[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1879: Cổ kim đều có mặt.
Chuyện này đã mang đến xúc động vô cùng lớn cho Thạch Hạo. Dù hắn đã mạnh đến mức nào, vẫn có rất nhiều việc không thể làm gì được, không thể nghịch chuyển được quy luật sinh lão bệnh tử. Ngay cả một Chí Tôn mạnh mẽ cũng không có cách nào thay đổi điều đó.
"Tộc trưởng gia gia!" Thạch Hạo đỡ lão dậy. Thạch Vân Phong đã thực sự già rồi, tóc bạc trắng xóa, tinh lực cạn kiệt, thân thể suy yếu.
"Con sẽ không để tộc trưởng gia gia tiếp tục già đi nữa đâu." Thạch Hạo cất lời, lấy ra một bình chất lỏng, muốn Thạch Vân Phong uống cạn. Đó là tiên huyết hắn thu được từ thế giới bờ đê kia, đã được hắn rèn luyện và ẩn chứa một chút vật chất bất tử.
Vừa mở nắp bình, tất cả mọi người đều biến sắc. Bên trong tỏa ra hương thơm ngào ngạt, ánh đỏ lấp lánh tựa như ngọc tủy vậy.
Sau khi luyện hóa hoàn toàn, những sát khí và vật chất tai hại bên trong đã được thanh lọc sạch sẽ, hiện giờ đã trở thành đại dược.
Trong suốt trăm năm qua, Thạch Hạo cũng chỉ luyện hóa ra được vài bình như vậy. Giá trị của nó liên thành, thậm chí còn quý giá hơn cả thần dược trong thời đại mạt pháp này.
Thiên hạ ngày nay, cũng chỉ có một mình hắn mới dám luyện hóa tiên huyết!
Dù cho tinh túy của thứ này đã trôi đi gần hết, chỉ còn lại tàn dư, thế nhưng những người khác cũng không cách nào luyện hóa được. Bản thân chưa kịp tới gần tiên thi đã nổ tung, bởi sức mạnh Tiên đạo không gì sánh nổi.
Sau khi tộc trưởng Thạch Vân Phong biết rõ đó là thứ gì, trên mặt lão lộ vẻ vui mừng, thỏa mãn và nhẹ nhõm, cất lời: "Thằng nhóc ngốc này, cháu có thể kéo dài tuổi thọ của gia gia nhất thời, nhưng có thể kéo dài một đời, hai đời hay ba đời mãi sao? Cuộc đời này ta đã không còn tiếc nuối gì nữa rồi. Có thể thấy cháu trưởng thành, hiện giờ lại thấy được dáng vẻ bễ nghễ thiên hạ, ta còn gì mà không vừa lòng nữa chứ? Gia gia không thể nào ở bên cạnh cháu mãi được, không cách nào trường tồn cùng thế gian. Nhân gian bất hủ, mà ta cũng chỉ là một ông lão bình thường. Thứ quý giá nhất trên đời mà mọi người đều muốn có được chính là tâm trạng vui vẻ và ôn hòa, mà ta thì đều có cả. Những năm nay vẫn luôn sống trong sự thanh thản này, đã thấy đủ rồi."
Lão tộc trưởng vỗ vỗ tay Thạch Hạo, trên gương mặt nở nụ cười hiền lành đầy thỏa mãn. Đã nhiều năm trôi qua, các lão bằng hữu của lão cũng lần lượt qua đời, lão cũng muốn đi gặp bọn họ.
Thạch Vân Phong từ chối không uống tiên huyết. Lão biết, đứa cháu nhỏ này cần thứ này hơn mình, tương lai sau này nếu có ác chiến diễn ra, đây sẽ là món bảo mệnh.
Nhưng Thạch Hạo làm sao có thể từ bỏ chứ? Lão tộc trưởng đã nuôi nấng hắn từ nhỏ tới lớn, ảnh hưởng cả một đời của hắn, là người mà hắn không muốn mất nhất. Trong đêm tối đó, hắn đã lặng lẽ luyện hóa bình tiên huyết này vào trong thân thể của lão tộc trưởng để lão không phải chết già.
"Xuất chinh!"
Thạch Hạo cũng không lập tức dẫn đám người đi thế giới bờ đê nữa, ngược lại, hắn bắt đầu tìm kiếm khắp nơi, mở ra hàng loạt bí cảnh.
Trong thời gian này, hắn không ngừng sưu tập hàng loạt điển tịch, lắng nghe một vài truyền thuyết trong nhân gian, tiếp đó dựa vào những manh mối này để đi tìm các di tích khắp nơi trong thiên hạ.
Mấy năm nay, hắn đã mở ra được bốn, năm tiểu thế giới. Tất cả đều do các đại năng cổ đại lưu lại và đều là những bảo tàng to lớn.
"Bức tường Thần Ma!"
Đây là một vùng đất rèn luyện. Thạch Hạo thời niên thiếu từng đi tìm kiếm các con đường lên thượng giới nên đã từng tới nơi đây, nhưng đáng tiếc con đường này đã bị đứt đoạn.
Con đường kia bị một con rùa lớn phá hỏng. Con rùa lớn đó chở theo cung điện Chí Tôn từ bức tường Thần Ma này để tiến vào thượng giới.
Dù cho lúc đó Thạch Hạo chưa thành công, thế nhưng ấn tượng về nơi này vẫn luôn khắc sâu trong tâm trí hắn.
"Bức tường Thần Ma, chết non thái cổ!" Tám chữ này hắn không hề quên.
Dấu ấn thần ma cực kỳ siêu phàm, có các loại tranh đá, có sân thi đấu. Ở đây có thể chiến đấu với rất nhiều hung linh thái cổ.
Trong mỗi cánh cửa đá đều có thể hiển hóa ra một sinh linh mạnh mẽ tương ứng với tranh đá bên trên!
Cho tới hiện giờ, Thạch Hạo cũng không cách nào biết được đây là nơi nào. Là vùng đất luyện binh của cổ nhân, hay khi Tiên cổ diệt vong, những cường giả còn sót lại không cam lòng nên đã tạo dựng nên sân thí luyện như vậy?
Đó là cái chết quá sớm của các tiền nhân!
Về phía người đã xây dựng nên bức tường này, kỷ nguyên được gọi là Tiên cổ kia đã cách đây bao lâu rồi? Ở thời đại đó, hẳn đã đủ để gọi là thái cổ.
"Cô gái gấp thuyền giấy..."
Thạch Hạo suy nghĩ tới xuất thần. Ở đây, hắn nhìn thấy một tranh đá, bên trên có một cô gái đang xếp thuyền giấy.
Hai mắt hắn trở nên sâu lắng, tựa như xuyên qua thời không và ngóng nhìn về phía hang ổ của Côn Bằng nơi Bắc Hải, nơi ấy hắn từng thấy chiếc thuyền giấy màu đen nhuốm đầy máu.
"Khả năng là người không thuộc về thời không này, vậy tại sao nàng lại có thể lưu lại vết tích ở đây?" Thạch Hạo suy tư.
Sau đó hắn thoải mái trong lòng, có lẽ là do người khác khắc nên.
Chỉ là, lúc ở thời kỳ thái cổ, từng có người thấy qua cô gái gấp thuyền giấy kia sao?
"Ồ, tranh đá ở nơi này sao lại rất giống với một người?" Tào Vũ Sinh kinh ngạc nói.
Sau khi hắn rời khỏi huyệt mai táng, đã cùng Thạch Hạo về hạ giới. Thiên Giác Nghĩ cũng vậy, lúc này bọn họ cùng nhau tới nơi đây.
"Diệp Khuynh Tiên?!" Thiên Giác Nghĩ giật nảy mình.
Ở đây có rất nhiều di tích và bọn họ phát hiện có một chỗ khắc hình Diệp Khuynh Tiên.
Hai người này đều đã đi qua Đế quan Biên hoang và đều từng gặp Diệp Khuynh Tiên.
Thạch Hạo ngạc nhiên, ngay cả hắn cũng kinh hãi. Làm sao lại có chuyện đó được chứ? Diệp Khuynh Tiên sống từ thời thái cổ ư? Thời đại đó đã có người gặp qua nàng và khắc lại hình ảnh lên đá sao?
Sao lại như vậy được chứ? Rõ ràng nàng là một thiếu nữ và Thạch Hạo đã tiếp xúc với nàng không chỉ một hai lần, thế nhưng hắn vẫn chưa hề cảm nhận được khí tức năm tháng già nua trên người nàng.
Có gì đó rất cổ quái?
Lại nói, đã rất lâu rồi Thạch Hạo không gặp lại Diệp Khuynh Tiên. Sau khi trận chiến ở Biên hoang hoàn toàn kết thúc, Diệp Khuynh Tiên cũng đã biến mất theo.
"Không ngờ lại phát hiện ra chuyện này..."
Đám người Thạch Hạo, Thiên Giác Nghĩ, Tào Vũ Sinh khiếp sợ vô cùng, vô cùng khó hiểu. Sau đó Thạch Hạo dặn dò Mục Thanh cùng đám người khác đi tìm hiểu chuyện này.
Sau đó không lâu, bọn họ lên thượng giới. Thạch Hạo tự mình bố trí, lợi dụng sức ảnh hưởng của 'Thiên đình' hiện tại để tìm kiếm các loại manh mối về 'Diệp Khuynh Tiên'.
Kết quả khiến hắn chấn kinh. Ở Cửu Thiên Thập Địa, không ngờ lại tìm ra manh mối: có người từng thấy bức tượng đất của nàng trong một số di tích!
"Sao có thể được chứ?!" Tào Vũ Sinh kinh sợ. Hắn từng gặp qua Diệp Khuynh Tiên, chẳng lẽ nàng là một lão yêu quái ư?
Nhưng, không nên như vậy chứ.
Theo như những tin tức ở Đế quan, Diệp Khuynh Tiên chỉ là một thiếu nữ trẻ tuổi, cũng chẳng phải là lão yêu sống nhiều năm gì cả.
"Lại có manh mối nữa!"
Mục Thanh nhận được bẩm báo liền thông báo cho Thạch Hạo.
Nghe đồn, trước đây rất, rất lâu từng có người thấy bức tượng đá của Diệp Khuynh Tiên trong cổ quáng Thái Sơ.
Cổ quáng Thái Sơ, bên trong vô cùng thần bí. Người đi vào sẽ cửu tử nhất sinh, khó có thể sống sót, có hàng loạt nguy hiểm cùng những điều quái lạ.
Nhưng, chung quy vẫn có vài người may mắn rời khỏi.
Ví như Thạch Hạo, hắn từng xông vào và học được thức mở đầu của Lục Đạo Luân Hồi.
"Xem ra, cần phải đi một chuyến rồi." Thạch Hạo nói.
"Ngươi cũng muốn tiến vào cổ quáng Thái Sơ ư?" Tào Vũ Sinh và Thiên Giác Nghĩ lên tiếng phản đối, bởi vì nơi đó quá kỳ lạ, hiện giờ đã bị phong tỏa.
"Ta đã là Chí Tôn rồi nên muốn tới đó tìm hiểu đôi chút. Ta nhớ được, bên trong có một cây trường sinh dược, nếu thuận lợi thì có thể nhổ về trồng được." Thạch Hạo chẳng hề sợ hãi.
Cổ quáng Thái Sơ vô cùng yên tĩnh. Năm xưa, từng có vô số dòng máu đen chảy ra ngoài và rồi bị mọi người liên thủ niêm phong lại. Đã nhiều năm trôi qua, thế nhưng vẫn không một ai dám tiếp cận.
Cuối cùng, Thạch Hạo một mình đi xuống, không dẫn theo bất kỳ ai.
Bên dưới tựa như mê cung, có rất nhiều đường đi. Năm xưa, Thạch Hạo từng cửu tử nhất sinh khi đi vào đây, thế nhưng lúc này lại một đường thông thuận, chưa từng gặp phải tai nạn nào.
"Thì ra là vậy, lại có một cánh cửa, ồ, dẫn tới Tiên vực ư?"
Thạch Hạo lộ vẻ khác thường. Khí tức của cánh cửa này rất quen thuộc, hắn đã bắt gặp không chỉ một lần, hoàn toàn y như đúc với cánh cửa nối Thạch Hạo với thế giới này.
Chính xác, bên trong mỏ quặng cổ này lại cất giấu một cánh cửa, thế nhưng đã bị phong ấn rồi!
Ngày xưa, đời sau của Thủ Hộ giả là Độc Cô Vân từng tới đây hòng tìm kiếm manh mối của tổ tiên mình. Kết quả, hắn đã gặp phải dòng máu đen cuộn trào ra ngoài khiến hắn phải chạy trốn đầy th��m hại.
Ầm!
Thạch Hạo thử oanh kích xem có thể xuyên thủng hay không. Nếu có thể, hắn sẽ tiến vào Ti��n v��c từ chỗ này, đó sẽ là một con đường.
Giây lát đó, khí tức không tên lan tỏa, cánh cửa kia cuồn cuộn chảy ra dòng máu màu đen.
"Thật là kỳ quái, chẳng phải là cánh cửa nối với Tiên vực hay sao, vì sao lại tràn ra khí tức không rõ, có dòng máu màu đen chảy ra chứ?"
Thạch Hạo tiếp tục oanh kích thế nhưng cánh cửa kia vẫn chẳng hề nhúc nhích. Chỉ là, khí tức không rõ và máu đen cứ thế cuộn trào hiện lên nơi đây.
"Là kẻ nào đập phá con đường trở về của ta thế hả?" Thanh âm yếu ớt mờ ảo tựa như từ trăm vạn năm trước vọng tới, tựa như có vô tận thế giới ngăn cách, như dòng sông thời gian ngăn cách vậy.
Giây lát đó, trong lòng Thạch Hạo chấn động. Hắn biết đây là địa phương nào rồi.
Nơi đây giống như Mộ tiên của Ác Ma đảo ở Ba Ngàn Châu vậy, là con đường trở về của nhân vật cấm kỵ vô thượng!
Chỉ là, vị cường giả này quá mạnh mẽ, hoặc cũng có thể nói, hắn đã tới gần và có thể cảm ứng được có người đang oanh kích lên cánh cửa được lưu lại này.
"Hắn đang ở Tiên vực hay là Giới Hải, hoặc là năm xưa hắn đã đoạt được một cánh cửa của Tiên vực rồi luyện hóa để bản thân sử dụng?" Thạch Hạo lẩm bẩm.
Đáng tiếc, vẫn không thấy bóng dáng của cây trường sinh dược kia đâu. Hắn chỉ thấy được chút tàn tích từng qua lại của gốc cây này ngay phía trước cánh cửa mà thôi.
"Tiến vào trong thế giới cánh cửa rồi ư?"
Thạch Hạo tìm khắp cổ quáng Thái Sơ. Ngay cả với cảnh giới của hắn mà vài lần rơi vào hiểm cảnh, thế nhưng hắn đều hóa giải được và tiến thẳng vào khu vực sâu nhất bên trong.
Quả nhiên, hắn đã nhìn thấy một bức tượng đá có hình dáng của Diệp Khuynh Tiên.
"Là trùng hợp hay là đã từng xuất hiện ở vô tận năm tháng trước đây?" Thạch Hạo cau mày.
Bởi vì, bức tượng đá này quá cổ xưa, là hơn một kỷ nguyên trước và được lưu lại từ thời kỳ Tiên cổ.
Nếu nói Diệp Khuynh Tiên là lão yêu quái từ thời thái cổ thì Thạch Hạo cũng có thể mắt nhắm mắt mở tin tưởng. Nhưng nếu nói người này là sinh linh của hơn một kỷ nguyên trước thì hắn khó lòng tin tưởng được.
Sau cùng, Thạch Hạo rời khỏi cổ quáng Thái Sơ, thế nhưng mệnh lệnh cho Mục Thanh cùng đám người đánh dấu ghi chú lại. Nơi đây tương tự như Mộ tiên, được xem như là con đường trở về cực kỳ nguy hiểm.
Thạch Hạo cảnh cáo những người khác, tuyệt đối không được tiếp cận.
"Đại nhân, bên trong một phế tích nào đó của Cửu Thiên đã có phát hiện mới!" Có người thuộc con cháu trong Thạch thôn bẩm báo Thạch Hạo.
Thạch Hạo tự mình tiến tới. Lần này, hắn ngây người, nhìn thấy không ít cảnh vật quen thuộc.
Chủ yếu là một bức tranh đá rất mơ hồ thế nhưng đã ghi lại một vài điều chân thực.
Bên trên bức tranh đá đó có một chiếc đỉnh lớn đang phun nhả nhật nguyệt. Bên cạnh có hai cô gái đang đứng, một là Diệp Khuynh Tiên và một là nữ đế áo trắng trước kia, chính là người gấp chiếc thuyền giấy nhuốm máu.
Lập tức, não hải của Thạch Hạo như muốn nổ tung!
Thế lực hiện tại của Thiên đình vô cùng khổng lồ. Nếu toàn lực tìm kiếm một vài thứ, rất nhanh sẽ tìm được manh mối. Đội quân tám trăm con em năm xưa hơn phân nửa đã lưu lại ở thượng giới, bởi vậy đã thu phục được không ít cường giả của các tộc và xây dựng nên m��t tổ chức hết sức kinh người.
Như thế, sau sự phân phó của Thạch Hạo, rất nhanh đã có người cung cấp manh mối và tìm tới những di tích này.
"Thú vị, nha đầu này đã từng xuất hiện ở những năm tháng cổ đại trước kia, ở đương đại này cũng xuất hiện. Rốt cuộc là lai lịch ra sao đây?"
Tào Vũ Sinh suy tư. Hắn cho rằng, có khả năng nàng cũng được người trong đồng đạo chôn lấp và đời này mới tỉnh lại.
Thạch Hạo trầm mặc không nói gì, bởi vì hắn từng thấy qua nữ đế áo trắng nên ấn tượng vô cùng sâu, khả năng không phải người của thời không này!
Toàn bộ nội dung này được dịch và độc quyền phát hành trên nền tảng truyen.free.