[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1872: Diệt tiên.
Ầm!
Năm đại bí cảnh trong cơ thể Thạch Hạo cộng hưởng, toàn lực ứng phó, triển khai pháp môn chưa từng xuất hiện trong kỷ nguyên này. Đây là con đường do chính hắn khai sáng, thích hợp nhất với bản thân hắn.
"A!"
Thạch Hạo hét lớn một tiếng, một tay cầm kiếm, một tay nắm quyền ấn, lao thẳng tới tấn công.
Khoảnh khắc này, xung quanh hắn xuất hiện hàng loạt dị tượng: chân hoàng, côn bằng, lôi đế, hỗn thế ma viên...
Năm đại bí cảnh cộng hưởng, Thạch Hạo không chỉ thể hiện sức mạnh của bản thân mà còn là những cảnh tượng đầy kỳ dị.
Đây không phải hư ảnh, mà tựa như đang triệu hoán chân thân của các sinh linh Tiên đạo, sức mạnh vô cùng hùng hồn.
Hắn không hề thi triển những bảo thuật kia, nhưng chúng tự lấy hình thái dị tượng này mà hiện ra.
Ngoài ra, còn có những dị tượng chưa từng thấy, chưa từng nghe.
Ví như Luân Hải ở vị trí bụng hắn, kim quang dâng trào, biển rộng ngập trời; trên đỉnh đầu hắn, hỗn độn cuồn cuộn hiện ra vô số tinh tú thần bí, tựa như đang khai thiên lập địa. Những tinh tú này cũng không phải những vì sao trong vũ trụ, mà là dị tượng hiện lên khi hắn thi pháp.
Ầm!
Rất nhiều dị tượng đều sở hữu lực công kích, chứ không phải hư ảnh bình thường. Chúng đồng thời cộng hưởng, trấn áp về phía trước.
Phụt!
Tàn tiên phun ra ngụm máu. Sau khi bị dị tượng bao trùm, hắn lảo đảo lùi về sau, đã bị thương.
Hoàn toàn chính xác, đây là một tai nạn chí mạng với tàn tiên. Thân thể hắn vốn đã khô kiệt, làm sao có thể đối cứng với loại công kích này? Tiêu hao quá nhiều rồi.
"Tàn tiên, nạp mạng!" Thạch Hạo hét lớn.
Xung quanh hắn, từng cây sen xanh sinh trưởng, số lượng lên tới vạn cây, không ngừng cắm rễ vào hư không. Khi chập chờn, chúng phát ra âm thanh đại đạo chấn động thế gian. Đây là dị tượng!
Gần đó, lại có từng bóng hình ngồi xếp bằng: có thành viên Thập Hung, có Tiên Vương đang tụng kinh, mơ hồ, nhưng kinh người. Đây cũng là dị tượng!
Trên bầu trời, vô số tinh tú đang ngưng tụ trên đỉnh đầu hắn, diễn dịch huyền bí khai thiên. Đây cũng là dị tượng!
...
Hàng loạt dị tượng hiện lên!
Con đường của Thạch Hạo càng ngày càng hoàn thiện. Lúc này, hắn phát động, trời long đất lở, chém thần giết ma!
Phụt!
Tàn tiên không ngừng bị dị tượng bắn trúng, thân thể không ngừng bị đánh bật lùi về sau, phun đầy máu giữa không trung.
Ầm ầm!
Dị tượng không chỉ mạnh mẽ, mà quyền ấn của Thạch Hạo cũng lao theo, đánh thẳng lên người tàn tiên, khiến thân thể ấy nhanh chóng rạn nứt.
Đó là sự phát tác của những vết thương cũ, và cũng có vết thương mới tạo thành.
Ngày xưa, Côn Bằng giang cánh đánh lên người hắn, khiến hắn suýt chút nữa nổ tung, cả người đầy vết rạn. Vô số năm tháng trôi qua nhưng pháp tắc vẫn còn nguyên như trước, hắn không cách nào chữa trị hoàn toàn thương thế này.
Ầm!
Lại thêm một quyền, tàn tiên bị đánh văng ngược ra sau, vết thương cũ trên thân thể lần nữa nứt toác, vết thương mới không ngừng chảy máu, hắn gần như muốn chia năm xẻ bảy.
Phụt!
Đáng sợ nhất chính là, kiếm thai Đại La quét ngang trời, xuyên thủng và cắn nát rất nhiều sinh cơ trong cơ thể hắn.
"A..." Tàn tiên hét lớn đầy tức giận, nhưng hắn không cách nào ngăn cản được tất cả những điều này. Hắn đã bị trọng thương vô cùng nghiêm trọng từ xa xưa, cơ thể khô cạn, lúc này vô lực tái chiến.
Dù cho muốn chạy cũng chạy không thoát!
Phụt!
Thạch Hạo rút kiếm thai rồi xoay tròn mũi kiếm, hàn quang chiếu sáng Cửu Thiên, phụt, chém bay đầu lâu tàn tiên.
Một luồng máu đáng sợ phun lên cao, nhuộm đỏ cả vùng tinh hệ tan nát này.
"Chẳng hề có chút phong thái của cao thủ Tiên đạo. Chẳng trách tiên huyết lại tối tăm như vậy, còn tính là Chân Tiên gì nữa?" Thạch Hạo lạnh lùng nói.
Chính xác, tàn tiên đã xảy ra vấn đề lớn. Tinh huyết Tiên đạo sớm đã bị tiêu hao sạch để bảo mệnh, suy nhược tới cùng cực.
Sau khi trải qua cuộc chiến với Côn Bằng, hắn đã không dám hiện thân nữa, bởi vì lực sinh mệnh đã dùng không còn bao nhiêu. Hôm nay là trường hợp ngoại lệ, vì muốn tru diệt Thạch Hạo.
Nhưng, cuối cùng lại tự đưa mình vào chỗ chết, hiển nhiên phải bước trên con đường diệt vong.
Kiếm tiên không cam lòng. Chớp mắt đầu lâu lìa khỏi cổ, hắn dùng mọi khả năng để tránh né sát cơ. Đầu lâu phát sáng tựa như đang bốc cháy, nguyên thần phi độn ra ngoài, hòng bỏ chạy.
"Ngươi còn khả năng để đi à?" Thạch Hạo hét lớn.
Tới bước này, làm sao có thể để tàn tiên trốn thoát? Hắn muốn trong trận chiến này diệt trừ hậu hoạn, hoàn toàn giết chết.
Xung quanh hắn hiện ra hàng loạt dị tượng, ví như từng bóng hình mơ hồ ngồi xếp bằng tụng kinh, đồng thời vung ra bàn tay lớn, chộp về phía trước.
Ngoài ra, hỗn độn cùng tinh tú lớn trên đỉnh đầu hắn cũng chấn động, vươn xuống vô số ánh sao, giam cầm thiên địa, phong tỏa khu vũ trụ tả tơi này.
Tàn tiên cuống quýt, chẳng lẽ sẽ chết trong tay người trẻ tuổi này sao?
Hắn thở dài, nếu như vậy thì quá đáng tiếc. Hắn cho rằng đây là một sự sỉ nhục, đối phương vẫn chưa thành tiên.
"Ta rất bực tức vì không thể bày ra sức mạnh đỉnh cao, hoàn toàn không phải thực lực của Chân Tiên. Chết trong sự nhục nhã!" Hắn gầm nhẹ, trong lòng ngập tràn vô số oán niệm.
Xoẹt!
Cầu vồng cắt đứt tinh không tả tơi này. Đó là nguyên thần của hắn đang mạnh mẽ đột phá, kết hợp với một thanh kiếm tàn cách đó không xa.
Hắn là kiếm tiên, năm xưa vô cùng mạnh mẽ. Hiện giờ đã là chó cùng rứt giậu, không muốn chết đi như vậy, muốn kéo Thạch Hạo cùng diệt vong với mình.
Hắn biết không cách nào chạy thoát. Sau khi nguyên thần gian nan tránh thoát, nhanh chóng hợp nhất với tàn kiếm, giết ngược lại về phía Thạch Hạo.
Xoẹt!
Thạch Hạo vung tay, trong đó ngón tay đỏ sẫm như máu, ánh đỏ lan tỏa, vô cùng sắc bén, kinh người hơn cả ánh sáng của tiên kiếm kia.
"Đây là thứ gì?" Tàn tiên kêu lên sợ hãi. Tuy rằng đã kết hợp với kiếm khí, nhưng hắn vẫn cảm nhận được một loại nguy cơ, cảm thấy vô cùng không ổn.
Trát đao trảm tiên, ánh đỏ ẩn chứa bên trong, tuyệt không thể tưởng tượng ra được. Năm xưa khi độ kiếp, Thạch Hạo từng chiếm được một vệt tinh túy và rèn luyện vào trong ngón tay mình. Hiện giờ hắn đang vận dụng tới.
Boong!
Một luồng ánh đỏ lao ra, chém thẳng lên tàn kiếm đó, khiến nó gào thét rồi rơi xuống.
Cũng trong lúc đó, có một vệt nguyên thần cực kỳ mờ ảo thoát ly, vết thương cũ tái phát, ngập tràn vết thương như muốn chia năm xẻ bảy.
Nguyên thần đã tới bước này thì chính là đang tiệm cận sự hủy diệt.
"Ta không cam lòng kết thúc như vầy!" Tàn tiên gào thét.
Hắn hóa thành một vệt ánh sáng, vồ giết về Thạch Hạo. Đã là trạng thái nguyên thần, trên con đường này lại gặp phải sự cắn giết của hàng loạt dị tượng nên càng ngày càng mờ tối, vết thương vô số như muốn nổ tung.
Thế nhưng, hắn vẫn vọt tới gần, giết thẳng Thạch Hạo.
Ầm!
Bên trong ngực Thạch Hạo có ba luồng tiên khí ngồi xếp bằng. Năm xưa từng hiện lên trên đỉnh đầu hắn, nhưng lúc này đã hóa hình thành những người tí hon ngồi xếp bằng nơi ấy.
Ba luồng khí vọt lên, ầm, thiên địa rung bần bật, lần nữa lại hiện lên trên đỉnh đầu hắn. Hai người tí hon ngồi bên trái và ở giữa chợt mở to cặp mắt!
"Giết!"
Tàn tiên hét lớn, đồng thời nhanh chóng xông tới. Hắn muốn tiêu diệt nguyên thần của Thạch Hạo, và cũng muốn hủy đi người tí hon này.
Người tí hon ở chính giữa chặn đứng lại.
Ầm!
Mạnh mẽ xông tới đã khiến nguyên thần của kiếm tiên gần như muốn vỡ nát. Hiện giờ lại càng thảm không thể tả hơn, hắn vô cùng khiếp sợ nhìn chằm chằm nơi đó, thất thanh nói: "Làm sao có khả năng chứ?"
Hắn từng là Chân Tiên. Dù cho lúc này đã bị hao tổn, nhưng sức mạnh nguyên thần cũng không phải là chuyện nhỏ. Dưới hoàn cảnh đang liều mạng, muốn đồng quy vu tận, nhưng không ngờ lại bị phá tan.
Bên trên người tí hon kia, một gông xiềng đã được mở ra. Nó hóa thành một luồng tiên khí to lớn, lượn lờ trên đỉnh đầu Thạch Hạo.
Đó là thủy khí!
Thực ra, năm xưa Thạch Hạo tổng cộng đã tu được bốn luồng tiên khí. Luồng thứ nhất chính là luồng thủy khí không cách nào bảo vệ được nên đã tản đi mất, kết quả sau đó không ngờ rằng lại được hắn ngưng tụ trở lại.
Nhưng, việc này quá nghịch thiên nên đã gặp phải thiên phạt. Luồng khí kia đã khóa chặt người tí hon thứ hai trên đỉnh đầu hắn.
Hiện giờ, diễn ra cuộc chạm trán với tàn tiên nên người tí hon thứ hai đã thoát khỏi ràng buộc. Thủy khí thoát ly, lơ lửng trên đỉnh đầu Thạch Hạo, không còn phong ấn người tí hon thứ hai kia nữa.
Khoảnh khắc này, Thạch Hạo cảm thấy tinh thần vô cùng sảng khoái, trong lòng kỳ ảo, cảm thấy càng ngày càng mạnh mẽ, tự tin vô địch!
Người tí hon thứ hai đại biểu cho sức mạnh vô địch của hiện tại. Lúc này đã được mở ra gông xiềng, khiến cả người hắn càng thông suốt hơn, càng khủng khiếp hơn.
Ầm!
Quả nhiên, thân thể và nguyên thần của Thạch Hạo cùng nhau chấn động, cộng hưởng cùng với người tí hon đang ngồi bên trên Bông hoa đại đạo do tiên khí kết thành trên đỉnh đầu kia. Cả hai cùng xuất quyền, đánh giết về phía trước.
Ầm!
Nguyên thần của kiếm tiên nổ tung. Nguyên bản đã phải vỡ nát rồi, lúc này không cách nào chịu đựng được nữa, hoàn toàn hủy diệt, tan biến hóa thành mưa ánh sáng.
Một đời kiếm tiên cứ thế mất mạng!
Mỗi con chữ nơi đây đều là tâm huyết được truyen.free độc quyền gửi gắm đến quý độc giả.