[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1730 : Chuẩn bị
Con trai trưởng này sở hữu tư chất hơn người, là tu sĩ trẻ tuổi nhất và mạnh nhất ở cảnh giới Độn Nhất của kỷ nguyên này, đã phá vỡ vô số kỷ lục, tạo nên không biết bao nhiêu truyền kỳ, thế mà lại rơi vào hoàn cảnh như thế này.
Trong mắt đôi phu thê ấy, đứa con trưởng thật quá bi thương, vốn có thể thay đổi lịch sử, trở thành một tồn tại vô địch, ngự trị trên Cửu Thiên Thập Địa, nay lại bị người phế bỏ, thật quá tàn khốc.
"Về nhà thôi, chúng ta trở về nhà, chẳng cần ở lại nơi này nữa!" Tần Di Ninh bật khóc.
Mặc dù những ngày gần đây, bên ngoài vẫn lan truyền uy danh lẫy lừng của Thạch Hạo, việc hắn một hơi quét ngang nhiều môn phái, áp chế khiến khắp nơi phải cúi đầu, không ai dám không nghe theo. Thế nhưng, Tần Di Ninh lại vô cùng đau xót, đắng cay trong lòng, bởi nàng biết, đây chính là sự rực rỡ và huy hoàng cuối cùng của con trai mình, kỳ hạn một tháng chẳng mấy chốc sẽ qua đi!
"Ca ca, đệ sẽ ở Ba Ngàn Châu này đợi huynh trở lại!" Tần Hạo nói.
Tần Trường Sinh đứng phía sau thở dài, đạo hạnh bị chém, tu vi bị phế, chẳng bao lâu nữa Thạch Hạo sẽ trở thành phàm nhân, mà đó sẽ là vĩnh viễn, đời này cũng chẳng thể bước lên con đường tu hành được nữa, vậy thì làm sao có thể trở lại đây?
"Sẽ trở lại, nhất định sẽ trở lại, chúng ta sẽ báo thù cho đại ca ca!"
Một đám trẻ con chừng vài trăm đứa đồng thanh hô lớn, nắm chặt nắm đấm, không ngừng lau nước mắt.
Đây là những thiếu niên được Thạch Hạo mang về từ Biên Hoang, có cả nam lẫn nữ, đứa lớn nhất chừng mười mấy tuổi, đứa nhỏ nhất thì vừa mới biết đi, từng ánh mắt đỏ hoe chất chứa nỗi đau buồn sâu sắc.
Đồng thời, trong chúng cũng ẩn chứa một sự kiên cường mạnh mẽ, muốn vùng dậy, nhất định phải trở lại để báo thù cho Thạch Hạo, ngăn chặn và đánh bại những Tàn Tiên kia.
"Không biết bao nhiêu năm đã trôi qua rồi, Tám Vực giờ đây ra sao?" Thạch Hạo khẽ nói.
Lần trước tuy hắn có tiến vào Hư Thần Giới, nhưng đến đi quá vội vàng nên chưa thể tìm hiểu rõ. Phía sau có người cắt đứt đường lui của hắn, muốn giam cầm hắn ở bên trong, nên hắn đành phải rời đi.
Thạch Hạo nhìn về phía Tần Trường Sinh, muốn nhờ ông tìm hiểu xem Hạ Giới hiện tại ra sao.
Bởi hắn biết, ở Ba Ngàn Châu này, một số đại giáo đỉnh cấp có những thủ đoạn đặc biệt, có thể khai thông xuống Hạ Giới và nắm bắt tình hình ở đó.
Tần Trường Sinh lắc đầu cười khổ, nói: "Hiện giờ đã khác xưa, không cách nào chống lại Thiên Ý được, không thể đưa người xuống đó."
Hắn hơi trầm ngâm một chút, rồi nói: "Ngươi đi theo ta."
Nơi sâu nhất trong Tần tộc, phía trước một ngọn núi đá cổ xưa, có một khu vực nghi ngút khí hỗn độn, nơi đây vô cùng mông lung và thần bí.
Đây là một không gian không ổn định, không ngừng rung chuyển kịch liệt.
"Đây là một điểm tiếp xúc không gian kỳ dị mà ta đã sớm phát hiện ra," Tần Trường Sinh nói, "nếu như ở niên đại bình thường thì có thể thông qua nơi này để truyền pháp lực xuống Hạ Giới, thế nhưng hiện tại rất khó khăn, không thể làm được."
Thạch Hạo cảm thấy kinh ngạc, nơi đây tựa như một vách ngăn thủy tinh đầy vết rạn, khi quan sát kỹ thì mơ hồ có thể thấy được thế giới phía sau lớp thủy tinh này.
"Hình chiếu pháp lực?" Hắn hỏi.
"Ừm, có lẽ năm xưa đây là hình chiếu pháp lực hiển hiện ở Hạ Giới, nhưng hiện tại đã không còn dùng được nữa rồi." Tần Trường Sinh đáp.
Thạch Hạo quan sát kỹ, quả nhiên đây là một điểm tiếp xúc không gian không quá vững chắc, thế nhưng cũng không cách nào xuyên thủng được.
"Nếu như dùng lực xung kích thì sẽ gặp phải sự phản phệ, Thiên Ý như đao, sẽ chém đứt nguyên hồn của kẻ nào cố gắng xuyên qua, rất khủng khiếp!" Tần Trường Sinh nói.
Thời điểm hiện tại không phù hợp, và có lẽ cũng sẽ giống như nhiều năm trước, mọi chuyện sẽ không còn dễ dàng như vậy nữa.
Thạch Hạo gật đầu, hắn sớm đã biết hôm nay không cách nào chống lại Thiên Ý được nữa, không thể nào làm trái với quy tắc Đại Giới để xuống Tám Vực Hạ Giới, sẽ bị các quy tắc trong cõi u minh trừng phạt.
Nếu không, năm xưa cái gọi là Bảy Thần Hạ Giới cũng chẳng phải gian nan đến thế.
Thạch Hạo gật đầu, ngay cả những nhân vật như Tần Trường Sinh cũng không thể khai thông xuống Hạ Giới, vậy thì đây cũng xem như là một điều tốt, chứng minh rằng Thượng Giới rất khó can thiệp tới Tám Vực Hạ Giới.
Sau đó không lâu, toàn bộ bảo khố của Tần tộc được mở ra, lưu quang lấp lánh, thần quang ngút trời.
Tất cả đều là thiên tài địa bảo mà các tu sĩ của những giáo phái mới quy phục gần đây đưa tới, có pháp khí thần binh, có thần cốt tuyệt thế, còn có Đạo Thai Trận Kỳ cùng với hàng loạt báu vật dược thảo...
Đừng nói tới những người khác, ngay cả mắt của Thạch Hạo cũng sáng rực, hắn nói: "Nhiều đến vậy sao?"
Chuẩn bị rời đi, nên mọi thứ bắt đầu được kiểm đếm để đưa hết xuống Hạ Giới.
"Vừa rồi ngươi đã bắt bọn họ nộp gấp mười lần, chẳng lẽ còn chưa tự mình nhẩm tính sao?" Tần Trường Sinh cười nói.
"Ha ha... tốt!" Thạch Hạo cười lớn.
Những ngày gần đây hắn cũng không hề nôn nóng, không một chút sầu lo, tâm tình vẫn bình thản như trước kia, vẻ ung dung này khiến người khác chẳng biết nói gì.
Bởi vì, những người khác đều đang tiếc thương cho hắn, thế nhưng chính bản thân hắn lại không hề chìm đắm trong đó.
Từng hòm từng hòm, tất cả đều là thần liệu, đủ để gây dựng nên vài đại giáo cao cấp nhất, đây chính là thu hoạch lần này của Thạch Hạo, quả thực rất kinh người.
Trên thực tế, thu hoạch còn nhiều hơn thế nữa, còn có một vài vườn thuốc đều được bỏ vào trong pháp khí không gian.
Ví dụ như, trên người Hoàng Kim Sư Tử có vài món pháp khí đặc biệt chuyên thu lấy và chứa đựng những vườn thuốc thần thảo.
Có thể nói, khi Thạch Hạo đối phó với một vài môn phái, hắn đều xới tung ba tấc đất, toàn bộ thổ nhưỡng trong dược viên đều bị san bằng, đóng gói mang đi, vô cùng sạch sẽ.
"Đi thôi!"
Thạch Hạo thở dài, đưa những thứ này lên một chiếc chiến thuyền lớn, mấy trăm đứa trẻ cũng sớm đã bước lên, từng khuôn mặt non nớt tràn đầy kích động.
Trên mặt bọn chúng vừa có nước mắt lại vừa có nụ cười, chúng sẽ đến một thế giới mới, sẽ quật khởi ở đó, tu thành thần thông mạnh mẽ và trở lại báo thù cho ca ca.
"Ngươi muốn đi với ta sao?" Thạch Hạo nhìn về phía một thiếu nữ áo tím, đó chính là Vân Hi.
Nàng dáng ngọc yêu kiều, trong lúc tay áo phấp phới, tiên khí mịt mờ tựa như trích tiên cưỡi gió bay đi.
Không thể không nói, Vân Hi thật sự rất xinh đẹp, không hổ là viên minh châu sáng chói nhất của Thiên Nhân tộc, mái tóc bóng bẩy mềm mại, làn da trắng hồng mịn màng, trên gương mặt trái xoan là vẻ dứt khoát, đôi mắt tựa như thủy tinh đen láy mang theo sương mù mờ ảo, nàng dùng sức gật đầu khẳng định mình muốn xuống Hạ Giới cùng hắn.
"Con gái, lại đây với ta." Tần Di Ninh lên tiếng, gần đây tuy rằng rất đau buồn nhưng lúc này đã nở nụ cười kéo lấy tay Vân Hi, tựa như đang cưng chiều một người con dâu, ánh mắt này làm cho thiếu nữ Thiên Nhân tộc cảm thấy khó xử.
Thạch Hạo quay đầu nhìn về phía Hoàng Kim Sư Tử, ánh mắt chập chờn lộ vẻ phức tạp.
"Ngươi... muốn làm gì đó sao?" Con sư tử này vô cùng nhạy bén, dự cảm thấy nguy hiểm nên chợt lùi lại, bộ lông vàng óng toàn thân gần như dựng ngược lên.
Mấy ngày nay nó vô cùng hưng phấn và cao hứng, bởi vì Hoang sẽ bị phế hoàn toàn, dưới cái nhìn của nó thì thời cơ đã tới, có thể thoát khỏi vòng vây rồi!
Kỳ hạn một tháng đối với Vô Uy Sư Tử thì vô cùng ngắn ngủi, nó đủ khả năng để yên lặng chờ đợi và kiên trì chịu đựng.
Nếu như có thể tới giờ phút đó, nó sẽ cố gắng thanh toán nợ cũ nợ mới với Hoang!
"Hình như ngươi không vui thì phải, đang chờ ta bị phế sao?" Thạch Hạo hỏi.
"Làm gì có, tự nhiên ngươi lại nghĩ bậy bạ gì thế? Hiện giờ hai ta là châu chấu trên cùng một sợi dây, sớm đã vinh nhục có nhau, là một thể lợi ích chung!" Hoàng Kim Sư Tử hùng hồn lớn tiếng nói.
"Ta cảm thấy ngươi chẳng phải đang nói lời thật lòng, có phải ngươi đang nghĩ, sau khi xuống Hạ Giới thì sẽ chém chết ta chứ gì?" Thạch Hạo nhìn nó.
Khi những lời này rời khỏi miệng, sắc mặt của mọi người đều biến sắc, kể cả Vân Hi và Thạch Tử Lăng, bởi vì chuyện này rất có thể sẽ trở thành hiện thực, trước kia bọn họ quá sơ sẩy mà quên đi mối họa lớn này.
"Không bằng hiện tại chúng ta làm một bữa thịt sư tử kho tàu, rồi xuống Hạ Giới sau cũng được." Thạch Hạo nói.
Keng!
Tần Hạo chỉ thẳng chiến mâu màu bạc vào mi tâm của Hoàng Kim Sư Tử, muốn động thủ thay ca ca mình.
Con ngươi của Hoàng Kim Sư Tử co rút lại, nó vô cùng sợ hãi, không phải vì sát ý của Tần Hạo mà là vì quyết định của Hoang, hiện giờ nó vô cùng thấp thỏm và lo âu.
"Hoang, ngươi không thể làm vậy đâu! Ta và ngươi đã đồng hành bên nhau biết bao lâu rồi, trước giờ ta cũng chẳng hề sinh lòng ám hại gì, vả lại còn thay ngươi xuất chiến rất nhiều lần nữa mà!" Nó thà chết cũng không thừa nhận.
"Nể tình ngươi đã phục vụ một khoảng thời gian, thật ra ta cũng không muốn giết ngươi đâu, thế nhưng, nếu như dẫn ngươi xuống Hạ Giới thì quá nguy hiểm, có lẽ sẽ trở thành mầm họa ngay lập tức." Thạch Hạo nói.
Sau khi mọi người nghe vậy thì âm thầm thở dài, xem ra Hoang sẽ bị phế hoàn toàn rồi, sẽ không có bất cứ kỳ tích nào diễn ra cả. Hắn không phải đang giả bộ, nếu không đời nào lại nói ra những lời như vậy.
"Không sao đâu, chỗ ta có một kiện thần vật có thể giải quyết vấn đề này." Tần Trường Sinh lên tiếng.
Hắn vung tay, trong lòng bàn tay xuất hiện một quyển sách cổ, sau khi mở ra thì pháp lực tràn ngập, quy tắc đan dệt mang theo từng làn sương mù màu vàng.
Truyen.free là nơi duy nhất phát hành bản dịch này, mọi quyền lợi thuộc về chủ sở hữu.