[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1828: Vương thập.
Vương Thập xuất hiện, vóc dáng trung bình, diện mạo thanh tú, tuấn lãng, toát lên vẻ trẻ trung, tràn đầy sức sống.
Trên mặt hắn là nụ cười nhã nhặn, song chẳng ai dám ngây thơ cho rằng hắn là người hiền lành, bởi lẽ, hắn tựa như một con hung long đang ẩn mình chờ đợi.
Ai nấy đều biết hắn mạnh mẽ vô song, bên trong thân thể lấp lánh kia ẩn chứa sức mạnh bùng nổ khôn tả, có thể sánh ngang với chân long cùng cảnh giới.
Nếu nhìn kỹ sẽ thấy da thịt hắn trơn bóng, săn chắc, rắn rỏi, ấy là nhờ đã rèn luyện thân thể đạt tới hóa cảnh đỉnh cao. E rằng người này đã đạt đến thân thể kim cương bất hoại.
"Quả nhiên, Vương gia quả thật phi phàm!" Có người thầm than.
Từ khi Vương Thập xuất hiện, ngay cả những cao thủ chân chính cũng nảy sinh cảm giác sợ hãi, tựa như bị một hung long hình người nhìn chằm chằm.
Người bình thường chẳng tài nào cảm nhận được điều đó, chỉ thấy hắn nhã nhặn hòa ái, tựa một thiếu niên chưa từng trải sự đời, không chút uy hiếp nào.
Nhưng, người có đạo hạnh càng cao thâm thì lại càng kinh ngạc, bởi thể nội hắn đang ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp, một khi bộc phát, có thể rung chuyển đất trời, khiến vô số ngôi sao rơi rụng.
Thạch Hạo cũng có mặt, đã đặt chân lên ngọn Tu Di sơn đổ nát này, và đang âm thầm gật đầu tán thưởng. Vương Thập này thật sự không tầm thường, là một nhân vật lợi hại.
Mơ hồ có thể cảm nhận được rằng, trong cơ thể hắn có phù quang đại đạo, hàm chứa sức mạnh kinh người, trời sinh đã hòa hợp với đạo, quả là con cưng của trời.
Vương Thập rất giống Vương Trường Sinh, đều mi thanh mục tú, dung mạo tuấn dật, đồng thời thiên phú siêu tuyệt, trong kỷ nguyên này không mấy ai có thể sánh kịp.
"Chư vị đạo hữu quá khách khí, không cần đa lễ." Vương Thập mỉm cười, thấy nhiều người đến chào đón liền liên tục chắp tay đáp lễ.
Sau lưng hắn là Vương Hi, vẫn yêu kiều mỹ lệ, dung mạo tuyệt thế, thế nhưng khi sánh bước cùng Vương Thập, phong thái của nàng hiển nhiên bị giảm đi không ít, lu mờ hơn trước đây rất nhiều.
Nàng có dung mạo hơn người, chim sa cá lặn, nguyệt thẹn hoa nhường, thế nhưng hiện tại thế cuộc trong thiên hạ đã chuyển biến xấu, nhân tâm bất ổn, ai nấy đều nghĩ tới tiền đồ của bản thân, một thiên tài đại diện cho tương lai huy hoàng. Dẫu cho là mỹ nhân tuyệt sắc như nàng cũng chẳng cách nào so được với việc lôi kéo sự chú ý bằng Vương Thập.
Tiếng đàn du dương của Yêu Nguyệt Công chúa dần dần ngừng lại, thế nhưng bách điểu không tan, chim thần vẫn vờn quanh bên người nàng như trước.
Vương Thập vỗ tay, cảm thán nói: "Giai điệu tựa tiên khúc xa xăm, quẩn quanh bên tai, xúc động đạo tâm. Tài đàn của Yêu Nguyệt Công chúa quả thật hơn người!"
Những người khác cũng ngay lập tức hùa theo, đều khen ngợi tài đàn ca kinh thế của Yêu Nguyệt Công chúa.
"Xin chào chư vị đạo huynh." Tiếp đó, Vương Thập nhìn về phía Thập Quan vương, Trích Tiên cùng đám người cách đó không xa, ôm quyền chào hỏi, mang theo nụ cười tươi rói cùng lễ nghi chu toàn.
Quả là một người khéo léo, đây chính là ấn tượng đầu tiên của Thạch Hạo về hắn. Bản thân Vương Thập đã rất mạnh, nhưng sau khi tới đây vẫn khiến mọi người cảm thấy như gió xuân ấm áp, điều này không hề đơn giản.
Đồng thời, Vương Thập đã trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn, chỉ đơn giản như vậy đã thu hút sự chú ý của tất cả, rất nhiều người vây quanh hắn.
"Đại Tu Đà đạo huynh, huynh đã nghĩ sẽ tới khu vực nào của Tiên vực chưa?" Vương Thập ngồi xuống rồi bắt chuyện với Đại Tu Đà cách đó không xa.
Mọi người đều biết, theo một ý nghĩa nào đó, lần tụ họp này chính là lời chào tạm biệt cuối cùng, ai nấy sẽ có lựa chọn riêng cho bản thân, có người sẽ tiến vào Tiên vực, lại có người cũng chỉ đành lòng lưu lại.
"Vẫn chưa xác định." Đại Tu Đà đáp ngắn gọn rồi thở dài.
Hắn nhìn về khu cổ địa này, nơi núi vỡ hùng vĩ này chính là cái nôi của dòng dõi Cổ tăng. Nếu không bị hủy diệt, nơi đây chắc chắn sẽ là thánh địa lý tưởng của hắn.
Vương Thập cười ha hả, tiếp đó nhìn về phía Thập Quan vương, nói rằng: "Với thiên tư của huynh, ta tin chắc bất luận ở phương nào của Tiên vực, huynh đều sẽ óng ánh một đời."
Lời này rất khách sáo, đánh giá cực cao, thế nhưng ai cũng biết chẳng hề phóng đại chút nào. Với thiên tư cùng thực lực của Thập Quan vương, đi tới đâu cũng nhất định sẽ chói lóa.
Ba mươi năm trôi qua, hiện giờ hắn đã tu luyện tới cảnh giới nào rồi?
Thập Quan vương bình tĩnh, đáp rằng: "Thật ra ta muốn luận bàn một phen với ngươi."
Lời này vừa thốt ra lập tức gây nên chấn động, tiếp đó là kinh sợ. Thập Quan vương muốn đánh một trận với Vương Thập ư? Việc này khiến mọi người như vừa cắn phải kẹo, vừa hưng phấn vừa kích động.
Đó là nhân vật thế nào mà lại có thể chân chính giao chiến một trận!
Cuối cùng Thạch Hạo cũng phần nào hiểu được Vương Thập không hề đơn giản đến mức nào. Ngay cả Thập Quan vương mà cũng muốn quyết đấu với hắn, tất nhiên đã đủ để lộ ra vẻ siêu phàm nhập thánh của Vương Thập.
Nếu không, thiên tài bình thường làm sao có thể lọt vào pháp nhãn của Thập Quan vương chứ?
Vương Thập rất khiêm tốn nhưng không hề khiếp nhược, nói: "Đạo huynh đã quá coi trọng ta, thế nhưng, ta cũng rất muốn trao đổi tâm đắc tu luyện với huynh."
"Chọn ngày không bằng gặp ngày, chẳng bằng ngay hôm nay huynh đệ ta chiến một trận đi?" Thập Quan vương lên tiếng, đôi mắt sáng rực tựa như hai vầng thái dương.
Việc này lập tức gây nên xôn xao. Hai cường giả muốn quyết chiến ngay hôm nay ư? Sao không khiến người ta chấn kinh cho được!
"Hôm nay thì thôi vậy, chỉ nên uống rượu ngồi đàm đạo, nói về tiền đồ của huynh đệ ta, không nên động thủ thì hơn." Vương Thập lắc đầu.
Tiếp đó hắn lại bổ sung, trong vẻ nhã nhặn lộ rõ vẻ ngông cuồng, nói rằng: "Trước lúc huynh đệ ta rời đi, trước khi tiến vào Tiên vực thì sẽ triển khai một trận chiến ngay trên Cửu Thiên này, được chứ?"
"Được!" Thập Quan vương nghe thế liền đồng ý.
"Đối thủ khó cầu, ta rất mong chờ!" Vương Thập cười ha hả.
Từ xa, Thái Âm Ngọc Thố thầm than, kéo lấy chiếc lỗ tai dài của 'chó thỏ', trong lòng tràn ngập thiếu kiên nhẫn và chút tiếc nuối, nàng nói: "Thiếu đi một người, nếu không, với thiên tư của hắn thì làm gì đến phiên Vương Thập càn rỡ chứ?"
Những người đứng gần đó nghe vậy đều lộ vẻ khác thường, có người thì không hiểu.
Đã qua ba mươi năm, một số người cùng một số chuyện đã sớm phai mờ trong ký ức của nhiều người rồi.
Đương nhiên cũng có người hiểu rõ, đoán được nàng đang nhắc tới ai.
Năm đó trong cuộc đại chiến Biên Hoang, thế hệ tuổi trẻ ai là người xuất nhiều lực nhất? Chính xác, là người đã bị phế kia, từng tự tay đánh chết mấy tên sinh linh Đế tộc.
Trận chiến đó, có thể nói hắn là thần dũng vô địch!
Dù sao, ngay cả Thập Quan vương, Trùng Đồng... cũng phai mờ ảm đạm, chiến công kém xa hắn.
"Trích Tiên huynh có phong thái tuyệt thế, tựa như là nhân vật Tiên đạo chuyển sinh. Ta vẫn rất mong ngóng có một ngày được luận bàn với huynh." Vương Thập lên tiếng, nhìn chằm chằm Trích Tiên không rời.
Trích Tiên nở nụ cười nhẹ nhàng lộ ra hàm răng trắng bóng, nói: "Có thể, luôn sẵn sàng tiếp đón!"
Trước kia mọi người luôn cảm thấy Vương Thập rất nhã nhặn, là người hiền lành, thế nhưng lúc này những người có đạo hạnh không đủ mạnh thì đã ý thức được, sự tự tin cùng với độ ngông cuồng của Vương Thập luôn luôn đi đôi với nhau.
Bởi vì, hắn đang khiêu chiến, ước hẹn chiến đấu liên tiếp hai trận, tương lai không xa sẽ diễn ra hai cuộc quyết chiến với hai đại cao thủ trẻ tuổi.
Hắn đang cười, vẫn nhã nhặn như trước, thế nhưng trong mắt mọi người, hắn tựa như con hung thú đang ngủ đông và dần dần lộ ra răng nanh sắc bén của mình.
Vào lúc này, có người chạy tới.
"Kim Triển tới rồi."
Rất nhiều người nhìn thấy Kim Triển, hắn anh tư bộc phát, tu vi càng ngày càng mạnh mẽ, tinh khí toàn thân như cầu vồng, không cách nào che giấu được.
"Năm đó, đây cũng là một vị mãnh nhân đó, từng tham dự qua cuộc đại chiến Biên Hoang. Tuy rằng trở về trong bộ dạng thập tử nhất sinh, thế nhưng nghe nói nhân họa đắc phúc, đạo hạnh tăng vọt."
Có người đang bàn luận, nhìn về phía Kim Triển rồi lại nhìn về phía Vương Hi.
"Hai vị này đã kết thành đạo lữ ư?" Có người lộ vẻ kỳ dị, nghĩ tới chuyện năm xưa. Kim gia và Vương gia muốn thông gia với nhau, thế nhưng sau đó lại trì hoãn lại.
"Vào lúc đó, Vương gia tựa như có chút hối hận. Bọn họ từng có cơ hội biến Hoang thành người của mình, nên biết, khi đó Hoang có chút quan hệ với Vương Hi..."
Có người thì thầm nghị luận.
"Ồ, năm đó Vương gia một mực áp chế Hoang nên đã xảy ra rất nhiều chuyện. Có lần còn muốn thu hắn làm đầy tớ, chắc hẳn sau này đã hối hận muốn chết!"
Hoang, một cái tên đã từng vang dội từ rất lâu, sau khi bị Tàn Tiên phế bỏ thì dần dần không ai nhắc lại nữa. Nhưng hôm nay và ngay dưới tình cảnh này, mọi người lại nghĩ tới.
"Câm miệng! Ta không muốn ai nhắc tới cái tên đó!" Đột nhiên Kim Triển quát lớn, lạnh lùng quét nhìn mấy người đang thì thầm kia.
Bầu không khí trở nên khó tả, những người kia ngậm miệng chẳng nói lời nào.
"Sao thế, nói tới tên của huynh đệ Hoang ta thì không được ư? Cái tên Kim Triển ngươi thì là cái thá gì chứ, lại bá đạo đến vậy ư? Vậy thì ta càng nhắc tới đó, làm sao hả?" Đúng lúc này, một thiếu niên tóc vàng đăng lâm lên Tu Di sơn vỡ vụn.
Hắn rất chắc chắn, tựa như được đúc từ kim loại, trời sinh có một luồng lực cảm nào đó. Mái tóc vàng đầy đầu tung bay, đôi con ngươi bắn ra tia điện sắc bén.
Có người nhận ra, hắn chính là Thiên Giác Nghĩ, là một cao thủ rất kinh khủng, được mệnh danh là người có sức lực đỉnh cao dưới Chí Tôn!
"Ha ha, Kim gia tựa như đã xảy ra chút chuyện thì phải, thành ra Kim Triển đạo hữu đang rất nôn nóng ư?" Ma nữ lên tiếng, nàng có làn da trắng mịn, đôi con ngươi như nước mùa thu, nghiêng nước nghiêng thành, nói: "Nếu như có Hoang ở đây, Kim đạo hữu còn dám nói thế không?"
"Có gì mà không dám? Đáng tiếc, hắn vĩnh viễn không thể tới đây được. Ta nghĩ hiện giờ hắn đã gần đất xa trời dưới hạ giới rồi, mất đi đạo hạnh thì chẳng khác người phàm là mấy, bụi về bụi, đất về đất, nhất định sẽ biến mất thôi." Kim Triển nói.
"Nghe chư vị nhắc tới người ngày xưa, thật sự quá đáng tiếc. Ta không có duyên được nhìn thấy rồi." Vương Thập lên tiếng.
Lúc này, đám người Thác Cổ Ngự Long, Thái Âm Ngọc Thố, hai người còn may mắn sống sót trong Vệ gia Tứ hoàng, chủ nhân của Ngũ Linh chiến xa Tề Hoành... đều ngẩn ngơ xuất thần, ai nấy cũng đều nhớ tới vị cố nhân kia.
Từng quét ngang thế hệ trẻ tuổi, liên tiếp hạ gục cường giả Đế tộc ở Biên Hoang, nhưng lại quá đáng tiếc, Hoang đã từ biệt năm xưa và cũng không có cơ hội gặp lại lần nữa.
Đám người Đại Tu Đà, Tiểu Thiên vương, Thích Cố đạo nhân cũng cảm khái không thôi, cảm thấy Hoang bị phế, lu mờ tất cả thật sự quá đáng tiếc.
Dù cho là Vương Hi của Vương gia cũng biến sắc mặt, năm xưa đã xảy ra quá nhiều chuyện mà.
"Nguyệt Thiền tiên tử, hay cũng chính là Thanh Y tiên tử, nghe nói năm xưa nàng có giao tình không nhỏ với Hoang. Theo nàng, nếu như hắn còn sống, không hề xảy ra bất trắc gì, vậy thì sẽ mạnh đến mức nào?" Vương Thập cười hỏi.
Mọi người đều biến sắc mặt, ví như đám người Thiên Giác Nghĩ, Trường Cung Diễn, bởi vì bọn họ đều biết năm xưa giữa Thanh Y và Thạch Hạo đã xảy ra chuyện gì. Là Vương Thập đang khiêu khích ư?
Hơn nữa, sau khi Nguyệt Thiền cùng Thanh Y dung hợp thì rất khó nói rõ được, hiện giờ nàng có còn thiên hướng về Hoang hay không, dù sao năm xưa Nguyệt Thiền luôn đối đầu với Hoang. Vương Thập lại hỏi câu này là tiện thể thăm dò luôn ư?
Đám người đều nhìn về phía tiên tử của Bổ Thiên giáo.
Cô gái với áo trắng như tuyết, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn về phía Vương Thập, nói: "Hắn nếu còn sống, sẽ mạnh hơn ngươi rất nhiều!"
Chỉ đơn giản như thế đã khiến sắc mặt của Vương Thập cứng đờ, hắn không nghĩ tới vị tiên tử của Bổ Thiên giáo này lại nói thẳng một câu như thế.
"Phải vậy sao? Thật hy vọng hắn còn sống, và một ngày nào đó sẽ xuất hiện trước mặt ta." Vương Thập bình tĩnh nói.
Mọi chi tiết về câu chuyện này, được khắc họa bằng ngôn từ trau chuốt, chính là tâm huyết của truyen.free.