[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1909: Có nối dõi.
Vợ chồng Thạch Tử Lăng cũng đã già yếu, hai người tràn đầy vẻ thương cảm. Những người thân quen, nhiệt tình thuở nào trong thôn đã không còn, đó là dấu hiệu kết thúc của một thế hệ.
Hiện giờ, Thạch thôn có không ít hậu duệ, thế nhưng những người này đều mang vẻ tôn kính với họ, khác biệt hoàn toàn với những người cùng thời trước đây.
"Phụ mẫu, cùng con lên Thượng Giới đi." Thạch Hạo đề xuất, mong hai người rời đi để không còn phải sầu não khi chứng kiến cảnh vật và những người thân quen dần biến mất.
Hiện giờ, Đại Hồng Điểu, bộ tộc Thanh Lân Ưng, thậm chí là Thiên Mã Tiểu Bạch… đều sớm đã lên Thượng Giới, còn đám người Mục Thanh, Chu Lâm, Hoàng Điệp thì khỏi phải nói.
"Muội rồi cũng sẽ già đi, thời xuân sắc đẹp nhất đã không còn nữa." Vân Hi khẽ nói.
"Muội sẽ không già đâu." Thạch Hạo nhìn cô gái đã luôn đồng hành cùng hắn trên chặng đường đời.
Ngay cả hắn cũng không ngờ tới, đời này, chính cô gái này đã kề vai sát cánh cùng hắn, từ khi thân thể hắn bị phế phải xuống Hạ Giới, cho đến ngàn năm sau vẫn luôn hết lòng giúp đỡ.
Bởi vì, hắn tu hành ngộ đạo, một lần bế quan thường kéo dài rất nhiều năm.
"Tuổi thanh xuân đẹp nhất của một cô gái, độ xuân thì mơn mởn nhất, muội đã đánh mất nó rồi, nó đã thực sự rời xa muội rồi." Cặp mắt Vân Hi đỏ ngầu, nàng bật khóc ròng.
Nàng biết, sớm muộn gì rồi cũng sẽ có một ngày nàng phải rời đi, phải chết trong những năm tháng Thạch Hạo vẫn chưa già nua. Nàng sẽ héo úa, mái tóc bạc trắng trước hắn rất, rất nhiều năm.
Đặc biệt là ngày hôm nay, khi nàng nhìn thấy Thạch Hạo tiễn đưa đám người Đại Tráng, Nhị Mãnh, nàng càng thêm thương cảm.
"Muội muốn sinh một đứa con. Vào một ngày nào đó khi muội không còn nhan sắc, tóc bạc như sương, nó sẽ không ghét bỏ muội, nó sẽ bầu bạn cùng muội." Vân Hi nhìn chằm chằm Thạch Hạo, trong mắt ẩn chứa nước mắt nóng hổi nói.
Nàng thật sự rất sợ, sợ sự vô tình của năm tháng. Nàng không nỡ từ bỏ, không muốn rời xa Thạch Hạo, nhưng lại không muốn nhìn thấy hắn vẫn trẻ trung trong khi mình già đi. Sớm muộn gì rồi cũng sẽ có một ngày, vẻ đẹp của nàng sẽ biến mất, thay vào đó là mái tóc trắng xóa, mặt mũi nhăn nheo, mà vào lúc đó, Thạch Hạo vẫn đang sừng sững ở đỉnh cao nhất Nhân Đạo.
Nàng rất sợ!
Là bởi vì, nàng không muốn mất đi hắn. Những năm qua, nàng toàn tâm toàn ý, không oán hận, không hối tiếc.
"Bất luận muội có biến thành bộ dạng gì, huynh cũng sẽ không rời bỏ đâu, đừng nghĩ nhiều, đừng nên thương cảm nữa!" Thạch Hạo ôm lấy nàng.
Suốt những năm qua, thời gian ở cùng thì ít mà chia cách thì nhiều, bởi vì hơn nửa thời gian hắn đều đang tu luyện. Dù là đạo lữ, nhưng thời gian chung sống thật sự không quá nhiều.
Về sau, Thạch Hạo chú trọng hơn về việc tụ họp người thân. Hắn cũng rất sợ, rất lo lắng, sợ bọn họ đột ngột rời đi.
Nhưng hai trăm năm qua đi, Vân Hi vẫn chưa hề có tin vui, thế nhưng tâm trạng nàng cũng đã thoải mái hơn rất nhiều.
Hoặc là, có một số suy nghĩ đã thông suốt, xem như mây tụ mây tan, hoa nở hoa tàn, lòng nàng yên bình đi không ít, đời này đã không còn hối hận gì nữa.
Nhưng mà, khi nàng đã hai ngàn tuổi, vào một ngày sáng sớm, nàng khẽ than thở khi nhìn vào gương. Nàng thấy được một sợi tóc bạc đầy chói mắt trong mái tóc của mình.
Nàng biết, độ xuân thì tuyệt vời nhất thật sự đã qua đi, nàng sắp sửa già yếu rồi.
Trong lòng Thạch Hạo dâng lên ý muốn, hắn bước tới vuốt ve mái tóc dài của nàng. Đầu ngón tay hắn phát sáng, sợi tóc bạc kia bắt đầu óng ánh, lần nữa trở nên rực rỡ long lanh.
"Muội già rồi." Vân Hi nhẹ giọng nói.
"Sẽ không đâu, muội vẫn còn xinh đẹp mà. Ta sẽ nhanh chóng tìm ra gốc thần hoa kia để giữ mãi tuổi thanh xuân cho muội, ta sẽ hái cho muội mà."
Thực ra, Thạch Hạo cũng rất buồn phiền, đã nhiều năm như vậy mà Vân Hi vẫn chưa mang thai, đứa con mà nàng mong muốn vẫn chưa xuất hiện trên đời.
Thạch Hạo từng tỉ mỉ xem xét, hai người cũng không có bệnh tật gì, không hề có vấn đề nào cả.
Khả năng duy nhất chính là, hiện giờ tu vi của hắn quá cao nên muốn có con nối dõi sẽ rất khó khăn.
Bởi vì, đây chính là vấn đề khiến tu sĩ vô cùng đau đầu. Trong năm tháng dài đằng đẵng của Tiên Vương, có thể có được bao nhiêu con nối dõi? Huyết mạch cùng hậu duệ trên thế gian này đa số đều được lưu lại khi chưa thành tiên.
Tu vi hiện giờ của Thạch Hạo đã ở cấp độ cực cao, mạnh hơn Chí Tôn không biết bao nhiêu lần. Hiện giờ hắn cũng không biết sức chiến đấu của mình rốt cuộc là bao nhiêu.
Thế nhưng, hắn vẫn như trước đây, đang ở trong hồng trần, vẫn chưa gợi ra bất kỳ dị tượng thành tiên nào cả.
Hoặc là, chính vì hắn quá mạnh mẽ nên muốn có con nối dõi thì sẽ rất khó khăn.
Ngày hôm đó, Thạch Hạo rời đi, tự mình tiến vào một di tích cực kỳ nguy hiểm, dù cho là Chí Tôn của niên đại ngày xưa tiến vào cũng sẽ có khả năng bỏ mạng.
Nhưng Thạch Hạo tựa như giẫm trên đất bằng, sau khi tìm được vị trí chính xác, hắn đi vào tựa như chốn không người, hết thảy hiểm trở đều không thể ngăn cản bước chân của hắn.
Không chỉ bởi vì hiện giờ hắn là tông sư trận pháp vô thượng, mà còn bởi vì đạo hạnh của hắn cao thâm đến đáng sợ.
Sau đó không lâu, Thạch Hạo mang về một đóa hoa tựa như ánh bình minh, tràn đầy sinh cơ, đưa cho Vân Hi.
"Đây cho muội. Nó có tên là Ánh Bình Minh, có thể bảo vệ thanh xuân của muội được mãi mãi. Bất luận tuổi tác của muội có lớn bao nhiêu, muội cũng sẽ không già, vẫn lưu giữ nét đẹp rạng ngời nhất."
Thạch Hạo đưa cho nàng, và cũng tự tay giúp nàng luyện chế loại dược này.
Vân Hi mang theo nụ cười xen lẫn nước mắt. Còn có gì phải tiếc nuối nữa đây? Mặc dù biết đây cũng chỉ là giữ lại dung mạo mà không thể thay đổi được sự già đi của nàng, về b��n chất rồi cũng sẽ qua đời mà thôi.
Nhưng điều khiến nàng thích thú nhất chính là, nét đẹp mãi mãi kia sẽ dành tặng cho Thạch Hạo. Dù cho sớm muộn gì cũng chết, nàng cũng không còn lo sợ nữa.
Nàng sợ Thạch Hạo sẽ nhìn thấy được dáng vẻ già yếu của mình.
"Muội rất vui!" Nàng nở nụ cười rạng ngời.
Nửa năm sau, một niềm vui tột cùng khiến Vân Hi càng tin tưởng vào cuộc đời hơn. Nàng vô cùng thỏa mãn và nhanh chóng nói cho Thạch Hạo biết trước tiên.
"Chúng ta có em bé rồi ư?" Thạch Hạo cũng giật mình không kém.
Sau khi Thạch Hạo có tin vui, tin tức nhanh chóng lan truyền, khiến rất nhiều người ở Thiên Đình mừng rõ.
Bấy lâu nay, chuyện này không chỉ là tiếc nuối riêng của Thạch Hạo, mà còn là một tâm bệnh của rất nhiều người ở Thiên Đình. Ai cũng hi vọng Thạch Hạo sẽ có người kế thừa sinh mệnh của mình.
Hắn có đạo hạnh cao thâm, huyết thống bá đạo, dòng dõi sau này chắc chắn sẽ có thiên phú tuyệt thế, chỉ có như thế mới có thể gánh vác được thời đại Thiên Đình trong những năm tháng vô tình sau này.
Những năm gần đây, đám người Mục Thanh, Thạch Chung đều đã có hậu duệ của riêng mình. Hiện giờ Thạch Hạo cũng đã có, vậy cũng là "tài năng lớn thường trưởng thành muộn".
Vân Hi là người vui vẻ nhất, mỗi ngày đều nở nụ cười tươi. Dù cho đứa con này vẫn còn lâu mới sinh ra đời, thế nhưng nàng đã ngập tràn hào quang của người mẹ rồi.
Mấy ngày sau, thiên địa rung chuyển, trên bầu trời có một luồng khí tức khủng khiếp buông xuống, từng màn mưa ánh sáng phi tiên lượn lờ gần như nhấn chìm cả tòa cự cung Thiên Đình, như muốn chấn nơi này thành bột mịn.
Rất nhiều người đều nơm nớp lo sợ, bị luồng khí tức Tiên đạo này ép cho thân thể như muốn nổ tung.
"Hừ!" Thạch Hạo đột nhiên quay đầu hừ lạnh, tiếp đó ống tay áo vung lên, cuồng phong gào thét bao phủ cao thiên. Đó là Đại Đạo hóa thành cơn bão táp, là pháp tắc đang bay lượn, quét tan toàn bộ khí thế Tiên đạo kia.
"Ha ha, Hoang, có khỏe không?"
Trên vòm trời đang có người cười lớn, một chàng trai giẫm trong hư không từ từ bước xuống. Hắn trông rất đẹp trai, tuổi tác chừng hai mươi mấy.
Dựa theo dung mạo, người này rất hoàn mỹ, mang theo tiên khí nhưng cũng có một loại khí chất yêu dị nào đó.
Trong tay hắn cầm một tòa điện đồng cao chừng nắm đấm, từng làn khí tức Tiên đạo lan tỏa tràn ngập. Hắn liếc mắt nhìn Thiên Đình, ánh mắt nhìn xuống Thạch Hạo, từng bước tiếp cận.
"Tàn Tiên!" Thạch Hạo lạnh lùng nói.
"Đạo cơ của ta đã được tái tạo, tu vi đã khôi phục. Hiện giờ chính là cơ thể hoàn mỹ nhất của Chân Tiên." Người thanh niên trẻ tuổi đầy yêu dị này nói.
Hắn chính là Tàn Tiên của Tiên Điện!
Hắn đã khôi phục từ ngàn năm trước rồi, thế nhưng vẫn chưa có hành động, mà vẫn tiếp tục ôn dưỡng bản thân, vững chắc đạo hạnh. Cho tới lúc này, hắn vững tin bản thân đã hoàn mỹ, tinh khí thần viên mãn, thì mới đi tìm Thạch Hạo!
"Ha ha..." Hắn cười lớn, đầy hờ hững nhìn xuống phía dưới, nhìn về Thạch Hạo rồi lại nhìn chằm chằm Vân Hi, nói: "Nghe nói các ngươi đã có con rồi à, ta đặc biệt tới chúc mừng đây. Nói không chừng đó chính là thần thai tiên chủng đấy, ta tới đón nó đây!"
Hắn cười lớn rồi đột nhiên xuất thủ, một bàn tay vung xuống vồ thẳng về phía Vân Hi, nói: "Ta tới thu nó!"
Người của Thiên Đình đều nổi giận, kẻ này quá độc ác.
"Cút!"
Bàn tay lớn của Thạch Hạo vung lên, một thế giới mờ ảo mông lung xuất hiện. Đó chính là Tụ Lý Càn Khôn, uy năng vô cùng to lớn.
"Hoang, hôm nay biết ngươi có con nên ta đặc biệt tới để đưa tiễn một nhà ba người các ngươi, để cho các ngươi vĩnh viễn đoàn tụ cùng nhau, cùng nhau lên đường đi!"
Vị Chân Tiên kia lạnh lẽo nói, âm thanh băng lãnh vô tình. Hắn chọn ngày hôm nay để công kích, thật sự quá độc ác hung tàn.
Ầm!
Thạch Hạo xông lên trời cao, không hề sợ hãi.
Giữa hai người bùng phát ra vô tận gợn sóng Đại Đạo, quá khủng khiếp. Dưới sự thúc đẩy của Thạch Hạo, bọn họ tiến vào vực ngoại, nếu không Thạch Hạo sợ sẽ hủy diệt toàn bộ mọi thứ ở bên dưới.
Việc này khiến người ta giật mình, đặc biệt là đám người Xích Long, chỉ biết trợn mắt há hốc mồm, miệng khô lưỡi khan.
"Sư phụ... lại có thể chiến cả Chân Tiên sao?!"
Bọn họ quá chấn kinh. Thạch Hạo không phải là tiên, vậy mà muốn nghịch gió phạt tiên ư?
Đương đại, khắp nơi đều khiếp sợ!
Hết thảy cường giả đều nhìn thấy và đang âm thầm quan sát. Chuyện này quả là một kỳ tích.
Không ở lĩnh vực Tiên đạo thế nhưng lại nghịch gió phạt tiên? Việc này đủ để ghi vào trong sử sách.
"Giết!" Cường giả của Tiên Điện quát lên. Điện đồng hóa lớn lơ lửng bên trên đỉnh đầu, không ngừng buông rủ từng làn tiên khí bảo vệ kín mít hắn.
Chân Tiên phát điên, hắn rất căm ghét Thạch Hạo, muốn tiêu diệt hắn rồi lại đi diệt dòng dõi của Hoang.
Nhưng điều khiến hắn giật nảy mình chính là, kẻ địch này mạnh tới mức quá đáng, đạo hạnh cao đến mức kinh người. Chưa từng thành chính quả Chân Tiên, thế nhưng vì sao lại có thể đại chiến với hắn?
Boong!
Điều đặc biệt khiến hắn khiếp sợ không thôi chính là, Thạch Hạo không hề sử dụng kiếm thai Đại La, tay không mà vững vàng đỡ lấy tiên khí, một bàn tay lớn đánh tới và kích thẳng lên tòa điện đồng trên đỉnh đầu đối phương.
"Ngươi đi chết đi cho ta!"
Chân Tiên điên cuồng, hắn khống chế điện đồng, điều khiển tiên khí công kích mãnh liệt, hòng tiêu diệt cho bằng được Thạch Hạo.
Boong boong boong....
Sự tình chấn động lòng người phát sinh. Thạch Hạo không hề lùi mà ngược lại tiến thẳng, chủ động sát phạt, dũng mãnh tiến lên nghênh đón. Bàn tay lớn vàng óng kéo lấy vô lượng thần lực, hắn thần dũng vô địch, không ngừng đánh bay điện đồng.
Ầm!
Cuối cùng, điện đồng kia bị hắn đánh văng ra xa, bên trên vẫn còn in hằn những dấu ngón tay và cũng đã xuất hiện vết nứt!
"Làm sao có khả năng chứ?!" Chân Tiên hét lên thành tiếng, lộ vẻ sợ hãi.
Có người đang nghịch gió phạt tiên, chuyện này đã đánh vỡ lẽ thường rồi!
Rốt cuộc là cảnh giới gì, là cấp độ ra sao, hắn nhìn không thấu Thạch Hạo!
Thạch Hạo tinh lực cuồn cuộn, đứng ở đỉnh cao nhất của nhân sinh, ta độc tôn vô địch. Cả người hắn được một màn ánh sáng thần thánh bao phủ, tựa như Đế đang đi lại ở chốn nhân gian.
"Giết!" Thạch Hạo khẽ quát, đấm ra một quyền, tinh lực cuồn cuộn, hỗn độn mông lung, đánh nổ tung cả vùng tinh vực này.
Tòa điện đồng trên đỉnh đầu của Tàn Tiên sau khi bị đánh văng thì lực phòng ngự gần như vạn pháp bất xâm kia đã không còn nữa. Hắn chỉ có thể cố gắng đón đỡ và đại chiến với Thạch Hạo.
Phụt!
Sau đó, hắn bị chấn cho ho ra đầy máu tươi, không cách nào địch lại người trẻ tuổi này.
Một phen chém giết, vũ nội khiếp sợ.
"A..." Một tiếng hét thảm vang lên. Cường giả tới từ Tiên Điện này lộ vẻ sợ hãi, cả người hắn đều dựng đứng cả lông tóc vì bị một bàn tay to lớn màu vàng nắm chặt.
"Chết!" Thạch Hạo gào lớn.
"Bụp!" Hắn dùng sức nắm chặt, nơi đó ánh máu tung lóe, tiên huyết phọt lên tận ba ngàn thước!
"Không!" Vào thời khắc sống còn của sinh mệnh, tên Chân Tiên này hét lên đầy sợ hãi.
Tất cả sự giãy giụa đều là phí công. Dưới cái nắm chặt của bàn tay lớn kia, hình thể của hắn nổ tung, Nguyên Thần tan nát.
Tất cả những tinh hoa ngôn ngữ này, được chắt lọc và truyền tải một cách độc đáo, chỉ có thể tìm thấy tại truyen.free.