường đi vào bên trong, nhưng phù quang trút xuống như thác đổ, đánh văng toàn bộ bọn họ ra xa.

Một con Bạo Viên màu bạc hiện thân, vô cùng hấp tấp, chắc hẳn đã mất kiên nhẫn từ lâu nên nhanh chóng lấy ra bảo cụ của mình, đánh mạnh vào hai cánh cửa đá khổng lồ kia, nó muốn phá tan cánh cửa này.

"Ầm!"

Tiếng vang chấn động trời đất, tựa như sấm sét trên cửu thiên. Bên trong hang ổ Côn Bằng, cửa đá phát sáng, quần hùng kinh hãi, một luồng gợn sóng khổng lồ truyền ra, bao phủ thập phương, khiến người khác sợ hãi tột cùng.

Vô số cường giả bị luồng sóng này chấn động mà vỡ tung, bọn họ không đỡ nổi một đòn, máu tươi vương vãi khắp trời, xương cốt bắn tung tóe, cảnh tượng thê thảm vô cùng.

Chuyện này xảy ra quá đột ngột, chỉ một đòn như thế thôi mà ít nhất ba phần mười nhân số đều bỏ mạng, tất cả đều bị gợn sóng kia giết chết, những nơi nó đi qua đều xương gãy thịt nát, không chết cũng bị thương.

Cảnh tượng có chút đáng sợ, lông tơ mọi người đều dựng đứng, khí lạnh toát ra từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu, tất cả đồng loạt rút lui, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.

"Con Bạo Viên đâu rồi, dám mạo phạm phù văn Côn Bằng, thật đáng chết! Chẳng lẽ muốn bỏ mạng nơi này sao?!" Cũng không biết đã qua bao lâu thì mới có người lớn tiếng nguyền rủa, vô cùng phẫn nộ.

Biến cố xảy ra đột ngột như thế cũng khiến Thạch Hạo bị chấn động không nhỏ, nó dùng kiếm gãy hộ thân, lại tránh ở phía sau đám người thế mà vẫn phải phun ra mấy ngụm máu tươi, thế nhưng cuối cùng vẫn không nguy hiểm đến tính mạng.

Cả đám người rút lui, ai nấy đều trọng thương, cốt văn của đạo tràng Côn Bằng đã diệt sát vô số người, thi thể ngổn ngang khắp nơi, những người còn sống sót ��ều kinh hãi trong lòng.

Những người nắm giữ tàn cốt Côn Bằng chịu tổn thất nhỏ nhất, cốt văn không nhằm thẳng vào họ, mà những tàn cốt trong tay cũng bảo vệ họ, hóa giải kiếp nạn sát phạt kinh hoàng vừa rồi.

"Chư vị, đừng giấu diếm nữa, di cốt Côn Bằng mà chúng ta đạt được đều tổn hại nặng nề, phù văn đã tiêu tán, chỉ có thể đi được đến bước này mà thôi. Ta tin rằng trong số chư vị vẫn còn người nắm giữ, ngay bây giờ, hãy cùng nhau đồng tâm hiệp lực khai mở cánh cửa này, đặc biệt là chư vị bằng hữu Hải Tộc, ta tin chắc trong tay các vị hẳn có Bằng Cốt."

Một nhóm người đứng đầu lên tiếng, bọn họ là một liên minh, là cường giả của Thái Cổ Thần Sơn, dẫn đầu là mấy vị thiếu niên thiếu nữ, ai nấy đều bất phàm, khí thế ngất trời.

Hiển nhiên, bọn họ đều là sinh linh thuần huyết, thiếu nam thì tuấn lãng, toàn thân tỏa ra thánh huy, anh tư bộc phát. Thiếu nữ thì xinh đẹp, siêu trần thoát tục, linh hoạt tựa tiên tử.

"Chúng ta nơi đây có một mảnh vảy cá bị hư hao." Bộ tộc Hải Ma xuất hiện, trên bàn tay của vị thủ lĩnh xuất hiện một mảnh vảy cá vỡ nát, bên trong lấp lánh ánh vàng kim, ẩn hiện hoa văn cổ xưa, ánh sáng mờ ảo.

"Trước tiên hãy mở cánh cửa này ra rồi tính tiếp, ta nghĩ bên trong khó khăn sẽ càng nhiều hơn. Nếu ngay cả cánh cửa này cũng không thể mở ra, làm sao chúng ta có thể tiến vào cấm địa chân chính được chứ." Lại có một đám người đứng ra.

Bọn họ lấy ra một nửa tàn vũ, hào quang lưu chuyển, toát ra một luồng khí tức vô cùng thánh khiết. Đây không phải lông vũ chân chính mà chỉ là một mảnh lông tơ, cũng không phải linh vũ của Côn Bằng.

Rất nhiều thế lực liên thủ, lại có một nhóm sinh linh lục địa xuất hiện, lấy ra một vết máu đen kịt. Tục truyền đây là do Côn Bằng để lại, tuyệt đối là chí bảo, nếu nghiền thành bột mịn rồi nuốt vào, dược hiệu sẽ vô cùng kinh người.

Cuối cùng, mọi người đem máu, cốt, vảy, lông gộp lại với nhau thì được cánh cửa đá cảm ứng mà chấp thuận, một luồng ánh sáng dịu lóe lên, trong tiếng ầm ầm vang vọng, hang ổ phủ đầy bụi bặm dần dần hé mở.

Trong phút chốc, một làn khí lành tỏa ra, bao trùm toàn bộ khu cổ địa, khiến cho mọi người như cảm thấy mình đang đắm chìm trong tiên vũ, giống như muốn phi thăng lên trời cao.

Trong nháy mắt, quần hùng đồng loạt xông vào, chân chính bước vào bên trong hang ổ cổ xưa này.

Lần này, Thạch Hạo không vội xông vào mà đứng yên tại chỗ, nó cảm thấy hang ổ Côn Bằng quá nguy hiểm, những người xông vào đầu tiên cũng chưa chắc đã đoạt được bảo thuật.

Từ khi tiến vào đến giờ, cũng đã được nửa tháng rồi, thế nhưng cũng không có thu hoạch gì cả, việc phá giải hàng loạt cấm chế đã tiêu tốn một khoảng thời gian dài.

Quả nhiên, sau khi nó đi vào thì phát hiện mọi người cũng chưa đi xa lắm, đang cẩn thận tìm kiếm bên trong hang ổ khổng lồ này, bọn họ cẩn trọng từng chút một, sợ rằng sơ sẩy sẽ kích hoạt cấm chế.

"Thật là nhiều linh dược!" Mọi người kinh ngạc thốt lên.

Hang ổ rất lớn, dõi mắt nhìn về trước vô cùng mênh mông, có một vài nơi mọc rất nhiều dược thảo, đặc biệt trên những vách đá có linh khí bốc hơi nghi ngút thì xuất hiện những thảo dược óng ánh diễm lệ.

Đây chính là đạo tràng của Côn Bằng, năm tháng trôi qua, bảo ��ịa nơi đây không hề mục nát mà còn trở nên lộng lẫy hơn.

Sương mù lượn lờ, cách một quãng lại có một cây bảo dược xuất hiện, phát ra những ánh sáng lành. Những ánh sáng rực rỡ khi mới tiến vào đều phát ra từ chúng.

Ở bên ngoài có rất ít những tinh hoa như thế này, nhưng ở đây lại xuất hiện nhiều đến thế, tự nhiên tạo nên một trận náo loạn. Mọi người chỉ hận không thể thu vét sạch tất cả những thứ này.

Thế nhưng, bảo thuật nơi sâu xa lại mê hoặc mọi người hơn, khiến họ tạm gác ý niệm này. Bọn họ chỉ phái ra một vài người trong nhóm đi thu hoạch, còn lại thì tiếp tục tiến tới.

Lần này lại tốn thêm nửa tháng thời gian, khoảng cách tiến vào càng ngày càng xa, thế nhưng vẫn không thể thấy được điểm cuối của cấm địa. Chuyện này khiến cho mọi người kinh hãi.

Mà trong lúc này, Hùng Hài Tử cũng đã nhiều lần đại chiến, bị thương nặng. Những người đó đều là cường giả vượt trên Hóa Linh Cảnh, mặc dù ở đây bị áp chế thế nhưng vẫn là những cao thủ đỉnh cấp.

Chuyện này làm cho nó cảm thấy vất vả, nếu cứ tiếp tục như thế thì chỉ có con đường chết.

"Chấp niệm của ta quá sâu, một lòng muốn đoạt được bảo thuật Côn Bằng, kết quả càng ngày càng nóng nảy, đạo tâm bất ổn, có lẽ nên tĩnh tâm lại mới được." Thạch Hạo tự nhủ.

Nó cũng không tiếp tục tiến tới mà dừng lại, muốn một mình tĩnh tâm tu luyện ở chốn bảo địa hiếm có này một thời gian.

Thần sào Thái Cổ tràn ngập nguy hiểm, nguy cơ từng bước, nơi này cao thủ như mây. Bằng vào thực lực hiện giờ của nó muốn tham gia đại chiến tranh cướp cuối cùng này thì chắc chắn sẽ vong mạng.

Cũng còn may, nó đã nhận thức được những điểm này.

Hậu nhân của Hải Thần, thiếu niên của bộ tộc Hỏa Viêm Ngư, mạnh mẽ và khủng khiếp, đó mới chân chính là nhân vật thiên kiêu!

Ngoài ra còn có sinh linh thuần huyết của Thái Cổ Thần Sơn, cùng với vương giả của thế hệ trước, cao thủ san sát. Nếu như ở bên ngoài, chỉ cần bước ra một người nào đó thôi cũng đủ khiến phong vân biến sắc, khó lòng đối phó.

Thạch Hạo cảm thấy có thể vẫn còn thời gian, dù sao tiến vào thần sào hơn một tháng mà vẫn chưa thấy điểm cuối. Rất có khả năng sẽ tốn thêm nhiều thời gian nữa mới có thể thăm dò được phần cuối bên trong này.

Nôn nóng tranh giành bảo thuật, không bằng bình tĩnh ngồi xuống, tăng cường sức chiến đấu cho bản thân, đây mới chính là hành động hữu hiệu nhất lúc này.

Hùng Hài Tử tự kiểm điểm mình thì cảm thấy xấu hổ, sau đó chọn một nơi yên tĩnh ngồi xuống. Nó phát hiện gần đây quả thật mình trở nên nóng nảy, quên đi chủ ý của việc tu hành, đánh mất không minh chi tâm.

Hang ổ Côn Bằng rất lớn, bao la bát ngát, có rất nhiều chỗ nguy hiểm, khi chạm vào sẽ bị phù văn hủy diệt, nhưng cũng có một vài khu vực rộng lớn lại vô cùng an toàn.

Thạch Hạo tĩnh tâm hai ngày thì mới xuất hiện, bắt đầu di chuyển đến chỗ vắng vẻ hơn, tránh né những sinh linh đang thu hái linh dược.

Cuối cùng, nó tiến vào một nơi rất yên tĩnh, tìm được một con đường mòn, leo lên một vách tường trong hang ổ Côn Bằng, ngồi xếp bằng trên những thân cổ mộc đan xen vào nhau, vô cùng tĩnh lặng rồi bắt đầu ngộ pháp.

Không ai hoài nghi ngộ tính về việc tu hành của nó cả. Trên con đường này, thiên phú của Thạch Hạo vô cùng kinh người, nếu không thì dựa vào đâu mà có thể một đường tiến tới, phát triển đến bước này.

Nó mới mười một tuổi mà đã tiến vào Hóa Linh Cảnh, hơn nữa còn dùng mười Động Thiên để tiến vào, khiến cả những sinh linh của Thái Cổ Thần Sơn cũng phải ngỡ ngàng không nói nên lời.

Tập trung toàn tâm toàn ý, lúc này Hùng Hài Tử đang tiêu hóa những cảm ngộ chiến đấu ở trong hang ổ Côn Bằng, sau đó là những kinh nghiệm chiến đấu trong vòng hơn một tháng trời trên biển.

Bất tri bất giác nó phát hiện, từ khi ra biển cho đến hiện tại đã qua một tháng. Thời gian trôi nhanh đến vậy, chỉ là trước đây nó quá nôn nóng, không chú ý thời gian trôi qua mỗi ngày mà thôi.

"Đã đột phá cảnh giới được một thời gian rồi, đạo quả của ta cũng đã củng cố vững chắc, hiện tại cảnh giới cần tiến thêm một bước nữa." Thạch Hạo tự nhủ.

Hơn hai tháng qua, vô số trận chém giết, nhiều lần nó đối mặt với sinh tử. Tuy có nôn nóng thế nhưng đến hiện tại cũng không hẳn là chuyện xấu gì, bỗng nhiên nhìn lại, những điều này đã trở thành những tích lũy cần thiết.

Hóa Linh Cảnh, chỉ một chữ "Hóa" đã làm sáng tỏ ý nghĩa trong cảnh giới này, có thể diễn biến, có thể tái tạo. Trên con đường tu hành đây chính là một cảnh giới lớn có tính then chốt.

Vạn vật đều có linh, từng cọng cây ngọn cỏ, một hạt bụi nhỏ cũng có linh tính, chớ đừng nói tới sinh linh.

Hóa Linh Cảnh, chính là hóa thành các loại linh tính, đắp nặn chân linh, tái tạo chân ngã, khiến cho chính mình mạnh nhất.

Đắp nặn bản thân, hóa linh tính vào toàn thân, nghiên cứu áo nghĩa đến cực điểm không riêng về thân thể, thậm chí về cả linh hồn. Nếu như tìm hiểu thấu đáo thì cả người sẽ thăng hoa, tự thân niết bàn thành thần thai.

Phàm là người có thành tựu thì sẽ chú trọng đến việc đắp nặn lại bản thân ở cảnh giới này, những người này sẽ diễn biến bên trong đại Động Thiên, hình thành Linh Thần, sức chiến đấu cũng chẳng kém chân thân là bao nhiêu.

Cảnh giới này nếu đi tới cực điểm, ảo diệu không thể nào tả xiết, sẽ có đủ loại biến hóa và vô số chỗ tốt.

Thạch Hạo mới vào Hóa Linh Cảnh, nó hóa những phù văn vào trong cơ thể chính mình, còn muốn đắp nặn, khiến cho mỗi một luồng phù văn đều phải có sinh mệnh, tẩm bổ cho thân thể và linh hồn, tái tạo chân ngã.

Trong quá trình này, mười tòa Động Thiên của Thạch Hạo đều hiện lên, trong đó có hai tòa tỏa ra khí lành, phân biệt thành một con Côn Bằng và một con Toan Nghê, đang lột xác ở Hóa Linh Cảnh.

Con Côn Bằng vô cùng rực rỡ, con mắt đang nhắm nghiền đột nhiên mở ra, như được ban cho sinh mệnh. Còn con Toan Nghê thì có tia chớp lượn lờ, mở miệng thét dài, cứ như từ trên chín tầng trời đoạt lấy được ý chí của chân linh.

Đây cũng chỉ là bắt đầu mà thôi, một vài ảo diệu và thần bí của Hóa Linh Cảnh vừa mới thể hiện ra.

Thạch Hạo dứt bỏ tất cả, quên đi việc tranh giành, trong tâm linh vô cùng tĩnh lặng, cũng chỉ còn có cảm ngộ mà thôi, đang không ngừng rong chơi trong cảnh ngộ đạo vô cùng kỳ diệu ấy.

Việc này vô cùng quý giá, trước đây không lâu nó còn rất nôn nóng, chấp niệm trong lòng vô cùng nặng, mà hiện tại lại quên đi tất cả, toàn tâm toàn ý đặt vào việc tu hành, đây cũng là một loại nghị lực rất lớn.

Người bình thường thì sao có thể làm được? Đây có thể gọi là một chuyển biến về việc triệt để thấu hiểu toàn bộ sự việc.

Chương tr��nh ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện: Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc đáo, được thực hiện bởi Tàng Thư Viện và chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free