[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1748 : Bưng cả ổ
Một con chân long đang giao tranh với Vương Bất Hủ, đây là dấu tích xưa cũ được tái hiện lại!
Cuối cùng, cảnh tượng biến mất, hóa thành từng luồng long khí lượn lờ xung quanh tổ huyệt trên vách đá kia, tựa hồ chân long đang gầm thét.
Nó đang bảo vệ tổ huyệt này, cách đó không xa, chiếc sừng gãy đang ch��y máu kia cũng tựa hồ đang tiếp cận ổ rồng.
Hoàng Kim Sư Tử nuốt nước bọt ừng ực, thế nhưng cũng không dám manh động, e rằng nếu nó nuốt chửng những quả trứng rồng kia, Thạch Hạo sẽ bóp chết tươi nó ngay lập tức.
Nó nhận thấy, Thạch Hạo không phải vì muốn trộm trứng, mà là muốn bảo vệ những quả trứng chân long nơi đây.
"Ầm ầm ầm!"
Bên trong tổ trứng giống như tổ chim này đang có một quả trứng lắc lư không ngừng, tựa hồ vô cùng căng thẳng, đó chính là quả trứng rồng mà nguyên thần của Cát Cô nhập vào.
"Đừng căng thẳng, ta không có ác ý, chỉ là tới tham quan một chút mà thôi." Thạch Hạo lên tiếng, hắn sợ nó sẽ phá vỡ vỏ trứng mà lao ra.
Bởi vì hắn biết, những quả trứng này đã xảy ra vấn đề, được phong ấn tại đây đã hơn mấy trăm vạn năm, liên tục được long khí tẩm bổ, nhưng vẫn chưa thể xuất thế.
"Tên ác ôn này, lại dám theo dõi ta tới nơi đây." Bên trong một quả trứng truyền ra tiếng trách cứ, chính là Cát Cô.
"Đã nói rồi, ta không hề có ác ý, nếu như muốn đối phó ngươi thì đã sớm ra tay r���i." Thạch Hạo giải thích.
"Ta không tin." Quả trứng này rất lo lắng, không ngừng lăn lộn trong tổ như muốn tránh thoát ra ngoài.
"Còn nói bậy bạ nữa thì ta một ngụm nuốt chửng ngươi luôn bây giờ!" Hoàng Kim Sư Tử nhe răng, rất biết phối hợp, liền hăm dọa.
"Chỉ là một con sư tử ngu xuẩn mà thôi, nếu như ta xuất thế thì một hơi có thể ăn cả trăm con sư tử như ngươi." Cát Cô mang giọng nói non nớt đáp trả.
"Đừng có cản ta, ta nhất định phải làm thịt nó!" Hoàng Kim Sư Tử bực tức nói.
Kết quả, Thạch Hạo vung tay đánh nó một trận, không cho nó manh động, vào lúc này long khí tràn ngập, mà nửa đoạn sừng gãy cũng đang bồng bềnh.
Hoàng Kim Sư Tử thấy thế thì không khỏi lùi lại vài bước, nó vẫn rất sợ chiếc sừng rồng này.
Sừng của chân long, dù gì cũng là binh khí thần thánh có thể xuyên phá vũ trụ, mặc dù giờ đây đã nứt gãy, tinh hoa gần như tiêu tán hết, thế nhưng cũng không phải cảnh giới như nó có thể chịu đựng nổi.
"Trên mặt núi kia là..." Thạch Hạo cúi đầu nhìn xuống những cây cỏ trên vách núi, có một vài gốc màu đỏ thẫm, màu tím, màu xanh, đều rất đặc biệt.
Những cây cỏ này lấp lánh thì đã đành, thế nhưng lại còn có vảy với hình dáng kỳ dị, khiến người khác khó mà tin nổi, cỏ cũng có vảy sao?
"Long Lân Thảo!"
Đây là một loại cỏ kỳ lạ và có công hiệu khó tin, tương truyền nó chỉ sinh trưởng ở những nơi gần tổ rồng, là bảo vật vô giá.
"Nhiều đến vậy sao!" Hoàng Kim Sư Tử giật mình.
Dù luyện loại dược gì, chỉ cần thêm một ít Long Lân Thảo cũng sẽ tăng dược tính lên gấp bội, nghe nói loại cỏ này quanh năm suốt tháng đắm mình trong long khí nên có long lực của chân long.
Đặc biệt, nó có thể giúp người trúc cơ, cường gân tráng cốt, cải thiện thể chất vô cùng tốt.
Thạch Hạo nhẩm đếm, ít nhất cũng có năm chục gốc, thật sự là kinh người, dù chỉ cần ngắt lấy một cây đem lên Cửu Thiên, giá cũng sẽ cao ngất trời.
"Tu luyện bí thuật Chân Long và ăn vào cỏ này, hiệu quả sẽ gấp bội." Hoàng Kim Sư Tử nói.
Nó tập trung vào ba quả trứng rồng kia, đôi mắt chuyển động đầy tham lam, nó đang suy đoán khả năng Thạch Hạo để mắt đến bảo thuật Chân Long, nó cũng muốn thứ này.
Dưới ánh mắt của nó, bí pháp của cường giả đứng đầu Thập Hung, ai mà không thèm chứ?
"Xin hãy đối xử tử tế với con ta."
Đúng lúc này thì truyền tới một tiếng thở dài, có một luồng thanh âm vô cùng suy yếu vang lên, tiếp đó, chiếc sừng rồng nứt đôi, rơi xuống đất.
Thứ này vốn là một đoạn sừng gãy, hiện giờ lại gãy thêm một đoạn nữa.
Thạch Hạo hoảng sợ, đây là âm thanh của Chân Long sao?
Hoàng Kim Sư Tử thì càng sợ hãi hơn, không tự chủ được mà lùi lại vài bước, suýt chút nữa thì rơi khỏi vách đá, vẻ mặt của nó không được tự nhiên cho lắm.
Kỳ quái nhất chính là, quả trứng kia không có phản ứng gì, tựa như không nghe thấy, âm thanh kia chỉ hướng về Thạch Hạo và Hoàng Kim Sư Tử.
"Ầm ầm!"
Bên trong hỗn độn có một vách đá lơ lửng giáng xuống, Thạch Hạo nhìn thấy được càng nhiều chữ viết hơn, đều là chữ Tiên cổ.
"Nó nhận ra ta." Thạch Hạo thở dài.
Bên trong chiếc sừng rồng kia có một dấu tích bị đánh tan, đó là của Chân Long, và nó phát hiện khí tức của Chiến Kỳ Thiết Huyết từ trên người Thạch Hạo, cũng nhận biết được một phần lai lịch của Thạch Hạo.
Ví như, hắn đạt được sự tán thành của Chiến Kỳ Thiết Huyết, ví như hắn đạt được truyền thừa của Côn Bằng, những điều này cho thấy hắn không phải là kẻ địch.
"Xoẹt!"
Chớp mắt cuối cùng, nơi đây rực rỡ ánh sáng và một khối xương cốt bay lên, trắng ngần như ngọc, trong suốt như gương, chiếu rọi vạn đạo quang mang.
Thời khắc này, Thạch Hạo và Hoàng Kim Sư Tử đều rùng mình, phát hiện cả hai tựa hồ trở nên trong suốt, toàn thân từ trên xuống dưới đều bị chiếu rọi thấu đáo.
"Long Cốt Kính ư?!"
Chân long chết đi và lưu lại đạo cốt tựa bảo kính, thực ra cũng giống như xá lợi tử của các Cổ tăng, đều có công dụng kỳ lạ.
Nó chiếu rọi toàn bộ bí mật của Thạch Hạo và Hoàng Kim Sư Tử, sau khi nhận biết được một điều gì đó thì có tiếng thở dài yên tâm của dấu tích chân long kia truyền ra.
Nó hoàn toàn tán thành Thạch Hạo.
Rất nhanh thì Thạch Hạo đã biết xảy ra chuyện gì, bởi vì dấu tích kia chưa từng giấu giếm mà rất thẳng thắn, cần phải chăm sóc Tiểu Chân Long thật tốt.
"Ta đang đề phòng một tên đại địch, cho rằng hắn sẽ trở về, thế nhưng vẫn chưa hề xuất hiện, xem ra khả năng đã chết rồi."
Tiếp đó, dấu tích ấy phát sáng, chiếu rọi lên vách đá lơ lửng trong hỗn độn, và càng nhiều văn tự xuất hiện hơn nữa.
Thạch Hạo đọc kỹ lưỡng và liền hiểu rõ nơi đây.
Ba quả trứng rồng, có hai quả đã thành trứng ung và chỉ có một quả còn sống, thế nhưng lại xảy ra một vài vấn đề, được tẩm bổ vô số năm tháng, nhưng nó vẫn không thể xuất thế.
Cát Cô chỉ có thể xuất khiếu nguyên thần rời khỏi nơi đây, còn thân rồng kia từ nhiều năm trước nó đã bám vào thân thể một con độc mãng và mượn nhờ thân thể này để tu hành, tiến hóa đến mức ấy.
Thạch Hạo kinh ngạc, con tiểu long này không hề đơn giản chút nào, chưa từng xuất thế nhưng lại có thể trấn áp một con ác thú, mượn nhờ thân thể để tu hành đến bước kia.
Văn tự do Chân Long lưu lại rất rõ ràng, có một vài biện pháp đ�� tẩm bổ cho những khiếm khuyết bẩm sinh của Cát Cô, nhờ Thạch Hạo ra tay giúp đỡ.
"Mài nhỏ sừng rồng này rồi rắc lên vỏ trứng cũng như kết hợp với một vài thần dược, còn cần phải có Long Lân Thảo, Cửu Chuyển Hoàn Dương Thảo các loại nữa."
Thạch Hạo đau cả đầu, những thứ kia còn có thể tìm được, thế nhưng cần phải có Cửu Chuyển Hoàn Dương Thảo, loại nghịch thiên này thì biết tìm ở đâu đây?
Nếu như không có thì Tiểu Chân Long vẫn có thể xuất thế được, thế nhưng sẽ tiềm ẩn một số bất lợi bẩm sinh và cũng không phải không có cách giải quyết, chỉ cần sau này đạo hạnh tinh tiến thì nó sẽ khôi phục như xưa.
Thạch Hạo đọc kỹ và ghi nhớ toàn bộ chữ viết trên đó.
Kẻ địch kia không tới và sừng rồng gần như đã tiêu hao cạn kiệt, tinh huyết đều đã nhỏ lên ba quả trứng kia, đã khô cạn cả rồi.
Hiện giờ, cần phải mài nhỏ sừng rồng này để Tiểu Chân Long kia sử dụng.
Thạch Hạo thở dài một tiếng, nói: "Cát Cô, ba mẹ ngươi giao ngươi cho ta, đi thôi, ta dẫn ngươi rời đi."
"Ngươi là một kẻ ác ôn lừa gạt!" Quả trứng rồng kia giãy giụa.
"Đừng lộn xộn, giờ đây vẫn chưa phải lúc xuất thế." Thạch Hạo nói.
"Vù vù!"
Đoạn sừng rồng gãy vỡ kia run rẩy, phát ra một luồng ánh sáng rồi bay vào trong trứng rồng, Cát Cô bình tĩnh lại và bỗng bật khóc lớn.
Hiển nhiên, trước khi dấu tích cuối cùng của chân long tiêu tán thì đã dặn dò nó.
"Đi thôi, nơi đây không thể ở lại thêm nữa, vết nứt hỗn độn đang bất ổn, hơn nửa sẽ sụp đổ mà thôi." Thạch Hạo nói, mất đi dấu tích chân long, nơi đây sẽ bị hủy diệt.
Quả trứng Chân Long yên lặng, Cát Cô tràn ngập sự mất mát, không còn bất kỳ thanh âm nào.
Thạch Hạo rất muốn đào xới ba tấc đất nơi đây, mang hết toàn bộ những thứ có liên quan với chân long về, không chừa lại chút nào.
Nhưng khiến hắn mừng rỡ chính là, ngoại trừ Long Lân Thảo ra thì nơi đây còn có vài cây thần thảo không rõ tên, tất cả đều mọc ở gần tổ rồng này nên chắc chắn không phải phàm vật.
"Hu hu..."
Cuối cùng, Cát Cô òa khóc, mang theo lòng không nỡ rời đi nơi đây.
Thạch Hạo không chút do dự nhấc bổng cả ổ rồng, mang theo cả ba quả trứng rời đi.
Sau khi hội hợp với Thanh Phong thì Hoàng Kim Sư Tử hóa thành cuồng phong lao vút trên bầu trời, cõng lấy Thạch Hạo và đồng bọn nhanh chóng trở về Thạch Thôn.
"Lấy được cả một ổ trứng Chân Long, ta không có nằm mơ chứ?" Thanh Phong cảm thấy ngất ngây, cảm giác này thật sự không chân thực chút nào.
Sau khi trở lại thì khoe khoang khắp thôn.
"Tiểu Hạo, đây là quả trứng chim gì mà lớn thế, nếu như hấp lên hoặc ấp nở, chắc hẳn sẽ có vài con chim con sao?" Thạch Lâm Hổ hỏi.
Hắn chính là đội trưởng đội săn bắn ngày xưa, hiện giờ đã từ chức, giao lại cho đám Đại Tráng, mỗi ngày đều rất nhàn nhã, chỉ mỗi buổi sáng phụ trách giáo dục đám nhỏ tu luyện mà thôi.
"Thúc, thứ này không ăn được, là trứng rồng đó." Thanh Phong bí hiểm nói, khó nén nổi sự hưng phấn.
"Là ý gì vậy?" Đừng nói là Thạch Lâm Hổ, ngay cả những người đứng từ xa cũng kinh động liếc mắt nhìn sang.
"Là trứng rồng đó, lần này ngay cả con cũng khó tin." Thạch Hạo gật đầu.
Ầm, một đám nhóc lao về phía trước, nếu không phải Thạch Hạo giữ lại thì e rằng đám nhóc này sẽ nhảy hết vào ổ rồng, ai cũng rất hiếu kỳ.
Dù cho là đám trẻ nhỏ từ Biên Hoang trở về cũng giật mình vây quanh.
Đoạn truyện này được truyen.free độc quyền chuyển ngữ, kính mời quý độc giả đón đọc tại trang web chính thức.