Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 242: Hỗn chiếnfontb

Thời gian vô cùng cấp bách, không thể nào trì hoãn thêm. Chỉ cần chậm trễ một bước, hơn nửa số người sẽ chẳng giành được gì, ai nấy đều mang suy nghĩ này nên không ngừng xông lên phía trước.

Trong chớp mắt, tiếng chém giết vang vọng trời đất, cường giả ngã xuống không ngừng, máu xương bay tứ tung. Sự hấp dẫn của thần thuật Côn Bằng lớn đến mức không thể kìm hãm, mọi người bất chấp sống chết, điều khiển bảo cụ, xông thẳng về phía trước.

Chỉ trong giây lát, thi thể chất chồng khắp mặt đất. Những đống xác người cao ngất trước lối vào sào huyệt cổ, sinh linh của mọi chủng tộc đều nằm rải rác trên đó.

"Giết!" Mọi người hô vang, điều khiển bảo cụ, phù văn xương cốt tràn ngập trời. Nơi đây đã hóa thành địa ngục A Tu La, sinh linh chết đi quá nhiều, máu tươi chảy thành sông.

"Nhanh lên, bọn họ sắp tiến vào rồi!" Có người hét lên. Tình huống khẩn cấp vô cùng, một nhóm người đang cầm trong tay xương cốt Côn Bằng, sắp thành công mở ra vết nứt tiến vào sào huyệt.

Thạch Hạo hòa lẫn vào đám đông, thỉnh thoảng cũng gặp phải công kích, y cẩn thận ứng phó, rồi nhanh chóng xông tới gần lối vào. Vết nứt nơi đó đã bắt đầu lớn rộng, và đã có người lọt được vào bên trong.

Tình hình trận chiến bên trong vết nứt càng kịch liệt hơn, thỉnh thoảng vọng ra tiếng gầm rít, phù văn cuồn cuộn dâng trào, một đám cường giả bị chấn động đến mức ho ra máu.

Thạch Hạo vừa mới tới cửa vào thì gặp phải công kích. Bên cạnh y, một cây búa lớn như tòa nhà, phát ra ánh sáng chói lòa, được một con hải thú vung đập tới, tiếng gió vù vù vang dội.

Một tiếng "Ầm", Thạch Hạo né tránh. Một đám sinh linh đứng gần đó kêu thảm thiết, chúng bị đập nát thành thịt vụn.

Một tiếng nổ lớn vang lên, phù văn trên cây búa rực rỡ, như dung nham từ núi lửa phun trào, tự động xoay chuyển, quét sạch các tu sĩ xung quanh.

Cường giả đỉnh cao Hóa Linh Cảnh vượt xa các tu sĩ Hóa Linh thông thường, đã diễn hóa ra một phần pháp môn của riêng mình nên sức chiến đấu cực kỳ mạnh mẽ. Cây búa bạc này nặng tới vạn cân, quét ngang quần hùng.

Con hải thú này toàn thân trắng bạc, đầu cá sấu thân giao long, tứ chi lại dài, có thể đứng thẳng mà đi lại. Thân thể khổng lồ của nó khiến người khác cảm thấy ngột ngạt.

"Xoẹt!" Thạch Hạo vung kiếm, một đạo ánh sáng đen lóe lên, kiếm quang lập tức chém đứt đôi cây búa. Món bảo cụ này liền hóa thành phế vật.

Y cũng không chậm trễ thêm, dọc theo vết nứt tiến vào sào huyệt rồi biến mất. Tranh đấu bên trong diễn ra kịch liệt hơn, những cơ duyên lớn đang chờ đợi mọi người.

Hải thú giật mình kinh hãi, nó nhanh chóng xoay người tránh né nhát kiếm vừa rồi của Thạch Hạo. Cây búa lớn bị hủy hoại khiến nó vô cùng tức giận.

"Tất cả tránh hết ra cho ta!" Nó rít lên, rồi há miệng phun ra một luồng cốt văn màu bạc hóa thành ánh lửa. Một tiếng "Bụp", những tu sĩ đứng gần đó đều bị thiêu thành tro bụi.

"Tán tu dưới biển sâu!" Mọi người kinh hãi. Loại sinh linh này từng có được truyền thừa mạnh mẽ, rất khó dây dưa.

Bên trong, chiến đấu càng lúc càng nhiều, rất nhiều sinh linh đang đại chiến vì muốn chiếm được những vị trí thuận lợi, vì muốn nhanh chóng đoạt lấy bảo thuật Côn Bằng. Vì bảo thuật Côn Bằng, chúng có thể đánh đổi bằng máu tươi hoặc cả mạng sống của mình.

"Keng!" Vừa tiến vào khu đạo tràng thời Thái Cổ này, Thạch Hạo liền gặp phải một đợt xung kích phù văn. Một nhóm cường giả đang giao chiến, thấy có người xông tới liền lập tức đánh giết y.

Kiếm gãy phát ra ánh sáng, chặn đứng đám phù văn đang lao tới. Y vụt qua, chọn một khu vực tương đối trống trải để tiến hành phòng ngự.

Có rất nhiều người tiến vào, thế nhưng khu vực này cũng tương đối rộng lớn, nơi đây tự thành một thế giới. Không còn nhìn thấy cổ mộc của hang ổ Côn Bằng nữa, nơi đây trống trải, lại đầy rẫy sương mù.

"A..." Cách đó không xa, một kẻ đang giao chiến thì bị xé xác, nằm phơi thây trên mặt đất rồi nhanh chóng hiện nguyên hình, thân thể dài đến mấy trượng, khổng lồ đáng sợ.

Hiển nhiên, đây là một cường giả đã vượt trên Hóa Linh Cảnh, nhưng tu vi bị áp chế, không thể phát huy toàn bộ thần uy nên đành chết tại nơi này.

Đương nhiên, sinh linh giết chết hắn cũng chưa chắc là hậu bối, những người có thể tiến vào nơi này đều không hề yếu, ai cũng có lai lịch bất phàm, không thiếu những sinh linh thuần huyết.

Nơi này vô cùng trống trải, thế nhưng sát cơ lại nồng đậm, quần hùng hỗn chiến dọc đường.

Trên đường đi có một tảng đá bị phá nát, không hề óng ánh rực rỡ chút nào, bên trên có khắc một hàng chữ: Hô hấp Nhật Nguyệt, dung luyện Hỗn Độn.

Mọi người dừng lại, hít sâu một hơi khí lạnh, e rằng chỉ có Côn Bằng mới có thể làm được như vậy. Cảnh giới của các bậc chí tôn này không cách nào suy đoán được, chỉ hé lộ một chút huyền cơ đã khiến người ta ngây dại, họ chỉ biết ngước nhìn mà thôi.

Trong phút chốc, đại chiến lại tiếp tục bùng nổ, lần này còn thảm khốc hơn lần trước, bởi vì trên tảng đá lớn có một bức tranh, vẽ một con Côn Bằng đang giang cánh thẳng tới trời cao, đè ép cả cửu trọng thiên.

"Xoẹt!" Một thanh phi kiếm chém xuống, dài chưa tới nửa xích, thế nhưng lại cực kỳ sắc bén, tỏa ra khí Canh Kim, ánh sáng lấp lánh, trực tiếp chém về phía quần hùng, khiến rất nhiều bảo cụ bị vỡ nát.

Thạch Hạo cũng nằm trong phạm vi công kích, y nhanh chóng lướt ngang né tránh đòn đánh này. Một đám người không kịp tránh né liền bị chém đứt đôi, máu tươi phun lên rất cao.

Khoảng cách giữa những người này rất xa, thế nhưng lại đồng thời gặp nạn. Không phải bọn họ quá yếu, mà uy lực của thanh kiếm kia quá mạnh, lấp lánh màu tím, khí lành mờ mịt lưu chuyển, giết sạch cả đám cường giả.

Chủ nhân của nó chính là một con quái ngư dài chừng một mét, cả người phủ đầy vảy tím, phần đuôi có thể đứng thẳng, miệng có hai sợi râu rồng.

Ngoài ra thì chẳng còn chỗ đặc biệt nào khác, chỉ là cả người tràn đầy khí tím, gợn sóng thần lực vô cùng mạnh mẽ.

"T�� Tinh Ngư?" Có người kinh ngạc thốt lên, lộ vẻ kinh dị. Đây chính là sinh linh hiếm thấy trong truyền thuyết, vô cùng quý báu.

Chúng nuốt tinh hoa thiên địa, trong cơ thể ẩn chứa tử tinh (tinh thể màu tím), đó là một vật chất cực kỳ quý giá. Khi tế luyện bảo cụ mà thêm vào, cấp bậc có thể tăng lên, đặc biệt là phi kiếm, khi pha trộn thêm một ít, kiếm thể sẽ trở nên vô cùng sắc bén, không gì không xuyên thủng.

Một con Tử Tinh Ngư có đạo hạnh mạnh mẽ như thế đương nhiên rất đáng sợ. Sinh linh hiếm thấy này một khi tu hành thành công thì có thể hô mưa gọi gió.

Mặc dù vậy, sau khi nhìn thấy thanh phi kiếm màu tím kia, ánh mắt bọn họ đều trở nên thèm thuồng. Đó chính là trân bảo thế gian, một thanh Tử Tinh Kiếm không hề có chút tạp chất nào, khiến ngay cả những người thuộc Thái Cổ Thần Sơn cũng mê mẩn.

"Muốn đánh chủ ý lên ta, có mạng không mà vọng tưởng?" Tử Tinh Ngư cười khẩy. Tuy chỉ cao chừng một mét, thế nhưng sức chấn động lại khiến người khác cảm thấy như đang đối mặt với một con thú khổng lồ.

Nó há miệng phun ra một luồng khí tím khiến thanh kiếm này càng rực rỡ hơn, hóa thành một vầng mặt trời tím quét ngang về phía trước, thế như chẻ tre. Bảo cụ vỡ nát, người người hét thảm, máu tươi văng tung tóe, thây phơi đầy rẫy.

"Răng rắc!" Thanh phi kiếm mịt mờ khí tím lập tức xoay tròn, bay thẳng tới trước tảng đá lớn, rạch một nhát thật mạnh khiến đá vụn bay tán loạn. Tấm hình được chạm khắc kia bị nó phá hủy.

Con Tử Tinh Ngư dài chừng một mét há miệng hút mạnh, những hòn đá vụn bị hút lại rồi lọt vào trong miệng nó, cứ thế biến mất không dấu vết.

Mọi người kinh ngạc, đây là một sinh linh thuộc Hải Tộc vô cùng mạnh mẽ.

Quần hùng thấy nó nuốt mấy hòn đá vụn trên tảng đá được điêu khắc kia cũng không ngăn chặn, bởi vì họ nhận ra đó không phải là chí bảo gì. Bảo thuật Côn Bằng thật sự làm sao có thể bị cướp đi dễ dàng như vậy được.

Con đường còn rất dài, mà đạo tràng này lại vô cùng rộng lớn, liên tiếp mười mấy ngày trời vẫn chưa thấy được điểm cuối. Đây tuyệt đối đã thành một thế giới, nếu không thì làm sao có thể như vậy được.

Trên đường tiến tới, Hùng Hài Tử thỉnh thoảng cũng phải chiến đấu với vài người, một đường chinh phạt. Mặc dù có kiếm gãy trong tay, thế nhưng cũng không tránh khỏi thương tích, bởi vì nơi đây có quá nhiều cường giả.

"Là ngươi, chạy đi đâu!" Một tiếng quát lớn vọng tới. Thanh niên tóc xanh xuất hiện, trên tay cầm một sợi kim tiên (roi màu vàng) quất tới.

Loại tiên này không phải nhuyễn tiên, mà hình dạng lại giống như kiếm, chỉ là không có mũi nhọn. Nó có bốn cạnh, hai mươi tám đốt, giống như tiên, cũng có thể hình dung như một đoản côn có cán.

Mấy hôm trước, thương thế của thiếu niên tóc xanh đã khỏi hẳn, thế nhưng mỗi lần nghĩ tới tình cảnh ngày đó, y lại cảm thấy hai chân vẫn còn rất đau. Bị người khác xé nát là một sự sỉ nhục vô cùng lớn, không thể tưởng tượng nổi.

"Ngăn nó lại, đừng để nó chạy thoát!" Thanh Vân kêu lên.

Vài tên thần bộc vọt tới, cả người đều phát sáng, tất cả đều như những con sư tử lão luyện, râu tóc dựng đứng, phát huy thực lực mạnh nhất c���a mình.

"Dừng lại!" Vân Hi lên tiếng, lão bộc bên cạnh hắn nhận lệnh nên dừng lại.

"Kẻ vô dụng bị ta xé nát kia, sao lại xuất hiện nữa? Muốn ta thực hiện lại lần nữa ư?" Hùng Hài Tử chế nhạo, kiếm gãy trong tay quét ngang, ánh sáng đen như dải lụa.

"Vù vù..." Tiếng kèn lệnh vang lên, một chiếc sừng thú xuất hiện khuếch tán ra gợn sóng màu bạc, như cả vùng sóng lớn ập tới, va chạm với dải lụa kia. Hai thứ phát ra tiếng nổ rền vang, đinh tai nhức óc.

Đây chính là chí bảo của Thái Cổ Thần Sơn. Dọc theo đường đi, mấy tên thần bộc đã dựa vào thứ này mà biến nguy thành an, gặp phải rất nhiều sinh linh mạnh mẽ đáng sợ thế nhưng cũng không thể phá hủy được chiếc sừng này.

Lông mày của Thạch Hạo nhíu chặt. Chiếc sừng này quả nhiên lợi hại, sóng gợn màu bạc vừa xuất hiện liền như lao tù trói buộc lấy ánh kiếm. Đây chắc chắn là một chí bảo từ Thượng Cổ.

Mấy vị thần bộc vọt tới, Thanh Vân càng cười khẩy, trong tay cầm chiếc kim tiên, như một con đại bàng lao xuống, từ trên không trung giết thẳng xuống.

"Còn dám từ trên không đánh xuống ta, không sợ hai chân lại bị xé rách ư?" Hùng Hài Tử ngửa cổ hét lớn. Vào thời khắc quan trọng, lời này lại có vẻ vô cùng chói tai và khác biệt.

Thế nhưng lại rất hữu hiệu. Thanh Vân vừa nghĩ tới trận chiến không lâu trước đây liền lạnh cả người, không tự chủ được mà dừng lại, hai chân khép chặt. Tiết tấu của một đòn mạnh mẽ bị phá hỏng.

"Ha ha..." Hùng Hài Tử cười to, vô cùng sung sướng. Mà Thanh Vân kia cứ như vừa bị người khác tát mạnh vào mặt, vô cùng tái nhợt, hận không thể lập tức giết chết đối phương.

"Ầm!" Thần bộc tấn công, Thạch Hạo đón đánh, thập đại Động Thiên hiện lên, vận dụng sức mạnh liều mạng với đối phương, thế nhưng thân thể bị chấn động không ngừng lùi lại.

Nói cho cùng, y chỉ mới bước vào cảnh giới này mà thôi. Nếu so sánh với những nhân vật đỉnh cao chân chính thì tu vi vẫn còn quá thấp, có được những chiến tích như lúc trước thì đã rất kinh người rồi.

Bởi vì, nếu đổi lại là một sinh linh khác mới bước vào Hóa Linh Cảnh thì ai dám tranh đấu với thần bộc? E rằng vừa mới giao thủ đã bị chấn thành một vũng máu tươi, hình thần câu diệt.

Thạch Hạo hồi thần, cảnh giới của mình thấp hơn đối phương, nên ngộ đạo, trước tiên phải tăng cường thực lực, nếu không sẽ rất thiệt thòi. Thế nhưng thời gian lại cấp bách, làm gì có thời gian để tĩnh tu? Bỏ qua lần này thì cho dù cả đời cũng chưa chắc có cơ duyên với bảo thuật Côn Bằng.

"Đến điểm cuối rồi!" Đột nhiên một tiếng hô to vọng tới, khiến nơi trống trải này trở nên ầm ĩ.

Toàn bộ chiến đấu đều dừng lại, mọi người chen lấn xông về phía trước, nhanh chóng đi tới điểm cuối.

Dịch giả của chúng tôi đã dồn hết tâm huyết cho phiên bản này, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free