[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1910: Bí ẩn.
Trong tinh không, ánh sáng chói lọi rực rỡ, một Tàn Tiên bị bàn tay vàng khổng lồ bóp nát thân thể tan xương nát thịt, nguyên thần cũng bị nghiền nát.
"A..." Tiếng gào thét bi phẫn ấy, tràn ngập bất cam, là sự giãy giụa sau cùng của linh hồn một Chân Tiên đang tuyệt vọng.
Hắn sao có thể cam tâm cho được? Sau khi tu vi khôi phục, vốn tưởng rằng có thể quân lâm thiên hạ, trở thành một Chân Tiên hoàn mỹ chân chính, thế nhưng, giờ đây lại bại vào tay một phàm nhân, một tu sĩ lĩnh vực Nhân đạo.
Đặc biệt là, hai ngàn bốn trăm năm trước, hắn từng tự mình ra tay phế Thạch Hạo, dùng Chiết Tiên Chú hủy đi đạo hạnh của hắn, xem hắn như cỏ dại ven đường.
Nhưng ai ngờ được sẽ có một ngày, cọng cỏ dại ấy lại chém giết hắn, kết thúc một đời của mình.
Quá đỗi oan uổng! Hắn thật sự căm hận ngập trời, chết trong sỉ nhục ngập trời. Có vị Chân Tiên hoàn mỹ nào lại bị tu sĩ lĩnh vực Nhân đạo giết chết ư? Hắn chính là kẻ đầu tiên!
Việc này sẽ được ghi vào sử sách, vĩnh viễn ghim chặt nỗi nhục này cho đời sau.
Trăm ngàn đời sau, chắc chắn vẫn sẽ có người nhắc lại hắn, rằng sau trận chiến này đã có một Chân Tiên bỏ mạng, làm nền cho vẻ rực rỡ chói mắt tột cùng của Hoang.
Chân Tiên, chung quy vẫn là Chân Tiên. Dù nguyên thần có nát, cũng chưa hoàn toàn tiêu vong.
Đó là dấu ấn của hắn, là một tia chân linh muốn chạy trốn.
Đáng tiếc, bàn tay vàng óng khổng lồ kia hạ xuống, hút vào lòng bàn tay, phong ấn tại đó.
Đây là dấu ấn Chân Tiên, Thạch Hạo muốn nghiên cứu để hiểu rõ bí mật của lĩnh vực này.
"Ngươi giết ta đi!" Chân Tiên gào lớn.
Rơi vào tay Thạch Hạo thế này thì sống không bằng chết.
Chân Tiên quá mạnh, dù nguyên thần nổ tung, vẫn còn cơ hội phục sinh, thế nhưng tiếc rằng đã bị Thạch Hạo nắm lấy tia vết tích kia.
Phụt!
Thân thể ấy chợt nổ tung trong vũ trụ, huyết dịch tứ tán, bị luyện hóa thành đại dược tiên huyết nồng đậm!
Đây chính là đại dược thân thể, đã bị Thạch Hạo thu lấy toàn bộ.
Sau đó, tòa điện đồng ấy bị phong ấn, trở thành chiến lợi phẩm của hắn.
Bỗng nhiên, Thạch Hạo vung một chưởng, ầm, một sinh linh ở nơi xa đã bị ép nát tan.
Năm xưa từng có bốn Tàn Tiên, sớm đã có hai tên đền tội, giờ đây hai tên cuối cùng cũng đã bị chém đầu.
Tên Tàn Tiên cuối cùng này chưa khôi phục lại trạng thái đỉnh cao, làm sao ngăn cản được Thạch Hạo đang ở trạng thái này chứ? Cho nên đã bị tiêu diệt, hình thần câu diệt.
"Một đoạn nhân quả đã xem như xong." Thạch Hạo bình tĩnh nói.
Năm đó, Côn Bằng từ chiến trường trở về trọng thương sắp chết, bị bốn Chân Tiên ám hại. Giờ đây bốn đại cao thủ này đều đã chết, bị chém giết tại vùng sao trời này.
Thạch Hạo đạt được truyền thừa của Côn Bằng, hiện giờ cũng xem như đã báo thù cho nó.
Trận chiến này đã chấn động cả Cửu Thiên Thập Địa. Ai có thể ngờ tới, một tu sĩ trong hồng trần lại giết chết được Chân Tiên? Đây là một chiến tích huy hoàng không cách nào tưởng tượng được!
"Quả nhiên, đúng là nghịch thiên mà, nhất định sẽ được ghi vào lịch sử tu luyện!"
"Ngược gió phạt Tiên, Hoang đã làm được, vạn cổ cũng chỉ có một chiến dịch này!"
...
Bên trong thế giới này, toàn bộ các tộc đều khiếp sợ.
Phàm là cường giả nào đều biết được kết quả này, không ai không sợ hãi, không ngừng suy đoán: Hoang mạnh tới mức nào, hắn làm sao có thể đánh giết được Chân Tiên?
Trong các Cấm khu sinh mệnh cũng không hề yên tĩnh, bọn họ cũng sợ mất mật vì chiến tích này, sự biểu hiện của Hoang quá yêu nghiệt.
Vẫn Tiên Lĩnh, hai người trẻ tuổi năm xưa sớm đã trưởng thành, trở thành nhân vật trung niên, thực lực mạnh mẽ. Thế nhưng, sau khi tận mắt chứng kiến trận chiến kia, sắc mặt bọn họ đều trắng bệch.
Ngày xưa bọn họ rất muốn giết Hoang, kết quả khi nhờ lão tổ Chân Tiên ra tay cũng không thể giữ lại được đối phương. Lúc đó bọn họ vô cùng không phục, nhưng hiện tại thì đều đã rõ ràng.
Chân Tiên không thể giữ được Hoang. Nếu dám động thủ, khả năng sẽ bị giết ngược lại!
"Chúng ta đã kết nhân quả không nhỏ!"
Hai người đối mặt nhìn nhau, trong lòng ngập tràn bất an. Sở dĩ Tàn Tiên của Tiên Điện xuất thế cũng là bởi vì bọn họ tới thông báo nhắn nhờ ra tay.
Tuy rằng đã hơn một ngàn năm trước, và bản thân Tiên Điện cũng có đại thù với Thạch Hạo, thế nhưng trong lòng hai người vẫn dấy lên nỗi sợ hãi không nhỏ.
"Không sao, Chủ của bộ tộc ta vô địch thiên hạ, bộ tộc chúng ta không sợ hắn."
Nhưng rất nhanh sau đó, tộc chủ này đã giáng tội trừng phạt, ra lệnh bế quan ngay lập tức, nếu như còn liên lụy thêm nhân quả gì nữa thì xóa sổ ngay lập tức!
Lời nói kia uy nghiêm tới cực điểm!
"Vì sao?" Hai người sợ hãi.
Không có tại sao. Một bàn tay lớn lao tới bắt lấy bọn họ, suýt chút nữa đã tan biến bỏ mạng, bị trấn áp bên dưới một ngọn núi, không được xuất thế nữa.
Hiển nhiên, Tộc chủ Vẫn Tiên Lĩnh đã công tham tạo hóa, nhìn thấy được một góc tương lai, sợ nhiễm phải đại nhân quả không cách nào lường được!
Chín năm sau, Vân Hi sinh ra một cậu con trai, một đứa bé vô cùng khỏe mạnh, cả người tỏa ra ánh sáng lung linh, tiên khí lưu chuyển quanh mình, giáng sinh ở thế gian này.
Ngay cả Thạch Hạo cũng không ngờ tới, Vân Hi mang thai đứa bé này tới chín năm mới sinh được, thời gian quá dài ngoài dự liệu của mọi người.
"Sinh rồi!" Rất nhiều người bật thốt lên vì kinh ngạc. Mặc kệ là người của Thiên Đình hay những thế lực khắp nơi đều chú ý tới động tĩnh nơi Thiên Đình, không ai không kinh hãi biến sắc mặt.
Đây là một cậu bé trai, lúc sinh ra thì đất trời hiện lên cảnh tượng kỳ dị.
Ngay giây phút đó, tinh khí dâng trào, thần hà cuồn cuộn, Đại Đạo nổ vang, vô số thiên địa quy tắc đan dệt, tụ tập về nơi này.
Đứa bé này quá kinh người!
Lúc này, Thạch Hạo xuất thủ, một chưởng tung ra, che kín cả bầu trời, đánh tan toàn bộ Đại Đạo quy tắc cùng thần hà kia.
Đặc biệt là, pháp tắc đầy trời đang buông xuống ấy lại càng bị loại bỏ sạch sành sanh.
"Sư phụ, đó là gợn sóng Đại Đạo, là trật tự của thiên địa. Dùng nó để gột rửa đứa nhóc này sẽ giúp nó đạt được vận may lớn mà." Xích Long không hiểu.
"Con đường mà ta đi chính là Lấy Thân Làm Chủng. Nếu như nó được thiên địa này chúc phúc, được vết tích thiên địa vờn quanh thì chưa chắc đã là chuyện tốt." Thạch Hạo nói.
Hắn nhìn lên bầu trời, nói: "Có một ngày, thiên địa này rồi cũng sẽ bị tiêu diệt, các giới sẽ đổ nát."
Đại thanh toán sắp tới, không có thứ gì có thể trường tồn vĩnh hằng.
Dù vậy thì đứa nhóc này cũng rất đặc thù, quá không tầm thường, lúc khóc thì âm thanh vang dội tựa chuông vàng ngân vang.
Đồng thời, cơ thể của nó óng ánh mang theo một tầng bảo quang cứng cáp, trời sinh ẩn chứa pháp lực.
"Hít!" Một đám người hít vào một hơi khí lạnh.
"Gâu!" Ngay cả chó con có lai lịch lớn ấy cũng không nhịn được sủa lớn một tiếng.
Đứa nhỏ này vừa chào đời mang theo pháp lực bẩm sinh, nếu tiếp tục trưởng thành thì sẽ tới mức nào nữa chứ? Thiên phú quá tốt mà!
"Giao cho ta đi, ta nhất định sẽ giúp nó trở thành Vô Chung Tiên Vương thứ hai!" Chó con nói.
Chuyện này đã kinh động tới Chủ Cấm Khu, ngay cả hắn cũng cảm thấy khá hứng thú với đứa nhỏ này, quan sát từng li từng tí.
Nhưng hắn cũng không có hứng thú thu đồ đệ, bởi vì thời đại này quá loạn, cơ bản không có thời gian bồi dưỡng nên một cao thủ cái thế, náo động lớn lúc nào cũng sẽ ập tới.
Vân Hi ôm đứa nhỏ trong lòng với vẻ mặt đầy thỏa mãn, cưng chiều. Khi ôm đứa nhỏ này tựa như ôm toàn bộ thế giới, nàng vui sướng tột cùng.
Ngày hôm đó, một chú chim nhỏ chừng bàn tay ngậm một chiếc đỉnh nhỏ màu trắng chừng gang tay từ Hạ Giới bay lên Thượng Giới.
Thạch Hạo ngạc nhiên, đó chính là Ngũ Sắc Tước, là con chim ma ranh trong Thạch Thôn ấy. Thời gian đã trôi qua lâu như vậy, mà giờ đây nó lại chủ động từ Hạ Giới lên đây với hắn.
Chiếc đỉnh nhỏ màu trắng mà nó đang ngậm trong miệng, Thạch Hạo cũng chẳng xa lạ gì. Đó chính là cốt đỉnh màu trắng sau khi Hắc Kim Đỉnh của Thạch Thôn đã nổ tung năm xưa.
Lúc Bảy Thần Hạ Giới, Thạch Hạo, Chu Yếm từng mang theo tổ đỉnh này đi nghênh địch, kết quả lớp vỏ kim loại bên ngoài đã rạn nứt bong tróc, rồi hiện ra chân thân.
Nhưng trong chiến dịch ấy, chiếc đỉnh nhỏ màu trắng này đã biến mất.
"Thiên địa chúc phúc ngươi không nhận. Phòng ngừa trời ghen ghét, ngày sau dùng chiếc đỉnh nhỏ này thường xuyên gột rửa thân thể cho nó."
Ngũ Sắc Tước lần đầu tiên mở miệng nói chuyện với Thạch Hạo, có thể nói được tiếng người.
"Đỉnh này là đỉnh gì thế?" Thạch Hạo hỏi.
"Một chiếc dược đỉnh, rất bất phàm đó." Ngũ Sắc Tước nói thẳng, đây chính là cổ đỉnh được tiên gia dùng để luyện dược, ẩn chứa dược tính cực mạnh.
Nếu dùng nó để nung nấu gột rửa thân thể thì có thể loại trừ ô uế, tiêu diệt tai ách.
Đồng thời, nó cũng nói cho Thạch Hạo rằng, nếu như nguyện ý, có thể mang đứa nhỏ này phong ấn thẳng vào trong chiếc đỉnh này, đợi ngàn năm sau hẳn để nó xuất thế thì càng tốt.
Trong giây lát đó, ánh mắt Vân Hi ước nhòa, đầy thương cảm, suýt chút nữa đã bật khóc lớn.
Thạch Hạo cũng hiểu ý của nó, thời đại này quá hiểm ác, cũng rất đáng sợ. Tương lai sẽ phát sinh chuyện khủng khiếp gì, có lẽ đã xuất hiện một chút dấu hiệu.
Vì để ổn thỏa, để bảo hiểm nên Ngũ Sắc Tước mới đề xuất bọn họ phong ấn đứa bé này vào trong đỉnh để lưu lại cho tương lai, để nó xuất thế trong một đại thế hoàng kim an lành bình yên.
"Tại sao ngươi lại có lòng tốt với ta như thế?" Thạch Hạo ngờ vực.
"Tổ Tế Linh của Tiên Cổ nhờ ta chăm sóc ngươi đôi chút." Ngũ Sắc Tước lần nữa nói thẳng.
"Tới tột cùng ngươi có lai lịch ra sao?" Thạch Hạo hỏi.
"Tựa như ta tới từ phía bên kia của Giới Hải." Ngũ Sắc Tước nói câu này khiến Thạch Hạo kinh hãi, khiến đám người Mộc Thanh hóa đá, trong lòng dấy lên sóng biển ngập trời.
"Ngươi tới từ bên kia Giới Hải à?!" Tâm tình của Thạch Hạo chập chờn kịch liệt.
"Thực ra ta cũng không biết mình là ai, chỉ mơ hồ nhớ được rằng, tới từ Giới Hải. Ở thời kỳ Tiên Cổ thì đã cư trú bên trên bản thể của Tổ Tế Linh, được sự cho phép của nó để xây tổ và làm hàng xóm của nhau."
Ngũ Sắc Tước nói, nó chỉ là một chùm thần thức chứ không phải thân thể hữu hình thật sự, tựa như một vệt nguyên thần vậy.
Chỉ là, nó lãng quên quá nhiều thứ, rất mơ hồ, nói chung là tới từ Giới Hải.
"Không nên cho rằng ta là cao thủ cái thế. Thực ra, tu vi của ta rất bình thường, hẳn là bị người chém qua đạo cơ nên không còn lại bao nhiêu sức chiến đấu, không cách nào khôi phục." Nó rất thẳng thắn.
Quan trọng nhất chính là, nó cũng không biết Giới Hải có gì, đã mất đi ký ức rồi.
Ngũ Sắc Tước để lại chiếc đỉnh này rồi cứ thế rời đi.
Chủ Cấm Khu suy tư, nói: "Nó có đại nhân quả với Tổ Tế Linh, đời này nhất định vẫn còn, khi đó sẽ lộ chân tướng thôi."
"Liễu Thần ơi, người thế nào rồi?!" Thạch Hạo thở dài, hắn rất nhớ Liễu Thần, rồi lại nghĩ tới tiểu Tháp. Nếu như cả hai trở lại thì quá tốt.
Cuối cùng, Thạch Hạo cũng không muốn phong ấn đứa nhỏ này. Quan trọng nhất chính là Vân Hi không muốn, trong mắt ngập đầy nước mắt, năn nỉ phong ấn nàng cùng đứa nhỏ này.
"Chúng ta cũng không phải phong ấn hoàn toàn, thế nhưng sẽ để nó ngủ say trong đỉnh này, cứ cách một đoạn năm tháng thì sẽ tỉnh lại một lần." Thạch Hạo lên tiếng, nghĩ ngay tới biện pháp toàn vẹn này.
Nếu như không thể chống lại sự khủng khiếp kéo tới ấy thì hắn sẽ hoàn toàn phong ấn chiếc đỉnh này lại.
Lúc này, mỗi ngày Vân Hi sẽ tới nói chuyện với đứa con đang ngủ say của mình. Mỗi một quãng thời gian thì đứa nhỏ này sẽ tỉnh giấc, chớp chớp cặp mắt lớn trong veo nhìn nàng.
Nàng cảm thấy vậy là đủ rồi, cứ ôm chặt chiếc đỉnh không chia lìa.
"Thạch Hạo, ta đã tìm được một quyển bút ký mà sư phụ lưu lại. Thế gian này rất là khủng khiếp!" Tào Vũ Sinh xuất hiện.
Năm đó, sinh linh Hắc Ám đã tới đây bằng cách nào, từ nơi nào tiến vào Cửu Thiên Thập Địa, vẫn là một câu hỏi chưa có lời đáp.
Những ngày gần đây, Tào Vũ Sinh phát hiện ra một bản chép tay của sư phụ mình được phong ấn lại, lúc này mới hiểu rõ chân tướng.
Nước mắt hắn rơi như mưa, nói: "Sư phụ ta chết rồi, ông ấy cùng với một tia chiến hồn bên trong Tam Thế Đồng Quan xuất thế và đi phong ấn, kết quả một đi không trở lại. Sinh linh Hắc Ám đã thành công xâm lấn, nói rõ mấy người bọn họ đều đã chết rồi!"
Tuy rằng sớm biết sư phụ mình khả năng cao đã chết.
Thế nhưng, sau khi được chứng thực lại như vậy, hiểu rõ cái chết thảm của sư phụ mình, hắn vẫn kìm nén không được mà khóc lớn, đau đớn tới tận tâm can.
Cường giả vô thượng bên trong sinh linh Hắc Ám có thể ăn mòn những thế giới được xây dựng từ tinh thần như Hư Thần Giới, Linh Giới...
Bọn chúng đã từ tinh thần quốc gia mà tới đây!
Sinh linh Hắc Ám kia có thể tinh thần hóa, có thể thực thể hóa, thay đổi khó lường, kinh khủng vô cùng.
"Hắc Ám tới từ nơi sâu của Giới Hải, ngủ đông ở Dị Vực..."
Đây chính là dòng chữ bên trong bản chép tay của sư phụ hắn, bởi vì, ở thời kỳ Thiên Cổ bọn họ từng đối kháng với sinh vật Hắc Ám, từng giao thủ với Dị Vực.
Nên biết, Cổ Tổ Du Đà của Dị Vực cũng là do sinh linh Hắc Ám tiến hóa thành.
"Bảy Vương Biên Hoang đã phải đẫm nước mắt đốt cháy thể phách của người thân, chém bay đầu lâu của chiến hữu."
Trong đó có một đoạn như thế, thật sự khiến người khác không khỏi rùng mình. Thạch Hạo đọc kỹ bản chép tay này, trong lòng không cách nào bình tĩnh được, sóng nổi chập trùng.
Một ít chuyện xưa đã có đáp án, rốt cuộc thì hắn cũng đã hiểu.
Thạch Hạo từng leo lên chiếc thuyền cổ màu đen nhuốm máu ấy, ở nơi đó hắn nhìn thấy được một chiếc đỉnh đá, bên trong đều là đầu lâu cùng rất nhiều sinh linh Tiên Đọa.
"Đó là bởi vì, những người kia đã chết trận quá sớm nên không thể để thi thể cho sinh linh Hắc Ám được. Nếu không sẽ tạo nên những cao thủ tuyệt thế không cách nào tưởng tượng được, sẽ thuộc về Hắc Ám!"
Thời cổ đại ở Đế Quan từng có người thấy Bảy Vương Biên Hoang chém lấy đầu lâu của các thống lĩnh phe mình, đó cũng là như thế.
Trong bản chép tay này Thạch Hạo hiểu được, ngày sau dù như thế nào cũng phải cắt lấy đầu lâu của những cường giả ấy, thì mới có thể không cho sinh linh Hắc Ám thừa cơ lợi dụng.
Thân thể mất đi đầu lâu thì không cách nào sống lại được nữa, không cách nào tiến hóa thành sinh linh Hắc Ám.
Thạch Hạo, Thiên Giác, Tào Vũ Sinh trong ngày hôm đó đều di chuyển tới một ít cổ địa, đồng thời tiến nhập vào nơi sâu trong vũ trụ để tra xét con đường tiến quân của sinh linh Hắc Ám năm xưa.
Bọn họ rất im ắng, Hắc Ám tới từ Giới Hải nên vô cùng khủng khiếp.
Đại thanh toán trong tương lai, bọn họ sẽ toàn diện hiện thân, hoàn toàn bùng phát.
Hơn nữa, Dị Vực cùng sinh linh Hắc Ám có liên hệ không cách nào chia cắt được. Chuyện này có ý nghĩa rằng, đám Vương Bất Hủ như An Lan, Xích Vương, Vô Thương, Du Đà đầy khủng khiếp ấy sẽ lần nữa tới nhân gian.
Điều này cũng mang ý nghĩa, phong ấn của Biên Hoang sẽ không ngăn cản được nữa!
Trên thực tế, bọn họ cũng đã hoài nghi rằng, rất có thể sinh linh Hắc Ám bất cứ lúc nào cũng sẽ đưa nhân mã của Dị Vực tới đây.
"Cuộc chiến cuối cùng bắt nguồn từ Giới Hải, là Đại thanh toán kia!"
Thạch Hạo sầu lo, chẳng trách Liễu Thần sẽ đi tới vùng biển phía bên kia bờ đê chứ không phải giết thẳng vào Dị Vực. Nó muốn đi vùng đất chung cực để tìm kiếm biện pháp giải quyết, tiêu diệt mầm họa đầu nguồn.
Nhưng mà, nó còn có thể sống sót trở về ư?
Trên thực tế, mỗi một kỷ nguyên năm xưa đều có cường giả vô thượng vượt biển, đều có liên quan tới việc này!
"Năm đó, từ trong Giới Hải xuất hiện hai món cổ khí. Một rơi vào Mai Táng Địa với cái tên là cổ khí Khởi Nguyên, còn một rơi vào Dị Vực và cũng có tên là Khởi Nguyên."
Đây là nội dung mà Tào Vũ Sinh đã đọc được bên trong bản chép tay của sư phụ mình.
Hai món cổ khí đều thần thánh hoàn mỹ, hào quang soi sáng chư thiên!
"Không hề nói tới rương gỗ mục!" Thạch Hạo nhíu mày.
Giới Hải, lại là Giới Hải, là xuất phát từ nơi này.
"Niên đại Đế Lạc tựa như có Đế. Có người nói hắn đã chết ở niên đại đó, cũng có người nói hắn đã lưu lại dấu chân mờ khi tiến vào nơi sâu trong Giới Hải..."
"Theo như chúng ta suy đoán, hắn không phải Đế, thế gian này không có Đế!"
Bản ghi chép này quá kinh người, càng về cuối thì càng nói ra những bí mật chấn động lòng người.
Giới Hải, rất nhiều chuyện đều chỉ dẫn về hướng đó! Toàn bộ nội dung chuyển ngữ này được truyen.free bảo hộ bản quyền, không cho phép sao chép.