Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1829 : Đối đầu.

Chỉ cần ngươi còn sống là được, rồi cũng sẽ có ngày đó thôi. Ta tin tưởng vị huynh đệ Hoang của ta sẽ trở về, có thể từ hạ giới giết thẳng lên đây, giết chết tên tàn tiên kia! Thiên Giác cất tiếng, nội tâm vô cùng kích động.

Tính khí của hắn rất nóng nảy, thân là hậu duệ Thập Hung nên luôn luôn vô pháp vô thiên, từng tham gia đại chiến Biên Hoang, bởi vậy khi đối mặt với thiên kiêu tuyệt thế của Vương gia này hắn không hề sợ hãi.

Ồ, ta cũng hy vọng là thế, dù sao thì cũng là một cường giả trong chúng ta mà, thế nhưng tiếc rằng đã chết trong Chiết Tiên Chú rồi, hơn phân nửa đã không còn cơ hội đó đâu.

Không chờ Vương Thập nói gì thì liền có người lên tiếng. Giọng điệu lạnh nhạt, tuy tỏ vẻ tiếc nuối nhưng thực chất là đang chế giễu Hoang thì đúng hơn.

Vương gia, Kim gia là những thế lực khổng lồ, trên Cửu Thiên đã cắm rễ sâu xa, tất nhiên sẽ có một ít minh hữu, thiên tài đỉnh cấp của đời này cũng rất muốn kết giao với bọn họ.

Bởi vậy, những kẻ này đang lên tiếng giúp đỡ.

Ngươi đang nói những lời vô căn cứ gì vậy?! Thiên Giác tóc vàng óng chói mắt quát. Việc năm xưa khiến hắn vô cùng tiếc nuối, vô cùng đau lòng thế nhưng không thể làm gì khác.

Nói tóm lại, hắn không tin Thạch Hạo sẽ trở thành phàm nhân, hiện giờ cũng chỉ đi vào tuổi già sức yếu mà thôi.

Nhưng, Chiết Tiên Chú thật sự rất khó giải, ai có thể chống đỡ được đây?

Năm đó lúc Tàn Tiên ra tay thì không một ai đủ khả năng ngăn cản, chỉ có thể ôm hận nuối tiếc vào lòng mà thôi.

Hà hà, đã ba mươi năm rồi, dù cho hắn là thiên tài thì cũng tinh lực khô cạn. Hiện giờ tình huống tốt nhất có thể là đã gần đất xa trời rồi, sống thoi thóp qua ngày. Nếu như gay go thì đã bỏ mạng từ lâu rồi! Một cường giả Phong tộc lên tiếng.

Kim gia, Vương gia, Phong tộc, đây chính là ba đại trường sinh thế gia, đều từng đối đầu với Thạch Hạo.

Khi nghe những lời này, vài người lâm vào trầm mặc.

Đám người Trường Cung Diễn, Thiên Giác lồng ngực phập phồng, tâm tình bất ổn.

Nếu như là tình huống như vậy thì cường giả cái thế năm xưa thật quá đáng thương, thật sự quá thê thảm.

Ba mươi năm trước bọn họ từng hạ giới, mượn đường qua Ba Ngàn Châu để tới Hư Thần Giới.

Lúc đó có vài người đã gặp qua Thạch Hạo, hắn vẫn cười nói vui vẻ, không hề lộ ra vẻ đau thương nào, nhưng chính hắn cũng nói cho mọi người biết, không quá mấy ngày nữa hắn sẽ tàn phế, tu vi bị phế bỏ.

Đó chính là lần cuối cùng bọn họ thấy Thạch Hạo. Từ đó tới nay đã được ba mươi năm, cũng không có cơ hội xuống đó nữa rồi.

Sinh linh hắc ám tập kích, các thông đạo đều đã đóng kín!

Ba mươi năm không gặp, vị cố nhân kia đã già lọm khọm, như là ánh tà dương bên màn trời huyết hồng, một vị anh hùng tuổi xế chiều ư?

Chuyện này, hơn phân nửa... đã trở thành sự thật!

Dù sao, Chiết Tiên Chú rất khó giải, sẽ phế bỏ đạo hạnh của người dính phải. Sau khi một thân pháp lực biến mất thì nguyên khí của cường giả sẽ bị tổn hại nặng, cứ thế tinh lực bị hao tổn và dần dần khô cạn.

Hắn có thể sống đã là một sự hy vọng xa vời rồi thì cần gì nói tới quật khởi hay phục hưng chứ! Kim Triển lên tiếng, trong lời nói mang theo vẻ xem thường.

Hắn có cừu hận cực kỳ sâu với Thạch Hạo. Bước ngoặt cuộc đời hắn lại bắt nguồn từ trận đại chiến với Hoang. Lần thất bại ở Đế Quan kia đã khiến hắn có cơ hội để trở thành người dẫn đầu trong thế hệ đồng lứa.

Đó chính là bước chuyển ngoặt trong vận mệnh của hắn. Trận chiến đó đi qua, hắn sa sút, đạo hạnh bất ổn. Sau này lúc liều mạng với sinh linh Dị Vực thì còn bị đánh nát thân thể nữa.

Chiến dịch đó qua đi và Vương Hi cũng không thực hiện lời hứa trở thành đạo lữ của hắn. Hai nhà Kim gia, Vương gia bởi thế nảy sinh một vết rạn nứt.

Kẻ bại trận năm xưa! Đã quên năm xưa Hoang nghiền ép ngươi dễ dàng đến thế nào rồi ư? Hắn không ở đây thì ngươi cảm thấy mình có thể bễ nghễ quần hùng à?

Thiên Giác vô cùng căm tức, cất tiếng chế giễu.

Ánh mắt Kim Triển lạnh lẽo, sát cơ vô tận.

Chư vị, nói những thứ này làm gì, chúng ta cũng không cần vì một người đã khuất mà làm tổn hại hòa khí giữa chúng ta. Lần này chủ yếu để bàn bạc về con đường của ngươi ta sau này mà thôi. Có người lên tiếng, hóa giải bầu không khí căng thẳng.

Đáng tiếc, mọi nỗ lực đều phí hoài, không ai chịu dừng lại.

Có người khiêu khích ác ý hướng về Thiên Giác và Thái Âm Ngọc Thỏ.

Một tên đã chết thì có gì để than thở chứ, chết là hết. Bất luận quá khứ kinh diễm đến nhường nào thì hiện giờ cũng chỉ là một đống xương tàn dưới hạ giới mà thôi. Đó là cường giả của Phong tộc.

Thực ra, năm xưa đây là bộ tộc đầu tiên ra tay với Thạch Hạo. Lúc Thạch Hạo vừa mới vào Vô Lượng Thiên thì bọn họ đã phái Nguyên Thanh tới đày hắn vào Cổ quáng Thái Sơ.

Chỉ vì tội huyết nhất mạch có xung đột với tổ tiên tộc này, có rất nhiều ân oán với nhau nên bọn họ không hy vọng người Thạch tộc sẽ trở thành một đại thụ che trời.

Sao ta cảm thấy ngươi nói chuyện rất khó nghe vậy? Thác Cổ Ngự Long lên tiếng. Gia tộc hắn đến từ Đế Quan Biên Hoang và có quan hệ không tệ với Thạch Hạo.

Bởi vì, đó chính là giao tình kết trên chiến trường. Năm đó rõ như ban ngày, Hoang một mình đánh giết mấy vị cao thủ Đế tộc của Dị Vực.

Đồng thời, Thác Cổ Ngự Long, Tứ Hoàng Vệ gia còn từng được Thạch Hạo cứu mạng trong trận chiến cuối cùng kia.

Vẻ mặt của mấy người trở nên khó coi, bao gồm Tiên tử Bổ Thiên Giáo, Tề Hoành... đều nhìn về phía cao thủ của Phong tộc.

Năm đó, truyền nhân của tộc này từng bị Thạch Hạo đánh giết nên thù hận rất sâu, và kẻ này lại thẳng thắn bật cười lạnh, đầy địch ý.

Người đã chết thì có gì tốt để nhắc lại. Một người của Vương gia lên tiếng, thế nhưng cũng kh��ng phải vì dẹp yên tình hình mà là có chút khiêu khích, bởi vì phía sau còn có một vài lời nữa.

Con đường dưới chân, đều là do hắn tự chọn. Hắn bình tĩnh nói.

Đây chính là một thiên tài khác của Vương gia ngoài Vương Thập và Vương Hi ra. Thiên tư hắn trác tuyệt, là nhân vật mới quật khởi trong ba mươi năm trở lại đây, trong hai mươi năm gần đây, hắn đặc biệt xuất chúng, sức chiến đấu siêu phàm.

Ngươi có ý gì hả? Trường Cung Diễn trầm giọng hỏi.

Rất nhiều lỗi lầm đều do chính hắn tạo nên, bị phế thì đã định sẵn từ lâu. Hắn nhàn nhạt lên tiếng.

Nhóc con, cái thằng nhóc không biết nhân nghĩa này, ngươi đang tự tìm đường chết à? Năm xưa đại chiến ở Biên Hoang và lập được chiến công hiển hách thì ngươi vẫn còn đang bú sữa trong Vương gia đó! Thiên Giác vô cùng nóng tính nên nói năng chẳng kiêng nể gì.

Nói bú sữa thì hơi quá thế nhưng, quả thật năm xưa Vương Lan vẫn chưa lộ diện, khi đó hắn còn chưa đủ hai mươi tuổi và đang ở thời kỳ then chốt để tu luyện.

Chuyện xưa không cần đề cập tới nữa, nhưng hôm nay có một việc phải đắc tội rồi. Vương Lan không có tức giận gì, bỗng chuyển giọng, ánh mắt nhìn về một hướng, tập trung vào đám người Thái Âm Ngọc Thỏ.

Trước đây không lâu một vị trưởng bối trong bộ tộc ta đã gặp nạn và bị người bắt đi, nghe nói, từng có một tên đạo sĩ mập ở đó, hắn tên là Tào Vũ Sinh! Hắn nói thế.

Ngươi có ý gì hả? Thái Âm Ngọc Thỏ hỏi.

Xin lỗi, nghe nói ngươi có giao tình không tệ với tên đạo sĩ mập kia. Sau khi kết thúc thịnh hội này chúng ta muốn mời ngươi về Vương gia làm khách một quãng thời gian. Vương Lan nói.

Nghe những lời này, nhiều người giật mình, rồi liếc nhìn về phía Vương Thập đầy bình tĩnh không nói gì kia. Hắn là một trong những người khởi xướng cuộc tụ hội này, mục đích không hề đơn thuần.

Vương Thập lạnh lùng lên tiếng, không còn nhã nhặn như trước nữa, nói: Đại huynh của ta đã bị bắt, hôm nay có chút đắc tội rồi.

Nghe hắn nói vậy, mọi người đều hiểu ra, hóa ra tất cả đã được tính toán từ trước.

Đám người Thanh Y, Thác Cổ Ngự Long, Trường Cung Diễn, Tứ Hoàng Vệ gia, Thiên Giác đều lộ vẻ giận dữ, không nghĩ tới Vương gia lại trắng trợn như vậy, muốn trong cuộc tụ hội này mà bắt người sao?

Ngươi dám! Thiên Giác là người đầu tiên đứng ra tiến về phía Thái Âm Ngọc Thỏ, muốn cùng tiến thoái với nàng.

Rầm!

Lúc này, một con kỳ lân nhỏ màu trắng tuyết bên cạnh Thái Âm Ngọc Thỏ đột nhiên phát ra tinh lực khủng khiếp khiến nhiều người khiếp sợ.

Đây cũng là hậu duệ Thập Hung, ba mươi năm trôi qua và đã trưởng thành rồi!

Có chút ý nghĩa, thế nhưng, chư vị, xin lỗi. Người chúng ta nhất định sẽ dẫn đi, nhưng xin hãy yên tâm, tạm thời sẽ không làm tổn thương tới nàng, chỉ cần chờ tên đạo sĩ mập kia đến thỉnh tội là được.

Vào thời khắc này một thanh âm lạnh như băng truyền tới. Một bóng người mờ ảo hiện lên và từ từ rõ ràng, mái tóc xám, con ngươi ánh kim, khí tức khủng bố kinh thiên.

Xung quanh hắn, hư không rạn nứt, cả thân người đứng đó khiến thiên địa đều run rẩy.

Vương Ngũ! Mấy người giật mình nhận ra thân phận của hắn, không ngờ rằng người này cũng tự mình xuất hiện.

Vương gia làm việc chẳng chút kiêng kỵ gì cả. Đây là cuộc tụ hội của thế hệ trẻ, các ngươi lại dám tùy ý bắt người à?! Tiên tử Bổ Thiên Giáo khẽ quát.

Rất nhiều người v��a giận vừa sợ. Những người có giao tình với Thạch Hạo và Thái Âm Ngọc Thỏ đều trừng mắt.

Vương gia quá bá đạo, mặc dù Vương Trường Sinh đã trở thành đệ nhất nhân cảnh giới Chí Tôn, thế nhưng gia tộc này làm việc cũng quá lộ liễu, ngang ngược tới cùng cực.

Mấy người suy đoán, bởi vì Vương gia muốn tiến vào Tiên Vực, phía sau bọn họ có Tiên gia cổ giáo làm chỗ dựa nên càng thêm ngông cuồng tự đại.

Ha ha, huynh trưởng của ta bị người tập kích, hiện giờ sống chết chưa rõ. Lúc này ta bắt người có quan hệ với tên hung đồ đó thì có làm sao, ai muốn ngăn cản à? Vương Ngũ thản nhiên nói.

Cửu Long Vương gia có thân phận siêu nhiên, vượt xa tu sĩ Độn Nhất bình thường. Trong đó có vài người đã được cho là Chuẩn Chí Tôn, thực lực khủng khiếp vô biên.

Hắn có tư cách để nói ra những lời này, bởi vì hắn chính là con của Vương Trường Sinh.

Dù là thế đi nữa, ngươi cũng quá đỗi hống hách rồi. Bỗng nhiên có người lên tiếng, đồng thời hất một chén rượu. Xoẹt, chất lỏng óng ánh bay thẳng về phía Vương Ngũ.

Rầm!

Rất nhiều người mắt trợn tròn. Vương Ngũ như bị sét đánh không sao thoát khỏi, toàn bộ thân thể đều bay ngược ra sau, chỉ một chén rượu mà thôi!

Mọi tinh hoa của nguyên tác được tái hiện trọn vẹn, chỉ có trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free