[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1871: Kiếm tiên.
Tàn tiên đột kích, sức mạnh Tiên đạo bùng nổ, cú va chạm vô cùng khốc liệt, sương mù trắng xóa cuộn trào che khuất thân ảnh, chỉ thấy hàng vạn luồng kiếm khí đang quét ngang.
Tất cả mọi người đều ngây dại, Hoang một mình độc chiến chém giết năm đại Chí Tôn, vừa từ tinh không hạ xuống đã lập t��c gặp phải phục kích bất ngờ.
Đây là sức mạnh Tiên đạo!
Nếu là người khác, ắt hẳn đã sớm hình thần câu diệt, chắc chắn không thể thoát khỏi cái chết. Ai có thể chống đỡ được sự bén nhọn của luồng kiếm khí ấy? Tuyệt đối không phải đối thủ.
Đại chiến khốc liệt vô cùng, hai bên chém giết tạo nên những hậu quả kinh hoàng!
Ầm!
Trời long đất lở, hỗn độn xuất hiện.
Toàn bộ khu cổ địa của Kim gia đều sụp đổ, vạn vật núi sông hóa thành tro bụi, mọi cảnh vật tan biến, chỉ còn lại tro tàn.
Đây chính là sự va chạm chí cường!
Những người khác đã trốn về phía chân trời xa xôi, thầm mừng vì thoát chết, thế nhưng chín phần mười tu sĩ có mặt tại đây bỗng chốc xụi lơ ngã quỵ xuống đất, toàn thân run rẩy không sao kiểm soát.
Bọn họ đang quỳ bái dưới uy thế kinh người của cao thủ vô thượng này!
Nguyên bản nơi đây núi non trùng điệp, long khí lan tràn, khí tím mờ mịt trông vô cùng thần thánh, lại còn có tàn trận Tiên đạo bảo vệ.
Nhưng giờ phút này, tất cả đều đã thành hư vô, dưới uy thế của tàn tiên cùng Thạch Hạo, không biết bao nhiêu vạn dặm đất đai sụp lún, hư không nổ tung, hố đen liên tiếp hiện ra.
Đây là một đại tai nạn!
Mà đây chỉ là dư âm lan tới, bởi vì trong lúc hai người giao thủ đã vọt thẳng lên trời cao, không ngừng bay vút lên tới vực ngoại, vậy mà toàn bộ mặt đất bên dưới Kim gia vẫn bị san bằng triệt để.
"Hả?"
Hai người giết thẳng tới vực ngoại, Thạch Hạo chợt kinh hãi, bên trong tiên vụ trắng xóa kia là một bóng người vô cùng xa lạ, không phải là tàn tiên của Tiên Điện.
Hắn chưa từng quen biết người này, thế nhưng khí tức Tiên đạo quanh thân đang lưu chuyển, rõ ràng đã sớm thành tiên!
Xoẹt!
Ánh kiếm trảm tinh không chém thẳng về phía Thạch Hạo, vùng tinh vực này cứ thế bị hắn cắt lìa, uy lực hùng vĩ vô biên, toàn bộ tinh không hóa thành hai nửa, ngân hà đứt đoạn, cảnh tượng khiến người ta kinh hãi đến tột cùng.
Hắn sở hữu thần uy kinh người!
Dù cho Thạch Hạo cũng phải lộ vẻ nghiêm túc, tránh đi mũi nhọn, dù sao đó cũng là cao thủ Tiên đạo, khí thế khủng khiếp đến tột cùng.
���m ầm!
Trong lúc tinh không bị cắt lìa, chợt bùng nổ ra sức mạnh diệt thế, nơi đây hoàn toàn vỡ vụn, rất nhiều thiên thể nổ tung bốc cháy!
Thời khắc này, khắp thế gian đều kinh ngạc!
Hết thảy sinh linh ở Cửu Thiên Thập Địa đều ngửa đầu ngóng nhìn tinh không, tất cả đều kinh hãi tột độ.
Chuyện gì đang xảy ra vậy? Càn khôn sáng rực, bất chợt giữa ban ngày lại có thần diễm bùng lên, thiên thể khắp chư thiên hiện ra rồi nổ tung bốc cháy, cảnh tượng quá đỗi kinh người.
Sinh linh các tộc không ai không run rẩy, chẳng lẽ muốn hủy diệt thế giới này ư?
Thạch Hạo đã bị thương nặng, hắn ho ra máu tươi, trên người chi chít vết kiếm, vô số lỗ máu, cả người bị đánh bay ngược về phía sau.
Cặp mắt của hắn vô cùng sắc bén, trong thời khắc mấu chốt đối phương chém ra một chiêu kiếm, vùng sao trời này liền vỡ vụn, tiếp đó vô tận kiếm khí bắn ra gây tổn thương hắn.
Hắn không khỏi cảm thán, không hổ là cao thủ Tiên đạo, thiếu chút nữa một chiêu kiếm kia đã hủy diệt hắn rồi.
"Tóm lại cũng chỉ là một tên tàn tiên mà thôi!"
Thạch Hạo ổn định lại thân hình, toàn thân đỏ sẫm máu tươi, chiến y bị phá nát, thậm chí thất khiếu cũng đang chảy máu, thế nhưng hắn không hề sợ hãi mà lộ ra chiến ý hùng hồn.
Trong tinh không, khí tức mạnh mẽ kia đã thu lại.
Xa xa có một sinh linh toàn thân phát sáng, tiên vụ ngập tràn, tay cầm một thanh kiếm gãy chỉ thẳng về phía Thạch Hạo, ánh mắt đầy lạnh lùng.
"Kiếm tiên của Kiếm Cốc, Yêu Long đạo môn? Đòn đánh này của ngươi không thể giết được ta, vậy thì ngươi chắc chắn sẽ vong mạng!" Thạch Hạo lạnh giọng nói.
Hắn chiến đấu với năm đại Chí Tôn mà không hề dính một giọt máu nào, ngay cả chiến y xanh nhạt cũng chẳng hề có chút vết nhăn, vậy mà hiện tại thiếu chút nữa đã bị giết chết, đã bị trọng thương nên vô cùng tức giận.
"Chỉ là một con sâu kiến mà cũng dám khiêu khích Chân Tiên?" Sinh linh kia lạnh lùng nói.
"Cũng chỉ là một tên tàn tiên mà thôi, một chiêu kiếm còn không thể giết được ta, vậy thì ngươi còn bao nhiêu sức lực nữa chứ, chịu chết đi!" Thạch Hạo hét lớn, đồng thời vọt t���i.
Thời khắc này, sau lưng hắn hiện lên một cặp cánh khổng lồ óng ánh kim quang pha lẫn vệt đen, một con hung cầm che lấp bầu trời hiện rõ phía sau hắn.
Giây lát đó, người khai sáng của Kiếm Cốc, vị kiếm tiên đời trước, thân thể khẽ run, vẻ mặt cực kỳ khó coi.
Hắn nhìn thấy một vị cố nhân, đó chính là Côn Bằng!
Việc này khiến tâm tình hắn nổi sóng, năm đó bọn họ gồm bốn vị Chân Tiên đã đi đánh giết Côn Bằng đang trọng thương sắp chết, kết quả thiếu chút nữa đã đẩy bản thân vào con đường chết, cả bốn người đều bị phế trở thành tàn tiên.
Vị kiếm tiên như hắn đã bị hủy diệt, tựa như một thanh tiên kiếm bị phá hủy chỉ còn sót lại mũi kiếm tàn khuyết, không thể khôi phục như xưa.
"A..." Tàn tiên hét lớn, khi nhìn thấy Thạch Hạo triển khai pháp môn Côn Bằng, hắn gầm lên, tâm thần bất an, lần nữa vung tiên kiếm giết về phía trước.
Đây là Thạch Hạo cố ý làm để kích thích tâm tình hắn.
Lúc đòn đánh kinh thiên động địa kia tiến tới, Thạch Hạo chỉ có thể tránh né chứ không dám cứng đối cứng, dùng Kiếm Thai Đại La trong tay hóa giải vô số luồng kiếm khí trong tinh không.
Tàn tiên nhanh chóng ổn định lại, hắn biết đối phương muốn tiêu hao hết sức mạnh và tìm cơ hội giết mình, bởi vì hắn là tàn tiên, khó lòng duy trì lâu.
"Yêu Long đạo môn, Kiếm Cốc, Hỏa Vân Động đều nghe lệnh ngươi đi trấn áp dòng dõi Tội Huyết, tất cả những chuyện này đều do một tay ngươi giật dây phải không?" Lời nói của Thạch Hạo càng thêm lạnh lùng.
Mấy đạo thống này đã liên thủ bồi dưỡng nên Lục Quan Vương Ninh Xuyên, và Thạch Hạo từng chiến đấu với người này.
"Tội Huyết, thủy tổ của Đế Thành Nguyên Thủy, năm đó từng đắc tội với sinh linh không nên đắc tội, cho nên những mạch này khó có thể yên ổn chết già được!" Kiếm tiên lạnh lùng nói.
Đồng thời, hắn lần nữa giơ lên tàn kiếm, hào quang chói lóa lan tỏa, muốn lần nữa phát động thảo phạt, nhanh chóng tiêu diệt Thạch Hạo.
Thạch Hạo thất kinh, đắc tội với sinh linh không nên đắc tội? Ánh mắt của hắn trở nên lạnh lẽo, nghĩ tới rất nhiều thứ, chẳng lẽ lại dính dáng tới đại nhân vật Tiên Vực nữa sao?
Hắn biết, mấy vị tàn tiên này đều tới từ Tiên Vực cả!
"Những gì ngày xưa gieo, ngày khác ắt gặt! Mặc kệ ngươi có địa vị tôn sùng ra sao, ngày khác đều phải nhận lấy nhân quả!" Thạch Hạo quát lớn.
"Nếu như có lần tính sổ lớn, vậy thì giới này sẽ do ta bắt đầu!" Thạch Hạo tiếp tục nói, hắn không hề lo sợ gì cả, trong tâm hắn có ý chí thôn thiên, sẽ không ngồi chờ chết trong lần tính sổ lớn. Hiện giờ hắn gần như quật khởi, nếu thật sự có ngày đó, hắn sẽ chém giết tới cùng.
Ầm!
Đại chiến đầy khốc liệt, tàn tiên không ngừng thở dốc, lồng ngực chập trùng khôn cùng, khó có thể chịu nổi sự tiêu hao này.
Hắn không còn ở thời kỳ đỉnh cao nữa nên khó có thể phát huy ra uy thế chân chính, chỉ ỷ vào cảnh giới cao nên muốn tự mình diệt trừ Thạch Hạo, thế nhưng lúc này đã bị nghẹn cứng.
Người trẻ tuổi này đáng sợ vô cùng, rõ ràng vẫn chưa thành tiên thế nhưng vẫn có thể chống đỡ được, mặc dù bị chấn tới mức khóe miệng ứa máu, thế nhưng vẫn kiên cường chặn đứng.
"Âm Dương Trảm!"
Tàn tiên cuống lên, bởi vì kéo dài càng lâu thì hắn chắc chắn phải chết, sẽ bị người trẻ tuổi dây dưa tới chết, thậm chí sẽ bị chém giết ngay trước mặt mọi người. Tinh nguyên của hắn không còn nhiều.
Hắn hét lớn, đồng thời hít sâu một hơi, tinh đấu nơi phương xa phát sáng, vô số tinh túy trắng xóa tiến vào trong miệng mũi hắn.
Leng keng!
Hắn liên tiếp vung hai ki��m, một luồng đen thui, một luồng trắng tuyết, đều được tạo thành từ phù văn đại đạo, hai ánh kiếm với hai màu sắc khác biệt giao thoa vào nhau, phát ra hào quang bất hủ.
Hai kiếm này cũng chẳng hề chém về phía Thạch Hạo mà là lan tỏa ngay trong tinh không.
Thế nhưng, Thạch Hạo lại linh cảm được đại sự không ổn, liền nhanh chóng lùi lại.
Quả nhiên, Âm Dương Trảm vừa ra, vùng sao trời này liền nổ tung, quá đỗi đáng sợ, hoàn toàn hủy diệt.
Thiên thể trong khu vực này đều bị hủy diệt gần hết, hiện tại đang lan tràn về nơi xa xôi hơn, khiến tinh vực những nơi đi qua trở nên tối mờ, sao lớn bốc cháy đầy trời.
Đây tựa như muốn hủy diệt cả giới này vậy!
Cũng may là bọn họ đang ở ngoại vực, đã rời xa Cửu Thiên Thập Địa.
Nhưng, rất nhiều tu sĩ của các đại giáo đều trông thấy, thông qua một ít trận pháp kỳ dị có thể quan sát được ngoại vực. Lúc này tất cả mọi người đều tái xanh mặt mày, loại sức mạnh này quá khủng khiếp.
Boong!
Trên người Thạch Hạo tóe ra vô số tia lửa, không ngừng bị chém trúng, ngàn tỉ luồng kiếm khí kia đang trùng kích, mặc cho động tác của hắn có nhanh hơn nữa thì cũng khó lòng tránh thoát.
Lúc này, hắn đã mặc lên Giáp Trụ Lôi Đế, tay cầm Kiếm Thai Đại La không ngừng ngăn cản.
"Chiến ý tàn tạ của Lôi Đế?" Con ngươi kiếm tiên co rút lại.
Đáng tiếc, bộ chiến y này đã quá rách nát nên không thể tạo nên phản kích của cửu thiên lôi đình, chỉ có thể bị động phòng ngự mà thôi.
Đồng thời, bên trên bề mặt của nó có rất nhiều lỗ thủng, hiệu quả phòng ngự cũng không tốt.
Dù vậy thì tàn tiên cũng xoay người rời đi, bởi vì sau khi phát động xong đòn đánh này, sức chiến đấu của hắn gần như khô cạn, thương thế năm xưa đã đụng tới bản nguyên nên tới hiện tại cũng không cách nào khép lại được.
Tinh lực của hắn khô cạn, tinh khí thần gần như tiêu hao sạch.
"Chạy đi đâu!" Thạch Hạo hét lớn.
Từ lúc bắt đầu cho tới hiện tại, hắn đều rất bị động, thân thể bị thương không ngừng chảy máu. Rốt cuộc lúc này cũng đã phản kích được, làm sao có thể để tàn tiên bỏ chạy chứ?
Ầm!
Tinh lực cuồn cuộn, Thạch Hạo tựa như hóa thành một vị Tiên vương cái thế, khí tức quá mức mạnh mẽ khiến tàn tiên hoảng sợ, cảm thấy người này sắp sửa thành tiên rồi.
Luân Hải nơi bụng của Thạch Hạo phát sáng, rất nhiều cánh cửa trong thể nội mở rộng, cung cấp sức chiến đấu không ngừng nghỉ cho hắn.
Đạo Cung nổ vang tựa như đang có người ngồi tụng kinh gia trì cho bản thân, giúp hắn càng thêm mạnh mẽ hơn!
Tứ chi giang rộng tựa như trấn áp bốn cực trong thiên địa, sở hữu sức mạnh vô tận.
Sau đó là một tiếng rồng ngâm, xương sống của Thạch Hạo phát sáng, một con rồng to lớn dọc theo xương sống tiến thẳng lên đầu lâu của hắn.
Nơi đó chính là Đăng Tiên Đài!
Chỉ tại truyen.free, độc giả mới có thể thưởng thức trọn vẹn bản dịch này.