Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1600: Chiến Đế tộc.

Hoang ra tay đơn giản, thô bạo, phóng khoáng tùy tiện, chẳng hề coi Xích Mông Hoằng là kình địch mà cứ như đang dạy dỗ một tên thuộc hạ vậy!

Hắn phi thân lên, một cước đạp thẳng vào mắt Xích Mông Hoằng, động tác quá ngông cuồng, chẳng hề nghiêm túc hay coi trọng đối thủ, chỉ là nhấc chân lên rồi đá!

Ánh mắt Xích Mông Hoằng lạnh lẽo và đáng sợ hơn cả dã thú, hắn chẳng hề lùi lại mà chỉ xoay cổ tránh đi cú đá ấy, đồng thời vai chợt nhấc mạnh lên.

Bịch! Hắn dùng vai đón lấy cú đá, tựa như đang nhấc bổng một ngọn núi cao, dẫm nát trăng sao, trực tiếp va chạm vào mắt cá chân của Thạch Hạo! Cứ thế, hắn đỡ lấy một cước này!

Phải nói rằng, nhãn lực của Xích Mông Hoằng quá đỗi sắc bén, hắn nắm bắt thời cơ chiến đấu cực kỳ chuẩn xác, đến Thiên Nhãn thông bình thường cũng không thể theo kịp tốc độ này. Hắn nhân cơ hội nhấc bổng một chân của Hoang lên, đồng thời tung một quyền thẳng về phía Thạch Hạo!

Quyền lực chấn động thiên địa, hàng vạn phù văn nổ tung, uy thế vô song!

Tất cả mọi người đều hoa mắt nhìn theo. Xích Mông Hoằng quả nhiên đáng sợ, dưới uy hiếp mạnh mẽ từ đối phương, hắn vẫn nắm bắt được cơ hội để phản công.

Lấy công làm thủ, chiêu thức lại vô cùng ác liệt, quả không hổ danh là cao thủ trẻ tuổi đỉnh phong của Đế tộc.

Rất nhiều người kinh hãi thốt lên, liệu Hoang mạnh mẽ như vậy có bại trận dưới đòn đánh này không? Bởi vì hắn vừa ra chiêu, đã lỡ chân tung cước đá tới và bị đối phương bắt được.

Tình thế này cực kỳ nguy hiểm, vai của Xích Mông Hoằng đang nhấc bổng chân phải của Thạch Hạo, còn hắn thì vươn người tới, dùng một quyền nện thẳng vào lồng ngực của Thạch Hạo. Quyền phong kinh thiên động địa, kéo theo cuồn cuộn hoa văn trật tự đại đạo, hư không xung quanh lập tức nổ tung!

Hắn muốn tung đòn tuyệt sát, một kích đánh nát thân thể Thạch Hạo.

Đúng lúc này, rất nhiều người đều nín thở, căng thẳng nhìn chằm chằm, lặng lẽ chờ đợi kết quả sẽ hiển hiện trong chớp mắt.

Thế nhưng, phản ứng của Thạch Hạo lại cực nhanh. Bàn chân hắn phát sáng, nặng tựa vạn tấn, dường như còn nặng hơn cả hành tinh, ánh sáng mãnh liệt xé toạc bầu trời.

Rầm!

Cẳng chân ấy đè mạnh, khiến thân thể Xích Mông Hoằng khụy xuống, suýt chút nữa mất đi thăng bằng, làm ảnh hưởng đến đòn công kích mãnh liệt nhất của hắn.

Cũng đúng lúc đó, eo Thạch Hạo căng cứng, chân trái vung mạnh. Vù! Hắn lăng không nhấc bổng người lên, toàn thân dịch chuyển theo chân trái, thế nhưng trong quá trình này, đ��i phải của hắn vẫn còn ghì trên vai Xích Mông Hoằng!

Rầm!

Một tiếng rầm nặng nề vang lên, là do chân trái của Thạch Hạo gây ra. Nó tựa như một chiếc roi, lại giống như một con rắn sắt, quất mạnh xuống bả vai Xích Mông Hoằng, lực đạo cực kỳ nặng nề.

Thân thể Xích Mông Hoằng rung lắc, sắc mặt hắn trở nên u ám. Nắm đấm phát sáng tựa núi lửa phun trào, hắn điên cuồng đến cực hạn, hung hăng đánh giết về phía Thạch Hạo.

Thời khắc này, thân thể Thạch Hạo tung bay. Hai chân hắn như dây leo, đồng loạt nhấc lên rồi co mạnh lại, khóa chặt lấy cổ Xích Mông Hoằng.

Đám người đứng xung quanh kêu ồ lên, trái tim đập thình thịch đầy căng thẳng.

Chiêu thức này của Thạch Hạo thật tàn nhẫn và khủng khiếp, hai chân hắn tựa như kẹp Giao Long, ghìm chặt lấy cổ Xích Mông Hoằng, muốn kéo đứt lìa!

Trong khoảnh khắc ấy, hai chân hắn bùng phát thần mang hừng hực, tựa như hai mặt trời va chạm, thần năng bạo phát, chói sáng cả một bầu trời. Đó là từng sợi xích thần trật tự, hàng ngàn hàng vạn đan xen vào nhau, hòng kẹp đứt chiếc cổ của Xích Mông Hoằng.

Ầm ầm!

Xích Mông Hoằng quay đầu, đồng thời kết pháp ấn. Song chưởng hắn tựa chân long xuất hải, bá đạo vô song, đánh mạnh về phía thân thể Thạch Hạo, như muốn đánh nát hắn ra.

Hai chân Thạch Hạo vẫn quấn chặt lấy cổ Xích Mông Hoằng, đồng thời hắn tựa như một con quay đang chuyển động, lấy cổ hắn làm trục mà xoay tròn, né tránh đòn đánh này và chuyển ra phía sau lưng hắn.

Nhưng Xích Mông Hoằng là ai chứ? Hắn là cao thủ Đế tộc, là nhân vật kiệt xuất của thế hệ trẻ, ý thức chiến đấu vô cùng đáng sợ.

Thân thể hắn cũng xoay tròn theo, song chưởng cũng đổi hướng mà đánh tới, gần như toàn bộ đập trúng người Thạch Hạo, phù văn hùng dũng nổ tung tựa như đại dương chập trùng.

Bầu trời nơi đó nứt thành bốn phần, sau đó sụp đổ!

Hai chân Thạch Hạo xoắn chặt lần cuối rồi cả người bay lên rời đi, không còn công kích hay đón đỡ nữa, hai người tách nhau ra.

Rất nhiều người đều không hề thấy rõ, hai người quấn lấy nhau chớp mắt đã kết thúc, không ai hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Sắc mặt Thạch Hạo bình tĩnh, đòn đánh vừa rồi vẫn chưa gây ra chút sát thương nào cho đối thủ, thế nhưng hắn đã ước lượng được thực lực của Xích Mông Hoằng. Quả thật rất lợi hại, không hổ là cường giả Đế tộc.

Sắc mặt Xích Mông Hoằng lạnh lẽo tựa sương băng bao phủ. Hắn không hề bị thương nặng, thế nhưng lần giao chiến vừa rồi đã khiến hắn mất hết mặt mũi.

Bởi vì Hoang quá đỗi cuồng ngạo, nhấc chân là đạp thẳng vào mặt hắn, sau đó lại dùng hai chân kẹp chặt lấy cổ, cứ như đang cưỡi trên người vậy.

Hắn là người của Đế tộc, chưa từng có ai dám làm như vậy. Cưỡi lên cổ, đây chính là sỉ nhục!

Dù hắn không hề chịu thiệt, chưa bị thương, nhưng hành động đó đã khiến hắn mất hết mặt mũi. Đế tộc tuyệt không thể bại, càng không thể chịu nhục!

Hắn cảm thấy Hoang đang khiêu khích mình, dù có phải liều mạng bị thương, cũng phải ra tay trừng trị.

"Hoang, ngươi muốn chết!" Đồng tử Xích Mông Hoằng bắn ra hai luồng ánh đỏ, đồng thời hắn lao nhanh tới, muốn quyết một trận tử chiến với Thạch Hạo.

"Ngươi nghĩ nhiều rồi, ta chỉ là muốn đạp thẳng lên bản mặt ngươi, chứ có muốn ngồi lên cổ ngươi đâu." Thạch Hạo đáp lại.

"Giết!" Sắc mặt Xích Mông Hoằng càng thêm u ám. Mặc kệ đối phương đang trêu chọc hay thật sự có ý đó, hắn cũng không thể buông tha, nhất định phải bắt giết đối phương để rửa mối nhục này.

Rầm!

Từ thiên linh cái của Xích Mông Hoằng lao ra một con cổ thú màu máu, là một loài Thú tộc chưa từng thấy qua, chỉ to bằng nắm tay nhưng toàn thân là gai máu. Ánh máu lan tỏa tựa đại dương cuộn trào, nó gầm thét đầy giận dữ hướng về phía Thạch Hạo!

Tất cả mọi người đều tê dại da đầu vì sợ hãi, dù là những tu sĩ mạnh mẽ đứng rất xa cũng đều cảm thấy khiếp sợ vô cùng, cả người cứng đờ, hoàn toàn ngây dại.

Bởi vì, bọn họ không thể nào di chuyển, cứng đờ tại chỗ, như bị biển máu giam cầm, khó lòng giãy giụa.

Tại sao? Rất nhiều người đều hoảng sợ.

Thân là tu sĩ, điều quan trọng nhất là khống chế bản thân, hiểu rõ huyền bí trong cơ thể, cảm ngộ đại đạo, tinh thần hướng đến viên mãn. Thế nhưng giờ đây, bọn họ lại không thể nào khống chế được chính mình.

Bọn họ không thể di chuyển, không thể nói năng, rơi vào một sự yên lặng tĩnh mịch, tất cả đều sợ hãi.

Chỉ có đám người Đế tộc như Ổ Côn, Dữ Vũ... là đã sớm chuẩn bị, tựa hồ biết được sự lợi hại của Xích Mông Hoằng nên đã tránh né ra xa, né tránh tiếng gào thét kia.

Trong lòng Thạch Hạo nghiêm nghị, hắn cảm giác bản thân đang đứng trong vòng xoáy thời gian, thời khắc này thời gian tựa như dừng lại, mọi hình ảnh đều ngắt quãng đứng yên tại chỗ.

Lĩnh vực thời gian ư?

Điều này thật kinh người!

Hoàn toàn chính xác, con Huyết thú kia chính là nguyên thần của Xích Mông Hoằng, là hình dáng bản thể của hắn, quả nhiên cực kỳ hung cuồng, sở hữu Tiên tắc thời gian vô thượng.

Thế nhưng Thạch Hạo cảm giác được, quy tắc thời gian này tựa như có chút vấn đề, dường như chỉ có thể giam cầm chứ không hề dính dáng tới những loại khác, ví dụ như cướp đoạt năm tháng.

"Hoang, ngươi mau nạp mạng đi!"

Xích Mông Hoằng rít lên, hiển nhiên đã hoàn toàn nổi giận. Nếu không, hắn cũng không đời nào vận dụng ngay tới bí thuật cấm kỵ của tộc mình.

Thạch Hạo nhíu mày, hắn cảm nhận được uy hiếp tử vong. Thời gian tựa như ngưng đọng, khó lòng cựa quậy, hoàn toàn bị cố định tại nơi đó.

Chuyện như thế này chưa từng xảy ra trước kia, dù cho cao thủ trẻ tuổi có mạnh mẽ tới cỡ nào cũng không thể cố định được hắn. Dù có bị giam cầm trong chốc lát, hắn cũng sẽ phá tan trong chớp mắt.

Đây chính là Đế tộc sao? Mỗi người đều có những bí thuật cấm kỵ thành danh của riêng mình, đánh đâu thắng đó, được mệnh danh là vô địch!

"Giết!"

Xích Mông Hoằng không hề lãng phí thời cơ chiến đấu, cứ thế giết thẳng tới. Hắn kết quyền ấn, đánh về phía mi tâm Thạch Hạo, muốn một quyền đánh nổ!

Rầm! Rầm! Rầm!

Lúc này, từng luồng tiếng vang trầm nặng lan truyền, tựa như trái tim của một con thú khổng lồ thời tiền sử đang nhảy rộn, phát ra tiếng nổ vang rền còn hơn cả tiếng sấm.

Mọi người ngạc nhiên, bởi vì tiếng động đó bắt nguồn từ... bên trong cơ thể Hoang!

Những người có Thiên Nhãn đều có thể thấy được, trong cơ thể hắn tựa như từng chiếc lò lửa lớn, tất cả đều đang cuộn trào thần hỏa mãnh liệt, ánh sáng trong lành lan tỏa bao phủ toàn thân.

Đó là từng chiếc lò thần hừng hực đang bạo nổ, lan tràn ra sức mạnh ngập trời. Tất cả hợp lực và cộng hưởng, hình thành nên âm thanh to lớn tựa như trái tim đang nhảy nhót kia.

Đó là những cánh cửa của Hoang, là cánh cửa thế giới trong cơ thể hắn!

Thế nhưng, người ngoài không cách nào nhìn thấu được, chỉ có thể cảm nhận được nơi đó có từng chiếc lò to lớn đang bạo nổ ra thần lực vô song, không ngừng phun trào ra ngoài.

Trên thực tế, đây là sự cộng hưởng và mở rộng của rất nhiều cánh cửa với nhau, sức mạnh tuôn trào ra tựa như đại dương.

Vẻ mặt Thạch Hạo trở nên nghiêm túc, hắn không ngờ lại bị bức đến bước này. Hắn phải toàn lực ứng phó, mở ra cánh cửa trong cơ thể, không hề giữ lại chút nào, phóng thích ra sức mạnh độc nhất vô nhị của bản thân.

Thời khắc này, hắn đã có thể di chuyển, đã khôi phục tự do!

Nói đơn giản, đây chính là lấy lực phá đạo!

Hắn vận dụng sức mạnh cực điểm, mạnh mẽ chống cự, xuyên thủng và xé rách lĩnh vực thời gian này, từ đó khôi phục tự do cho bản thân.

Thế nhưng Thạch Hạo vẫn không hề nhúc nhích, tuy rằng đã có thể ra tay nhưng vẫn lặng lẽ chờ đợi tại chỗ.

Hiếm khi nào gặp được địch thủ đáng sợ như vậy, suýt chút nữa đã khiến hắn phải chịu thiệt, đã khiến hắn cảm nhận được uy hiếp tử vong, cho nên hắn phải trả lễ mới phải.

Đúng lúc này, Xích Mông Hoằng đã giết tới. Hắn thấy Thạch Hạo bất động nên điên cuồng nện quyền tới trước, hòng đánh tan đầu lâu của Hoang.

Hoàn toàn chính xác, Xích Mông Hoằng lúc này rất điên cuồng, rất dữ tợn.

Trên đỉnh đầu Xích Mông Hoằng có một con cổ thú đỏ đậm, tuy không lớn, chỉ cao bằng nắm đấm, thế nhưng lại cực kỳ hung dữ. Tiếng gầm của nó làm rung động cả non sông, giam cầm cả thiên địa. Chính là con thú nhỏ này nắm giữ pháp tắc thời gian, phóng thích lĩnh vực khóa chặt Thạch Hạo.

Mọi người thán phục không thôi, Xích Mông Hoằng quá khủng khiếp, không hổ là đời sau của Xích vương, có tư thái vô địch.

Đế tộc, không thể bị chiến thắng, vô địch thiên hạ!

Dù cho là thế hệ trẻ tuổi của Đế tộc, mỗi một lần xuất thế đều sẽ lưu lại truyền thuyết bất bại, uy hiếp cả thế gian.

Trên đỉnh núi, rất nhiều người kích động không thôi, rốt cuộc cũng đã thấy được sự ra tay của Đế tộc vô địch, đánh bại Hoang, thậm chí còn có thể chém giết hắn.

Dị vực vẫn luôn khát khao sẽ có một người như vậy, đường đường chính chính đánh bại Hoang. Giờ đây, người đó đã xuất hiện!

Rầm rầm!

Đột nhiên, đúng vào khoảnh khắc Xích Mông Hoằng muốn tung đòn tuyệt sát, Thạch Hạo đã ra tay.

Dưới ánh mắt bỏng rát của rất nhiều người đang trông đợi Xích Mông Hoằng đại thắng, Hoang... lại phản kích!

Hơn nữa, lần phản kích này phải nói là chí mạng, thậm chí có thể gọi là giết ngược!

Rầm rầm!

Thạch Hạo né tránh cặp quyền ấn, lần này vẫn như trước, chân phải giơ lên và đạp thẳng vào gương mặt Xích Mông Hoằng.

Nói đúng hơn, chính là dáng vẻ khi ban đầu bọn họ chạm trán, hiện giờ hắn lại dùng tới.

Chỉ có điều, lần này Xích Mông Hoằng không hề tránh né, bởi vì, dù thế nào hắn cũng không thể ngờ được rằng Hoang, người đang bị mình giam cầm, lại đột nhiên di chuyển.

Rầm!

Thời khắc này, rất nhiều người khiếp sợ, ngạc nhiên, không tin vào mắt mình. Hoang mang theo uy thế ngập trời, một cước đó đầy ác liệt và mạnh mẽ, sức lực cực kỳ mạnh mẽ đạp thẳng lên mặt Xích Mông Hoằng!

Liệu còn có thể sống sót ư? Rất nhiều người ngây ngẩn, Hoang có thần lực kinh thế, đủ sức đạp nát cả mặt trăng!

Nhưng hiện giờ, hắn lại đang điên cuồng giáng một cước lên gương mặt của Xích Mông Hoằng.

Khám phá thế giới tiên hiệp đầy kỳ ảo này một cách trọn vẹn tại truyen.free, nơi bản dịch độc quyền được chắp bút.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free