[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1749: Ngũ Sắc tước
"Trứng giao long ư?" Con trai Nhị Mãnh xoa xoa hai tay rồi trườn lại gần tổ rồng, nhưng đã bị Thạch Hạo nhấc bổng lên.
"Tiểu Hạo, vật này tìm được ở đâu thế, hẳn là trứng thần giao chứ?" Cậu bé năm xưa vẫn còn chảy nước mũi giờ đã là một chàng thanh niên thực thụ, hắn cười toe toét vỗ vỗ quả trứng.
Người này chẳng phải là một trong những đứa trẻ còn chảy nước mũi bây giờ, mà là đám bạn đồng trang lứa với Thạch Hạo, nhỏ hơn đám Đại Tráng vài tuổi.
"Đừng có vuốt, đây là trứng Chân Long đó!" Đến nước này Thạch Hạo không còn giấu giếm nữa, nói ra nguồn gốc của quả trứng.
Một đám người hít vào ngụm khí lạnh rồi trợn tròn mắt, những người trưởng thành hay trẻ nhỏ đều muốn nhảy vào tổ, ôm mấy quả trứng lên xem.
Cũng may là lão tộc trưởng Thạch Vân Phong khẽ hừ một tiếng trong cổ họng khiến mọi người ngượng ngùng, không dám làm càn.
Chủ yếu là vì họ quá hưng phấn, đây không phải là trứng giao long mà là trứng Chân Long!
Trong mắt thế nhân, thứ này sánh ngang Chân Tiên, thậm chí còn cường đại hơn nữa, loại sinh vật trong truyền thuyết này lại xuất hiện ở trong thôn thì làm sao không khiến người ta kinh hãi cho được.
Vân Hi cũng ngây ngẩn đứng bên cạnh nhìn Thạch Hạo, thực ra nàng cũng không hiểu, làm sao hắn lại có thể mang trứng rồng về đây được? Đây đâu chỉ là nghịch thiên đâu chứ.
Đây chính là một tổ Chân Long, cả một tổ đều bị hắn đào sạch.
"Hiện tại con đã tin vào sự vô địch thiên hạ của tiểu thúc rồi, nghe nói thúc khi còn bé rất thích đi vét tổ hung cầm, đào động hung thú, hôm nay quả nhiên danh bất hư truyền, ngay cả tổ Chân Long cũng bị mang về!" Một đứa nhóc vẫn còn chảy nước mũi, sùng bái nói.
Đám thanh niên kể cả Nhị Mãnh và Hổ Tử đều phá lên cười ha hả, bởi vì đây đều là chuyện mà bọn hắn từng cùng Thạch Hạo làm.
Vợ chồng Thạch Tử Lăng tất nhiên sẽ kinh ngạc vì đã đến đây từ sớm, cả người gần như chết lặng.
Người trong thôn đều kinh hãi, đây là chuyện vô cùng lớn, nếu như trong thôn có thể nuôi dưỡng một con rồng thì cục diện sẽ chuyển biến thế nào? Mỗi người đều cười khúc khích không ngừng.
"Ha ha, quá tốt, thôn chúng ta thật nghịch thiên, chuẩn bị nuôi dưỡng một con rồng rồi!" Đại Tráng vò đầu cười ha hả.
Mãi một lúc lâu sau, nơi đây mới yên tĩnh trở lại, Thạch Hạo bắt đầu nghiên cứu làm thế nào để Chân Long xuất thế.
Hắn xác định được, hai quả trứng kia đều đã chết, chỉ còn quả trứng của Cát Cô là không có vấn đề gì.
"Thanh Phong, ngươi về Thạch đô và tìm cho ra bằng sạch các gia tộc phản đối, đặc biệt điều tra rõ xem có nhóm người nào của Vũ tộc tham gia hay không, sau đó ta sẽ đích thân tới." Hắn chẳng hề lo lắng cho Thanh Phong, vì hắn vừa đưa cho một món bí bảo để phòng thân.
Ngoài ra, hắn còn để Hoàng Kim Sư Tử đi theo, bất cứ lúc nào cũng phải nghe theo Thanh Phong.
Về phần mình, hắn dốc toàn lực suy ngẫm về quả trứng rồng này, bắt tay vào giúp nó xuất thế.
Sau cuộc náo loạn thì Thạch Thôn cũng trở lại bình thường.
"Huynh không những không lo lắng cho mình mà còn đi ấp trứng rồng làm gì?" Vân Hi thầm than, dưới ánh mắt của nàng thì ngày tháng Thạch Hạo mất sạch đạo hạnh đã không còn xa nữa.
"Ăn một quả trứng rồng thì có thể giải quyết được Chiết Tiên chú chứ?" Nàng hỏi, rất quan tâm đến thân thể Thạch Hạo.
"Vô dụng thôi, đó là nguyền rủa nên chẳng hề liên quan đến những thứ này, muội muốn quan tâm ta thì mau mau sinh cho ta một đứa trẻ mập mạp thì hơn, sau này bồi dưỡng để còn báo thù giúp ta." Thạch Hạo vừa nghiên cứu trứng rồng vừa nói đùa.
Vân Hi đỏ bừng sắc mặt rồi nắm cổ một đứa trẻ, đặt lên cổ Thạch Hạo, rồi xoay người rời đi.
"Ấy da, thúc thúc đừng trách con nhé!" Đứa nhóc này giật mình.
"Không có chuyện gì." Thạch Hạo cười cười rồi cúi đầu tiếp tục suy nghĩ.
Hai ngày sau, Thạch Hạo bắt đầu mài nhỏ sừng rồng, ban đầu hắn vẫn luôn băn khoăn, sừng rồng là thứ gì chứ? Thứ này quá nghịch thiên, có thể cắt đứt vũ trụ.
Thế nhưng, hắn phát hiện chiếc sừng rồng rạn nứt này cũng có thể nghiền thành bột, khi ma sát với trứng rồng, nó sẽ được quả trứng hấp thu trực tiếp.
Cát Cô cũng chẳng nói gì, trầm mặc phối hợp theo.
Đặc biệt là khối đạo cốt Chân Long để lại, thứ này gần như là xá lợi tử của cổ tăng vậy, hòa vào trứng rồng, hóa thành phù văn cùng ánh sáng, đều bị hấp thu cả.
Thạch Hạo hít vào ngụm khí lạnh, quả trứng rồng này nghịch thiên đến thế ư?
Hắn nhanh chóng hiểu rõ, quả trứng này đã bị hao tổn nghiêm trọng nên cần phải dùng tinh hoa Chân Long để bổ sung, mới có thể bù đắp những thiếu sót bẩm sinh.
Nên biết, một quả trứng rồng sau này sẽ nở ra một con rồng chân chính! Điều này cho thấy, nó ẩn chứa tiềm năng không thể tưởng tượng nổi.
Hiện giờ, nó đang hấp thu bột sừng rồng và tinh hoa đạo cốt này, không ngừng bù đắp những thiếu sót.
Thạch Hạo đưa Long Lân Thảo tới, chỉ một lát đã dùng hết hơn một nửa, chừng hơn ba mươi cây.
Ngoài ra, hắn còn hái những chiếc lá của các thần dược trong thôn rồi đặt lên trứng Chân Long, luyện hóa thành hào quang thần lực, hòa vào bên trong trứng.
Những thứ nên cho tiểu Chân Long đều được hắn cho cả, đến khi chỉ còn lại một ít Long Lân Thảo thì nó không hấp thu nữa.
Còn thiếu một cây Cửu Chuyển Hoàn Dương Thảo nữa, thế nhưng biết tìm thứ này nơi đâu đây.
"Tiểu thúc, con Ngũ Sắc Tước kia lại bắt nạt con kìa!" Từ xa, một đứa nhóc hét lớn.
Lòng Thạch Hạo chợt động, Ngũ Sắc Tước vẫn còn trong thôn?
Đã bao nhiêu năm rồi chứ, không ngờ nó vẫn còn!
Sau khi trở lại thì hắn vẫn luôn suy nghĩ nên tìm nó như thế nào, kết quả vì chuyện trứng Chân Long mà quên mất việc này.
"Nó ở nơi nào, làm sao bắt nạt ngươi chứ?"
"Chúng con thấy nó ở sau núi ạ, nó ngậm một khúc gỗ dài rồi đập xuống đầu chúng con."
Một đứa trẻ kể tội, bọn chúng giống như Thạch Hạo lúc còn bé, từng đi bắt Ngũ Sắc Tước nhưng chưa hề thành công lần nào.
Cho tới những người lớn cũng rất kính nể con Ngũ Sắc Tước này nên không dám trêu chọc nó, cảm thấy nó vô cùng thần bí, dù sao năm xưa Thạch Hạo có thể khởi tử hoàn sinh cũng có liên quan đến nó.
"Dẫn ta đi xem nó thử." Thạch Hạo nhìn chằm chằm cây gỗ trong tay đứa bé kia.
Đây là một đoạn cây khô héo.
"Hả?"
Thạch Hạo kinh ngạc, cảm thấy bên trong đoạn thực vật khô héo này lại ẩn chứa tinh khí sinh mệnh cực kỳ mạnh mẽ, đây là một cây dược thảo phi phàm!
"Đừng nói là, đây chính là Cửu Chuyển Hoàn Dương Thảo nha!" Thạch Hạo lẩm bẩm nói.
Hắn càng nghiên cứu thì càng thấy sự phi phàm của đoạn thực vật khô héo này, sau cùng hắn mài mịn, luyện hóa vào trong quả trứng Chân Long kia.
"Đây là Cửu Chuyển Hoàn Dương Thảo mà ngươi cần à?"
"Không phải, thế nhưng cũng có chút hiệu quả." Cát Cô đáp.
Cuối cùng, Thạch Hạo tự tay giúp nó luyện hóa và cũng đưa tới một ít thiên địa linh túy để nó hấp thụ, hi vọng có thể ấp nở ra một con Chân Long không có khuyết điểm nào.
"Đi, gọi Hoàng Kim Sư Tử về giúp ta." Thạch Hạo nói với một thiếu niên trong thôn.
Sau đó không lâu thì Hoàng Kim Sư Tử trở lại, nó có chút nghi hoặc.
"Ta giao cho ngươi một nhiệm vụ, đi tới một sào huyệt kia rồi ôm cây đợi thỏ, bắt một sinh linh về đây cho ta." Thạch Hạo dặn dò.
Ánh mắt của Hoàng Kim Sư Tử sáng rực đầy chờ mong, muốn bắt sinh linh gì mà lại khiến Hoang trịnh trọng đến thế, nó không nhịn được cất tiếng hỏi: "Lần này lẽ nào cũng là hang ổ Chân Hoàng à?"
"Không kém bao nhiêu đâu." Thạch Hạo mập mờ đáp.
"Hạ giới thật nghịch thiên đó nha!" Hoàng Kim Sư Tử kinh ngạc nói, nó rất vui mừng, lại chuẩn bị đi tranh đoạt cơ duyên lớn rồi.
Kết quả, sau khi Thạch Hạo nói rõ địa điểm và tiến vào sào huyệt đó thì mặt mày của Hoàng Kim Sư Tử đen xì, thiếu chút nữa đã liều mạng với Thạch Hạo.
Đây mà gọi là hang ổ Chân Hoàng à, một cái tổ chim chỉ to chừng lòng bàn tay, hay đúng hơn là tổ của một con chim sẻ?
Nó tức giận đến mức sắp nổ phổi, đây là nhiệm vụ mà Hoang giao cho nó, quá trêu ngươi người khác mà, đường đường là Vô Úy Sư Tử mà lại phải trốn trong tổ của một con chim sẻ? Quá tức giận!
Nó gầm gừ muốn phản kháng!
"Ngươi nên ngoan ngoãn ẩn núp, phải bắt con Ngũ Sắc Tước cho bằng được đó!" Thạch Hạo trợn mắt hăm dọa nó.
Hơn nữa, hắn cũng không giải thích gì nhiều.
Hoàng Kim Sư Tử tức giận nhưng đành nhịn lại, thân thể thu nhỏ hóa bằng nắm tay rồi bay vào một cái hang nhỏ được để lại bên trong tổ chim kia.
Nó thầm chửi mắng Thạch Hạo trong lòng, thế nhưng đành chấp nhận.
Nhưng sau khi Hoàng Kim Sư Tử đi vào thì hơi ngạc nhiên, bên trong vô cùng thoải mái và sạch sẽ, lại được bện từ Kim Tơ Thảo cực kỳ hiếm thấy.
"Coi như tu luyện ở đây cũng được!" Nó liền nhắm mắt bắt đầu bế quan.
Mấy ngày sau thì Thạch Hạo hơi kích động, trứng Chân Long đang rạn nứt, một con rồng mở trừng đôi mắt xuất hiện trên đời.
Rắc rắc!
Cuối cùng, hào quang vạn sợi, điềm lành ngút trời, một con Chân Long vọt ra, ánh đỏ chiếu rọi, cả thân đỏ bừng tựa ánh nắng chiều khi vừa xuất thế.
Đây là một con Chân Long, là con của vị cường giả mạnh nhất trong Thập Hung!
Long khí ngập tràn, cả Thạch Thôn đều được tẩm bổ theo, tất cả mọi người đều kinh ngạc, Chân Long xuất thế, đây là tượng trưng cho dấu hiệu thần thánh, đại cát!
Quả nhiên, nó vừa mới xuất thế thì đã mang đến tinh khí Chân Long hiếm thấy và khiến tất cả mọi người đều nhận được nhiều lợi ích.
Hiếm có nhất chính là, trong thôn lại xuất hiện thêm một luồng long khí bản nguyên dưới tầng đất dày, đang thai nghén nơi đó.
Tiểu Chân Long màu đỏ thẫm bay vút lên không trung, lao thẳng vào bầu trời, nó đang cảm nhận biến hóa của bản thân, nơi đó thần hà vạn sợi, khí hỗn độn lan tỏa, hàng loạt dị tượng hiện lên.
"Cũng xem như không phụ sự nhờ cậy rồi." Thạch Hạo thở ra một hơi.
Hắn như nhớ ra điều gì đó nên nhìn về phía cuối thôn xóm, nơi đó có một cây táo và trên đó có một chiếc tổ, hiện tại Hoàng Kim Sư Tử đang nằm bên trong.
"Sao lại ngủ chứ?" Lúc Thạch Hạo tới gần thì phát hiện nó đang ngủ.
Một lát sau thì Hoàng Kim Sư Tử thức giấc, rất nhanh sau đó là tiếng kêu thảm thiết vang lên, tiếng gầm giận dữ vang trời, may mà âm thanh đó đã bị Thạch Hạo ngăn lại, nếu không sẽ tổn thương rất nhiều sinh linh.
"Ngươi còn gào thét gì nữa?" Thạch Hạo trách mắng, sát khí lộ rõ, vận dụng Sư Tử Hống ở đây thì người trong Thạch Thôn sẽ gặp phải thương tổn cực lớn.
Dù cho Liễu Thần đã bố trí trận pháp thế nhưng cũng có thể sẽ xuất hiện chuyện ngoài ý muốn nào đó.
"Tức chết ta rồi, tức chết ta rồi!" Hoàng Kim Sư Tử trốn khỏi tổ chim.
Thạch Hạo trợn mắt rồi cười lớn.
Bên trên mũi của Hoàng Kim Sư Tử có một đống phân chim ngũ sắc đã khô cằn, nhìn dáng vẻ thì hẳn đã lưu lại chừng hai ba ngày trước.
"Đó là con chim gì, ta muốn ăn thịt nó!" Hoàng Kim Sư Tử gào thét, tức giận đến mức lông cả người đều bùng cháy.
Nét bút chuyển ngữ đầy tâm huyết này, xin được độc quyền gửi gắm tại truyen.free.