Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1729: Không bỏ rơi.

"Tiểu hữu, ngươi... haizz!"

Chí Tôn Viện trưởng của Tiên viện đã đến, Lão Bất Tử của Thánh viện cũng có mặt, cả hai vị cường giả đều mang vẻ tiếc nuối xen lẫn phẫn nộ khôn nguôi, nhưng lại đành bất lực.

Bọn họ cảm thấy hổ thẹn với Thạch Hạo, lòng tràn đầy tự trách.

"Ta không trách hai vị ti���n bối đâu," Thạch Hạo đáp.

Bởi lẽ, kẻ ra tay chính là một Tàn Tiên, nếu hai vị Chí Tôn không chọn trở về Cửu Thiên, e rằng khó tránh khỏi gặp độc thủ, bị phế bỏ ngay tại đây.

Dù không phải những kẻ thủ cựu bảo thủ, hai vị cường giả vẫn cảm thấy hổ thẹn với Hoang.

An ủi vài câu, vài tiếng thở dài, để lại muôn vàn tiếc nuối, hai vị Chí Tôn rời đi, mang theo Chiến Kỳ Thiết Huyết trở về Cửu Thiên.

Tần tộc cũng dần trở lại yên tĩnh.

"Đi thôi, Vân Hi, chúng ta cũng nên rời đi," Trưởng lão Thiên Nhân tộc nói.

Mặc dù hắn vẫn giữ thái độ điềm tĩnh, không vội vàng trào phúng Thạch Hạo như những kẻ khác, nhưng lúc này khóe miệng hắn bất giác cong lên nụ cười ẩn ý.

Giờ đây Hoang đã bị phế bỏ, còn gì đáng lo nữa? Không cần sợ hãi hắn sẽ đặt chân lên đỉnh cao nhất, xưng bá nhân gian này.

Trưởng lão Thiên Nhân tộc nở nụ cười, trong tình thế này, hắn không còn cần phải ăn nói khép nép nữa, liền chuẩn bị dẫn Vân Hi rời đi.

Thế nhưng nằm ngoài dự liệu của hắn, Vân Hi lại phản đối, không muốn rời đi.

"Ngươi làm gì vậy? Hắn đã bị phế rồi, không cần lo lắng gì nữa. Sau này ta sẽ thỉnh lão tổ tự mình ra mặt nói chuyện với Tần Trường Sinh, đòi lại Phi Tiên thạch là được, không cần ngươi phải ở lại làm gì," Trưởng lão Thiên Nhân tộc nói.

"Ta nhất định phải ở lại!" Vân Hi kiên quyết.

"Ngươi... bị điên rồi à? Hắn đã bị phế, không còn tác dụng gì nữa!" Trưởng lão Thiên Nhân tộc sửng sốt, không sao hiểu nổi.

Bởi lẽ, trước đây khi dẫn Vân Hi tới Tần tộc, nàng vẫn luôn tìm mọi cách phản kháng, căn bản không muốn đến nơi này, dù cho ở trong cung điện của Tần tộc nàng vẫn luôn tỏ ý từ chối.

Nhưng giờ đây, nàng lại muốn ở lại?

Trưởng lão Thiên Nhân tộc hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Trước kia, Hoang cao cao tại thượng, đại thế đã thành, sẽ quật khởi không gì ngăn cản nổi, vả lại các ông lại muốn ta phải ở bên cạnh, thân cận với hắn, điều này khiến ta cảm thấy xấu hổ," Vân Hi cất tiếng.

"Đó có phải Thiên Nhân tộc của chúng ta ư? Cần phải cầu khẩn van nài nhiều lần như vậy ư? Đó là sỉ nhục, không xứng để làm Thiên Nhân, không xứng với hai chữ này!"

"Hiện giờ, thân thể hắn gặp vấn đề, ngược lại ta muốn ở lại đây, bởi vì ta từng phụ hắn. Năm xưa hắn huyết chiến một đường, bảo vệ ta mấy trăm ngàn dặm để đưa về trong tộc, nhưng sau cùng lại bị đối xử như vậy."

"Từ hôm nay trở đi, dù cho hắn có trở thành phàm nhân, đạo hạnh mất sạch, ta cũng sẽ hạ giới cùng hắn, sẽ chăm sóc cho hắn."

Vân Hi nói không ngừng, giọng điệu rất bình tĩnh, không phải xúc động nhất thời.

Điều này khiến trưởng lão Thiên Nhân tộc biến sắc, nói: "Ngươi điên rồi ư, muốn làm gì thế này?!"

"Ta cảm thấy hổ thẹn với hắn, muốn bù đắp lỗi lầm này!" Vân Hi kiên định.

"Lúc hắn huy hoàng, ta chỉ có thể đứng xa quan sát, vào lúc đó ta không muốn lấy lòng như các ông. Lúc hắn suy yếu, ta lại muốn ở gần, hắn cần ta chăm sóc!" Vân Hi xoay người đi về phía Tần tộc.

Bên trong Tần tộc, Thạch Hạo được một nhóm người vây quanh để kiểm tra thân thể, thế nhưng hắn lại từ chối.

Bao gồm cả cha mẹ và đệ đệ mình, hắn cũng không muốn bọn họ chạm vào, nói: "Sức mạnh của lời nguyền này đang quẩn quanh thân thể con, mọi người đừng tra xét làm gì, con sợ sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn."

Vào lúc này, Vân Hi tiến tới, nằm ngoài dự đoán của mọi người.

Mẫu thân Tần Di Ninh của Thạch Hạo ngơ ngác thất thần, nàng cũng không nghĩ tới cô nương Thiên Nhân tộc này lại quay lại.

"Thạch Hạo, ngươi đừng buồn rầu nữa, đừng lo lắng nữa, rồi cũng sẽ có cách thôi..." Vân Hi cất tiếng.

"Cô nương, ngươi muốn..." Thạch Tử Lăng lên tiếng.

"Con đồng ý chăm sóc hắn, muốn xuống hạ giới với hắn." Vân Hi bình tĩnh nói rồi đi tới bên cạnh Thạch Hạo.

"Chuyện này..." Đám người đều ngây dại.

"Cần gì phải như vậy? Chẳng bao lâu nữa ta sẽ chẳng khác phàm nhân là bao, ngươi xuống hạ giới với ta cũng không thích hợp đâu," Thạch Hạo lắc đầu.

"Ta muốn trở về Thạch thôn với ngươi, làm một phàm nhân cũng tốt mà, ít nhất, an bình, tĩnh lặng, sẽ không có những thứ lộn xộn dồn dập như vầy," Vân Hi nói.

Dù sao thì nàng cũng mạnh mẽ và kiên quyết hơn trước kia rất nhiều, dám nói ra những lời này. Nếu như là mấy năm trước, tuyệt đối nàng sẽ không thể nói được.

"Ngươi là tu sĩ, ở bên cạnh ta không tiện cho lắm, không thích hợp. Mà quả thật ra ta cũng muốn trở thành phàm nhân, sống yên vui, sinh hoạt vài năm thanh tịnh," Thạch Hạo cười cười nói.

Điều này khiến đám người Tần Di Ninh, Thạch Tử Lăng cứng đờ. Trông dáng vẻ Thạch Hạo cũng chẳng phải là gượng ép, mà là thật sự bình thản và thả lỏng.

Tâm lý của đứa con trai trưởng này mạnh mẽ đến cỡ nào? Hắn không hề thương tâm đau khổ, không hề ủ rũ chán chường ư? Chẳng chút nôn nóng sầu lo gì.

Trước kia khi đối mặt với Tàn Tiên cùng tu sĩ các giáo, hắn vẫn luôn nghiêm túc và trầm mặc, hiện giờ lại làm ra bộ dạng như vầy.

"Con trai, nếu con buồn phiền trong lòng, nếu con muốn khóc thì cứ khóc đi, đừng cố gắng cứng rắn làm gì." Tần Di Ninh rưng rưng nước mắt, sợ trưởng tử ưu phiền trong lòng mà tổn hại thân thể.

"Cũng không phải con tỏ vẻ vui cười đâu, hiện giờ tâm tình con rất thả lỏng mà," Thạch Hạo nói, tự tay lau đi giọt lệ cho Tần Di Ninh.

Mà lúc này, Vân Hi bước lên, đưa một chiếc khăn tay và đứng bên cạnh hắn.

"Ca ca, huynh sẽ không có việc gì đâu, đệ chắc chắn sớm muộn gì huynh cũng sẽ bình thường lại được, sẽ vung kích chém Tàn Tiên, diệt sạch và quét ngang những kẻ đối đầu trong hàng ngũ cường giả Trường Sinh kia," Tần Hạo lên tiếng.

Đồng thời bổ sung: "Nếu như huynh không còn chiến ý, muốn xuống hạ giới ẩn cư, vậy thì ta sẽ xuất thủ thay huynh, sớm muộn gì cũng sẽ tiêu diệt hết đám địch mạnh mẽ đó."

Nghe tới câu sau, Thạch Hạo ngẩn người, vỗ vỗ vai Tần Hạo chứ không nói gì cả.

Thạch Tử Lăng cùng Tần Di Ninh đỏ bừng mắt, trong lòng đau xót, bọn họ ôm chặt lấy hai đứa con này.

Không lâu sau đó, Vân Hi nấu một nồi thuốc bổ đưa tới cho Thạch Hạo, muốn hắn uống cho bằng hết, muốn ở bên cạnh chăm sóc hắn.

"Ta vẫn chưa bị phế mà, còn một tháng nữa đó," Thạch Hạo nhìn nàng.

...

Ba ngày sau, có một số môn phái đưa tới lễ trọng, quả nhiên là gấp mười lần trước. Dù tức giận, bọn họ vẫn không dám mạo hiểm, sợ Thạch Hạo ra tay.

Nhưng cũng có một số đạo thống không coi lời Thạch Hạo ra gì, bởi vì bọn họ âm thầm dựa vào quan hệ, dâng lên lễ kính cho Tiên điện, muốn Tiên điện đứng ra bảo vệ.

"Ha ha, Hoang đã phế, không đáng sợ. Chân Tiên của bộ tộc ta đã ra tay trấn áp hắn, tặng cho hắn một bài học đầy đủ, hắn hẳn sẽ biết tiến thoái thôi." Ông lão của Tiên điện nói, cho bọn họ một viên thuốc an thần.

Những người kia liền yên tâm, đồng thời chẳng chút nể nang, âm thầm đâm chọc, thậm chí sỉ nhục, đánh đuổi những người của Tần tộc tới thúc giục món nợ.

Nhưng, ngày thứ tư, Thạch Hạo đã dịch chuyển thân hình, ra tay một cách lôi đình!

Một môn phái với quy mô không tính là nhỏ bị Thạch Hạo đánh tan, lúc quét ngang đi vào thì khắp nơi chấn động, nhiều người tái xanh mặt mày.

Ngày hôm đó, Thạch Hạo đã quét ngang và đánh giết mười mấy cao tầng của giáo phái này, quét sạch bảo khố của bọn họ.

Tiếp đó hắn chạy đến nơi khác, cũng ra tay thẳng thừng xới tung mấy môn phái, khiến cho Giáo chủ cũng như Thái Thượng trưởng lão của những đạo thống này phải trả giá bằng máu.

Tin tức lan truyền, khắp nơi chấn kinh, nhiều người sợ hãi.

"Đừng, hiểu lầm thôi mà, chúng ta đồng ý dâng lên Thiên Tài Địa Bảo!"

Một vài giáo phái hoảng sợ như bị lửa đốt đít, chạy tới Tần tộc, dâng lên một đống bảo bối và không ngừng giải thích.

Đương nhiên, cũng có một số người bỏ chạy và liên lạc với người của Tiên điện, ai nấy đều sợ hãi xin bọn họ xuất thủ.

"Hoang, ngươi điên rồi ư? Không nhớ chuyện giáo huấn của Chân Tiên mấy ngày trước?" Đây là lời nói truyền ra từ Tiên điện.

"Có bản lĩnh thì bảo Tàn Tiên ra đây một chuyến đi!" Thạch Hạo đáp trả.

Lập tức, khắp nơi ngây dại, hắn điên rồi ư?

Rất nhanh, mọi người cũng hiểu được, Hoang cảm thấy mình không còn nhiều thời gian nữa nên muốn điên cuồng lần cuối cùng!

Một tên điên như vầy, ai dám đi trêu chọc chứ?

Nhiều người hối hận, cần gì phải cứng rắn với hắn làm gì chứ, nhẫn nhịn một tháng, chờ hắn hoàn toàn phế bỏ là được rồi.

"Hoang, ngươi đang tự tìm đường chết đó!" Chí Tôn của Tiên điện đứng ra và lớn tiếng quát.

Nhưng, về sau hắn cũng không dám xuất kích, bởi vì hắn đang hoài nghi, có thể Hoang đang cố ý dẫn dụ hắn ra ngoài, muốn liên hợp với hai Chí Tôn trên Cửu Thiên để diệt trừ mình.

Cứ như vậy, Tiên điện chẳng thấy đâu nên làm cho những đạo thống kia càng hoảng sợ hơn.

Kết quả, đám người ���y như ong vỡ tổ, phàm là những môn phái bị yêu cầu phải đền gấp mười đều vội vã đưa lên lễ trọng.

Gấp mười lần, khiến cho những môn phái này phải than thở, mặt mày tái xanh, như vậy đủ làm cho bảo khố của bọn họ trống rỗng, thậm chí còn không đủ, phải đi nghĩ những biện pháp khác.

Ngọc Hoa giáo cũng như thế, lúc này sắc mặt của vị Giáo chủ kia tái xám, hối hận không thôi, hắn rất muốn tự tát vào miệng mình.

"Người của Tiên điện, không phải muốn ra đây trấn áp ta ư, ta đang chờ đó!" Thạch Hạo hét lớn.

Bởi vì hắn biết, Tàn Tiên không thể xuất thế lần nữa được, mỗi lần xuất hiện sẽ phải trả cái giá cực kỳ đắt đỏ, hiện giờ chắc chắn đang trốn trong dòng tiên tuyền kia để ngủ đông, không dám rời khỏi nữa.

Ngay cả Chí Tôn của Tiên điện cũng bị Thạch Hạo nhìn thấu tâm tư, đối phương chắc chắn đang sợ hắn kết hợp với Tiên viện cùng Thánh viện để giết mình.

Cứ như vậy, không một ai dám ra chiến một trận với Thạch Hạo cả, rất nhiều môn phái không thể không nhắm mắt mà đến Bất Lão sơn của Tần t���c lần nữa.

"Cha, hiện giờ chúng ta nên rời đi rồi, về nhà thôi!"

Sau mười ngày, Thạch Hạo cất tiếng, hắn chuẩn bị bước lên đường về! Mọi chi tiết về thế giới tiên hiệp này, từ câu chuyện đến từng đoạn hội thoại, đều là sản phẩm dịch thuật độc quyền từ đội ngũ truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free